Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 31-1



Chương 31.1: Gia đình họ Tiêu

Ba phút sau, bốn tên đực rựa cùng ngồi trong xe Tiêu Chẩm Vân, yên lặng là vàng.

Tư Đệ nhìn Tiêu Niệm mặt như bị liệt bộ phận quản lý biểu cảm trên ghế phụ, rồi lại ngó Tiêu Gia Lễ lóng ngóng ngồi trên ghế lái, ngẫm ngợi rất lung ra chiều nghi hoặc. Tiêu Chẩm Vân lập tức ho nhẹ: “Niệm Niệm, lâu lắm không gặp anh, nên con có mới nới cũ với anh rồi à?”

“…” Tiêu Niệm tê rần nửa người vì từ Niệm Niệm nhẹ nhàng bâng quơ này. c* cậu không tài nào hiểu nổi làm sao Tiêu Chẩm Vân có thể bốc phét tự nhiên như thế? c* cậu không hiểu, c* cậu shocku.

Tiêu Gia Lễ cũng không hiểu, nhưng mà là không hiểu Tiêu Chẩm Vân đang nói gì. Nhưng cậu ta là kẻ thức thời, thấy không khí trong xe không ổn, tự biết những lúc thế này mình chỉ cần giữ yên lặng hoặc gật đầu phụ họa là được.

“Đã lâu không gặp.” Tiêu Niệm bắt đầu lấp l**m cho Tiêu Chẩm Vân, “Anh có khỏe không?”

“Anh ư…?” Tiêu Gia Lễ ngơ một lát mới nhận ra bé trai bên cạnh đang nói chuyện với mình. Cậu ta vẫn nhìn chằm chằm vào vô lăng tự lái, “Anh khỏe… Xin hỏi em là ai vậy?”

“Anh không nhớ em à?… Xin lỗi, em quên mất là anh mất trí nhớ.” Tiêu Niệm cố đấm ăn xôi diễn tiếp, “Giờ em tên là Tiêu Niệm.”

Tiêu Gia Lễ biết đây có lẽ là người quen ngày xưa của mình thì kích động nói: “Anh tên Tiêu Gia Lễ, trước kia chúng ta quen nhau đúng không?”

“Hầy… quên rồi cũng tốt.” Tiêu Niệm vỗ chân Tiêu Gia Lễ đượm vẻ cao thâm khó đoán, sau đấy lại diễn vai khép mình không muốn đè cập quá khứ đau thương, tựa lưng vào ghế nhắm tịt mắt lại.

Lính gác vô tội mất trí nhớ vô cùng sửng sốt trước hành động của thằng bé.

Ở hàng ghế sau, Tiêu Chẩm Vân nhận chiếc chăn mỏng Tư Đệ đưa, đắp lên đầu gối. Xe để điều hòa thấp độ. Ba người kia, kể cả Tiêu Niệm, đều khỏe mạnh máu nóng, chỉ mình người yếu nhớt là anh cần giữ ấm. Tiêu Chẩm Vân lại uống một ngụm nước ấm, bấy giờ mới quay sang hỏi: “Về nước hồi nào thế?”

“… Đi phi thuyền về hôm qua.”

Bay từ Haleite về đây phải mất 26 tiếng. Hôm qua lên phi thuyền thì hôm nay mới hạ cánh được, còn chưa tới 5h đã xuất hiện ở cổng chính Tháp Trắng ư? Tư Đệ liếc Tiêu Chẩm Vân, không nói gì, chỉ cụp mắt lấy vỉ thuốc ra khỏi túi, bóc một viên ngậm giữa răng. Hắn còn chưa kịp hỏi, Tiêu Niệm đã ngoái lại quẳng chai nước qua. Tư Đệ cảm ơn c* cậu, uống thuốc xong lại nốc nửa chai.

Tiêu Chẩm Vân quan sát hành động của hắn, bỗng lẳng lặng lan tỏa Pheromone Dẫn đường.

Đi học nửa tuần, còn được thầy cô chu đáo kèm cặp, Tiêu Chẩm Vân đã biết cách lan tỏa Pheromone lúc trước của mình tồn tại nhiều hạn chế, tốn công mà không hiệu quả, khiến lượng sức mạnh tinh thần vốn đã khiêm tốn lại càng yếu ớt hơn. Đóng cửa học bừa quả nhiên thua xa học hành bài bản trên trường lớp.

Cái trán luôn đau nhâm nhẩm được Pheromone Dẫn đường xoa dịu, như thể có bàn vô hình đang dựng lá chắn cho tâm trí hắn. Tư Đệ tỉnh táo sảng khoái hơn hẳn, hàng lông mày hơi nhíu giãn ra, cơ thể căng chặt vì nhịn đau cũng thả lỏng hơn rất nhiều. Bác sĩ nói quả không sai, ở cạnh Tiêu Chẩm Vân còn hơn trăm thang thuốc bổ đắt đỏ.

Rồi hắn lại chợt nghĩ, trong buồng xe nhỏ hẹp chật chội này, một tẹo Pheromone Dẫn đường của Tiêu Chẩm Vân ngoài trấn an hắn, còn hời cả tên Lính gác ngồi trên ghế lái đó sao? Tư Đệ ngước lên, thấy Tiêu Gia Lễ ôm con đại bàng đầu mào của cậu ta, ngồi ngay ngắn mắt nhìn thẳng, không hề có phản ứng gì với pheromone của Tiêu Chẩm Vân.

Một là tên này đang vờ vịt… Hai là tỷ lệ phù hợp giữa hai người quá thấp.

Tư Đệ hài lòng, hắn tựa lưng vào ghế, thông báo mục đích mình đến đây: “Quyết xong ngày tổ chức lễ đính hôn cho Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên rồi, cuối tháng này luôn. Mời chú tới chứng kiến nhé.”

“Quyết nhanh vậy à?” Tiêu Chẩm Vân kinh ngạc. Tiêu Niệm nghe vậy thì càng sốc tợn, lén chỉnh kính chiếu hậu nhìn về phía họ.

“Chính nhờ công chú vất vả tác thành thúc đẩy hai đứa đến với nhau còn gì?” Tư Đệ đã thấy hành động của Tiêu Chẩm Vân trong đám cưới ở Haleite. Hắn bỗng bật cười, cố tình hỏi, “Nghe giọng điệu chú, chẳng lẽ chú hối hận?”

“Đúng đấy.” Tiêu Chẩm Vân còn gật đầu, “Ai mà không thích cún con chứ?”

Tư Đệ: “…”

Vòng giật điện trên cổ hắn hết nhá xanh rồi lại nhảy đỏ, kêu tít tít biểu hiện đang sạc điện. Tiêu Gia Lễ nhìn mà kinh hồn táng đảm, đầu mọc lông đại bàng. Cậu ta biết đây là món đồ mà những Lính gác sắp mất kiểm soát luôn phải đeo khi ra ngoài, cũng nhận ra mặt Tư Đệ. Ảnh của hắn luôn được treo trên bảng vàng vinh danh những sinh viên xuất sắc trong Tháp, để lại một loạt kỉ lục không ai vượt qua nổi, làm người ta phải líu lưỡi.

Tiêu Gia Lễ nghĩ bụng, lát mà choảng nhau, chẳng rõ mình có bảo vệ được chú già và trẻ nhỏ nhà họ Tiêu không.

Liệu chú chim non là cậu ta có chết dưới vuốt sói già gian ác không?

Giữa bầu không khí giằng co quái dị, Tiêu Chẩm Vân đột nhiên tỉnh bơ đổi đề tài như không: “Lát bận gì không? Rảnh thì qua nhà tôi chơi, tôi có thể xoa dịu cho cậu.”

Vòng cổ giật điện chuyển sang màu xanh.

Nhưng mặt Tư Đệ hẵng còn buốt giá.

“Tối qua tôi vừa học nhập môn với thầy.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Đơn giản hơn tôi nghĩ, nhưng muốn thành thạo thì không dễ. Nghe nói thời còn học trong Tháp Trắng, Tiêu Kinh Phong dở nhất là môn trấn an tinh thần. Thầy vừa dạy tôi vừa mắng cậu tôi… Nhưng thầy bảo nếu có thêm tỷ lệ tương thích cao trợ giúp, tôi chỉ cần học xong cơ bản là đối phó được vấn đề lãnh địa tinh thần của cậu rồi.”

Sắc mặt Tư Đệ cũng dịu đi, hắn thản nhiên đáp: “Không vội, sức khỏe chú yếu lắm, ban ngày học xong thì nên về ngủ sớm, đừng thức khuya.” Nói xong hắn lại vờ như vô tình bổ sung một câu: “Có thuốc đặc trị của Haleite và Pheromone Dẫn đường của chú, tôi còn chịu được lâu lắm.”

Chàng Lính gác trai tráng có thể chịu đựng rất lâu rụt rè vào nhà Tiêu Chẩm Vân, nói trị liệu xong mình sẽ về ngay, nhà bao việc. Ai dè Tiêu Chẩm Vân vận hết lượng sức mạnh tinh thần ít ỏi của mình hướng thần cho Tư Đệ 15 phút, mới một lát vậy thôi mà khi ra khỏi thế giới tinh thần, Lính gác đã nằm thẳng cẳng trên giường ngủ say như chết, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Tư Kiều Dung gọi liên tục bốn năm cuộc liền, Tiêu Chẩm Vân thậm chí còn để thiết bị liên lạc ngay kế tai Tư Đệ, nhưng hắn vẫn không chịu tỉnh dậy. Hắn ngủ tít quá, Tiêu Chẩm Vân không yên tâm, lại chui vào tâm trí hắn lần nữa, xác định mấy lần là Tư Đệ không chết lâm sàng.

Cực chẳng đã, Tiêu Chẩm Vân đành nhấc máy, ôn hòa cười nói: “Anh họ Kiều Dung ạ…”

Tư Kiều Dung nghe giọng này là trái tim quặn đau, ông vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi: “Tiểu Đệ…”

“Tiểu Đệ ở nhà em.” Tiêu Chẩm Vân xoay màn hình hologram sang, để Tư Kiều Dung nhìn Tư Đệ đang bọc chăn ngủ ngon lành trên giường.

Tư Kiều Dung trợn mắt lên: “Chú làm gì nó…!” Rồi ông bỗng im bặt, quên khuấy mất Tiêu Chẩm Vân không có công cụ gây án… Nhưng ngay sau đó một phỏng đoán đáng sợ hơn chợt nảy ra trong lòng ông, giọng ông vút lên một quãng tám: “Nó làm gì chú rồi?!”

“Em xoa dịu tinh thần cho thằng bé, nó ngủ rồi, gọi mấy cũng không dậy.” Tiêu Chẩm Vân chỉ dùng dăm ba câu đã chứng minh được sự trong sạch của mình.

“…” Tuy không đồng tình lắm, nhưng Tư Kiều Dung cũng chấp nhận tình cảnh, thở dài nói, “Vậy cứ để nó ngủ thôi… Phiền chú cho cháu nó ở lại đêm nay nhé.”

Ông chưa từng thấy Tư Đệ ngủ say tới độ gọi mãi không dậy thế này. Lính gác luôn cực kỳ cảnh giác mẫn cảm. Nhất là sau khi thế giới tinh thần của Tư Đệ vỡ nát, bất cứ lúc nào, dù tiếng động có khẽ tới đâu, mỗi lần ông nhìn mặt Tư Đệ, đôi mắt con ông luôn mở to thao láo, như chưa từng chợp mắt chút nào.

Chỉ cần con trai được ngon giấc, khỏe mạnh bình thường, thì dù nó có phải ở cạnh Tiêu Chẩm Vân, ông cũng chấp nhận.

Tư Kiều Dung bất giác nói khẽ hơn: “Tiểu Đệ đã báo với em chưa? Vụ lễ đính hôn của Tiểu Chử và Phỉ Nhiên ấy.”

Tiêu Chẩm Vân gật đầu, điều khiển xe lăn tắt đèn rời khỏi phòng, đóng cửa lại. Tư Kiều Dung lại bổ sung một vài chi tiết, chuyển từ cuối tháng mông lung sang một ngày chính xác, tiện thể cảm ơn cảm huệ mấy câu, sau đấy vờ như vô tình nói thêm: “Chủ nhật tuần rồi anh về nước trước, có đi ăn với ông chủ của hộp đêm Vườn Đào. Lúc ấy anh cũng muốn đính chính vụ hiểu lầm chết người kia cho chú, nhưng sợ ý tốt của mình lại hại chú, khiến kẻ thù cũ biết người mà chú cứu hẵng còn chưa chết… Ôi, làm việc tốt mà không được kể công đã khó, Chẩm Vân làm phước phải tội thế này thì… cũng khổ. Dạo trước anh hiểu lầm chú nhiều, anh xin lỗi chú, mong chú nể mặt người nhà, tha thứ cho anh lần này.”

“…” Tiêu Chẩm Vân coi như đã biết quá khứ “lẫy lừng” của mình lan đến tai Tư Đệ và Tư Chử như thế nào.

Tư Kiều Dung nói thế, thứ nhất là để xin lỗi, thứ hai là nhằm nhấn mạnh chữ “người nhà”, ám chỉ ông đã thay đổi thái độ rồi. Thứ ba, và cũng quan trọng nhất, là để nói với Tiêu Chẩm Vân, về sau chú mày liệu mà biết thân biết phận, mạng lưới của ông đây hơi bị dày, đứa nào ông cũng quen, muốn lấy thằng con ông thì thôi mấy trò mèo mả gà đồng đi.

Nếu có thể, Tiêu Chẩm Vân cũng chẳng muốn đi, nhưng nhiệm vụ cốt truyện vẫn còn đấy, anh đâu có cách nào?

Cúp máy xong, Tiêu Chẩm Vân từ tốn đi thang máy xuống lầu. Trong khoảng thời gian này, Tiêu Niệm đảm đang tháo vát đã dọn xong phòng cho Tiêu Gia Lễ, đặt đồ ăn tối cho bốn người, sai quản gia AI đi pha trà, chuẩn bị nước ấm trong bồn tắm, còn trả hóa đơn điện, nước, mạng trên Interstellarnet.

Tiêu Gia Lễ: “…” Ai mà ngờ được chủ gia đình này lại là một đứa bé tám tuổi.

“Bảo vệ thế giới tinh thần của mình cho tốt.” Mới trị liệu có 15 phút mà Tiêu Chẩm Vân đã hơi mệt, lười chẳng muốn nhúc nhích. Anh đùa cợt dặn dò Tiêu Gia Lễ, “Gặp vấn đề gì là phiền lắm đấy.”

Tiêu Gia Lễ vội gật đầu như giã tỏi, thể hiện mình sẽ ghi tạc lời dạy, luôn khắc trong tim.

*

[CÒN TIẾP]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...