Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 19



Chương 19: Đây là tán tỉnh!

Chênh lệch nhiệt độ giữa đêm và ngày trên hoang đảo là rất lớn. Đảo lại lắm mưa, chưa tới 3h chiều mưa đã rơi tầm tã.

Ngay trước khi giọt mưa đầu tiên rơi xuống, Tư Đệ quay trở về hang động.

Hồi chiều tắm xong, hắn hộ tống Tiêu Chẩm Vân về nơi trú ẩn trước. Hắn bảo hắn sẽ lên cao tìm xem có chỗ nào bắt sóng được không, rồi nhảy ra ngoài cùng Thái Cực. Tiêu Chẩm Vân không ôm hy vọng gì với việc bắt được sóng, nên lúc Tư Đệ quay về lắc đầu với mình, anh cũng chẳng thất vọng bao nhiêu, ngược lại còn an ủi hắn , “Đừng sợ, chúng ta sẽ sớm được cứu thôi.”

“Chỉ mong được thế.” Giữa ánh lửa lay động, Tư Đệ ném cho anh hai củ trông như khoai tây. Tiêu Chẩm Vân bóc vỏ cắn một miếng, thơm ngon mềm mại. Anh đói sẵn, nên chỉ lát sau thứ củ quả kia đã sạch trơn. Phần vỏ thừa cũng bị Thiên Lộc nhấm nuốt.

“Ngon không?”

“Ngon,” Tiêu Chẩm Vân khen không liếc lời. Tư Đệ gật đầu, đưa nốt phần mình để dành cho anh, nói: “Ngon thì mai lại đào tiếp.”

Đương nhiên hắn tỏ ra thân thiện vậy cũng không phải là miễn phí, dứt lời hắn đòi hỏi ngay: “Xoa dịu cho tôi đi.”

“…” Tiêu Chẩm Vân thả bình nước xuống, ăn ké chột dạ, “Tôi không biết. Tôi thậm chí còn không biết cách vào lãnh địa tinh thần của chính mình.”

Tư Đệ: “…”

Tư Đệ nổi nóng: “Nhưng tâm trí tôi vẫn còn rất bất ổn, nếu không được khai thông thường xuyên, tôi có thể phát rồ bất cứ lúc nào … Chú bảo chú không biết, vậy hôm qua chú giúp tôi thế nào?”

Tiêu Chẩm Vân nhận ra ánh mắt Tư Đệ đậu trên môi mình, sau đấy lại vội vàng lảng đi như phải bỏng. Tuy anh không phải Lính gác, nhưng anh cũng là đàn ông, làm sao lại không rõ vừa nãy Tư Đệ nghĩ đến chuyện gì. Anh suy tư một hồi, nghĩ thầm dù gì cũng hôn nhau rồi, trước lạ sau quen, mất zin còn hơn mất mạng, Tiêu Chẩm Vân thoải mái nói: “Vậy cậu hôn tôi thêm lần nữa đi, tôi thử cảm nhận xem sao.”

“Đấy không phải là hôn,” Tư Đệ nghiêm túc giải thích, “Đó là Dẫn đường trao đổi nước bọt truyền pheromone chữa trị cho Lính gác trong trường hợp khẩn cấp.”

“Ờ,” Tiêu Chẩm Vân thây kệ gã Tư Đệ giả vờ đứng đắn này, “Cậu chốt đi, hôn hay không hôn? Không hôn thì tối ra ngoài mà ngủ, tôi sợ nửa đêm cậu động rồ lại xé xác tôi ra.”

“…” Khác với vẻ thản nhiên của anh, Tư Đệ lại tỏ ra vô cùng do dự, mãi lâu sau mới căng thẳng nghiêng người lại cần. Lần khân cả buổi, Tư Đệ mới run rẩy nói: “Chú út…”

“Cậu đừng gọi tôi là chú út trong hoàn cảnh này được không?” Tiêu Chẩm Vân bất đắc dĩ ngửa người ra sau, kéo giãn khoảng cách, “Ban ngày thì Tiêu Chẩm Vân này Tiêu Chẩm Vân nọ, đến tối đòi hôn mới gọi chú út. Tư Đệ, gu t*nh d*c của cậu hơi bị dị đấy?”

Hai má Tư Đệ đỏ phừng phừng, gần như đồng màu với đống lửa đằng sau. Hắn tức tối nghiến răng nghiến lợi đáp trả, “Tiểu Chẩm Vân, tôi không ngờ ngoài đời chú lại ăn nói bậy bạ như thế, sao đến cả gu t*nh d*c… mà chú cũng bô bô được hả? Tôi gọi chú là chú út để nhắc nhở chú phải nghiêm túc vào, đừng nghĩ mấy thứ không nên nghĩ.”

Tiêu Chẩm Vân thật ra chả nghĩ ngợi gì: “…”

Anh “ờ” một tiếng rõ dài, “Dù sao tôi cũng không cửng được, không có phản ứng xấu hổ gì đâu mà lo.”

“Yếu sinh lý là đáng tự hào lắm hay gì?” Vẻ chột dạ lóe qua mắt Tư Đệ, đôi tai sói nhảy bổ ra, trông hắn như sắp bốc cháy đến nơi.

Tiêu Chẩm Vân nhếch môi cười khẽ. Biết đôi môi ấy lại sắp thốt ra lời cợt nhả vô liêm sỉ dễ khiến người khác nghẹn họng, Tư Đệ đột nhiên sáp lại gần, ngang ngược cắn lên đôi môi đáng ghét đó, đoạn nhả răng ra, nhắm mắt hôn sâu thêm.

Lại chảy máu. Con sói này dữ thật, lần nào hôn cũng máu me be bét. Tiêu Chẩm Vân cười thầm trong lòng, cũng chậm rãi khép hàng mi lại.

Vách đá trong hang động phản chiếu ánh lửa màu vàng quả quýt. Hai bóng người kéo dài dính sát vào nhau, tiếng củi cháy lách tách hòa cùng tiếng mưa dai dẳng ngoài kia, khéo léo giấu đi âm thanh m*t nuốt và r*n r* dễ làm người ta thấy thẹn vang lên thảng hoặc.

Một lát sau, Tiêu Chẩm Vân hổn hển đẩy Tư Đệ ra. Người kia cũng th* d*c lùi lại, hơi nóng trên gò má không hề rút đi. Hắn cố che giấu sự ngượng ngùng của mình bằng giọng điệu hờ hững: “Liên kết tinh thần thì sao?”

Tiêu Chẩm Vân lau miệng, chẳng thèm nhếch mi: “Tôi không cảm thấy gì cả.”

Tư Đệ vô cùng sửng sốt: “Chú muốn cảm giác gì nữa?”

“… Đồ sói con dâm dê, cậu có thể dẹp hết mấy suy nghĩ 18+ trong đầu trước được không?”

“Tôi…” Tư Đệ cảm thấy Tiêu Chẩm Vân đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.

“Khi chúng ta hôn nhau hôm qua, tôi thấy thứ gì đó giống như sợi xích. Tôi nối hai đầu lại, thế là liên kết được với tâm trí cậu,” Tiêu Chẩm Vân giải thích, “Tôi biết nghe rất trừu tượng, nhưng nó trừu tượng như thế đấy. Vậy mà hôm nay mình hôn nhau bấy lâu, tôi lại chẳng nhìn thấy gì cả.”

“Tại sao?” Tư Đệ hỏi: “Còn chưa thỏa mãn được điều kiện nào ư?”

Chắc không phải còn bắt lột tr*n tr**ng rồi ôm ấp đấy chứ? Cả Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ đồng thời nghĩ tới vấn đề này, nhưng họ vô cùng ăn ý không nói thẳng ra mồm.

Nhất là Tư Đệ, hắn nhớ lại quá trình khai thông tâm trí với những Dẫn đường khác, ngay cả trao đổi dịch cơ thể cũng không cần thiết, chứ nói gì đến ôm. Chỉ trong trường hợp tỷ lệ tương thích quá thấp, Lính gác mới phải tiếp xúc với que thử nước bọt của Dẫn đường để đạt mục đích tạo liên kết tinh thần.

“Hoặc có thể do tình hình hôm đó nguy cấp, đầu tôi nảy số tức thời, giờ không thể tái hiện lại chăng?” Tiêu Chẩm Vân nghiền ngẫm.

Tư Đệ vẫn giữ thái độ hoài nghi, hắn nhíu mày mím môi, không biết đang suy nghĩ gì mà biểu cảm thay đổi thất thường. Khi Tiêu Chẩm Vân đề nghị thử lại lần nữa, hắn đột nhiên vuột miệng: “Chú cố ý đúng không, rõ ràng biết mà lại vờ như không biết.”

Tiêu Chẩm Vân không bắt kịp mạch logic của Tư Đệ: “Sao tôi phải giả vờ không biết? Làm vậy có lợi gì cho tôi?”

“Lợi ích là…” Tư Đệ nhắm mắt lại, như hoàn toàn trút bỏ gánh nặng gì đó, nói với bản mặt không cảm xúc: “Để hôn tôi thêm vài lần.”

“…”

Tư Đệ lại chêm thêm một câu trước khi Tiêu Chẩm Vân kịp lên tiếng: “Chú có tiền án, không thể trách tôi nghi ngờ chú được.”

Tiêu Chẩm Vân: “Tư Đệ, tôi không cầm thú đến độ chuyên sàm sỡ cháu trai đâu.”

“Chú có chắc chú không có ý gì khác với tôi không?” Tư Đệ nghiêm túc hỏi, “Chú thề đi.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

“Hừ.” Tư Đệ lập tức cười khẩy, “Chú không dám.”

Tiêu Chẩm Vân rốt cuộc cũng bị Tư Đệ chọc giận: “Tư Đệ, cậu nghĩ cho kỹ đi, tỷ lệ tương thích giữa chúng ta là 90%, nếu giờ cậu dám đứng đây thề sẽ không bao giờ tới tìm tôi nữa, thì tôi xin thề kiếp này tôi vĩnh viễn không nảy sinh ý đồ với cậu.”

“90%?!” Đồng tử của Tư Đệ đột nhiên giãn to, hắn kinh ngạc đến độ con ngươi cũng run rẩy. Trước kia hắn từng đánh bạo suy đoán bét ra cũng phải 80%, nhưng 90%, chín phần mười, đấy là khái niệm gì cơ chứ… Đó là tỷ lệ phù hợp mà công bố là có thể lên tin báo thế giới, cực kỳ hiếm có. Hiếm đến độ hắn còn không nhớ nổi lần cuối một cặp tri kỷ Lính gác Dẫn đường đạt đến 90% xuất hiện là bao giờ.

Nhận được phản ứng mình mong muốn từ Tư Đệ, Tiêu Chẩm Vân khoái chí bật cười: “Cậu còn chưa hiểu à? Lần tôi cứu cậu khi cậu bị thương nặng, chính cậu đã chủ động kéo tôi vào tâm trí cậu. Chỉ có Lính gác và Dẫn đường có tỷ lệ tương thích trên 90% còn chưa ghép đôi mới có thể làm được điều này.”

“… 90%,” Tư Đệ lẩm bẩm, không thể tin nổi. Con số đáng sợ mà hắn chưa bao giờ dám mường tượng thậm chí còn khiến hắn thấy sợ. Hắn do dự lùi về sau. “Chuyện này không thể xảy ra được…”

“Tại sao không?”

“Tôi phải nghĩ lại đã…” Tư Đệ quay người tránh né, “Chú út, để tôi suy nghĩ lại đã…”

Tiêu Chẩm Vân cũng không giận thật. Nhìn vẻ khủng hoảng hiện sinh của Tư Đệ, tâm trí sụp mà thế giới quan cũng suy, anh lại cảm thấy mình như ăn h**p người ta. “Vậy cậu cứ bình tĩnh mà ngẫm cho kỹ… Tôi ngủ trước, cậu thấy khó chịu ở đâu thì gọi tôi dậy nhé.”

Anh gọi Thiên Lộc ra để nó làm gối sưởi cho mình. Ban ngày Tư Đệ đã nhặt nhạnh rất nhiều cỏ dại lá khô, phơi nắng hong khô, giờ lót làm nệm cũng ấm áp hơn nhiều.

Đè hươu quả nhiên không sướng bằng đè Thái Cực, Tiêu Chẩm Vân nghĩ một câu rất mất nết.

Cũng chẳng trách Tư Đệ lại sốc đến mức đó. Tỷ lệ phù hợp 90% tương đương với đi xem phim mà bị spoil luôn kết, biết hết nhưng cứ ngồi coi. Một số người có lẽ sẽ rất ghét bị spoil, nên cũng ghét đáp án này. Cái họ muốn là sự mù mờ, thứ họ mong là vô hạn khả năng. Nhưng Tiêu Chẩm Vân chẳng quan tâm. Biết trước kết cục còn mang lại cho anh cảm giác an tâm khi kiểm soát được tình hình. Dù tình tiết trong phim có cua gắt thế nào anh cũng không hoảng loạn. Bởi vì cái kết đã được định sẵn từ lâu.

Lúc đầu nghe quản trị viên thông báo tỷ lệ phù hợp, Tiêu Chẩm Vân còn từng suy nghĩ có nên kết đôi với Tư Đệ không. Anh còn có thể dùng chiêu này để thúc đẩy tình tiết đính hôn bị delay vô hạn rất là vô duyên của nam chính. Nhưng về sau anh lại phát hiện ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong truyện và Tư Đệ khắc nhau như nước với lửa. Tư Đệ giống một con chó điên đã ‘tha hóa’, Tiêu Chẩm Vân sợ bị cắn chết, nên đành từ bỏ ý định này.

Nhưng hành động cứu anh của Tư Đệ hôm qua đã thay đổi suy nghĩ của Tiêu Chẩm Vân. Anh ngưỡng mộ tư cách đạo đức của Tư Đệ, nên đã cân nhắc lại phương án cũ. Là một kẻ từng là người thường, anh rất tò mò về quan niệm số mệnh se duyên giữa Lính gác và Dẫn đường, hơn nữa cũng không ngại trải nghiệm trực tiếp.

Nhưng nếu ngày mai anh còn nghe thấy Tư Đệ gầm gào mấy câu kiểu mạng là do ta không phải do trời, thì dẹp mẹ 90% đi, chuyện yêu đương phải do thằng này quyết!

Tiêu Chẩm Vân chắc chắn sẽ bảo hắn chim cút, tâm trí hắn có suy sụp cũng chẳng liên quan gì đến anh.

Anh thản nhiên chìm vào giấc ngủ với thái độ “không yêu trả dép bố về”. Nhưng chưa tới ngày mới, anh đã bị Tư Đệ lay tỉnh giữa đêm hôm khuya khoắt. Trong hang tối đen như mực, ngoài trời đang mưa rả rích, lửa trong hang đã tắt. Tiêu Chẩm Vân loay hoay tìm thiết bị liên lạc để bật đèn, tay chưa kịp vươn ra đã bị Tư Đệ nắm lấy, ép anh phải ấn tay lên mặt hắn.

Lòng bàn tay Tiêu Chẩm Vân dính đầy mồ hôi lạnh.

“Tư Đệ?”

Tư Đệ không nhận được pheromone như mong đợi ngay, hắn bực tức và đau đớn gào lên, “Pheromone Dẫn đường! Đầu tôi đau sắp toạc ra rồi!”

Trong bóng tối, chính Tiêu Chẩm Vân cũng không nhận ra mình đang nhếch khóe môi, trái tim loạn nhịp tăng tốc. Anh quyết định dạy cho cậu Lính gác đã quấy nhiễu mộng đẹp của anh mà còn tỏ ra khó ở này một bài học nho nhỏ, cố ý hỏi: “Đây là thái độ cầu xin kẻ khác cứu mình của cậu hả?”

“…” Hơi thở dồn dập của Tư Đệ ngừng lại một lát, tựa như bị giám khảo vặn một câu rõ khoai, vừa ấm ức vừa khó chịu. Chẳng bao lâu sau, hắn đành r*n r* khe khẽ, đuôi quấn quanh eo Tiêu Chẩm Vân. “Gâu gâu.”

Âm thanh này rất nịnh tai, làm Tiêu Chẩm Vân mọc cả đuôi hươu, sướng tê rần sống lưng. Anh lập tức hài lòng giải phóng pheromone Dẫn đường, có bao nhiêu tỏa bấy nhiêu, đậm đặc đến độ bao trùm cả hang động, làm Thái Cực cũng lơ tơ mơ.

Ai dè, ngay sau đó, Tư Đệ lại cáu kỉnh cắn vào vai Tiêu Chẩm Vân. Hắn cắn rất mạnh, phập phát chảy cả máu. Tiêu Chẩm Vân chưa kịp nổi giận, hắn đã lạnh lùng lên án: “Chú còn nói mình không thích Tư Chử cơ đấy!!”

“…”

Tư Chử là ai? Ai là Tư Chử cơ?

Tác giả có lời muốn nói:

Cún con: Ai gọi tui đó?

[HẾT CHƯƠNG 19]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...