Chương 16: Chú hươu hong quần áo chuyên cần
Hươu đực biết chủ nhân rất không hài lòng với hành động báo đốm báo đời của nó. Nó tích cực nhận sai, nhưng chết không hối cải.
Tư Đệ chậm rãi bò dậy khỏi người Tiêu Chẩm Vân, vô cùng kinh ngạc: “Chú thật sự… kéo được tôi ra ngoài này.”
“Cũng bình thường thôi, chả khó mấy,” Tiêu Chẩm Vân nói vậy cũng chẳng ngoa. Tuy rằng kỹ thuật của anh vô cùng gà mờ, hoàn toàn là Dẫn đường kiểu không trâu bắt chó đi cày, nhưng quá trình tìm vị trí của Tư Đệ lại thuận lợi bất ngờ. Đường đường là ân nhân cứu mạng quý hóa, nên anh đưa tay như một lẽ tự nhiên, muốn Tư Đệ đỡ mình về lưng hươu.
Tư Đệ hẵng còn đắm chìm trong cơn khiếp đảm, vô thức bế Tiêu Chẩm Vân lên. Chú hươu phởn chí vì đỡ phải vác nặng, nhanh nhẹn dẫn đường đằng trước.
Lúc đi đến nơi tranh sáng tranh tối, Lính gác không khỏi bình luận: “Tỷ lệ tương thích của chúng ta… hẳn là rất cao, có lẽ phải lên đến… 80%.”
Nói xong, hắn giả vờ tự nhiên, thực ra lại cực kỳ gượng gạo đế thêm một tiếng gọi: “… Chú út ạ.”
Tiêu Chẩm Vân mừng hết lớn: “Cậu còn biết tôi là chú út của cậu cơ đấy? Sao lúc chĩa súng vào tôi, cậu không gọi tôi là chú út? Còn gọi tôi là gì ấy nhỉ, lão già b**n th** liệt dương à?”
Nhắc tới vụ súng ống, nét xấu hổ và ngượng ngùng trên gương mặt Tư Đệ lập tức tan biến, hắn lại quay về vẻ gai góc thường nhật.
Tiêu Chẩm Vân muốn tâm tình với hắn, chưa cần gột sạch vết nhơ của mình, nhưng chí ít cũng phải gạt bỏ một số tội lỗi mà ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong tiểu thuyết chưa từng làm. Nhưng sau hôm nay anh quả thực mệt lắm rồi, mà Tư Đệ có vẻ cũng đã kiệt sức, “Chúng ta nghỉ ngơi trước đã, hôm nay cậu vất vả rồi.”
“…” Tư Đệ không nói gì, đặt Tiêu Chẩm Vân lên lưng hươu, lặng lẽ nhìn họ vượt qua biên giới tiến vào vùng ánh sáng, còn mình ở lại trong bóng tối. Phần lớn Dẫn đường tới thế giới tinh thần của Lính gác là để chữa trị, còn hầu hết Lính gác vào lãnh địa tinh thần của Dẫn đường chỉ vì một mục đích… Hiện giờ Tư Đệ còn chưa muốn đặt chân vào tâm trí Tiêu Chẩm Vân.
Tiêu Chẩm Vân thì lại không nghĩ nhiều như vậy. Thây kệ Tư Đệ có thích vào hay không, giờ tâm trí anh đang tập trung vào chuyện khác. Khả năng khống chế các giác quan của Lính gác sẽ yếu đi lúc ngủ. Ban ngày tỉnh táo họ có thể đến những nơi ồn ào, nhưng tới tối họ nhất định phải tìm nơi yên tĩnh thoải mái để ngủ.
Hang động gió mưa sầm sập chắc chắn không phải nơi có thể giúp Tư Đệ ngon giấc. Họ đã liên kết linh hồn mình với nhau, anh có thể điều tiết năm giác quan cho Lính gác. Nhưng vì kỹ thuật anh tệ lậu, lại không có kinh nghiệm thực tế gì, nên để đảm bảo liên kết không bị đứt gãy, anh phải thức trắng đêm nay.
Vì đã nợ người ta, mang ơn người ta quá nhiều.
Tiêu Chẩm Vân thở dài, Tư Đệ đã cõng mình cả ngày trời, cung cấp đồ ăn chốn ở, đêm nay mình gác đêm cho người ta cũng là chuyện nên làm.
Anh xoay người, nhìn Tư Đệ đã không chịu nổi ngồi bệt xuống đất: “Ngủ một lát đi, có tôi đây rồi.”
Trước khi khép mi, Tư Đệ nhớ tới một ngày khi hắn khoảng sáu tuổi.
Ký ức kia đã phai nhạt rất nhiều, nhưng đó hẳn là một buổi chiều nắng rạng ngời. Lúc ấy Tư Chử còn chưa được nhận nuôi, hắn là con một trong nhà. Mẹ hắn trang điểm rất tỉ mẩn, vui vẻ bảo hắn lát nữa sẽ có một anh trai tới thăm con. Nhưng vai vế của anh này cao lắm, con phải gọi anh là chú út nhé.
Không lâu sau, khách khứa ghé nhà. Đó là một gia đình ba người rất hòa thuận. Người mẹ là Lính gác, người cha là Dẫn đường, con trai của họ cũng có khuynh hướng sắp thức tỉnh. Mái tóc đen ngang vai, đôi chân dài thẳng tắp giấu dưới quần jeans sáng màu, khuôn mặt xinh xẻo ưa nhìn, vóc dáng cao ráo như cây tùng.
Các bậc phụ huynh lâu ngày không gặp ngồi lại tán dóc, anh trai xinh đẹp đó qua chơi với hắn.
Hôm đó Tư Đệ đã chơi rất vui, người anh kia nói chuyện nhẹ nhàng khoan thai, còn rất hay cười.
Giờ ngẫm lại, hóa ra hắn và Tiêu Chẩm Vân còn từng có lần bên nhau vui vẻ như thế.
Tuy rằng đó cũng là lần duy nhất. Sau đó không lâu, Tiêu Chẩm Vân bị xã hội đen trả thù, bị bắt cóc tra tấn, thức tỉnh trong nước biển lạnh âm độ. Cha mẹ y đành bỏ lại y vì đại nghĩa, sau rốt lại cùng hy sinh vì đất nước. Còn y thoát chết trong gang tấc, nhưng thức tỉnh thất bại, mất đi sức mạnh tinh thần và Linh thú, cùng với tri giác ở nửa th*n d***.
Khi họ gặp lại nhau, Tiêu Chẩm Vân đã ngồi xe lăn nhiều năm.
Lúc đó Tư Đệ đã thức tỉnh thành Lính gác, hắn đi học trong Tháp, rất ít khi được ở cùng cha mẹ, chứ đừng nói ông chú út sống một mình, còn chẳng thân thiết gì cho cam.
Người ta bảo hồi hắn còn ở trong bụng mẹ, mẹ hắn mang thai đôi. Về sau, một trong hai đứa chết trong nước ối, trở thành chất dinh dưỡng của Tư Đệ, cuối cùng chỉ còn mình hắn ra đời. Thấy Tư Đệ thức tỉnh, hình thái linh hồn là một con sói mặt âm dương, sự tiếc nuối của mẹ hắn với đứa con đã mất bỗng đạt tới đỉnh điểm.
Biết đâu người anh em đã chết của Tư Đệ lại là một Lính gác có Linh thú Sói trắng thì sao?
Và thế là, chẳng bao lâu sau, họ nhận nuôi một cậu bé Lính gác 12 tuổi vừa thức tỉnh, hình thái tinh thần là chó lai sói Tiệp Khắc, đặt tên là Tư Chử.
Tư Chử tràn đầy năng lượng, trời sinh đã hoạt bát hiếu động, cha mẹ rất quý thằng bé. Diệp Phỉ Nhiên vốn được chỉ định làm “Dẫn đường nuôi từ nhỏ” của Tư Đệ cũng mến Tư Chử. Lẽ dĩ nhiên, Tư Đệ cũng rất thương em. Vì bắt buộc phải ở nội trú trong Tháp, nên cơ hội tiếp xúc của Tư Đệ và Tư Chử càng nhiều hơn. Anh em họ không xích mích để tranh giành sự quan tâm của cha mẹ, mà rất hòa thuận yêu thương nhau. Hình tượng của Tư Đệ trước người ngoài luôn là trung thành, chính trực và hiền lành, đương nhiên hắn cũng là một người anh trai tốt dịu dàng với em.
Lúc Tư Đệ nghe được lời đồn Tư Chử bị bạn học bắt nạt vì là con nuôi, hắn cố ý muốn làm chỗ dựa cho em, nhưng Tư Chử chỉ cười trừ, không để bụng.
Cho đến một ngày kia, một tên Lính gác thầm thương trộm nhớ Diệp Phỉ Nhiên chửi bới quá đà, bảo nhà họ Tư có hai con chó: đứa em là con chó cún hèn hạ, thằng anh là sói mà lại biết vẫy đuôi thè lưỡi, còn giống chó hơn cả chó.
Cùng hôm đó, cả Tư Chử lẫn tên Lính gác kia đều bị đưa vào phòng Giáo vụ. Tư Chử thắng trận, nhưng lại khóc dữ dội hơn cả tên Lính gác nọ.
Tư Đệ dở khóc dở cười, lại vô cùng cảm động.
Sau đó, bầu không khí ấm áp và hòa thuận này bị phá vỡ vào một ngày bình thường. Một cậu nhóc đến tìm hắn, tiết lộ cho hắn câu chuyện khó tin: Người chú út chẳng tranh đấu gì với đời của họ lại thường xuyên đến “Hộp đêm BDSM”. Lần trước, chính cậu này đã tiếp y. Vì cậu ta trông giống Tư Chử, nên Tư Đệ từng giúp đỡ cậu ta. Nhưng cũng chính vì diện mạo giống Tư Chử đó, mà Tiêu Chẩm Vân cố tình chọn cậu ta, đêm ấy đã hành hạ cậu ta cực kỳ tàn nhẫn.
Cậu này tuy ham ăn biếng làm, thích d*ng ch*n chọn việc nhẹ lương cao, nhưng chí ít vẫn biết ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Hoặc có thể bị Tiêu Chẩm Vân đánh đập quá dã man nên muốn trả thù. Cậu ta bảo Tư Đệ rằng, Tiêu Chẩm Vân thường đến nơi này, những lúc phê pha khi dùng đạo cụ, y hay buột miệng thốt ra tên Tư Chử.
Phản ứng ban đầu của Tư Đệ là không tin, nhưng khi đeo đuổi manh mối này, hắn phát hiện rất nhiều sự lạ mà trước kia mình chưa từng để ý.
Ví dụ Tiêu Chẩm Vân luôn lười giao tiếp lại bắt đầu thường xuyên đến thăm nhà hắn. Ví dụ như Tiêu Chẩm Vân luôn thích đụng chạm tay chân với Tư Chử. Ví dụ như ánh mắt Tiêu Chẩm Vân luôn dính nhớp lạnh lẽo như một con rắn độc.
Hoặc là, hắn từng phát hiện có kẻ bí mật theo dõi chụp lén Tư Chử. Khi bắt quả tang và thẩm vấn đương phạm, kẻ đó liều chết không khai người thuê mình. Cuối cùng chỉ bị phạt hành chính tạm giam, không giải quyết được gì.
Dầu sao Tư Đệ hẵng còn trẻ dại nóng máu, điên tiết lên là không kịp suy nghĩ đã giấu giếm chuyện này, một mình đến tận nơi chất vấn tận mặt Tiêu Chẩm Vân.
Hắn nghĩ, tốt xấu gì chú cũng là chú trên danh nghĩa của thằng bé.
Chí ít bọn này đều gọi chú là chú.
…
Tư Đệ chậm rãi biến mất khỏi lãnh địa tinh thần, chìm vào giấc ngủ.
Giống như một con thú non mình đầy thương tích, tuy lòng vẫn còn bất an, nhưng không thể chống lại sự ấm áp yên bình bao trùm lấy mình, cuộn tròn lại rúc trong cái ổ mềm mại.
Lát sau, ý thức của Tiêu Chẩm Vân ra ngoài theo. Giờ anh hoàn toàn bị bao bọc trong lông. Sau lưng là lông bụng, bên hông là lông đuôi, đuôi này đè lên đuôi kia. Chú sói Thái Cực vắng mặt trong thế giới tinh thần ngủ say tới độ bắt đầu ngáy khẽ.
Tiêu Chẩm Vân lắng tai nghe tiếng thở đều đều của Tư Đệ, nói: “Dậy đi, c** q**n ra rồi ngủ tiếp, cậu muốn về già bị thấp khớp hả?”
Tư Đệ: “…Zzzz”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Chú hươu nhảy ra khỏi lãnh địa tinh thần, lúc lắc đầu, đi lòng vòng quanh hai người một sói đang ôm rịt lấy nhau theo một kiểu rất là không hợp thuần phong mỹ tục. Nó nhanh chóng tìm ra một chỗ tốt đằng sau Tư Đệ, toan nằm xuống gia nhập đại gia đình sưởi ấm này.
“Để tí nữa đã, giúp tao c** q**n và giày của Tư Đệ ra đi,” Tiêu Chẩm Vân gian nan rụt một tay về, đưa tay mò mẫm cởi cúc quần của Tư Đệ, k** kh** q**n xuống, “Mày kéo từ đằng dưới.”
Hươu ta: “…”
Hươu đực rất không hài lòng, dùng răng và móng guốc kéo giật một lúc lâu, cuối cùng cũng giải quyết được hai chiếc giày. Sau đấy nó lại túm một bên ống quần của Tư Đệ. Chủ ở phía trên thì đang gắng sức giữ chặt người Tư Đệ không cho hắn ngọ nguậy, hươu ở phía dưới giằng qua giằng lại kéo hai ống quần lạnh cóng vì thấm nước. Một người một hươu tạo nên cảnh tượng ngoạn mục, nhưng rùm beng vậy mà Tư Đệ vẫn ngủ ngon lành, quả thực thẹn với cái danh Lính gác nổi tiếng cảnh giác.
Cuối cùng, Lính gác bị lột hết chỉ còn quần xì. Tiêu Chẩm Vân hài lòng lấy đuôi Thái Cực đắp cho hắn.
Trong lúc đó, chú hươu giặt quần áo chuyên cần đã kéo mớ quần áo ướt nhàu nát của hai anh đàn ông qua một bên, cẩn thận dùng răng trải phẳng nó ra hang, kẻo ngày mai ẩm quá lại chua lòm. Xong xuôi công việc, nó hài lòng giậm guốc, nhẹ nhàng đi đến sau lưng Tư Đệ, cuối cùng cũng có thể nằm xuống nghỉ ngơi.
“Đừng ngủ, nói chuyện với tao đi.”
Hươu: “…Gru!”
Hươu ta cáu bẳn, bé hươu cũng muốn ngủ!
“Mày nói coi bao giờ Tiêu Niệm mới tìm thấy chúng ta?”
“Gru…”
“Tao lo người ta sẽ coi thằng nhỏ là trẻ con, nhỡ nó vận dụng quyền hạn của quản trị viên tìm ra tung tích của tao, nhưng chẳng ai chịu nghe nó thì sao?”
“Gru.”
“Tao đói quá.”
“Grù…”
“Còn hơi khát nữa.”
“Grú!”
“…Thật ra tao chẳng hiểu mày đang nói gì cả.” Tiêu Chẩm Vân phì cười, “Tiếng hươu kêu thú vị thật.”
Hươu: “…”
Nó tức đến độ sắp lăn kềnh ra, chĩa đít về phía chủ nhân đáng ghét, cái đuôi trắng vàng lắc loạn lên.
Tiêu Chẩm Vân ngẫm lại, hành vi của Linh thú giống chủ nhân, nhưng tính khí thì khác. Cho nên — con hươu này đúng là ngốc nghếch, nhưng đâu liên quan gì đến Tiêu Chẩm Vân?
[HẾT CHƯƠNG 16]
Bác nào chưa biết mấy con hươu to kêu như thế nào thì đôi lúc nó hú như chó, xong nó hay gào thét với gầm gừ, cà uồm các kiểu.
Bọn hươu sao be bé thì nó kêu ích ích éc éc á.
Link nghe tiếng hươu lofi chill: https://youtu.be/xDCOoeKF7Ow?si=WOxLolsJTUYoRs4d.

