Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 12: Vật Thể Hình Cầu



Đêm khuya.

Đã đến giờ lẽ ra nên ngủ từ lâu.

Thế nhưng 1551 vẫn mở to mắt thấp thỏm không yên, túm lấy chiếc đuôi mèo máy của mình, trằn trọc mãi không ngủ được.

Tối nay, nó bị một "món quà lớn" rơi trúng đầu, nhưng lại không biết đây là niềm vui bất ngờ hay là nỗi kinh hoàng nữa.

Kế hoạch bán thực thể của Chủ Thần hiện vẫn đang trong giai đoạn vận hành thử nghiệm, hoàn toàn chưa được đưa vào sử dụng chính thức.

Vậy mà không có sự đồng ý của nó, hôm nay Tô Hòa lại tự ý đăng ký cho nó tham gia thử nghiệm nội bộ.

Khoảng thời gian hắn biến mất ở công ty chính là để đi xử lý chuyện này.

Với thân phận là hệ thống của hắn, 1551 chỉ có thể bị động tiếp nhận thông báo, hoàn toàn không có quyền từ chối.

1551 giơ tay lên nhìn con chip nhỏ ở mặt trong cánh tay, đó chính là chức năng mới được cấy vào.

Thực ra, nó cũng từng mong chờ một ngày nào đó có thể đích thân đến thế giới nhiệm vụ, nhưng không ngờ vẫn là với thân phận hệ thống, lại còn thông qua cái gọi là cơ chế bán thực thể này.

Bán thực thể?

Chẳng lẽ là giống như linh hồn vậy sao?

1551 suy nghĩ miên man, mí mắt càng lúc càng nặng, cuối cùng từ từ chìm vào giấc ngủ.

......

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, 1551 mang theo vẻ mặt đầy uể oải đi làm nhiệm vụ.

Giọng nói nghe còn mềm hơn mấy phần so với bình thường.

Tô Hòa chẳng hề để tâm. So với sự bất an mơ hồ của 1551, tâm trạng hắn lúc này có thể nói là cực kỳ tốt.

Đối với hắn mà nói, việc 1551 có thể được chọn trở thành hệ thống thử nghiệm nội bộ cho kế hoạch này đã giúp hắn tiết kiệm được một khoản tích điểm rất lớn.

Không cần tiêu hao điểm nào, hắn vẫn có thể để 1551 tiếp cận nam chính bằng hình thái bán thực thể.

"Đinh đoong!" — tiếng chuông cửa vang lên.

Tô Hòa vội vàng đứng dậy đi mở cửa, nhận lấy đồ trong tay người đến, còn cười tươi nói cảm ơn đối phương.

Về mặt ngụy trang, hắn có thể tạo dựng hình ảnh của mình rất tốt.

1551 hiếu kỳ nhìn giỏ đồ nhỏ kia: [Ký chủ, đó là gì vậy?]

Tô Hòa mở tấm vải màu hồng trắng trên giỏ ra: [Tôi đặt mấy cái bánh ngọt nhỏ từ đầu bếp riêng.]

Nhìn những chiếc bánh ngọt nhỏ được bày biện đẹp mắt và tinh xảo trong giỏ, 1551 không nhịn được mà hít hà một tiếng.

Nó hau háu nhìn Tô Hòa thản nhiên vứt tấm thiệp trong giỏ đi, sau đó thay bằng bao bì của mình rồi mang tất cả bánh ngọt ra ngoài.

Bình thường Tô Hòa quản lý vóc dáng vô cùng nghiêm ngặt, gần như không bao giờ đụng tới đồ ngọt, ngoài các bữa chính được sắp xếp để duy trì vóc dáng, hắn chưa từng ăn vặt.

Vậy nên khi thấy hắn mang bánh chia cho đồng nghiệp, 1551 cũng không thấy có gì lạ.

Chiếc bánh cuối cùng còn lại, Tô Hòa vô cùng đắc ý bưng lên chuẩn bị đi về phía văn phòng của Cố Trầm Chu.

Nữ thư ký xinh đẹp ngẩng đầu nhìn một cái, vừa hay bắt gặp cảnh này, cô đặt công việc đang xử lý xuống: "Tô Hòa, Cố tổng không bao giờ ăn đồ ngọt đâu."

1551 ngẩn ra, bất giác nghiêng nghiêng đầu.

Không đợi nó nghĩ ra nguyên cớ, Tô Hòa đã lên tiếng: "Tôi chỉ muốn mời Cố tổng thử một chút thôi."

Giọng nói của hắn cố ý hạ thấp, nghe kỹ còn mang theo chút ngập ngừng, giống như hậu bối bị tiền bối trách mắng, lúng túng không biết làm sao.

Nói xong lời này, hắn còn liếc nhìn Trợ lý Trần ở cách đó không xa.

Nữ thư ký nhún vai, ra hiệu cho hắn cứ tự nhiên.

Cô chỉ có lòng tốt nhắc nhở, còn việc hắn có nghe hay không cô không quan tâm.

Trợ lý Trần đẩy cặp kính gọng vàng, thu hết cuộc đối thoại của hai người vào mắt, nhưng không nói gì.

Ánh mắt Tô Hòa lướt qua bàn làm việc của Trần đặc trợ, thoáng thấy nửa chiếc bánh đã ăn dở, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, tâm trạng càng thêm sảng khoái, tiếp tục gõ cửa.

"Vào đi."

Một tiếng đáp ngắn gọn súc tích, vì chất giọng trầm thấp mà trở nên quyến rũ một cách khó hiểu.

Ngay cả một tay chơi tình trường như Tô Hòa cũng cảm thấy tai mình tê đi trong giây lát, hắn đỏ mặt bưng bánh đẩy cửa bước vào.

Thấy là hắn, trong mắt Cố Trầm Chu thoáng qua một tia lạnh lẽo.

"Cố tổng, sáng nay tôi có nướng chút bánh ngọt, muốn chia cho mọi người trong văn phòng." Tô Hòa đặt bánh lên bàn, cố ý để lộ ra góc nghiêng đẹp nhất của mình.

Đó là góc độ mà hắn đã đặc biệt luyện tập rất lâu trước gương, có thể khơi dậy lòng trắc ẩn của đàn ông nhất.

Cố Trầm Chu yên lặng đợi 2 giây, nhưng không đợi được hệ thống nhỏ líu la líu lô kia lên tiếng.

Dường như nó có chút sợ hãi vị ký chủ này, khi ở trong đầu của ký chủ, nó ngày càng trở nên yên lặng.

Cố Trầm Chu khẽ nhíu mày: "Không có việc gì khác thì ra ngoài đi."

Tô Hòa khựng lại, bắt đầu phàn nàn trong đầu: [Cậu có chắc là đã tận mắt thấy hắn ăn bánh quy không?]

Hắn bắt đầu nghi ngờ thông tin Cố Trầm Chu thích đồ ngọt.

1551 gật đầu: [Tôi đã thấy.]

Tô Hòa nheo mắt, lại định nói mấy lời cay nghiệt với hệ thống, nhưng phía sau đột nhiên truyền đến giọng của Cố Trầm Chu.

"Cảm ơn bánh của cậu."

Tô Hòa vốn đã định đẩy cửa rời đi nghe vậy thì lập tức mừng rỡ, quên sạch chuyện vừa định trách móc 1551, quay lại mỉm cười e lệ với Cố Trầm Chu.

Sau khi nói câu đó, phản ứng của Cố Trầm Chu lại trở nên vô cùng lạnh nhạt.

Tô Hòa cũng không để tâm nữa, hắn cảm thấy mình đã bắt đầu làm tan chảy tảng băng này rồi.

Lúc cuối cùng rời đi, 1551 nhìn thoáng qua cái bánh ngọt trên bàn.

Mơ hồ cảm thấy... hình như nó đã bị đẩy ra xa hơn một chút.

Cánh cửa nặng nề đóng lại, gương mặt Cố Trầm Chu khẽ biến đổi.

Trong đó có một sự thất vọng mà chính bản thân hắn cũng không hề phát giác.

Hôm nay... hệ thống nhỏ đó không đến giám sát sao?

Hắn chờ thêm một lúc, không cảm nhận được ánh nhìn quen thuộc, cũng không nghe thấy giọng nói líu lo đầy sức sống kia, mới lạnh nhạt cầm bút lên, tiếp tục làm việc.

......

Tính toán thời gian cũng gần đến rồi, Tô Hòa lập tức lẻn vào nhà vệ sinh, giọng điệu chẳng hề dễ chịu: [Thí nghiệm có thể bắt đầu rồi, mau ra đây.]

Theo mệnh lệnh của ký chủ, 1551 cảm nhận được một luồng cảm giác nóng rát từ con chip vừa được cấy vào cánh tay, cơn đau trong nháy mắt lan ra toàn thân.

[A......]

1551 không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn, đến khi ý thức trở lại, nó phát hiện tầm nhìn của mình đã thấp đi.

Tô Hòa nhìn nó từ trên cao xuống: "Mau dậy đi."

1551 theo bản năng muốn lắc lắc đầu, lại phát hiện cả người mình cũng lắc lư theo.

1551: ?

Nó cúi đầu, chỉ thấy một quầng sáng kỳ lạ,  không nhìn thấy thân thể của mình đâu nữa.

Không còn cơ thể nữa... nó biến thành ma rồi sao!?

Điều đáng xấu hổ là, với tư cách một hệ thống, 1551 lại rất sợ... ma quỷ.

Một câu chuyện ma đơn giản cũng có thể dọa được nó, vậy mà bây giờ chính nó lại biến thành "ma".

1551: QAQ

Nó lơ lửng bay lên, đột nhiên nhìn thấy tấm gương sau lưng Tô Hòa, nó có thể thấy trong gương có một thứ kỳ lạ đang ở phía trước bên phải của Tô Hòa.

Một khối ánh sáng tròn vo.

Hay phải nói là một quả cầu phát ra ánh sáng càng thêm thích hợp hơn.

To bằng cả một quả bóng đá, cực kỳ nổi bật, khiến người ta không thể nào bỏ qua.

1551: !!!

"Đây là... cái gì vậy!?"

Điều càng thêm kinh khủng chính là, nó phát hiện lúc mình nói chuyện, ánh sáng trên khối cầu đó cũng nhấp nháy theo tần suất giọng nói.

Aaaaa, cái quả cầu này... đang bắt chước nó nói chuyện.

Hễ bị sợ hãi là 1551 không nhịn được mà chạy lung tung.

Và rồi nó chết sững khi thấy hình ảnh trong gương — quả cầu ấy cũng chạy loạn xạ theo đúng quỹ đạo di chuyển của nó.

1551:......

Khoảnh khắc đó, nó bỗng hiểu ra mọi chuyện.

1551 khó tin tiến sát gương, líu ríu nói: "Tôi biến thành một quả cầu rồi sao?"

Nó muốn đưa tay ra sờ sờ cơ thể mình, lại phát hiện mình không có tay.

Tròn như tay của Doraemon vậy.

1551 do dự xoay một vòng, sau đó đau buồn phát hiện mình quả thực chỉ là một quả cầu tròn vo.

Hóa ra cái gọi là bán thực thể lại mang ý nghĩa này — nó vẫn không có cơ thể của riêng mình, chỉ là Chủ Thần đã tạo ra một vật thể có thể chứa đựng ý thức của hệ thống ở thế giới này.

Cảm giác biến thành một quả cầu không dễ chịu chút nào.

1551 bị đả kích, nó co ro rúc vào một góc, ánh sáng ấm áp vốn phát ra từ cơ thể nó cũng dần ảm đạm đi nhiều.

Tô Hòa không vui trực tiếp túm nó ra: "Cậu nên làm việc cho tôi rồi."

Việc hắn đặc biệt xin Chủ Thần cấp quyền này, hoàn toàn không phải vì muốn hỗ trợ thử nghiệm.

Đơn giản chỉ để tiện giám sát nam chính mà thôi.

Còn hệ thống của hắn có thấy khó xử hay không, hắn chẳng buồn để tâm.

Sau khi rời khỏi cơ thể ban đầu, 1551 không thể dùng ý niệm để giao tiếp với ký chủ như trước nữa, chỉ có thể mở miệng nói: "Tôi... cần một chút thời gian để làm quen."

Lần đầu tiên, hệ thống nhỏ gom hết dũng khí, nói ra suy nghĩ của mình với ký chủ.

Tô Hòa vừa chỉnh lại tóc trước gương, vừa mất kiên nhẫn đáp lại: "Tôi không có thời gian cho cậu đâu."

"Hay là... cậu muốn bị khiếu nại?" Vẻ mặt Tô Hòa trở nên không thiện chí.

1551 muốn lắc đầu, chỉ có thể lắc lư cơ thể tròn vo của mình: "Không muốn, tôi sẽ đi giám sát nam chính thật tốt."

PTô Hòa hài lòng: "Cậu không cần lo sẽ bị nhìn thấy, cậu đến từ Trung giới, người của thế giới nhiệm vụ vẫn không thể nhìn thấy hay nghe thấy cậu nói chuyện đâu."

1551 gật đầu, lắc lư cơ thể lên xuống: "Được."

Hai người đã ở trong nhà vệ sinh hơi lâu, Tô Hòa sợ nếu còn chần chừ sẽ bị nghi ngờ, bèn dặn dò 1551 thêm vài câu, sau đó bình thản bước ra ngoài.

1551 lẽo đẽo theo sau ký chủ, vừa ra khỏi cửa thì đã bị Tô Hòa thừa lúc không ai để ý, mạnh tay đẩy đi một cái.

Bị hất văng đến choáng váng, 1551 vừa định hoàn hồn đã thấy ngay trước mặt là Trợ lý Trần, gương mặt thường ngày vẫn luôn mang biểu cảm cứng nhắc, cặp kính gọng vàng lấp lánh ánh kim loại.

1551 nghiêng đầu, lập tức nhận ra miếng bánh nhỏ Tô Hòa đưa cho Trợ lý Trần đã được ăn hết.

Trông nó chẳng khác nào một bé con ngơ ngác bị đẩy ra ngoài, hoang mang không biết nên làm gì.

Chỉ có thể lén lút đi theo sau Trợ lý Trần, giống như một cái đuôi nhỏ.

May mà vận khí của nó không tệ, Trợ lý Trần vừa hay đang định đi tìm Cố Trầm Chu để báo cáo tài liệu.

Đi theo sau lưng Trợ lý Trần, nó thuận lợi vào được văn phòng của Cố Trầm Chu.

Tuy người khác không nhìn thấy nó, nhưng nó vẫn có thể chạm vào thế giới này, không thể thật sự xuyên tường như ma được.

1551 trốn ở sau lưng Trợ lý Trần không dám chạy lung tung.

Nó sợ mình không cẩn thận chạm vào thứ gì đó rồi bị chú ý.

Trợ lý Trần đưa hợp đồng lên: "Đây là bản mà Vương tổng cho người gửi gấp đến."

"Lỗ hổng trong bản hợp đồng lần trước..." Cố Trầm Chu vừa nói vừa ngước mắt lên, nói được nửa chừng thì đột nhiên dừng lại.

Trợ lý Trần không hiểu: "Sao vậy, Cố Tổng?"

Không ngờ anh ta còn hỏi ngược, Cố Trầm Chu nhướng mày nhìn về phía sau anh ta.

Mặc dù đã bị cơ thể anh ta che mất phần lớn, nhưng vẫn có thể nhìn ra, lúc này có một vật thể phát sáng kỳ lạ đang ở sau lưng anh ta.

Trợ lý Trần hoàn toàn không biết mình lúc này ở trong mắt Cố tổng, chính là cái mông biết phát sáng.

Anh ta khó hiểu quay đầu lại, nhưng không nhìn thấy bất kỳ điều gì.

1551 cũng bị một loạt động tác của họ làm cho rối loạn, tạm thời quên cả sợ hãi, còn tò mò lượn một vòng quanh Trần đặc trợ.

Không có thứ gì kỳ lạ cả.

Cố Trầm Chu đưa tay lên môi ho khẽ một tiếng: "..."

Cái vật thể hình cầu quái quỷ gì đây.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...