Chương 28.2: Tiếp
Tiêu Niệm: Đừng có quên bức tường ảnh ở tầng hầm nhé! Dạo này Tư Chử hay lởn vởn cạnh anh, anh bắt đầu chụp được rồi đấy!
Khi tin nhắn này gửi được tới, Tiêu Chẩm Vân đã tắt đèn chui vào chăn. Hẳn Tư Đệ đã tắm gội trước lúc đến đây, mái tóc bạc trên gối tỏa ra hương thảo mộc, làm chú hươu đang gặm lá trong tâm trí anh cũng rộn rạo.
Khác với đứa chỉ biết ăn với ăn là Thiên Lộc, Tiêu Chẩm Vân mơ thấy ác mộng mắt mình tràn ra lũ cả đêm. Nửa đầu anh mơ mình khóc sụp trường thành, nửa sau lại mộng mình làm chùa Kim Sơn chìm trong bể nước. Khi bình minh đến, anh vẫn còn vật lộn. Đang vật hăng thì có tiếng ồn vọng vào từ ngoài phòng bệnh. Tiêu Chẩm Vân mơ hồ cảm nhận được một thứ xù xù cọ vào cằm mình, như tai mèo vẫy vẫy khi nghe thấy động tĩnh rất nhỏ. Anh vô thức cau mày, ngửa đầu tránh đi. Giây tiếp theo, người đang gối lên vai anh bật dậy như lò xo. Bả vai bị ép tê rần lại chạy máu lần nữa, khiến Tiêu Chẩm Vân đột ngột tỉnh dậy.
(Khóc sập trường thành và khóc lụt chùa Kim Sơn: Nhắc tới 2 tích là Mạnh Khương Nữ khóc lụt tường thành thương chồng chết khi đang xây Vạn Lý Trường Thành. Còn tích chùa Kim Sơn là trong truyện Thanh Xà Bạch Xà: Hứa Tiên bị Pháp Hải bắt nhốt tại chùa Kim Sơn, Trấn Giang, và không cho vợ chồng họ đoàn tụ. Bạch Nương Tử vì muốn cứu Hứa Tiên, cùng Tiểu Thanh đấu pháp với Pháp Hải, dẫn nước Tây Hồ tràn ngập chùa Kim Sơn. Đọc tích Mạnh Khương Nữ: Link. Đọc tóm tắt Thanh Xà Bạch Xà: Link.)
Anh mở mắt ra, Tư Đệ đang hoang mang đeo giày, chỉnh lại mái tóc rối bù của mình.
“Cổ áo kìa,” giọng Tiêu Chẩm Vân hẵng còn khàn vì vừa tỉnh ngủ, “Lật vào trong rồi.”
“Kệ thôi, gấp lắm rồi,” Tư Đệ móc gót giày, kéo rèm ra, mở cửa sổ nhìn xuống. Đám đông bên dưới không cho phép hắn chuồn theo kiểu mọi khi. Hắn đang do dự thì có kẻ gõ cửa phòng bệnh của Tiêu Chẩm Vân, tiếng nghe đến là gấp gáp.
Tư Đệ bỗng dưng bình tĩnh lại, thản nhiên chỉnh cổ áo giữa thời khắc nguy cấp. Cửa phòng mở ra đúng lúc này, Tư Chử vội vã thò đầu vào: “Chú út, anh hai con mất tích rồi… Ủa anh ở đây hả?!”
“Ừ, em—” đừng nói với ai là anh ở đây… Tư Đệ vừa thốt chữ đầu, Tư Chử đã giơ cổ tay lên gọi vào máy liên lạc. “Phỉ Nhiên, anh tìm thấy anh hai rồi, ảnh ở phòng bệnh của chú út, kêu ba mẹ anh đừng lo ha.”
Tư Đệ: “…”
Tư Chử tắt máy, mắt sáng như sao vẫy đuôi với Tư Đệ: “Anh hai, anh nói đi ạ.”
“…Không có gì.” Tư Đệ nhắm đôi mắt chua xót lại.
Cún con tò mò tiến lại gần, khịt mũi, nhăn mày nói: “Anh hai, người anh nồng mùi pheromone Dẫn đường quá. Đâu ra vậy…A!” Cậu chàng muộn màng nhận ra đấy là gì, bịt kín miệng lại.
Tư Đệ và Tiêu Chẩm Vân: “…”
Chưa đến mười phút sau, hai ông bà Tư và bác sĩ phụ trách của Tư Đệ cũng vội vã chạy tới. Lúc vào phòng, họ thấy Tiêu Niệm đang chuẩn bị bữa sáng cho Tiêu Chẩm Vân. Tư Đệ ngồi cạnh ăn nửa bát cháo, ngay cả Tư Chử đã đá ba cái bánh bao nhân thịt trong khách sạn cũng không biết xấu hổ mà gặm quẩy.
Ánh nắng ban mai rọi qua ô cửa sổ khoáng đạt, chiếu lên giường bệnh trắng muốt. Tiêu Chẩm Vân khoác cardigan len màu xám ở ngoài, bên trong là áo bệnh nhân kẻ sọc, thản nhiên dùng thìa sứ khuấy cháo nóng. Thấy Tư Kiều Dung và chị dâu bước vào, anh mỉm cười, thìa chạm vào mép bát sứ, phát ra tiếng lanh lảnh.
Chính âm thanh lảnh lót nhẹ hẫng ấy, lại như dùi trống thúc giục ngàn quân nện vào cõi lòng Tư Kiều Dung.
Tim Tư Kiều Dung dộng thình thịch, ong cả lên tai.
Toi rồi, ông nghĩ, toi đời rồi. Con trai ông đã bị tên Dẫn đường này xơi tái.
Đứa em họ mạt hạng này đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho Tư Đệ, mà con nó còn chấp nhận cả mấy trò SM?… Hay là từ đầu Tư Đệ đã có chung sở thích?
Tư Kiều Dung suýt chết ngất trước suy đoán của chính mình, ông gắng vờ như không có gì xảy ra: “Tư Đệ, sao con không nghe lời bác sĩ? Bác sĩ đã dặn đi dặn lại là không được rời khỏi phòng bệnh rồi, đừng gây chuyện nữa.”
“Con dậy sớm, chán quá nên tản bộ qua đây, giờ con về liền,” Tư Đệ nói nhẹ nhàng bâng quơ, đặt bát xuống đứng dậy. Nhưng đúng lúc này, bác sĩ điều trị lại nói: “Đợi đã.”
Bác sĩ Dẫn đường đến gần Tư Đệ, bảo hắn ngồi xuống, quan sát một lát rồi hỏi: “Tỷ lệ tương thích giữa cậu và bệnh nhân trên giường là bao nhiêu?”
Tư Đệ thì thầm một con số vào tai anh ta, vị bác sĩ lập tức tỏ vẻ kinh ngạc, quay ra nhìn Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ lần nữa, như thể đang cố gắng ghi nhớ khuôn mặt họ.
Chỉ lát sau, anh ta quay lại với vợ chồng Tư Kiều Dung, hai bên cùng ra ngoài. Họ bàn rất kín đáo, Tư Chử cố tình áp tai vào tường nghe lén cũng chỉ loáng thoáng bắt được vài từ khóa: “Để bệnh nhân ở lại đây sẽ có lợi cho quá trình hồi phục hơn… Cái này do gene Dẫn đường Lính gác quyết định… Một mình anh ta bằng mười thang thuốc bổ rồi… Cấp C hả? Cấp C thì hơi bí…”
Tiêu Chẩm Vân vừa ăn hết bát cháo thì Tư Kiều Dung cũng chào bác sĩ quay về phòng. Không hổ là dân làm ăn luôn phải niềm nở đón khách, dù trong lòng cực lực phản đối em họ có bất kỳ quan hệ nào vượt ngoài tình thân với con trai, nhưng ngoài mặt ông vẫn kín kẽ như bưng, lại gần hỏi thăm tình hình Tiêu Chẩm Vân. Ông động viên anh nghỉ ngơi cho khoẻ, cần gì cứ nói, đồng thời hứa hẹn bao giờ về nước sẽ hậu tạ ơn cứu mạng của anh.
Diệp Phỉ Nhiên và Tư Chử đều là học sinh giỏi ở trường. Ngay khi thấy Tiêu Niệm lại lôi bài tập về nhà ra, hai cậu nằng nặc đòi giúp em làm bài. Sau đó cả hai cùng bắt tay sửa lỗi ngữ pháp và lỗi dấu câu trong bài tập làm văn “Người ông làm chủ tịch Công đoàn của em”.
Sau khi lãnh địa tinh thần của Tư Đệ sụp đổ, Thái Cực không thích ở trong không gian nhỏ xíu đổ nát tối tăm đó nữa. Ngoại trừ lúc ngủ, chỉ cần mở mắt là nó lại đòi ra. Tư Đệ cũng chiều ý nó. Lúc này, Thái Cực đang lượn qua lượn lại trong phòng bệnh, móng vuốt của họ chó không lặng tiếng như loài mèo, âm thanh lạch cà lạch cạch vang lên không ngừng.
Trong lúc hai anh em Tư Kiều Dung và Tiêu Chẩm Vân chuyện trò khách sáo, Thái Cực bỗng nhiên không chịu bị cho ra rìa, đặt hai chân trước lên mép giường, đuôi vẫy qua vẫy lại trên sàn.
Tiêu Chẩm Vân n*n b*p chân nó, nặn ra chút pheromone chủ nó ăn thừa, đoạn giơ tay thả Thiên Lộc ra.
Nhìn con sói âm dương rốt cuộc cũng thôi tăng động, cun cút theo hươu đực ra ban công, Tư Kiều Dung cảm thấy còn ở đây tiếp khéo mình nhồi máu cơ tim mất.
Đúng lúc này, một nhóm người đột nhiên gõ cửa đi vào phòng bệnh, dẫn đầu là Tiêu Kinh Phong vắng mặt mấy nay. Chú ta thấy phòng bệnh náo nhiệt thế này thì hơi sửng sốt, quay sang nhìn Tiêu Chẩm Vân rồi lại nhướn mày.
Kẻ đứng sau chú ta lại mừng rỡ bước lên, tự giới thiệu mình là con trai cả của Chủ tịch Công đoàn Đặc công Haleite, người còn lại là vị hôn thê của anh ta.
Ba hôm nữa hai người sẽ tổ chức lễ cưới, một bữa tiệc lớn trên thảm cỏ. Hay tin Phó chủ tịch Tiêu Chẩm Vân và Lính gác cấp S Tư Đệ đang tạm thời dưỡng thương ở Haleite, hơn nữa bệnh tình cả hai đã ổn định, sắp được xuất viện, nên họ đích thân tới mời Tiêu Chẩm Vân và cậu nhà, cùng cả gia đình họ Tư tới dự.
Tiện quá, gặp được cả hai trong phòng, đỡ phải tách nhau đi mời riêng.
Tư Kiều Dung quả thực cũng khó chối từ. Con trai cả của Chủ tịch Công đoàn Đặc công Haleite là người thường, cũng dấn thân thương trường. Chi nhánh của ông tại nước này còn cần giao dịch với họ nhiều, cáo vắng thì lại không nể mặt nhau quá. Nhưng thời gian này ông thực sự không muốn thấy Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ ở cùng nhau, hại tim lắm. Vậy nên ông nói khéo là Tư Đệ đang trong trạng thái dễ cuồng loạn, không thích hợp tới nơi đông người.
Không ngờ, cậu cả Công đoàn nước bạn lại lập tức cười nói: “Trên đường đến đây, chủ tịch Tiêu đã thông báo với chúng tôi rồi. Ngài Phó chủ tịch Tiêu và cậu Tư hợp nhau đến 90%. Chỉ cần Phó chủ tịch chịu ghé tệ xá thì sẽ không sao ạ.”
Vị hôn thê của anh ta cũng hào hứng tiếp lời. “Không ngờ sinh thời tôi còn được tận mắt chứng kiến một cặp Lính gác Dẫn đường có tỷ lệ tương thích vượt quá 90%. Ngài Tiêu cậu Tư này, nếu hai người bằng lòng, thì tôi muốn ném hoa cưới cho hai người ạ.”
Tư Kiều Dung: “…” Đậu má, người nhà họ Tiêu đúng là một lũ quái thai.
*
[CÒN TIẾP]
