Chương 8: Đũy thảo mai đong đưa
Kịch bản chỉ viết bạn thân của nam chính vô tình nhìn thấy Tiêu Chẩm Vân rời khỏi hộp đêm, nhưng không nêu rõ thời gian cụ thể, địa điểm và góc độ thấy anh. Về phần cậu bạn thân kia, Tiêu Chẩm Vân chỉ biết tên, có thêm tấm ảnh, chứ người ta ở xó xỉnh nào thì anh chịu.
Tóm lại, đúng kiểu chả có thông tin cụ thể gì, thốn mề cùng cực.
Để tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ khi Tiêu Chẩm Vân rời khỏi hộp đêm, quản trị viên đã bắt đầu thu thập thông tin từ năm ngày trước. Dựa trên đủ loại manh mối trong sách, c* cậu suy luận ra hộp đêm này sẽ thay ca vào 10h tối. Hẳn là lúc ấy cậu bạn đang làm ở đây của nam chính đã nhìn thấy Tiêu Chẩm Vân lên xe ở bãi đậu.
Tiêu Niệm khuyên Tiêu Chẩm Vân ngồi lại bãi đỗ xe cỡ hai mươi đến ba mươi phút, lượn qua lượn lại cả ba lối vào, để đảm bảo thằng ku kia đến sớm hay đến muộn vẫn đến đúng lúc để thấy anh cho chuẩn.
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Tiêu Chẩm Vân: “Vậy là, gặp em đâu phải bất ngờ, mà là trăm lẻ nước cờ anh giăng?”
Tiêu Niệm đáp lại câu đùa xàm xí của anh bằng bản mặt lạnh te.
Trả tiền boa xong, Tiêu Chẩm Vân xùy phục vụ đi, một mình đi thang máy đến bãi đỗ xe. Sau đó, anh đeo khẩu trang vào, bắt đầu chuyến hành trình lượn vòng dài dòng của mình. Anh đi dọc theo bức tường ngoài gara như thằng ăn trộm, lượn ngang xe mình mấy bận mà không vô, làm Garry đang nằm im lìm trên ghế sau xe sốt hết cả ruột.
Chẳng mấy chốc, bảo vệ hộp đêm xem cam cũng chịu hết nổi, sai người tới, tha thiết hỏi quý khách có cần giúp gì không. Tiêu Chẩm Vân cúi đầu nhìn đồng hồ, thấy diễn cũng đủ thời gian rồi, bèn gật đầu, đáp lấy lệ: “Lạc đường, không tìm thấy xe.”
Bảo vệ sượng trân quay người lại, hướng mắt về phía chiếc xe màu đen cách đó năm mét.
Tiêu Chẩm Vân kinh ngạc ồ lên: “Hóa ra xa tận chân trời, gần ngay trước mắt à?”
Tìm được xe xong, Tiêu Chẩm Vân cũng chẳng vội vã lên ngay, mà lấy điếu thuốc, nhàn nhã rít một hơi, còn kêu nhân viên an ninh về, lát anh sẽ đi.
Nhân viên an ninh nào dám đi, cứ đứng cách đấy một khoảng canh chừng, chỉ lo “Người đẹp đần độn” này lại quên cách mở cửa xe.
Tiêu Chẩm Vân rít liền hai điếu thuốc, chờ tới lúc Tiêu Niệm gửi tin nhắn cho anh, thông báo tình tiết đã được đánh dấu thông qua. Bấy giờ anh mới lắc đầu trước hành vi nực cười của mình, lên xe bỏ đi.
*
Hoàn thành xong tình tiết “chim tàn nhưng chí không tàn” trong cốt truyện, ‘Tiêu Chẩm Vân’ biến mất khỏi sách trong một thời gian rất dài, lần tiếp theo y xuất hiện sẽ là trong lễ đính hôn của nam chính và nam thứ.
Trong buổi lễ, ‘y’ như hóa thân thành ông hoàng ghen tuông, thấy Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên nắm tay nhau, y ghen lồng ghen lộn, bỏ mặc hết lời khuyên can của mọi người, điên cuồng chuốc rượu bản thân, say giải ngàn sầu. Hơi cồn bốc lên, y làm ra một hành vi đi ngược lời các cụ dạy: quyết không màng áp lực thế tục, chấp luôn thân thể khuyết tật, dũng cảm theo đuổi ái tình.
Dù sao thì, lúc Tiêu Chẩm Vân nghe quản trị viên thuật lại tình tiết này, anh chỉ cảm thấy mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Hầu hết các cảnh trong truyện của anh đều dồn vào giai đoạn này, cũng chính là từ lễ đính hôn đến đám cưới của hai nam chính. Nào là tính toán, nào là mưu mô, nào là kế sách, nhiệm vụ vô cùng nặng nề.
Mấy ngày trước, sau khi rời hộp đêm, Garry đã được Tiêu Chẩm Vân đưa đến gặp bác sĩ quen, anh còn để lại một tấm thẻ ngân hàng. Từ đó về sau đôi đằng hai ngả, anh thông báo với người ngoài là Garry đã chết.
Vài bữa sau, Tiêu Chẩm Vân nghe tin Viện nghiên cứu MP xảy ra một vụ náo loạn nhỏ, hình như mấy hôm trước một số đối tượng thí nghiệm đã trốn thoát, hiện giờ mới tìm được một phần. Nhưng chuyện này cũng chẳng hề hấn gì, như một hòn đá ném vào lòng hồ, tạo gợn sóng lăn tăn rồi chìm nghỉm. Phản ứng đầu tiên của Tiêu Chẩm Vân khi nghe tin này là Tư Đệ đã ra tay. Anh nghĩ bụng đúng là sói sủa là sói không cắn, nhịn nhục bấy lâu mà vẫn chẳng nên cơm cháo gì, chỉ giỏi khùm khoằm trước mặt anh. Thế mà còn nổ là sẽ báo thù cho đồng đội, cuối cùng cào mấy cái chỉ tổ gãi ngứa cho MP, rồi lại game over.
Nhưng cũng chẳng thể trách Tư Đệ cắn yếu. Hôm yến tiệc, hươu đực đá người xong thì chạy biến, thế là thành tuồng Cinderella, làm Tư Đệ kiên quyết từ chối yêu cầu ghép đôi của Diệp Phỉ Nhiên. Suốt một tháng sau đó, hắn như Rapunzel ngồi trên tháp cao, chịu đựng vấn đề sức khỏe tâm thần ngày một trầm trọng, trông mòn con mắt ngước mặt ra ngoài, chờ đợi Dẫn đường trong định mệnh cưỡu hươu tới chở hắn đi.
Hoàng tử cưỡi hươu chưa thấy đâu, nhưng kẻ vui sướng khi thấy người ta gặp họa thì lại có một.
Nếu không ghép đôi vĩnh viễn, thì lãnh địa tinh thần rách bươm của Tư Đệ sẽ không bao giờ phục hồi hoàn toàn được. Hắn còn đang sấp ngửa trong cơn loạn thần, lấy đâu ra thì giờ để đối chọi với Viện nghiên cứu MP.
Trước chuyện này, Tiêu Niệm luôn chú ý đến động thái của nam thứ và nam chánh tỏ vẻ: “Tiểu Chẩm Vân, hành vi của anh đúng kiểu mấy đũy thảo mai đong đưa, không muốn yêu người ta mà cứ cố tình ỡm ờ thả thính, làm người ta không thể hết hy vọng, bỏ thì thương vương thì tội.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Thú vị cái là, tình hình hiện tại còn ảnh hưởng tới tiến trình truyện nghiêm trọng hơn cả lúc trước. Tư Đệ dùng dằng không chịu ghép đôi, Diệp Phỉ Nhiên thì lại bị phụ huynh hai nhà gaslight bằng tình thân và đạo đức, bắt phải làm lốp dự phòng cho hắn. Tất nhiên, chuyện này cũng pha tí cảm xúc cá nhân của Diệp Phỉ Nhiên nữa. Cậu không thể bỏ mặc an nguy của người anh thân thiết đã lớn lên cùng mình để toàn tâm toàn ý chạy theo tiếng gọi trái tim được.
Kết quả là tiệc đính hôn của hai nam chính bị trì hoãn vô thời hạn, cốt truyện đi vào bế tắc.
Tiêu Niệm cho rằng, xét tới cùng, muốn giải quyết vấn đề thì phải giải quyết ngọn nguồn tội ác là Tư Đệ trước. Nghĩ tái nghĩ hồi, đề tài lại quay về cầm dao tới nhà xẻo Tư Đệ.
Tiêu Chẩm Vân lờ c* cậu luôn. Bán tháo xong cổ phiếu MP, anh vẫn chưa yên tâm, lại kiểm tra cẩn thận tất cả tài sản trên danh nghĩa của mình, có vấn đề gì là xử lý ngay, bảo đảm danh tiếng bản thân sạch bong sáng bóng. Sau này cùng lắm chỉ vướng cái thân thể tàn phế thôi.
Nghe nói, sau khi kế hoạch giam cầm thất bại, ‘Tiêu Chẩm Vân’ cùng nhảy xuống vực với nam chính bị bắt làm con tin, cún con được cứu còn tốt bụng niệm tình cũ không vạch trần y. Số phận của ‘Tiêu Chẩm Vân’ trong tiểu thuyết vẫn còn bỏ ngỏ, chỉ viết là mất tích. Vậy thì anh chỉ cần giả chết một thời gian, chờ hết truyện rồi lại nhảy ra tuyên bố mình đã được khai sáng tâm hồn, quyết chí lật sang trang mới làm lại cuộc đời. Sau đấy anh có thể thoát khỏi kịch bản, tiếp tục làm vương gia nhàn rỗi vô tư giữa đám người biến dị.
Thế là, Tiêu Chẩm Vân đóng cửa ở nhà bận bịu hai tháng ròng để phân bổ lại tài sản, cho đến khi chủ tịch Công đoàn Tiêu Kinh Phong gọi video đến, cau mày hỏi, “Chẩm Vân, con đang làm gì đấy? Cậu nghe nói con rảnh rỗi sinh nông nổi tự xử lý tài sản danh nghĩa, chỉ mới hai tháng đã thâm hụt hơn 10 triệu à?”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chẩm Vân: Nói nữa là hết lịch sự nổi luôn này.
[HẾT CHƯƠNG 8]
