Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 5



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 5: Âm dương

Chỉ ra hai trăm điểm khác biệt xong cuối cùng lại chốt chắc là nhớ lộn, tên này đang lừa ai vậy?

Tất cả những người có mặt đều ngầm hiểu Tư Đệ vẫn còn lưu luyến chàng hươu nọ, nhưng Dẫn đường ấy lại không muốn tiết lộ danh tính. Chuyện này cũng chẳng ép buộc được.

Dẫu biết không thể tiếp cận người ta thông qua Linh thú, nhưng cậu Dẫn đường trẻ vẫn chưa từ bỏ ý định xin kiểm tra tỷ lệ tương thích với Tư Đệ. Bài test này cần có giấy thử, thấm dịch cơ thể của hai người vào để làm thí nghiệm. Nước bọt, mồ hôi, máu hay t*nh d*ch đều được. Ai lịch sự nhã nhặn thì dấp tí nước bọt, ai máu me ăn chơi hơn thì xài mồ hôi hoặc máu. Còn t*nh d*ch thì, toàn là tình tiết lố lăng trong mấy quyển truyện pỏn ba xu.

Trong lúc hai người lấy giấy kiểm tra tỷ lệ xứng đôi, Chủ tịch Công đoàn Tiêu Kinh Phong cuối cùng cũng liếc thấy Tiêu Chẩm Vân ngoài cửa. Chú ta chống một tay vào lưng ghế, vắt chéo chân vẫy tay với anh: “Chẩm Vân, con đến rồi à? Qua đây ngồi với cậu.”

Tiêu Chẩm Vân, thân thể 30 nhưng thực ra mới 20 cái xuân xanh, cảm nhận được áp lực từ bậc cha chú.

“Sức khỏe con thế nào?”

“Cũng ổn ạ.”

Trong lúc họ trò chuyện, người hầu bưng chén đĩa mới và đồ ăn nhẹ lên cho Tiêu Chẩm Vân, đồng thời mang chăn nhung đắp chân cho anh vì nhiệt độ điều hòa trong phòng quá thấp.

Ngoài Tiêu Kinh Phong, những nhân vật lớn tuổi khác cũng dẫn theo một vài Dẫn đường độc thân. Có mấy cậu mắt sáng quắc, mặt đầy dã tâm, thiếu điều dán mắt lên người Tư Đệ. Vài kẻ lại e lệ ngượng ngùng, đã nghiện còn ngại liếc nhìn Tư Đệ. Nếu không giả vờ dè dặt, thì ra vẻ lạnh lùng gườm gườm, tay lại run tới độ không cầm nổi cốc nước.

Có thể thấy, bên ngoài dinh thự nhà họ Tư là hội trường xem mắt cỡ bự, còn bên trong là phòng xem mắt VIP cỡ nhỏ.

“Chẩm Vân, chuyện lớn cả đời của thằng cháu đít nhôm nhà con, con cũng để tâm chút xem nào.” Tiêu Kinh Phong thản nhiên nói đùa, lập tức có kẻ xung quanh hùa theo: “Ấy chết, không được không được, phó chủ tịch mà nhập hội thì Dẫn đường khác hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh mất.”

“Rõ ràng, thằng bé là người đẹp nhất Công đoàn ta chứ đùa?” Tiêu Kinh Phong nhận tách trà nóng người hầu rót, đưa cho Tiêu Chẩm Vân. “Chẩm Vân, hôm phẫu thuật con cũng ở đấy. Con có biết gì về chú hươu kia không?”

Tiêu Chẩm Vân cụp mắt, nhấp trà. Làn hơi ấm lượn lờ từ nước trà thấm ướt mi anh, anh áy náy thở dài: “Lúc đó con tự dưng lên cơn đau đầu, khó chịu quá nên xuống phòng bệnh tầng dưới ngủ một lát, không thấy gì ạ… Xin lỗi Tiểu Đệ nhiều nhé.”

Ở đàng kia, Tư Đệ vừa hoàn thành bài kiểm tra tỷ lệ tương thích. Từ nét mặt thất vọng của Dẫn đường trẻ tuổi nọ, kết quả hẳn không ra gì. Bỗng dưng nghe thấy tên mình, hắn quay mặt sang, vô tình bắt gặp ánh mắt Tiêu Chẩm Vân đang hướng về phía mình.

Đó là một cái nhìn không mang ác ý. Đôi mắt xanh lam như phủ sương mù, tựa dãy núi trải dài vô tận hòa vào màu trời lúc bình minh, lặng lẽ nhìn hắn chăm chú.

Tư Đệ nhất thời sửng sốt, vẻ kinh ngạc như hiện lên trong ánh mắt. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn nở nụ cười hòa tan tất cả, cung kính đứng lên: “Chuyện này làm sao trách Phó chủ tịch được ạ? Ngược lại, Phó chủ tịch đang ốm mà còn bôn ba đêm ngày, vất vả quá độ vì cháu, đáng lý phải là lỗi của kẻ sinh sau đẻ muộn là cháu ạ.”

Giọng chàng Lính gác vừa trầm vừa thấp, cực kỳ quyến rũ. Tốc độ nhả chữ nhịp nhàng vừa phải, thái độ rất khiêm tốn lịch sự.

Tiêu Chẩm Vân vô cùng hài lòng.

Chủ tịch Tiêu Kinh Phong kịp thời lên tiếng giảng hòa: “Đều là người một nhà, đừng khách sáo thế.” Cha Tư Đệ cũng vội vàng tham gia, gật đầu phụ họa. Đoạn, ông ghé tai thì thầm với Tiêu Chẩm Vân, “Lát nữa còn Dẫn đường mới vào. Anh bận tiếp khách ngoài kia, em là chú út của nó, đừng đi nhé, ngồi đây trông Tiểu Đệ.”

Tiêu Chẩm Vân ngẩng đầu, biết rõ còn cố hỏi: “Cả phòng lắm Dẫn đường thế này, thằng bé chưa ưng ai à anh? Nó muốn kiếm mẫu người thế nào?”

“Nó đã thân tàn ma dại thế này, còn kiếm với chác gì nữa? Giữ được mạng mới là quan trọng nhất”, ông Tư nói. “Sức mạnh tinh thần phải B+ đổ lên, tỷ lệ tương thích không dưới 75%. Nếu sức mạnh tinh thần hạng cao, thì có thể giảm độ tương thích xuống 70%. Còn dăm ba cái ngoại hình, tính cách, gia cảnh cứ tùy ý Tư Đệ.”

Ông Tư nói xong thì rời khỏi phòng riêng. Không lâu sau, Tiêu Kinh Phong không chịu nổi cô đơn, dẫn cậu Dẫn đường trẻ thất tình ra ngoài tản bộ. Chỉ riêng Tiêu Chẩm Vân ngoan ngoãn nghe lời anh họ, ngồi trong góc bàn dài từ đầu chí cuối, lặng thinh ăn bánh uống trà, quan sát đám Dẫn đường lũ lượt với dạm ngõ Tư Đệ.

Còn có một cậu thư ký cẩn thận đứng cạnh anh, cần mẫn ghi lại cấp độ sức mạnh và tỷ lệ tương thích của từng Dẫn đường tiếp xúc với Tư Đệ.

Nửa chừng, Tiêu Chẩm Vân liếc qua số liệu. Yêu cầu của ông Tư nghe thì đơn giản, nhưng thật ra số Dẫn đường đáp ứng được chỉ đếm trên đầu ngón tay. Riêng tỷ lệ tương xứng đã đánh rớt một lố. Trong số Dẫn đường cấp cao còn lại, vài người đến gọi là điểm danh nể mặt nhà họ Tư, chứ chưa chắc đã muốn ghép đôi với một Lính gác có thể phát điên bất cứ lúc nào như Tư đệ.

Xuyên suốt quá trình này, Tư Đệ thể hiện cực kỳ xuất sắc. Không ai có thể nhận ra hắn đang trong thời kỳ rối loạn tinh thần. Hắn dường như là người lính bẩm sinh, sở hữu khả năng tự chủ phi thường, dù khó chịu đến mấy vẫn điều tiết rất nhanh.

Mày kiếm mắt sáng, ngón tay dài, bàn tay rộng, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Lòng bàn tay và đầu ngón tay đều có những vết chai dày. Hắn luôn giữ dáng ngồi nghiêm túc, nhưng không khoác vẻ lạnh lùng thường trực, đẩy tất cả ra xa như kiểu cả thế giới đều nợ tiền mình giống Tiêu Niệm. Thi thoảng, Tiêu Chẩm Vân vẫn nghe thấy Tư Đệ pha trò đôi câu, chọc mấy cậu Dẫn đường cười khúc khích.

Thời gian thong thả trôi đi. Cánh cửa phòng riêng lại mở, nhưng lần này người bước vào không phải Dẫn đường xa lạ, mà là một đôi tai chó màu vàng xám. Tư Chử thò đầu vào, cười toe toét: “Anh ơi! Chú út cũng ở đây ạ?”

Sau đó Diệp Phỉ Nhiên cũng thò mặt vào, lịch sự gật đầu, “Chào buổi tối Phó chủ tịch. Anh Đệ, anh nghỉ một lúc đi, để em khai thông tâm trí cho anh nhé.”

Một con chó lai sói Tiệp Khắc hào hứng nhảy ra khỏi lãnh địa tinh thần của Tư Chử, thè cái lưỡi bự, chạy vòng quanh Tư Đệ đầy vẻ ngớ ngẩn. Một con công đực to lớn sặc sỡ cũng thong thả đi dạo quanh phòng, đầu lắc la lắc lư.

Tư Đệ ngồi trên ghế, bị Tư Chử ôm thít cổ từ đằng sau, vừa bất đắc dĩ vừa nuông chiều đưa tay bóp mặt em mình. Bấy giờ, Tiêu Chẩm Vân mới thực sự thấy Tư Đệ thả lỏng hoàn toàn, mặt mày ôn hòa, như thể anh trai Béc-giê đang chơi đùa cùng em trai Husky trên thảm cỏ.

maxresdefault

Chó anh chó em.

Tại sao Linh thú của Tư Đệ lại là sói nhỉ? Rõ ràng cậu ta cũng phải là chó mới đúng.

Một chú cún bự trung thành nghe lời, chính trực tốt bụng, luôn nhiệt tình nhào vào người bạn đón bạn về nhà, gác đầu lên đùi bạn ngủ ngon lành.

“Tém lại đi, tớ phải khai thông tâm trí cho anh Đệ, cậu đừng làm phiền anh ấy.” Diệp Phi Nhiên nghiêm túc nói. Tư Chử nghịch ngợm vâng kiểu quân đội. Tới lúc Tư Đệ và Diệp Phi Nhiên cùng nhắm mắt như lạc vào cõi thần tiên, cậu chàng mới mon men lại gần thư ký trẻ tuổi, xin danh sách Dẫn đường tới làm quen hôm nay.

Cậu chàng đọc cẩn thận mấy lần, biểu cảm không thay đổi gì, nhưng con chó lai sói Tiệp Khắc bên cạnh thì ủ rũ thấy rõ. Nó gục đầu xuống sàn, buồn thiu. Tư Chử thở dài, trả lại danh sách, ngẩng đầu lên thì phát hiện Tiêu Chẩm Vân đang nhìn mình. Cậu chàng vội vàng giấu linh thú đi, xấu hổ chẳng biết để chân tay chỗ nào.

Tiêu Chẩm Vân đành chủ động vẫy tay với cậu ta, thì thầm: “Trong phòng ngột ngạt quá. Con đẩy chú ra ngoài dạo chút nhé? Được không?”

Tư Chử như được đại xá, mau mắn bước tới đẩy Tiêu Chẩm Vân ra ngoài. Nửa đường ngẫm nghĩ một lát, cậu chàng đi vòng qua sảnh chính, tới sân sau vắng vẻ ít người ghé thăm.

Bầu trời đêm tô điểm đầy sao sáng lấp lánh, Tiêu Chẩm Vân và Tư Chử lặng lẽ đi dọc hành lang trong vườn hoa khoáng đạt. Sàn gỗ phát ra tiếng cọt kẹt nặng nề theo từng bước chân họ.

Tiêu Chẩm Vân biết Tư Chử đang có tâm sự, nhưng anh không phải người tốt, nên nảy ý xấu muốn trêu chọc cún con. “Tiểu Chử này, tối nay anh con gặp nhiều Dẫn đường như thế, nhưng hình như chẳng ai hợp cả. Cuối cùng vẫn phải nhờ Tiểu Phỉ. Dù sao Tiểu Phỉ cũng là Dẫn đường cấp A, còn tương thích gần 80% với Tư Đệ.”

Cún con không đáp lại.

“Hơn nữa, chú thấy Tiểu Phi cũng có cảm tình với Tư Đệ, có vẻ rất là lo lắng cho sức khỏe tinh thần của thằng bé. Còn anh con thì, cũng đối xử với Tiểu Phỉ bằng thái độ khác hẳn những Dẫn đường kia…” Tiêu Chẩm Vân nói một thôi một hồi rồi quay đầu lại, ẹc, chạm phải đôi mắt cún màu hổ phách long lanh ậng nước dưới ánh trăng. Ông chú già xấu xa đáng ghét Tiêu Chẩm Vân nói móc làm người ta oà khóc mất rồi.

Anh hơi đớ người, vội vàng dắt c* cậu vào một mái đình, để cậu chàng ngồi xuống, nói ngọt dỗ dành. “Chú út đùa con thế thôi, hai đứa nó…”

“Chú út, con biết chú không nói đùa…” Hai hàng nước mắt của Tư Chử chảy tí tách, tai và đuôi chó lộ cả ra. “Những điều chú nói đều là thật, con cũng biết mà…”

Tiêu Chẩm Vân cắn rứt lương tâm, không nhịn được đưa tay v**t v* đôi tai lông xù. Nhưng anh vừa nhấc tay lên là Tư Chử òa khóc nức nở, nhào vào lòng Tiêu Chẩm Vân như một viên đại bác, suýt va nát bấy trái tim yếu ớt của chú út nhà cậu chàng.

“Con…”

“Tư Chử!”

Một tiếng hét nghiêm nghị đột ngột cắt ngang lời Tiêu Chẩm Vân. Anh ngước lên, thấy một bóng đen bỗng dưng nhảy xuống từ mái nhà cao 7-8m gần đấy. Sau đó, bóng người vụt vào mái đình trong vườn hoa, nhanh như một cơn gió, lập tức túm vai Tư Chử, kéo cậu chàng vào lòng mình.

Tiêu Chẩm Vân vẫn đang dang tay trong động tác ôm, còn Tư Đệ thì thở hồng hộc, che chở người trong lòng, lùi lại ba bước. Hắn đeo rọ mõm, vòng trói trên cổ tỏa ánh đỏ lập lòe, nhìn Tư Chử với ánh mắt đầy cảnh giác. “Em không sao chứ?”

Tư Chử mắt ướt lệ nhòa, ngơ ngác không hiểu gì. Sau đấy chợt nhận ra điều gì đó, cậu chàng vội vàng dùng ống tay áo lau nước mắt. “Em… Em không sao mà?”

Tư Đệ không thèm liếc Tiêu Chẩm Vân lấy một lần, chỉ quan tâm hỏi: “Vậy tại sao em lại khóc?”

“Em, em…” Tư Chử chột dạ liếc Tiêu Chẩm Vân, nhanh chóng nghĩ ra một cái cớ, “Mới nãy em nói láu quá bất cẩn cắn phải lưỡi, đau nên khóc ạ.”

“Thật à?” Tư Đệ nghi lắm.

“Thật mà, thật mà, không tin anh hỏi chú út đi.”

Tư Đệ vẫn chẳng đá mắt qua Tiêu Chẩm Vân, nhưng vẻ mặt lại dịu đi. Hắn vỗ vai Tư Chử, bình tĩnh nói: “Anh tưởng ai bắt nạt em…”

“Hừ.” Tư Chử nhún vai. “Ở đây ai bắt nạt nổi em?”

Tiêu Chẩm Vân: “…”

“Được rồi, đường đường là Lính gác, còn là đàn ông đàn ang nữa, sao cứ động tí lại khóc vậy? Mau quay về đi, mẹ tìm em đó.”

“Mẹ tìm em ạ?” Tư Chử vô thức quay đi, rồi lại mau chóng trở về để đón cả Tiêu Chẩm Vân nữa. Nào ngờ, giữa chừng Tư Đệ lại giơ tay ngăn cản. “Em về trước đi. Anh sẽ đưa Phó chủ tịch về sau.”

Tư Chư không hề nghi ngờ hắn, vẫy tay chào rồi chạy nhanh như chớp.

Tiêu Chẩm Vân vốn định tìm cơ hội nói chuyện riêng với Tư Đệ, xem ra Tư Đệ cũng có ý đấy, nên anh thản nhiên ngồi tại chỗ, chờ đối phương lên tiếng.

Nhưng điều anh không ngờ được là, thứ chào đón anh không phải lời nói, mà là nòng súng đen như mực chĩa thẳng vào trán anh.

“Tiêu Chẩm Vân, đã lâu không gặp. Chú vẫn làm bộ làm tịch như xưa.”

[HẾT CHƯƠNG 5]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...