Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 41



Chương 41: Lần thất bại thứ 20

Tiêu Chẩm Vân luôn miệng “Tôi lo lắm” “Tôi sốt ruột” “Tôi không thể ngủ nổi”… nhưng mí mắt đã thành thật díp lại. Cuối cùng anh không cố thêm được nữa, như thể chỉ cần lo mồm là đã đủ qua truông, thỏa mãn thiếp đi.

Tư Đệ luôn ngồi nghiêng bên mép giường, nhìn Tiêu Chẩm Vân chòng chành trong cơn mơ.

Rốt cuộc, hắn không kìm nổi lòng mình, úp tay lên mí mắt Tiêu Chẩm Vân, giây tiếp theo, người trên giường chìm vào mộng đẹp.

Thiên Lộc và Thái Cực đều đứng kế giường, đồng loạt quan sát Tư Đệ dém chăn cho Tiêu Chẩm Vân, gom đống tóc vương vãi lại, còn không nhịn được mà nhéo gương mặt Dẫn đường, ngón tay lưu luyến chậm lên môi anh, đoạn lấy thiết bị liên lạc chụp mấy bức hình người tình say ngủ hiếm hoi.

“Chú ấy đẹp lắm phải không?” Tư Đệ mỉm cười hỏi, không rõ hắn đang mong ai trả lời.

Thiên Lộc, Thái Cực: “…”

Sau đấy Tư Đệ đứng cạnh cửa sổ sát đất một lúc, chăm chú nhìn màn mưa chưa hề ngớt, rồi chui vào phòng vệ sinh tắm rửa.

Thiết bị liên lạc không ngừng nhảy tin mới. Có các đồng nghiệp đang hợp tác trong giai đoạn này hỏi anh đến nơi an toàn chưa; có cả Lính gác Cá heo báo tin Linh thú của anh ta đã phát hiện một món đồ có vẻ là của Tư Chử dưới đáy biển.

Hắn mang hơi nóng ra ngoài. Chiếc áo ngủ duy nhất đang choàng trên người Tiêu Chẩm Vân, hắn chỉ có thể quấn th*n d*** bằng khăn tắm, vừa lau tóc vừa nhanh chóng nhắn lại.

Khác với th*n th* tr*ng n*n trơn bóng sạch sẽ của Tiêu Chẩm Vân, làn da Tư Đệ mang màu mạch đẹp đẽ khỏe khoắn, cơ bắp cuồn cuộn nở nang. Cơ thể hắn cũng không có bất kỳ vết thương nào. Thể chất Lính gác vốn đã rất khó bị sẹo, hắn lại là Cấp S xuất sắc hàng đầu trong số đó.

Tinh thần vỡ nát, cơ thể lại sạch sẽ bất ngờ.

Đến khi cánh tay robot mang bộ đồ đã giặt giũ phơi phóng sạch sẽ quay về, hắn lại biến hình từ trai cơ bắp s*x* thành Lính gác nguyên cây đen sì. Chiếc áo gió sậm màu cứng cáp tôn lên thân hình dong dỏng. Tư Đệ quay về phòng ngủ làm một cốc nước ấm, lúc trở ra bỗng thấy Tiêu Chẩm Vân mơ màng mở mắt, nửa tỉnh nửa mơ.

“Tôi đi đây.”

“…”

“Chú ngủ ngoan nhé.”

“Đừng đi,” Tiêu Chẩm Vân trở mình, chui vào trong chiếc chăn ấm áp, giọng bị bóp nghẹt dưới hai lớp chăn, “Mưa này phải đến sáng mới tạnh.”

“…” Tư Đệ hơi cau mày, nhưng hắn chưa kịp nghĩ cẩn thận, cái đuôi dài đằng sau bỗng đau nhói như bị giật. Hắn ngoái lại, thấy chú hươu đực đang cắn chỏm đuôi đen dài quết đất, cố tình thu hút sự chú ý của hắn.

Khi hắn quay ra nhìn, Thiên Lộc kiêu căng ngạo mạn giậm móng trước, ngẩng đầu lắc sừng, ý là nó chờ muốn mốc người trong căn phòng này rồi, muốn ra ngoài mở rộng tầm mắt với hắn.

Thái Cực lại bắt đầu vẫy đuôi, cứ dụi cái mõm dài và đầu sói vào người Thiên Lộc.

Tư Đệ cũng cười cười, khép cửa phòng ngủ. Đèn đóm trong phòng tắt sạch, chỉ còn khoảng không tĩnh lặng.

*

Tiêu Chẩm Vân dám khuất phục trước con ma ngủ chủ yếu là vì anh cảm thấy tình tiết “lo lắng đến độ mất ngủ cả đêm” chỉ chiếm 8 chữ trong quyển sách dài mấy chục ngàn từ. Phần lớn cảnh trong tiểu thuyết vẫn tập trung miêu tả trường đoạn ân ái triền miên của hai nhân vật chính trên hoang đảo.

Nên anh nghĩ hầu hết tình tiết về ‘Tiêu Chẩm Vân’ đã xong, anh ngủ một giấc thôi, gì căng…

Chắc không có vấn đề gì… đâu nhỉ?

5 rưỡi sáng, Tiêu Chẩm Vân tỉnh dậy đúng kiểu rất có điềm. Đầu tiên anh cực kỳ kinh ngạc là mình có thể tự dậy vào cái giờ kỳ khôi này, sau đó quen thói gọi cho đội cứu hộ khẩn cấp mà mình đã làm phiền vô số lần hôm qua.

Cậu thực tập sinh nhấc máy mới là người mất ngủ thật sự. Cậu ta luôn đợi tin tức, rốt cuộc lần này cũng thôi xài 6 chữ “Biết rồi, bình tĩnh, cứu liền” chỏng lỏn để đáp lại Tiêu Chẩm Vân, mà bất chấp cơn buồn ngủ phấn chấn nói: “Phó chủ tịch, có tin tốt ạ, một giờ trước, đội cứu hộ phán đoán tình hình thời tiết và biển động phù hợp với chỉ tiêu an toàn. Chúng tôi đã tập kết đội ngũ cho thuyền ra khơi. Theo tin mới nhất, họ đã liên hệ được với những người mất tích, đang tích cực tìm cách cứu hộ ạ.”

“…” Tiêu Chẩm Vân ngồi bật dậy khỏi giường, “Xuất phát?! Một giờ trước?”

Theo cốt truyện gốc, thì đội thuyền cứu viện phải qua 6h mới ra khơi.

 “Vâng, suôn sẻ lắm ạ. Khoảng hai tiếng trước, Linh thú Cá heo của một Lính gác và Linh thú Rùa biển của một Dẫn đường đồng thời gửi tin về từ hai địa điểm khác nhau, thông báo có thể đã tìm được tung tích của những người mất tích tại một hòn đảo không nằm trong khu vực thi đấu. Nhân viên cứu hộ lập tức bắt tay vào hành động, vạch ra lộ tuyến, dong thuyền đi một tiếng trước rồi ạ.”

“Chẳng phải tôi đã nói đi nói lại là tôi muốn ra khơi cùng đội cứu viện ư? Sao không gọi tôi dậy trước?” Giọng điệu Tiêu Chẩm Vân lạnh thấu xương. Anh cau mày khoác thêm áo ngoài, sai cánh tay robot trợ giúp đưa mình lên xe lăn.

Cậu thực tập sinh có vẻ đã đoán trước Tiêu Chẩm Vân sẽ giận, dè dặt khai ra kẻ mào đầu: “Đội trưởng Tư ra lệnh ạ…”

“Ai cơ?”

“Đội trưởng Tư Đệ… Anh ấy là chỉ huy trưởng của cuộc điều động cứu hộ này. Chính anh ấy quyết định thời gian cho thuyền ra khơi, cũng chính anh ấy nói sáng nay ngài phiền lòng quá độ, lo âu sợ hãi tim đập nhanh, buồn bã sốt ruột không muốn ăn, cần tĩnh dưỡng trong phòng, kêu chúng tôi nhất định không được quấy rầy ngài.”

“…”

Sau một khoảng lặng dài hơi, thực tập sinh hỏi dò: “Phó chủ tịch Tiêu?”

“Thôi vậy.” Tiêu Chẩm Vân đau đầu cúp máy.

Bên kia lập tức hớn hở đáp ngay bái bai sếp ạ. Cậu ta nghĩ thầm trước khi đội trưởng Tư đi, ảnh có nói nếu phó chủ tịch gây khó dễ thì cứ đưa tên ảnh ra, không ngờ chiêu này hữu dụng thật.

Tiêu Chẩm Vân ngồi xe lăn đi lòng vòng quanh phòng. Anh chợt ngẩng đầu lên như nhận ra điều gì, nhìn ra quầng dương trắng mờ nơi mặt biển phẳng lặng xanh thẳm đằng xa. Đầu tiên anh kinh ngạc trước cảnh đẹp hiếm thấy này, bình tâm thưởng thức một phút, sau đấy lại bắt đầu băn khoăn sao mình lại cảm thấy cảnh bình minh hiếm hoi thế nhỉ.

—— Bởi vì anh là cú đêm, rất ít khi dậy sớm.

Vậy tại sao hôm nay chưa tới 6h đã dậy?

—— Vì phải làm nhiệm vụ cốt truyện.

Dạo này mình có bị chuyên nghiệp quá không nhỉ? Tiêu Chẩm Vân nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, nheo mắt lại. Tự dưng mới hơn 5h đã bò dậy chạy cốt truyện, đúng là ngược hẳn với tính cách thật của mình.

Chỉ thay đổi góc độ nhìn nhận vấn đề một chút là Tiêu Chẩm Vân bỗng thấy bớt áp lực hơn hẳn, dù sao trời sập cũng có quản trị viên chống thay mà.

Anh thả lỏng tâm trí, lấy một bao thuốc ra từ tủ đầu giường, ngồi trước cửa sổ sát đất, nhìn xuyên màn mưa phùn mênh mông ra mặt biển bằng gió êm sóng lặng đằng xa. Xanh thẳm và đen kịt giao hòa giữa lằn ranh sáng tối. Mái tóc dày dài chảy xuống đôi vai. Anh nhắm hờ mắt, nhả một hơi khói…

Rồi phởn phơ ngủ nướng tiếp.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, tới 8h30 sáng. Mười tin nhắn từ Tiêu Niệm bay rào rào đến, chữ nào chữ nấy đều nhuốm máu:

Tôi phải giết Tư Đệ!

Sao anh không cản hắn lại?

Tôi phải giết Tư Đệ!!!

Tiêu Chẩm Vân đang thản nhiên ăn bữa sáng mình order, gọi luôn cho c* cậu: “Cản kiểu gì? Ẻm tự đến đây không thèm báo trước với ai, vừa xuất hiện là hút cạn sức mạnh tinh thần của tôi, y như bị nuốt vào bụng một con heo dữ chết đói ba năm vậy. Húp xong là vứt, quẳng tôi hôn mê trên giường, mình thì tự đi cứu em trai. Tiêu Niệm, tôi chỉ là một Dẫn đường yếu ớt đáng thương, tôi bó tay rồi…”

Tiêu Niệm: “…”

Tiêu Niệm: “Sao anh không chừa lại tí sức mạnh tinh thần, chữa cho hắn khỏe re vậy làm chi? Để hắn rảnh rỗi sinh nông nổi, không làm chính sự cứ chõ mũi khắp nơi phá hỏng cốt truyện!”

“Tôi có bao nhiêu sức mạnh tinh thần đâu, ẻm hút rụp cái là hết. Vả lại người ta là Lính gác cấp S, một tí sức mạnh tinh thần đã đủ để ẻm bay nhảy cả tháng rồi, tôi làm sao được nữa?”

“Vậy anh có thể vận dụng sức hút của mình giữ hắn lại trên giường, để hắn luyến lưu không rời, vui quên trời đất, quên đi cứu thằng em chó cún được không?!”

“…” Chẳng lẽ vai tôi đang đóng là mỹ nhơn hại nước hại dân à?

“Mau cứu vãn tình hình đi!” Tiêu Niệm rít gào.

Lời còn chưa dứt, tiếng bước chân của Tiêu Gia Lễ đã vang lên từ đầu dây kia, còn cả chất giọng khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ: “Niệm Niệm… em đang cãi nhau với ai thế?”

Tiêu Niệm lạnh nhạt đáp: “Bọn bán bảo hiểm.”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

*

9:30, tiếng gầm rú mạnh mẽ của động cơ đến gần. Đám đông đang chờ trên bờ đồng loạt ngẩng đầu lên. Một con tàu to tầm trung, thân trắng đế đỏ cập vào bờ biển sóng cồn lấp lánh. Thân tàu như một con dao bén, xẻ đôi dòng nước, dẫn dắt đàn hải âu đang bay vòng, đạp sóng về bờ.

Không ít Lính gác mắt tinh đã trông thấy người trên boong tàu, họ đứng dậy vẫy tay vỗ tay, còn có người khum tay hoan hô, cảnh tượng làm người ta vừa cảm động vừa phấn chấn tâm hồn.

Quản lý đẩy xe lăn của Tiêu Chẩm Vân ra trước đám đông. Anh ta đón gió biển, mặt nở nụ cười thanh thản, đứng thẳng vẫy tay, tựa như một bức poster tuyên truyền màu đỏ mang năng lượng tích cực.

Tiêu Chẩm Vân đã dự đoán được kiểu gì ông anh này cũng bế anh ra nơi đầu sóng ngọn gió, nên đã buộc mái tóc dài lên, để tóc đỡ chui vào miệng hoặc bị gió cồn thổi thành thằng điên.

Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên tay trong tay xuống thuyền, vết thương trên người đều đã được sơ cứu, mặt rất sạch sẽ, chỉ có quần áo là bèo nhèo nhăn nhúm, tóc cũng rối bù như tổ chim.

Tuy rằng giữa tiếng hoan hô ồn ào của đám đông, hai người hơi thẹn thùng, nhưng đôi tay họ vẫn siết chặt lấy nhau, không bên nào chịu buông ra.

Tiêu Chẩm Vân không nhìn thấy cảnh họ tựa vào nhau trong hang núi say giấc triền miên, nhưng cảnh tượng trước mắt đã đủ để lòng anh đau như dao cắt, ý chí giảm sút, trái tim hao mòn…

“Sao lại thế này…” Anh lẩm bẩm. Quản lý lấy làm lạ cúi người xuống, gào to hỏi anh giữa cơn gió lớn: “Phó chủ tịch nói gì thế ạ!!”

Tiêu Chẩm Vân vội vàng diễn kịch, không thèm nhìn anh ta.

Mắt anh như cay xè vì hành vi thân mật giữa Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên. Anh thảng thốt cụp mắt xuống, hàng mi như cánh bướm sợ hãi, không ngừng run rẩy, “… Tại sao, rốt cuộc tại là vì sao? Tôi yêu em đậm sâu, nhưng chưa bao giờ được em đáp lại.”

Quản lý: “…?”

“Có một số người, có một số việc, phải chăng đừng nên ép uổng? Người ta không hề biết lòng mình, mình hà cớ chi phải sầu bi đến vậy.”

Quản lý: “Phó chủ tịch…?”

“Tình bắt đầu từ đâu, mà đắm say trong khoảnh khắc, cảm giác được yêu chắc chắn rất tuyệt vời… Tôi cũng muốn được một ai yêu mình nhường ấy.”

Quản lý: “…”

Cha này bị cái mẹ gì thế???

Tư Chử cảm ơn đông đảo đồng nghiệp đang vây quanh hỏi thăm sức khỏe cậu chàng, đột nhiên nhìn thấy Tiêu Chẩm Vân ở cách đó không xa, cậu chàng túm Diệp Phỉ Nhiên bước nhanh về phía anh: “Chú út!”

Tiêu Chẩm Vân vô thức tránh ánh mắt của Tư Chử, rồi lại ép mình phải nhìn thẳng vào cậu chàng. Anh ghen tị với Dẫn đường có thể quang minh chính đại ở bên Tư Chử trước mắt bao người, anh ép mình phải nở nụ cười ôn hòa như thường ngày: “Tiểu Chử…”

“Chú út, anh con bị thương rồi ——”

“…” Tiêu Chẩm Vân đột nhiên tỉnh táo lại từ nỗi buồn thương sầu muộn, mày mắt sắc lẻm, “Cái gì?! Đậu má anh trai con đâu?”

Tác giả có lời muốn nói:

Anh Vân ngược đời: Muốn sẽ tìm cách, không muốn sẽ tìm lý do

[HẾT CHƯƠNG 41]

(Chú thích: “Tình bắt đầu từ đâu, mà đắm say trong khoảnh khắc”: Từ câu “Tình bất tri sở khởi, nhất vãng tình thâm. Hận bất tri sở chung, nhất tiếu nhi mẫn”, là lời đề tựa nổi tiếng từ vở “Mẫu Đơn Đình” của Thang Hiển Tổ, xuất hiện trong Tiếu Ngạo Giang Hồ.)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...