Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 131: Ngoại truyện 3.2



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngoại truyện 3.2: Tiếp

Đến giờ ăn tối, Tiêu Chẩm Vân hào phóng chủ chi chủ trì, mời đám nhóc đi chơi cả ngày mệt lử đến một nhà hàng được đánh giá rất cao trên Interstellarnet gần công viên giải trí.

Anh đã đặt phòng lớn nhất, có gian uống trà riêng và một khu vườn nhỏ. Khách có thể lựa chọn dùng bữa trong nhà hoặc ra vườn tự nướng thịt ăn.

Không đứa trẻ nào có thể từ chối tự tay nướng thịt, “trẻ” 30 tuổi Tư Chử cũng thế.

Tuy nhiên, Tiêu Chẩm Vân “lớn rồi” thì lười xắn tay vào bếp với bọn nhỏ. Anh thong thả ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm trà nóng nhân viên đưa, sau đấy nhận được cuộc gọi từ Tiêu Kinh Phong. Ông cậu cuồng công việc của anh cuối tuần vẫn giao việc cho anh, bắt Tiêu Chẩm Vân đi họp.

Mấy năm gần đây công việc của anh dần quay về như ban đầu, họp hành không ngừng nghỉ trên trời dưới bể khắp năm châu. Tiêu Chẩm Vân bất đắc dĩ đồng ý, lại nghe ông cậu cười hỏi thăm đang làm gì đấy?

Tiêu Chẩm Vân thành thật báo cáo hành trình một ngày, tiện mồm mời xã giao hỏi Tiêu Kinh Phong có muốn ghé không.

Anh chỉ mời rơi thôi, nhưng Tiêu Kinh Phong chẳng hề khách sáo với anh tẹo nào, đồng ý ngay tắp lự, thậm chí còn bồi thêm là Thượng úy Đoạn Phi cũng ở đây, thằng nhỏ chưa ăn gì, hay cậu kéo cả nó đi chung nhé? Quyết định vậy đi, dù sao chỉ thêm đôi đũa thôi mà.

“…” Cậu à cậu tự nhiên như cô tiên thật đấy.

Cúp máy xong, Tiêu Chẩm Vân nhấp thêm ngụm trà: “Đoạn Phi sống luôn ở Công đoàn Đặc công đấy à? Một tuần làm việc năm ngày thì có đến bốn ngày tôi gặp cậu ta.”

“Cậu ta vốn là một trong những người phụ trách kết nối giữa quân đội và Công đoàn,” Tư Đệ nói, “Một tuần bảy ngày chú gặp đủ cả bảy cũng chẳng lạ.”

“Người tôi sẵn lòng gặp đủ bảy ngày một tuần chỉ có mình em thôi.” Tiêu Chẩm Vân thản nhiên thả thính, “Em không thấy tôi tống Tiêu Gia Lễ đi nội trú luôn sao?”

“…”

Tư Đệ lặng người một lát, đột nhiên nghiêng mặt nhìn Tiêu Chẩm Vân từ dưới lên, khóe môi nhếch thành nụ cười nhẹ: “Ừ, em biết mình đặc biệt nhất trong lòng chú mà.”

Tiêu Chẩm Vân dời mắt khỏi đôi mắt xanh lục của Tư Đệ, lướt qua sống lưng thẳng tắp, dừng lại ở cái đuôi sói to dài đang vẫy qua vẫy lại không chút che giấu, thể hiện tâm tình của chủ nhân.

Thật sự rất đáng yêu. Tiêu Chẩm Vân nghĩ. Rõ ràng là chủng tộc nổi tiếng to lớn hung bạo, cỗ máy chiến đấu bẩm sinh, vậy mà lại dễ dàng thỏa mãn vô cùng. Chỉ cần một câu ngọt ngào là có thể khiến Lính gác vui vẻ cả ngày.

Anh bắt đầu hơi hiểu thể loại văn học mặt trái đáng yêu gap moe rồi…

Hai mươi phút sau, Tiêu Kinh Phong dẫn theo Đoạn Phi khoan thai đến muộn.

Ông cậu đi tay không, thuần ăn chực, vừa vào là lao thẳng đến quầy nướng của Tiêu Gia Lễ. Đoạn Phi da mặt mỏng hơn, chuẩn bị quà cáp đàng hoàng, lịch sự dừng bước trước mặt Tiêu Chẩm Vân, đưa tay dâng quà.

“Đây là hoa hồng Austin Đoạn Bái vừa gửi máy bay đến sáng nay.” Bó hoa lớn đến mức gần như bao phủ cả người Đoạn Phi. Tư Đệ thấy cậu ta cầm vất vả nên vội đứng dậy đón. Đoạn Phi đau đầu nhìn cả trăm bông hồng đủ màu: “Mỗi màu đều có tên riêng, nào là Juliet, vải thiều gì gì đó… nhưng xin lỗi, tôi không nhớ nổi.”

“Thà gọi tắt là hồng vàng, hồng đỏ, hồng phấn các loại có phải nhanh không?” Tiêu Chẩm Vân nhẹ nhàng đưa đầu ngón tay m*n tr*n một cánh hoa mềm mại tỏa hương thơm ngát.

Đoạn Phi cười khẽ: “Đoạn Bái mà biết hoa của ổng rơi vào tay mấy kẻ thiếu tinh tế như chúng ta, chắc sẽ buồn lắm đấy…”

Lúc này, khu vườn BBQ đã hoàn toàn biến thành một biển Linh thú, nhìn đâu cũng chỉ thấy động vật, chẳng khác nào một vườn bách thú thu nhỏ.

Chú chó lai sói Tiệp Khắc Tiểu Mộc say giấc một năm lại được thấy ánh mặt trời, lúc nào cũng tỏ vẻ phởn chí quá độ. Hơn nữa hôm nay còn có bao la thịt để xơi, cái đuôi vẫy tít mù như cánh quạt, như thể giây tiếp theo nó sẽ cất cánh bay lên trời.

Thái Cực thì bình tĩnh hơn nhiều. Vuốt đen to khỏe giẫm lên miếng bò bít tết to ngang cái chậu, hàm răng sắc nhọn xé toạc một miếng thịt đỏ hỏn, ngửa cổ nuốt chửng vào bụng một cách gọn gàng.

Con Đại bàng đầu mào giữ chặt một con cá dài nửa mét dưới vuốt, cái mỏ sắc nhọn mổ từng miếng nuốt vào. Nó quay lại nhìn con rắn lục đuôi ngắn nào đó đang bò trên đường sỏi, rồi lại cúi đầu ăn tiếp.

Bụng rắn lục chứa một con ếch trâu và một con chim cút, dáng người thon thả giờ phình ra một cục, tốc độ trườn cũng chậm chạp. Nhưng dưới ánh nhìn chằm chằm của thiên địch, nó vẫn cố ì ạch tăng tốc. Nhím Gai cảm nhận được điều gì, bất mãn nói với Tiêu Gia Lễ: “Quản lý con chim của nhóc đi được không? Suốt ngày nhòm ngó Linh thú của thầy… Chậc, đúng là dạy xong đồ đệ thì sư phụ chết đói, mới tí tuổi đầu đã định nuốt thầy rồi hả?”

Tiện thể nhắc luôn, con rắn lục của Nhím Gai tên là Khỉ Lông Vàng.

Đừng hỏi Nhím Gai tại sao Linh thú của anh ta lại lấy tên đấy, cũng như đừng hỏi tại sao anh chàng lại tự đặt tên là Nhím Gai.

Dù sao phong cách của anh ta cũng là không quyên lan.

Trước lời càm ràm vớ vẩn của Nhím Gai, Tiêu Gia Lễ lúng túng xin lỗi liên thanh. Tiêu Kinh Phong sao lại để con cháu họ Tiêu bị người ngoài bắt nạt như thế, bèn cầm ngang xiên nướng nhét thẳng vào mồm Nhím Gai: “Ăn mà cũng không bớt được cái mồm thối hả?”

“Ứm, cái gì đấy?”

“Nhộng nướng.”

“… Oẹ!”

Các con vật ăn thịt chủ yếu chờ sen tiếp tế, con nào con nấy mặt nhoe nhoét mỡ, bụng căng tròn tròn. Hội ăn cỏ lại tự lực cánh sinh, gặm cỏ trong vườn hoa. Tư Chử không ngăn kịp, Thiên Lộc đã gặm trụi một mảng cỏ xanh mơn mởn.

Diệp Phỉ Nhiên chuẩn bị một chậu ngô hạt đã tách sẵn, mỉm cười vẫy chú công Tiểu Diệp lại gần, chẳng khác gì bác gái ở quê cho gà ăn.

Ngô cũng nằm trong thực đơn của Thiên Lộc. Chậu vừa đặt xuống, cái đầu hươu đã chen vào ăn lấy ăn để.

Quan trọng là bắp cũng nằm trong thực đơn của con ngựa trắng nhà Tiêu Kinh Phong. Lúc Thiên Lộc và Tiểu Diệp vùi đầu ăn ngấu nghiến, nó bước từng bước đến, vô cùng khách khí cúi đầu chào hỏi Diệp Phỉ Nhiên. Sau khi được Diệp Phỉ Nhiên mỉm cười xoa bờm, nó mới lịch sự hẩy đầu Thiên Lộc ra một chút để chiếm một góc chậu ngô.

Chú ngựa trắng tên là Hoàng Tử, một cái tên rất hợp với nó, hoàn toàn khác phong cách Khỉ Lông Vàng của Nhím Gai.

Đoạn Phi quan sát vườn bách thú một hồi, cảm thấy mình không lôi con vật nào ra thì không hợp xuất hiện ở đây. Cậu ta do dự một lát, rồi lấy chiếc ba lô mình đem theo, yên lặng móc ra một con… chồn tuyết ngủ say.

Loại ngủ say như chết ấy.

Giống một cái khăn choàng lông trắng muốt, lắc thế nào cũng không phản ứng.

Trước ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Chẩm Vân, Đoạn Phi giải thích: “Không phải thú cưng tôi nuôi, nó là của Lily. Cô ấy kêu tôi mang đến cho nó… kết bạn?”

Đứa quan tâm đến con chồn tuyết nhất là chú Chó lai sói Tiệp Khắc. Nó tò mò gác chân lên bàn quan sát con chuột trắng bự đang ngủ theo hình chữ X này.

Chủ nào Linh thú nấy, chỉ mấy giây sau Tư Chử cũng sáp lại gần, xoa cái bụng lông mềm mại của con chồn, hào hứng gọi: “Niệm Niệm mau lại đây xem này, chồn tuyết đó!”

Vừa dứt lời, hai giọng nói từ hai hướng khác nhau đồng thời vang lên ——

“Tới liền!”

“Hở?”

Tư Chử ngẩn người, nghi hoặc ngẩng đầu lên thì thấy “Tiêu Niệm” và “Bạn của chú út” đang nhìn nhau trân trối, ánh mắt cả hai vô cùng phức tạp.

Tiêu Niệm tất nhiên hối hận vì đã lanh mồm lanh miệng, lên tiếng không đúng lúc theo thói quen.

Cảm xúc của Tiêu Gia Lễ thì phức tạp hơn: tu hú chiếm tổ + overthinking + tiếc nuối, thêm cả một mớ bòng bong mà chính Tiêu Chẩm Vân cũng không đọc nổi, nên giờ mới ở trạng thái xấu hổ như vậy.

Trong tình huống khó xử này, đến lượt Tiêu Chẩm Vân buộc phải ra tay trấn an tình hình.

“Là vầy nè, nhân dịp hôm nay mọi người đông đủ, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố.” Anh hắng giọng thu hút sự chú ý của những kẻ còn lại, rồi dõng dạc nói:

“Để tưởng niệm tròn mười năm Tiêu Gia Lễ qua đời, tôi quyết định kể từ hôm nay, Tiêu Niệm sẽ chính thức đổi tên thành: Tiêu Gia Lễ.”

Tiêu Niệm, Tiêu Gia Lễ: “…”

Tư Đệ, Tiêu Kinh Phong, Đoạn Phi: “…”

Tư Chử, Diệp Phỉ Nhiên: “???”

Chỉ có Nhím Gai là phản ứng khác người. Vừa dứt lời là anh chàng điên cuồng vỗ tay bốp bốp bốp bốp: “Hay! Đổi hay lắm! Tiêu Chẩm Vân đúng là trọng tình trọng nghĩa! Tôi kính anh một ly!”

Tiêu Chẩm Vân vô cùng hài lòng với lối suy nghĩ độc lạ của gã Lính gác Bóng tối, cũng nâng ly cụng mạnh: “Cạn!”

“Tôi cũng cạn!”

Diệp Phỉ Nhiên, một trong hai kẻ còn chưa hay biết gì, lặng lẽ ghé tai Tiêu Chẩm Vân: “Chú út, làm vậy không ổn lắm đâu ạ, không công bằng cho Niệm Niệm…”

Tư Chử còn xổ toẹt hơn, cậu chàng ngồi xổm xuống nhìn mặt Tiêu Chẩm Vân: “Chú út, chú say rồi ạ?”

Không ngờ giây tiếp theo, Tiêu Gia Lễ trong thân xác Tiêu Niệm mắt đỏ hoe hoe chực khóc nói: “Con đồng ý! Từ nay tên của con sẽ là Tiêu Gia Lễ, con sẽ sống thật tốt thay anh ấy, đi ngắm những phong cảnh anh ấy muốn ngắm, làm những việc anh ấy muốn làm!”

Diệp Phỉ Nhiên, Tư Chử: “…”

Hai nam chính mỗi ngày đều buồn rầu vì mình bình thường quá không hợp với đám này.

Tiêu Niệm thật đứng khoanh tay bên cạnh như con cáo Tây Tạng, lòng không gợn sóng, thậm chí còn hơi buồn cười.

[CÒN TIẾP]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...