Chương 39: “Hò hét”
“Cậu đang… xây tổ như chim di trú đấy à?” Tiêu Chẩm Vân đột nhiên cảm thấy đống ảnh phủ kín ba bức tường trong tầng hầm nhà mình cũng tám lạng nửa cân với “hành vi bình thường” mà các Lính gác áp dụng khi thiếu thốn Pheromone Dẫn đường.
Đúng vậy, hành động hiện giờ của Tư Đệ là một hành vi “bình thường” được viết trong sách giáo khoa của người biến dị. Khi quán tải cảm giác dẫn đến rối loạn cảm xúc, các Lính gác sẽ tìm kiếm tất cả đồ vật dính mùi Dẫn đường yêu dấu của mình, chồng đống bên cạnh, có tác dụng xoa dịu cảm giác khó chịu.
Nhưng tình huống này thường chỉ xuất hiện với Lính gác đã kết đôi, bởi vì sau khi ghép cặp, hiệu quả trấn an tinh thần từ Dẫn đường khác sẽ giảm đi đáng kể. Người duy nhất có thể mang lại sự thoải mái và bình yên tối đa cho Lính gác đã kết đôi chỉ có mình Dẫn đường của họ. Khi không nhận được Pheromone và sức mạnh tinh thần đó, họ sẽ như Tư Đệ, để những đồ vật có mùi của Dẫn đường quanh mình, ảo tưởng là có Dẫn đường kề bên.
Còn với những Lính gác chưa ghép cặp, đến bừa Công đoàn hoặc bệnh viện, thậm chí vào Tháp Trắng, đều có thể tìm được Dẫn đường sẵn sàng cho họ Pheromone hoặc xoa dịu tinh thần họ. Trấn an Lính gác là thiên tính của Dẫn đường, rất hiếm khi Dẫn đường lại từ chối thỉnh cầu của Lính gác đang bất ổn.
Cho nên hôm nay Tư Đệ làm thế này cũng chẳng phải do đau đớn quằn quại quá, không có Pheromone Dẫn đường là sẽ hóa điên. Mà hắn chỉ hơi hơi khó chịu, kiếm cớ làm mấy chuyện ỡm ờ, tán tỉnh Tiêu Chẩm Vân thôi.
Bằng không, với cái tính cục súc ốm đau sắp chết còn dám dí súng vào Phó chủ tịch Công đoàn của hắn, nếu đau sắp khùng thì sao còn nằm trên giường nỉ non làm nũng. Chắc chắn hắn sẽ lên máy b** ch**n đ** bay vèo đến đây, hôn Dẫn đường hợp mình 97% một cái thật kêu.
Nhưng không thể không nói, Tiêu Chẩm Vân vẫn rất ưng cái bụng.
“Tôi là con rồng độc ác bảo vệ kho báu đây.” Tư Đệ cười nhẹ, để chiếc áo sơ mi gấp gọn của Tiêu Chẩm Vân bên gối, đoạn tiếc nuối thở dài, “Tiếc là không tìm được áo chú mặc dở. Có chúng thì hiệu quả tốt hơn, nhưng Tiêu Niệm cầm đi giặt hết rồi.”
Nói tới đây, hắn lấy làm khó hiểu: “Sao việc gì trong nhà chú cũng đến tay Tiêu Niệm vậy? Chú làm cha mà tắc trách quá.”
“Nói cho chuẩn vào, việc nội trợ ở nhà tôi là do quản gia AI làm nhé.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Tiêu Niệm ngoài bỏ quần áo vào máy giặt, rồi cho quần áo khô vô tủ thì còn làm gì nữa? Cánh tay robot thậm chí còn gấp đồ sẵn cho nó.”
Tư Đệ: “…”
“Tôi đối xử với nó như thế là đã là tử tế lắm rồi. Đúng ra bình thường tôi phải bắt nó rửa bát, quét nhà, để nó biết cảnh ăn nhờ ở đậu ra làm sao, cho nó hiểu lòng người đáng sợ đến thế nào.” Tiêu Chẩm Vân đọc lời thoại kinh điển của phường ác bá, khoe cái nết trệt mương của mình.
Quan trọng là Tư Đệ nghe giọng điệu mẹ kế ấy, nằm trên đống quần áo của Tiêu Chẩm Vân lại cười cong mắt, chỉ thiếu điều chạy chữ trên màn hình: Yêu anh yêu cả đường đi lối về.
Hai người tán dóc xàm xí một tiếng đồng hồ. Trong lúc đó, tóc Tiêu Chẩm Vân đã được sấy khô, còn được khuyến mãi dịch vụ độc quyền từ cánh tay robot trong khách sạn là mát xa tinh dầu, dưỡng ẩm mái tóc đen dày dài thướt tha của anh 360 độ.
Sớm muộn gì mình cũng phải cắt phăng mớ tóc phiền phức này đi, vẻ ghét bỏ trong mắt Tiêu Chẩm Vân lộ hẳn ra ngoài. Tư Đệ có vẻ đã nhận ra suy nghĩ của anh, lập tức nói: “Chú để tóc dài đẹp lắm.”
“Thế tôi để tóc ngắn thì xấu à?”
Tư Đệ: “…”
Tiêu Chẩm Vân cũng chỉ đùa hắn vậy thôi, ngước lên lại thấy mái tóc bạc của Tư Đệ đã dài ra nhiều so với thời cả hai mới gặp nhau. Anh tưởng tượng hình ảnh hắn để tóc dài, mà không tưởng tượng nổi, “Cậu nuôi tóc bao giờ chưa?”
“Muốn thấy tôi để tóc dài hả?” Tư Đệ cười, “Vậy tôi nuôi một lọn cho chú xem thôi nhé? Dài quá vướng lắm, sẽ thành nhược điểm lúc đánh nhau, dễ bị giật.”
“Lính gác choảng nhau mà cũng giật tóc cơ à?”
“Giật chứ sao không? Còn cào cấu cắn xé cơ…” Tư Đệ bắt đầu chém gió phần phật.
Thế là cả hai lại buôn giời biển thêm nửa tiếng, cuối cùng Tư Đệ xem giờ thấy muộn quá, sợ Tiêu Chẩm Vân đuối sức, nên đành lưu luyến cúp máy.
“Ngủ sớm đi, mặt chú hơi xuống sắc đó.” Hắn quan tâm nói.
Tại thằng em gâu đần của cậu làm tôi phải ra ngoài dính mưa dính gió chứ sao… Tiêu Chẩm Vân ngáp một cái: “Cậu cũng ngủ nhiều vào, cẩn thận lãnh địa tinh thần… Trước khi đi nhớ xử lý rác trong toilet đấy.”
Tư Đệ ngẫm một lúc mới hiểu ra anh đang ám chỉ điều gì. Cậu anh sói không hổ là cá thể lọc lõi trong họ nhà cún, đối mặt với đề tài đen tối bậy bạ như thế mà vẫn vững như chó bốn chân. Hắn chỉ hơi nhếch mi, mặt chẳng đỏ tẹo nào: “Rác gì? Không phải quản gia robot nhà chú toàn năng lắm à, sao đổ rác mà cũng không biết?”
Tiêu Chẩm Vân nhướn đuôi mày đầy ý nhị.
Trước ánh nhìn chăm chú của anh, Tư Đệ thong thả ung dung lấy một miếng giấy thử nước bọt ra, nhấp giữa môi, cuộn tròn người trong chăn, đoạn vẫy tay với Tiêu Chẩm Vân, tắt đèn, “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Tiêu Chẩm Vân chủ động cúp máy.
Những ngày không phải chạy cốt truyện luôn rất tuyệt diệu. Trong tình cảnh không bị tên quản trị viên phiền phức ép phải dậy sớm, Tiêu Chẩm Vân đánh một giấc tới trưa hôm sau, gọi đồ ăn về phòng, ăn xong thì thả Thiên Lộc ra để nó tự chơi một mình, rồi lại sung sướng về giường ngủ thêm hai tiếng nữa.
Khi anh tỉnh dậy lần hai, ngoài kia mưa đập vào cửa sổ, để lại vệt nước dài. Chỉ mới mười phút mà trời đã chuyển từ mưa lưa thưa sang mưa tầm tã.
Tiêu Chẩm Vân ăn no ngủ kỹ, thoải mái tự tin, ung dung thư thái mặc bộ đồ dày dặn hơn hôm trước, còn nhét thêm mấy gói sưởi mà hôm qua Diệp Phỉ Nhiên đã tận tình tặng mình. Xong xuôi anh chuẩn bị áo mưa ô dù cẩn thận, ngẫm ngợi một hồi lại order cả bữa tối bữa khuya, bỏ vào hộp giữ nhiệt cho ấm. Tất cả đâu đã đâu vào đấy, anh chỉ cần lên Interstellarnet chơi game chờ đến lúc tình tiết truyện xảy ra.
Một tiếng sau, tức 4 rưỡi chiều. Một cuộc điện thoại gọi đến, đầu kia là người phụ trách sân thi đấu. Người nọ thông báo với Tiêu Chẩm Vân bằng giọng điệu nghiêm trọng là: sáng nay Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đi khảo sát địa hình sân đấu trên một hòn đảo nhỏ, sau đấy vì nhiều nguyên nhân nên không về cùng đội chính. Nửa giờ trước, chiếc thuyền con họ đi đã bị nhấm chìm trong sóng to bão lớn, giờ hai người mất liên lạc với đất liền, không rõ sống chết.
“Cái gì!” Tiêu Chẩm Vân kinh ngạc, la hét thất thanh.
Ở nơi người phụ trách không nhìn thấy, Dẫn đường tóc dài bình tĩnh thư thái bắn chết một kẻ địch trong game.
“Lập tức phái người đi tìm! Các anh đều biết thân phận của Tư Chử rồi, thằng bé không thể có mệnh hệ gì được… Đám Lính gác Dẫn đường Linh thú sinh vật biển đâu, sai đi tìm hết đi!”
Tiêu Chẩm Vân lại tỉa chết một đứa nữa, được đồng đội chung team spam một loạt mess đỉnh của hình chóp.
“Phó chủ tịch Tiêu, ngài đừng nóng, Linh thú đi cả rồi ạ, nhưng mưa dữ quá, đội thuyền cứu viện không thể ra khơi được, bên mình cũng chịu không cứu hộ nổi.”
“Làm sao tôi bình tĩnh cho nổi, thằng bé là người … cháu trai yêu quý của tôi mà!”
Tiêu Chẩm Vân lòng vòng trong phòng với cái mặt không cảm xúc, giả vờ như đang vô cùng lo lắng.
“Phó chủ tịch Tiêu, mong ngài cứ yên tâm, chúng tôi sẽ dốc hết sức mình, có thông tin gì là báo luôn cho ngài ạ.”
Cúp máy xong, Tiêu Chẩm Vân lại mở ván game mới. Ván này không xuôi lắm, đồng đội rặt một lũ ngu, bản thân anh cũng mắc mấy lỗi, giãy giụa được 15 phút thì game over trong tiếc nuối.
Tích góp lửa giận từ ván game tệ lậu này, Tiêu Chẩm Vân sầm mặt đi ra ngoài, tới phòng họp đã được Công Đoàn bao trọn ở tầng 2 khách sạn. Anh sắm vai một “người chú hiền thảo đã không thể bình tĩnh đợi tin trong phòng được nữa, không kìm được cơn sốt ruột, xuống lầu giám sát công việc của các bộ phận liên quan, toàn tâm toàn ý lo lắng cho an nguy của cháu út.”
Người phụ trách bộ phận cấp cứu khuyên gãy lưỡi mới thuyết phục được Tiêu Chẩm Vân quay về.
Tiêu Chẩm Vân về phòng ăn tối, gọi điện cho quản lý, nhìn cơn mưa như trút nước ngoài cửa sổ, nói không biết ngượng mồm là mưa có vẻ nhỏ đi nhiều rồi, hỏi bao giờ mới ra khơi cứu hộ được. Thái độ của người phụ trách vô cùng thành khẩn, tụi em hiểu hết tâm tình của sếp, mong sếp đừng nóng, đội cứu hộ bên em sẵn sàng ra biển bất cứ lúc nào.
Mười lăm phút sau, Tiêu Chẩm Vân lại gọi điện giục, vẫn nhìn bão bùng mà bổn cũ soạn lại: ngớt rồi cứu mau.
Người nghe máy không phải quản lý, mà là một cậu thực tập sinh cấp dưới, nơm nớp lo sợ lặp lại: Biết rồi, bình tĩnh, cứu liền.
Lại mười phút nữa, Tiêu Chẩm Vân giở phỏm xưa gọi điện đốc thúc, thực tập sinh vẫn đáp lấy lệ bằng giọng điệu cẩn trọng: Biết rồi, bình tĩnh, cứu liền
Tiêu Chẩm Vân “tức tối” cúp máy, mở cuốn sổ mình luôn mang theo ra, cười mỉm gạch hai dòng chữ đã xảy ra đi, cực kỳ hài lòng với tiến triển của cốt truyện. Sau đấy anh thong thả mặc áo mưa vào, từ tốn xuống sảnh chính ở tầng 1 của khách sạn.
Đội cứu viện không nói suông, mấy Lính gác ăn mặc chỉnh tề trang bị đầy đủ đang đứng canh ở góc, sẵn sàng ra trận, chỉ cần mưa ngớt một tẹo là dong buồm cứu hộ ngay.
Con xe lăn, mái tóc dài và gương mặt của Tiêu Chẩm Vân quả thực quá dễ nhận biết. Anh vừa xuất hiện, mọi người đều đổ xô mắt về phía anh. Một quản lý trong Công đoàn vội vã chạy tới, “Phó chủ tịch, sao ngài lại… ăn mặc thế này? Ngoài kia mưa to gió lớn, tầm nhìn giảm sút, ngài còn định ra ngoài ư?”
“Cho tôi một con thuyền, các anh không chịu cứu, thì tôi tự mình đi cứu!” Tiêu Chẩm Vân bình tĩnh phát ngôn một câu vô tri đi vào lòng đất.
Không ngoài dự đoán, lời vừa thốt ra, những gương mặt đang ngỡ ngàng trước nhan sắc của anh trong khu nghỉ lập tức chuyển thành: Mặt thì xinh mà hình như não hơi phẳng nhỉ?
“Phó chủ tịch, không được ạ.” Quản lý không dám để mỹ nhân ốm yếu này mắc mưa, tận tình khuyên bảo các kiểu con đà điểu, chắn trước xe lăn không cho Tiêu Chẩm Vân ra ngoài.
Tiêu Chẩm Vân dùng dằng cự nự người ta hơn mười phút đồng hồ, cuối cùng cũng tới bước cuối trong cốt truyện. Anh ngồi ở cửa, đám người đằng sau chỉ muốn đập anh ngất xỉu khiêng về phòng cho xong, nhưng lại không dám làm vậy, đành cố lên dây cót tinh thần ứng xử chu toàn với anh. Trước mặt là màn mưa tầm tã, anh lòng đau như cắt gào lên đầy tình cảm với sóng biển ngợp trời: “Tư Chử ——! Con ở đâu?!”
Quản lý cũng đau mề lắm, khẩn cầu: “Phó chủ tịch, ngài mau về nghỉ ngơi đi…” Lụ má đừng có ở đây quấy rầy bọn này cứu hộ nữa!
“Tư Chử còn chưa rõ sống chết, làm sao tôi chợp mắt nổi đây!” Tiêu Chẩm Vân vô cùng đau đớn nói, “Chừng nào tìm được Tư Chử thì chừng đó tôi mới đi ngủ, có tin gì là phải báo tôi ngay, biết chưa!”
“Dạ rồi dạ rồi…”
Sau đó, vừa được đưa về phòng là Tiêu Chẩm Vân mute tiếng thiết bị liên lạc luôn.
Lúc quản lý dặn tái dặn hồi rồi quay lại, phòng mát xa mà Tiêu Chẩm Vân đặt trước đã chuẩn bị xong. Bữa ăn sang chảnh quý tộc, ba nhân viên mát xa thanh tú phục vụ cùng lúc: đấm lưng, bóp chân, còn cả dưỡng mặt dưỡng tay.
Anh sung sướng c** q**n áo ra, được nhân viên hỗ trợ trèo lên giường mát xa, bắt đầu hưởng thụ cuộc sống về đêm hoan lạc.
Không biết bao lâu đã qua, cửa phòng đột nhiên bật mở từ bên ngoài, Tiêu Chẩm Vân nghe thấy giọng quản lý: “… Từ khi mất liên lạc với Tư Chử, phó chủ tịch sốt ruột lắm, quên ăn quên ngủ, thậm chí còn định tự ra biển cứu hộ, chúng tôi phải cản mãi ——”
Giọng nói của anh ta đột nhiên biến mất, như một con gà trống bị bóp cổ, mắt trợn tròn thô lố, nhìn nhau lom lom với Tiêu Chẩm Vân.
Còn vị phó chủ tịch Tiêu lo quên ăn quên ngủ vì Tư Chử mất tích trong lời anh ta lại đang nằm sấp để trần nửa trên, mặt đắp mặt nạ. Một cô nhân viên xinh xắn còn đang cầm tay trái của ngài, giũa móng thật cẩn thận. Thêm một cậu nhân viên cao gầy đấm lưng bóp eo cho ngài, đằng sau là một chú già điển trai mát xa cẳng chân ngài nữa.
May mà mặt nạ đã che đi biểu cảm hốt hoảng của Tiêu Chẩm Vân, anh nhanh chóng bình tĩnh lại, không hề chột dạ vì bị bắt quả tang, giành lời chất vấn trước: “Anh vào đây bằng cách nào?”
“…” Quản lý vẫn sốc ra mặt, lặng lẽ dạt sang ngang, nhường đường cho chàng trai phía sau.
Tư Đệ bước ra từ bóng tối.
[HẾT CHƯƠNG 39]
