Chương 38.1: Đêm đầy sao
Vốn dĩ Tiêu Chẩm Vân đang hoang mang không biết kiếm cách nào để chọc hai đứa chửi nhau, nào ngờ anh đánh một giấc chưa kịp làm gì, thức dậy Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đã cãi cọ làm sao đó, tới tận lúc về khách sạn ăn tối xong vẫn chưa làm lành.
Diệp Phỉ Nhiên không hề đi xuống ăn cơm, Tư Chử bực dọc nên chỉ ăn tí tẹo. Đôi tai chó cụp hẳn xuống, đuôi cũng thôi quẫy.
Ông chú ác ôn vô lương tâm Tiêu Chẩm Vân vui như mở cờ, lập tức làm theo tôn chỉ lợi dụng sơ hở, mời Tư Chử đi dạo chợ đêm ở trấn nhỏ gần đó. Tư Chử vốn không muốn về phòng đối mặt với bạn trai ngay, cũng có ý định thăm dò xem có phải chú út của cậu chàng gặp vấn đề tình cảm như Diệp Phỉ Nhiên đoán không, nên đồng ý lời mời của Tiêu Chẩm Vân ngay tắp lự.
Phiên chợ thật ra chỉ là một đoạn phố ngắn, hai bên đường toàn quán ăn vặt, mấy sạp đồ chơi, cuối hẻm là một cửa hàng tiện lợi.
Lính gác ăn nhạt, nên cậu chàng tránh xa hàng quán bán đồ nhiều gia vị, đã thế còn rất ghét tiếng ồn, cứ phải ngoáy tai suốt dọc đường. Tiêu Chẩm Vân thì ngược lại, anh hồ hởi dạo một vòng, thoải mái mua mấy xiên cho mình. Cô bán hàng rong thấy anh đẹp trai còn tàn tật, nhiệt tình tặng thêm hai xiên khoai tây, còn giảm giá cho anh nữa. Tiêu Chẩm Vân sai Tư Chử xách hộ, rồi sang quán kế bên mua một suất nghiêu sào, tiện thể mua một hộp bánh dày một hộp bánh đúc cho Tư Chử.
Cuối cùng anh lại đưa cún con vào cửa hàng tiện lợi vác bia ra, nâng chén tiêu sầu.
Tư Chử thấy Tiêu Chẩm Vân mua rượu bia thì mí mắt giật đùng đùng, bất giác nhớ lại bộ dạng đáng sợ khi say của chú út trong bữa tiệc đính hôn lần trước. Bình thường trông thì thư sinh ốm yếu, say xong lại mạnh dễ sợ, tai đuôi c* cậu bị dứt suýt tróc lông.
Cậu chàng chưa bao giờ học được cách nói năng lòng vòng, hỏi dò ướm thử. Dọc đường Tư Chử định hỏi chuyện tình cảm của Tiêu Chẩm Vân mấy lần, nhưng không biết phải mở lời thế nào. Giờ sự chú ý của cậu ta bị hút vào két bia, lòng lo ngay ngáy, lại càng không biết phải nói gì hơn.
Đồng hồ yên lặng chỉ 8 giờ, ngoài trời đã tối đen trong mực. Dạo giữa khu dân cư náo nhiệt ấm áp thì chưa có cảm giác gì, nhưng khi rời chợ đi sâu vào con đường nhỏ, gió lạnh hòa trộn cùng hơi biển mặn chát lặng lẽ nhe nanh vuốt, chui vào cổ áo Tiêu Chẩm Vân, nuốt chửng hơi ấm cuối cùng trên cơ thể anh, khiến mười đầu ngón tay anh tê rần vì buốt.
Đúng là phải gió… tại sao ‘Tiêu Chẩm Vân’ cứ nhất định phải tâm sự kín hở với Tư Chử trên thảm cỏ? Ngồi trong khách sạn ấm áp không được à? Không thì ngồi ghế con bàn gấp ở hàng rong cũng ok mà? Chí ít ngồi xổm ngoài đường vẫn chấp nhận được…
Muốn tạo bầu không khí thoải mái vui vẻ như đi cắm trại à? Hay là muốn xây dựng khung cảnh tươi trẻ để thằng nhóc ngây thơ này dễ sa lưới tình? Nhưng rốt cuộc thảm cỏ ở đâu? Anh sắp bị Tư Chử đẩy đi gần 3km rồi, mà ngoài cây trên giải phân cách giữa đường, họ chẳng thấy nổi sân cỏ tập thể dục.
Hứng làn gió lạnh mỗi lúc một thêm buốt thấu xương, Tiêu Chẩm Vân chà xát tay, cẩn thận cài kín cúc, đội mũ choàng lên, rồi lại lấy chăn len mình đã chuẩn bị trước ra, quấn bản thân dày cui kín mít.
Tư Chử trẻ trung tràn trề năng lượng, còn là Lính gác, mặc áo ngắn tay cũng không thấy lạnh. Mãi đến khi cậu chàng muộn màng phát hiện chú út ngồi xe lăn của mình đã biến từ mỹ nhân tóc dài thướt tha thành quả cầu lông tròn vo, cậu chàng mới rốt cuộc nhận ra: “Chú út, trời lạnh thế này, mình đừng đi dạo nữa, mau về khách sạn đi.”
“Không.” Tiêu Chẩm Vân nhét cả hai tay vào chăn, “Tìm thảm cỏ đi, hai chú cháu mình ngồi xuống làm vài chén tâm sự.”
“Chú út… hình như chú rét đến độ nói còn run đó.”
Tiêu Chẩm Vân mặt lạnh như tiền, dồn khí đan điền, nói rất điệu hùng hồn: “Ảo giác thôi.”
“…”
Năm phút sau.
“Chú út, cứ nhất định phải ngồi bãi cỏ ngoài trời ạ? Quán rượu nhỏ bật đèn vàng kia có vẻ ấm áp lắm kìa…”
“… Đừng lắm lời nữa, chỗ đấy chắc chắn là tụ điểm của bọn bán hàng đa cấp, chuyên lừa cún vào rồi hầm con thành lẩu chó đó.”
“??”
Mười phút sau.
“Chú út…”
“Im ngay.”
Mười lăm phút sau, cảm thấy dưới sự chỉ huy sáng suốt của Tiêu Chẩm Vân, có lẽ dạo tới sáng mai cũng chẳng thấy cọng cỏ nào, Tư Chử quyết định tự lực cánh sinh, dùng khứu giác tìm ra một thảm cỏ thoai thoải, tầm nhìn thoáng đãng, gió lùa tứ phía. Ngồi đây có thể ngắm được thị trấn ven biển này. Phóng mắt về xa, đâu đâu cũng là những tòa nhà cao tầng rợp ánh đèn neon, nhìn xa hơn nữa, còn có thể thấy mặt biển đen kịt vô bờ như sắp hòa vào làm một với màn đêm.
Cậu chàng từ tốn chạy, đẩy Tiêu Chẩm Vân qua đó, trải tấm bạt picnic mua ở cửa hàng tiện lợi ra, đặt anh xuống thảm cỏ.
Tiếng cười đùa mơ hồ theo gió dạt về từ đàng xa, đôi tai chưa kịp bắt tiếng thì đã tan biến trong phút mốt. Tư Chử ngây ngẩn đứng lên, đón gió nhìn về nơi xa lắm. Tóc mái tung bay, vạt áo phấp phới, bỗng dưng nảy sinh cảm giác sướng vui và khoáng đạt: thế giới bao la ta là hạt cát. Những áp lực, phiền não đè nặng trước đó có vẻ cũng cuốn đi theo làn gió biển tươi mát này.
Tư Chử thấy lòng nhẹ nhàng hơn, dường như đã hiểu được ý tốt của Tiêu Chẩm Vân khi nằng nặc đòi dẫn mình ra chỗ này. Cái đuôi sau mông lại bắt đầu lắc lư, hơn nữa còn liên tục tăng tốc. Cậu chàng kích động quay người lại, thì thấy chú út của mình rui rẩy khảy nút lon bia, hai tay đều cứng đờ vì lạnh, không thể dụng lực được.
“…”
Tư Chử lặng lẽ bước đến, mở lon thay Tiêu Chẩm Vân.
“Cảm ơn…” Tiêu Chẩm Vân khổ sở giơ lon bia lên, nhấp từng hớp trong gió rét. Thức cồn lạnh lẽo quả thực làm nguội lạnh thực quản anh, đông đá dạ dày anh. Anh gian nan nuốt ngụm bia, cúi đầu nhìn mấy xiên nướng nguội ngắt trong hộp giấy đựng thức ăn. Dầu mỡ đóng cục trắng ởn, thịt đỏ cứng quèo, dính vừng và ớt bột, làm người ta hết cả hứng ăn. Món nghiêu xào thơm nức ban đầu cũng bọc trong lớp sa tế đỏ rực đã se lại, Tiêu Chẩm Vân nhìn lướt qua là đậy nắp hộp luôn.
Chắc hẳn Diệp Phỉ Nhiên “cô đơn và khổ sở” đã ăn xong bữa tối trong phòng khách sạn ấm cúng thoải mái. Có thể đồ ăn không được ngon cho lắm, nhưng chắc chắn còn nóng sốt, đủ dinh dưỡng tốt cho sức khỏe. Giờ này có khi thằng nhỏ đã tắm nước ấm, thay đồ ngủ sạch sẽ, nằm phởn phơ trên chiếc giường lớn mềm mại, “nhìn ra mặt biển đen kịt ngoài cửa sổ, cô đơn đợi chờ”.
Còn nhân vật phản diện Tiêu Chẩm Vân “đã thực hiện được âm mưu quỷ kế” thì lại hứng gió lạnh thấu xương, mắt cay xè vì bị hạt cỏ bay vào, nhìn nửa bên mặt xinh trai của Tư Chử… Chắc là cũng xinh trai đấy, phải tội trời tối quá, chỗ này lại không có đèn đường, Tiêu Chẩm Vân chẳng thấy gì ráo.
Để không uổng bao công sức đêm nay, anh ráng bật hệ thống chiếu sáng của thiết bị liên lạc, nhìn vào cằm Tư Chử, kín đáo nở một “nụ cười tà ác chứng tỏ bản thân đã quyết tâm đoạt lấy chàng trai này”.
“Chú út! Mình về thôi!” Tư Chử cũng cảm thấy gió quá lớn, vạt áo ống quần bay phần phật.
“Nhậu đã rồi về, con phải uống nốt cho chú!” Tiêu Chẩm Vân nhét một lon bia vào tay Tư Chử, sau đó chỉ búa xua lên bầu trời đen như cục than, “Nhìn kìa, sao Bắc Đẩu!”
Tư Chử mặt nhăn như bị rách, ngẩng lên nhìn trời, “Chú út, trời này sao siếc gì? Đen kịt, kiểu này mai mưa cũng nên.”
“…” Nói chỉ có chuẩn, chiều mai quả thật có mưa lớn, biển dậy sóng dữ dội, lật úp thuyền của hai đứa, làm hai đứa bị kẹt trên đảo hoang. Tiêu Chẩm Vân ngẩng đầu, rốt cuộc làm sao ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong sách lại nhìn ra sao được nhỉ?
Nhưng giờ khắc này chắc hẳn Tư Chử trong truyện đang hoàn toàn đắm chìm trong cảm xúc tiêu cực của mình. ‘Tiêu Chẩm Vân’ bắt cậu ta ngẩng đầu lên ngắm sao, nói thấy sao Bắc Đẩu, cậu ta cũng chỉ gật đầu lấy lệ. Có lẽ ‘Tiêu Chẩm Vân’ cũng không thật sự nhìn thấy sao trên trời, chỉ là chàng trai mình thương thầm đang ngồi bên cạnh, nên trong mắt tự nhiên lấp lánh ánh sao…
Anh Vân trong nguyên tác khổ quá.
Anh Vân xuyên sách buồn rầu nhấp một ngụm bia, rồi rùng mình vì lạnh.
Tư Chử ngồi canh anh tu ùng ục, cõi lòng thoải mái thì cũng có sức ăn hơn. Cậu chàng đớp mấy cái hết toi hộp bánh dày, chuyển quân sang tấn công bánh đúc, “Chú út, cái này ngon á, chú muốn ăn không?”
“Không cần.” Tiêu Chẩm Vân lại đưa cho cậu chàng một lon bia.
“Không uống không uống, tửu lượng của con kém lắm. Mai con có việc bên Công đoàn nữa.” Tư Chử lịch sự từ chối, nhưng Tiêu Chẩm Vân đâu thèm quan tâm cún con có đồng ý hay không, giở thủ đoạn đê hèn của mấy ông già khi ép bọn trẻ uống trên bàn rượu, “Chú út bảo con uống mấy hớp thôi, con chối đây đẩy là không nể mặt chú út đúng không?”
Cún con ngây thơ vừa rời Tháp đã vào Công đoàn còn chưa trải đời: “Sao lại thế được! Chú út đừng nói linh tinh.”
“Thì uống đi! Có tí men mới thắm tình chứ.”
“Chú út…”
“Chú út nói mà con không nghe hả?”
“QAQ!” Tư Chử cực kỳ đáng thương, uống một lon lại thêm lon nữa… Cậu chàng nói mình uống kém không phải là nói dối, mới uống bốn lon mà người đã đỏ lựng như trái cà chua, không cần Tiêu Chẩm Vân dụ đã lơ mơ bật lon nốc tiếp. Tiêu Chẩm Vân đếm số lon còn lại, đang định nhét cho cậu chàng lon nữa uống cho đần luôn rồi khởi giá về dinh, thì một hình đầu sói nhỏ màu xanh lục bỗng xuất hiện trên thiết bị liên lạc ở cổ tay anh, nhảy lên nhảy xuống gây chú ý.
[CÒN TIẾP]
