Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 22



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 22: Cứu viện

Anh nhớ lại cuốn tiểu thuyết mà quản trị viên hay nhắc tới, những cảnh có anh hầu hết đều xoay quanh Tư Chử, toàn tranh giành tình cảm, việc cần làm hằng ngày chỉ có vung tiền tìm mọi cách mua vui cho Tư Chử, việc nhẹ lương cao đời sướng làm sao.

Nhưng anh không ngờ bên ngoài kịch bản, các nhân vật phụ đều phải trải qua những tình huống sinh tử ngặt nghèo, ngàn cân treo sợi tóc không được ghi trong sách thế này.

Đột nhiên, Tư Đệ cảm thấy tinh thần của mình thứ gì k*ch th*ch, cảm giác rất nhỏ, như vuốt mèo con có đệm lót đang tò mò chụp cuộn len. Hắn vui mừng khôn xiết, cúi đầu nhìn Dẫn đường tóc đen: “Chú làm được rồi…”

“Khụ, khụ khụ!!” Tiêu Chẩm Vân ọe ra từng búng máu tươi, nhắm mắt kiệt sức ngã ngửa về đằng sau.

Biểu cảm vui sướng của Tư Đệ chuyển thành hoảng loạn trong tích tắc. Hắn lập tức cúi xuống ôm lấy Tiêu Chẩm Vân đã bất tỉnh. Máu đỏ nhuộm thắm tầm nhìn của hắn, cũng vấy bẩn lý trí vốn đã rất mong manh của Tư Đệ. Trạng thái tâm lý tỉnh táo mà hắn đau khổ giữ gìn đến giờ rốt cuộc cũng bùng nổ hoàn. Hình người của Tư Đệ biến thành dạng sói bốn chân. Bàn tay đang nâng nhẹ Dẫn đường cũng chuyển thành siết chặt, như muốn bóp nát xương cốt anh. Chỉ còn chút xíu pheromone Dẫn đường gần như tan biến quanh quẩn bên chóp mũi, đang nhắc nhở hắn rằng —

Mày không nên làm hại người này.

Mấy phát đạn sượt qua tai sói của Tư Đệ, c*m v** thân cây. Lính gác điên cuồng đã mất đi lý trí gầm lên giận dữ. Hắn bất chấp mọi giá triệu hồi sói đen ra, bóng dáng nhanh như ma quỷ, lao về phía kẻ địch đang vây quanh theo hình tứ giác.

So với vẻ điên rồ hỗn loạn của hắn, đội hình của địch rất bài bản, nhằm tiêu hao sinh lực của hắn mà không phải giao chiến quá nhiều. Chúng có bốn người, Tư Đệ mạnh tới đâu cũng chỉ một mình. Chỉ cần chịu được cơn cuồng loạn ban đầu của hắn, thì dù có là Lính gác cấp S, chẳng qua cũng chỉ là một con thú không có đầu óc đang ngoan cố chống cự mà thôi.

Trong bóng tối, một kẻ nâng súng bắn tỉa, họng súng nhắm thẳng vào Dẫn đường tóc dài đang bất tỉnh trên mặt đất. Gã không chút do dự, quyết đoán bóp cò. Nhưng điều mà không ai ngờ được là, Tư Đệ đang tấn công bừa bãi trong cơn điên loạn lại lập tức chặn phát đạn kia bằng vai mình trong khoảnh khắc súng nổ.

Không có dấu hiệu nào cho thấy hắn có xu thế khôi phục lý trí. Tư Đệ đứng trên bốn chân như một con sói, nhưng hắn vẫn bảo vệ Dẫn đường. Có lẽ chính hắn thậm chí còn không biết mình đang làm gì, nhưng hắn vẫn làm thế. Hơn nữa, khi viên đạn thứ hai bắn tới, hắn vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ, dù cơ thể rách bươm đầm đìa máu tươi.

Đột nhiên, tiếng ngựa hí sắc nhọn vang vọng khắp núi rừng, như tiếng hí vang khi ghìm cương trước vực thẳm. Âm thanh ấy mạnh mẽ đâm xuyên qua lãnh địa tinh thần của mỗi Lính gác có mặt. Roi tinh thần vung tới như sấm sét, giây trước hai tên Lính gác còn bình tĩnh tự tin, giây sau đã khổ sở ôm đầu lăn lộn trên mặt đất. Tầm nhìn của Tư Đệ trắng xóa một màu, hắn ngã ầm xuống đất như bị rút cạn tủy não. Thái Cực cũng biến mất trong nháy mắt.

Tiêu Kinh Phong cưỡi một con chiến mã trắng muốt không vương một cọng lông khác màu, mặt mũi đanh lại, ghìm cương xoay người giữa Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ. Chú ta nhìn hai tên Lính gác hai bên trong bộ dạng thê thảm bất tỉnh dưới đất. Tiêu Kinh Phong mím chặt môi, mắt sắc như dao. Trong cơn thịnh nộ, chú ta nhanh chóng rút súng, bắn xuyên đầu tên lính đánh thuê còn đang hoảng loạn đặt đích ngắm.

Chẳng mấy chốc, đội cứu hộ hàng hải thuộc Công đoàn cũng vội vàng theo gót, nhanh chóng bắt giữ hai tên Lính gác đã mất sức phản kháng vì roi tinh thần của Chủ tịch. Một số tiếp tục truy đuổi đám lính đánh thuê đang bỏ chạy, số còn lại vây quanh Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ để cấp cứu.

Tiêu Niệm vội vã chui ra từ đám người biến dị cao lớn. Thấy bộ dạng như chết rồi của Tiêu Chẩm Vân, mặt c* cậu lập tức trắng nhách. Tiêu Kinh Phong xuống ngựa, khom người bế c* cậu lên: “Không sao, ba con sẽ không sao đâu.”

“Toi rồi, toi thật rồi, mình chậm quá…” Hy vọng của Tiêu Niệm tan thành mây khói. Tiêu Chẩm Vân mà chết thì hầu hết tiểu thuyết cũng toi, còn hoàn thành cốt truyện gì nữa, qua mẹ thế giới khác sống cho rồi.

Tiêu Kinh Phong không hiểu được lời lẩm bẩm của Tiêu Niệm, chú ta ôm chặt thằng bé, tránh né đám nhân viên y tế đang bận rộn, an ủi: “Con đã làm rất tuyệt rồi. Nếu không nhờ con phát hiện ba con đã gửi tín hiệu khẩn cấp cho con trước khi phi thuyền phát nổ, kịp thời đưa cho ông, thì chúng ta đâu thể tìm thấy nơi này nhanh đến vậy.”

Tiêu Niệm không nói năng gì. c* cậu cảm thấy Tiêu Chẩm Vân chắc chắn sẽ không nghĩ thế. Tin Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ mất tích trên phi thuyền phải mất rất lâu mới truyền tới Công đoàn. Tiêu Niệm đã dành hơn mười tiếng đồng hồ điên cuồng gõ phím, truy tìm mã nguồn thế giới để xác định vị trí Tiêu Chẩm Vân mất tích, sau đó chuyển manh mối cho Tiêu Kinh Phong, còn mất rất nhiều thời gian thuyết phục chú ta tin mình.

Nếu không nhờ nỗ lực tự cứu sống bản thân trên phi thuyền của Tiêu Chẩm Vân, sau đấy còn ăn may hạ cánh xuống một hòn đảo hoang sau vụ nổ, hên tám đời gặp được Tư Đệ, thì khi đội giải cứu lề mề đến vào ba ngày sau, anh chết vài lần cũng chưa đủ.

Nhưng chí ít, họ đã đuổi kịp rồi.

Tiêu Chẩm Vân phát hiện, ở thế giới xa lạ này, trước mỗi lần thức dậy, anh đều có cảm giác mình sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Mỗi lần tỉnh lại đều là một cảm giác mới. Ví dụ lần này chẳng hạn, anh cảm thấy khoan khoái lạ kỳ, khỏe khắn đến độ trong một khoảnh khắc anh còn tưởng mình đã lên thiên đường. Nhưng cơn kiệt sức từ trong xương tủy và cảm giác khô khốc trong miệng giúp anh biết mình còn tồn tại.

Lãnh địa tinh thần vẫn còn hơi đau nhức khó chịu, nhưng vấn đề không lớn, anh có thể cảm nhận trạng thái của Thiên Lộc đang tốt dần lên.

Vừa mở mắt ra, gương mặt với đôi tai ngựa trắng trên đỉnh đầu của Tiêu Kinh Phong lập tức phóng đại trước mắt anh. “Chẩm Vân! Chẩm Vân, con tỉnh rồi à? Con thấy sao rồi?”

“…” Tiêu Chẩm Vân váng cả đầu vì hai cái tai ngựa nhòn nhọn lắc lư, mãi sau mới nhớ ra setting nhân vật của mình. Anh nở nụ cười mệt mỏi nhưng ôn hòa, đọc lời thoại kinh điển của bệnh nhân: “Nước…”

Một bàn tay nhỏ nhắn lập tức đưa chiếc cốc nhựa trong suốt qua. Tiêu Niệm nhìn anh với cái mặt lạnh te, chỉnh lại ống hút mềm trong cốc, hướng nó về đôi môi khô khốc của Tiêu Chẩm Vân. Tiêu Kinh Phong nói vội: “Chẩm Vân, đây là bệnh viện cho người biến dị ở Thủ đô Haleite. Con đã ngủ hai ngày, may là không có vấn đề gì lớn. Bên cậu đã bắt được hai tên sát thủ ám sát các con trên đảo, nhưng chúng khai chỉ làm thuê kiếm tiền, không biết kẻ ra lệnh đằng sau là ai. Tuy nhiên vẫn có manh mối, bọn cậu đang truy lùng.

“Hiện giờ Đỗ Nại đã mất tích, Công đoàn đang tìm kiếm trên diện rộng. Con yên tâm, cậu chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho con trong vụ tập kích phi thuyền… Nhân tiện, lần này bọn cậu đuổi kịp được, ít nhiều cũng nhờ con trai con cung cấp manh mối, thằng bé có công lớn lắm.”

Một chuỗi lảm nhảm dài thoòng loòng khiến Tiêu Chẩm Vân nghe mà chóng mặt nhức đầu. Anh nhấp mấy ngụm nước ấm, cười nhẹ, chân thành nói với Tiêu Niệm: “Cảm ơn.”

Tiêu Niệm mím môi: “Việc nên làm thôi.”

“…” Tiêu Kinh Phong không hiểu phong cách ứng xử của cặp bố con nuôi này lắm, nhưng cũng không nói gì. Lúc này, hay tin Tiêu Chẩm Vân đã tỉnh, các bác sĩ và điều dưỡng lập tức vào phòng, vây quanh anh hỏi rất nhiều vấn đề. Tiêu Chẩm Vân ngơ ngác nằm trên giường, bị một điều dưỡng chọc kim vào ngón tay, lại rút ven tay lấy mấy ống máu, lấy mẫu xong là vội vàng đi ngay.

Lúc cử động, anh chợt cảm thấy bả vai đau nhói. Anh nhấc cổ áo lên thì thấy nguyên dấu hàm răng đã đóng vảy một nửa, do bị chó dữ tợp không lâu trước đó.

[HẾT CHƯƠNG 22]

Giới thiệu Linh thú: Ngựa trắng. Ngựa trắng có màu trắng bẩm sinh, và giữ màu suốt đời. Ngựa trắng phần lớn có da màu hồng dưới lớp lông, màu mắt có thể là nâu, xanh lam hoặc nâu nhạt. Ngựa trắng “thật”, nhất là ngựa mang gene trắng trôi, rất hiếm. Hầu hết ngựa trắng thật ra là ngựa có lông xám rất nhạt.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...