Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 15: Lưu manh



Cố Trầm Chu hít một hơi thật sâu mới nén được h*m m**n đưa tay lên xoa xoa quả bóng tròn vo trước mặt.

Nghe thấy tiếng động, 1551 nghi hoặc quay đầu lại, vừa vặn va vào một đôi mắt đen sâu thẳm, giống như bầu trời đêm tĩnh mịch không thấy một ngôi sao nào.

Toàn thân nó run lên, ánh sáng bao phủ cơ thể nhỏ tròn của nó cũng nhấp nháy mấy cái.

Mà Cố Trầm Chu chỉ dùng chuột máy tính nhấp vào màn hình.

Ánh sáng trên người 1551 mới dần ổn định lại, không còn nhấp nháy hỗn loạn nữa, nó cảm thấy mình lại quá nhạy cảm rồi.

Vừa nãy trong khoảnh khắc đó, nó lại tưởng mình bị nhìn thấy, thực ra nam chính chỉ đang nhìn màn hình mà thôi.

Khóe môi Cố Trầm Chu nhếch lên, rồi lại nhanh chóng hạ xuống.

Gan nhỏ thật, dễ bị dọa sợ, nhưng cũng rất dễ dỗ dành.

Chỉ cần nhẹ nhàng dỗ một chút, nó lại giống hệt một con mèo con thích quấn người, ngoan ngoãn chạy tới, tò mò quan sát khắp nơi.

Chỉ là như vậy... hắn cũng không thể tập trung làm việc được nữa.

Ánh mắt Cố Trầm Chu vô tình liếc sang bên cạnh, đột nhiên đứng dậy.

1551 tò mò theo sau.

Chỉ thấy nam chính lấy chiếc máy tính bảng trong phòng, mở ra một trang xem video, ấn vào một bản tin tài chính và bắt đầu xem.

Với tư cách là người nắm quyền của một công ty niêm yết, việc luôn chú ý đến tin tức mới nhất của giới tài chính là chuyện vô cùng bình thường.

Ít nhất 1551 không hề nghi ngờ, nó ghé sát vào vai Cố Trầm Chu, cùng hắn xem nội dung đang phát trong máy tính bảng.

Nhưng nếu với Cố Trầm Chu đây là một cách thư giãn tạm thời, thì với 1551 lại cực kỳ khô khan, nhàm chán.

Xem một lúc, 1551 liền nhịn không được mà đem sự chú ý đặt vào chỗ khác.

Khóe mắt Cố Trầm Chu nhìn thấy hệ thống đã rời xa mình, trong ánh mắt lạnh nhạt thoáng hiện vẻ nghi hoặc: Không thích sao?

Hắn lập tức đổi hướng tìm kiếm nội dung khác.

Ngay lúc 1551 đang cẩn thận nghiên cứu xem chiếc ghế sofa trong phòng có mềm hơn chiếc ở văn phòng không, thì âm thanh bên tai đột nhiên thay đổi.

Nó hơi sững lại, ngẩng đầu lên mới phát hiện không biết từ lúc nào, máy tính bảng đã bị Cố Trầm Chu đặt sang một bên.

Người đàn ông nghỉ ngơi đủ rồi, đặt máy tính bảng xuống rồi tiếp tục làm việc.

Có lẽ là không cẩn thận chạm nhầm vào thứ gì đó, video trên máy tính bảng không bị tạm dừng, mà thuận thế chuyển sang một thứ khác.

1551 bay lại gần, hoàn toàn bị khối bọt biển màu vàng và sao biển màu hồng đang cười ha hả trong video trên máy tính bảng thu hút.

Ánh sáng trên người nó dường như cũng vì thế mà sáng lên một chút.

Giống như một đứa nhỏ được món đồ chơi mới chọc cười, nó lập tức ngoan ngoãn, im lặng lại.

Thì ra thích phim hoạt hình.

Cố Trầm Chu lại ghi thêm một mục trong lòng.

Không biết tự lúc nào, dường như hắn ngày càng có kinh nghiệm trong việc nuôi dưỡng một hệ thống.

Nhưng đây không phải là hệ thống của hắn.

Nó được phái đến đây để giám sát hắn...

Ý nghĩ lạnh lẽo này vừa xuất hiện chưa được hai giây, đã bị một tràng cười vui vẻ cắt ngang.

Không chỉ miếng bọt biển và ngôi sao biển trong màn hình cười, mà ngay cả 1551 cũng cười theo, cả người tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Cố Trầm Chu: "..."

Hắn nhìn thoáng qua những bí mật công ty chi chít trên màn hình của mình, lại nhìn 1551 dễ dàng bị phim hoạt hình lừa đi còn đang xem vô cùng chăm chú.

Dù thế nào cũng không thể liên hệ nó với hai từ giám sát được.

Khi một tập phim kết thúc, trên màn hình máy tính bảng bất ngờ hiện lên thông báo pin yếu, video cũng lập tức bị dừng lại.

1551 sốt ruột xoay vòng vòng, nó bay đến bên Cố Trầm Chu, tự lẩm bẩm đối diện hắn: "Máy tính bảng hết pin rồi..."

Âm cuối mềm mại ngọt ngào như có một chiếc móc câu nhỏ, oan ức câu lấy trái tim người ta.

Cố Trầm Chu liếc đồng hồ đeo tay, phát hiện đã khá muộn rồi.

Hắn đứng dậy, cầm lấy máy tính bảng.

1551 lập tức sáng rỡ cả người, vui vẻ bay theo hắn. Nhưng rất nhanh, nó chứng kiến cảnh tượng khiến nó vỡ mộng, Cố Trầm Chu vừa cắm sạc, lại vừa tắt nguồn chiếc máy tính bảng đó đi.

QAQ

Hệ thống từ Trung giới, lần đầu tiên cảm nhận được sự bất lực mạnh mẽ đến thế.

"Sao anh lại tắt máy rồi?"

Sau khi kịp phản ứng, cậy vào việc đối phương không nhìn thấy mình, 1551 tức giận lẩm bẩm với Cố Trầm Chu: "Anh làm vậy tôi buồn lắm đó, tôi sẽ chán lắm đó, anh không biết một hệ thống khi buồn chán sẽ đáng sợ đến mức nào đâu!"

Nó nhìn thấy Cố Trầm Chu đi về phía phòng tắm, lập tức hì hì cười một tiếng, giọng điệu đắc ý:

"Anh không cho tôi xem hoạt hình thì tôi sẽ lén xem anh tắm!"

1551 cảm thấy mình thật sự quá thông minh, có thể nói ra một câu đầy tính uy h**p như vậy.

Con người đều rất ngại ngùng, kín đáo, nếu Cố Trầm Chu thực sự nghe được lời này, chắc chắn sẽ bị dọa sợ.

Lúc bước vào phòng tắm, bước chân của Cố Trầm Chu khẽ dừng lại nửa giây, rồi tiếp tục bình thường đi vào.

Chỉ là không biết cố ý hay vô tình, cửa phòng tắm lại không đóng chặt, để lại một khe hở... vừa đúng bằng kích cỡ một quả bóng đá.

Hệ thống nhỏ vốn đang kiêu ngạo lập tức ngẩng cao đầu đi theo, nhưng khi nhìn thấy khe hở đó, nó đột ngột dừng lại.

1551 lập tức đỏ bừng lên: "Anh, anh... sao anh đi tắm lại không đóng cửa vậy!"

Nó lôi cuốn sổ ghi chép mà mình đã làm trước đây ra, bên trên không hề đề cập đến việc nam chính có sở thích kiểu này.

Đối diện với khe hở đó, 1551 nhìn đến mắt sắp mỏi nhừ, cũng không dám đi vào.

Con người được ý thức thế giới ưu ái sao lại có thể thích tắm mà không đóng cửa chứ!

Nó tự an ủi mình, chắc chắn là vừa rồi nam chính làm việc quá vất vả, không cẩn thận quên mất thôi.

Người đàn ông trong phòng tắm đợi một lát, quả nhiên không thấy khối cầu tròn vo kia đi vào.

Vật nhỏ quen thói giả vờ hung dữ.

Cố Trầm Chu khẽ cười một tiếng, cởi áo ra, từng đường cơ bắp rõ rệt, mang dấu vết được rèn luyện lâu dài.

Cửa phòng hắn từ lúc đóng lại đã khóa trái, ngoài hệ thống nhỏ kia ra không ai có thể vào được phòng tắm này.

Đợi ở bên ngoài một lúc, tiếng nước dần dần vang lên.

Lúc này, toàn thân 1551 gần như đều biến thành một màu hồng. Nó thật sự không cố ý muốn nghe những âm thanh này, cũng không muốn bị coi là một kẻ b**n th** thích rình mò người khác tắm.

Nó vội vàng rời xa phòng tắm, lao lên giường lăn qua lăn lại.

Cố gắng bịt kín tai, muốn chặn lại tiếng nước đang vang lên không ngừng ấy.

Trước đây khi ở trong đầu ký chủ, mỗi khi họ muốn tắm rửa, sẽ có chế độ khóa trẻ em xuất hiện, chặn toàn bộ hình ảnh và âm thanh.

Đây là lần đầu tiên nó nghe rõ ràng như vậy, biết trong cùng một căn phòng có một người khác đang tắm.

Vừa rồi, hệ thống nhỏ còn đang đắc ý, bây giờ chỉ hận không thể dùng gối chôn mình đi.

Lá gan vốn chỉ cỡ hạt đậu nành, sau khi phồng to lên trong chốc lát, lại xẹp xuống như một quả bóng bay bị xì hơi, giờ thậm chí còn chẳng to bằng hạt đậu xanh.

1551 rên hừ hừ một tiếng, rời xa phòng tắm, cảm giác xấu hổ mới dần dần giảm đi.

...

Lúc Cố Trầm Chu tắm xong thay bộ đồ ngủ màu đen đi ra, những gì lọt vào tầm mắt đều không có bóng dáng 1551.

Sự bồn chồn mơ hồ trong lòng hắn còn chưa kịp trỗi dậy, đã nhìn thấy cái bọc nhỏ nhô lên trên giường.

Cố Trầm Chu: "Khụ."

Hắn buộc phải ho khẽ một tiếng, phát ra âm thanh để nhắc nhở.

1551 đang nằm trên giường quá thoải mái suýt chút nữa đã ngủ quên: !

Nó cẩn thận thò đầu ra từ dưới gối, phát hiện nam chính đang xem điện thoại chưa để ý đến bên này, bèn vội vàng dùng cơ thể tròn trịa của mình phục hồi lại chiếc giường bị làm lộn xộn.

Cố Trầm Chu nuông chiều những hành động nhỏ của nó, 2 phút sau mới đi đến bên giường nằm xuống, cầm lấy cuốn sách chưa đọc xong bên cạnh giường yên lặng lật xem.

Chắc chắn rằng mình không bị phát hiện, lá gan của 1551 lại được củng cố thêm một chút, nó không nhịn được mà dán lại gần, tò mò xem cùng.

Toàn bộ đều là tiếng Anh với những từ vựng phức tạp, đối với một hệ thống mà nói thì không khó để hiểu, nhưng xem được một lát, mí mắt nó bắt đầu sụp xuống.

Tối qua không ngủ ngon, hôm nay năng lượng đã hơi cạn kiệt.

Chưa đến nửa tiếng, 1551 đã không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ, thiếp đi mất.

Nếu không chú ý lắng nghe, rất khó phát hiện trong căn phòng có thêm một tiếng hít thở đều đặn, khe khẽ.

Ánh mắt Cố Trầm Chu sâu thẳm nhìn quả cầu ánh sáng đang ngủ ở góc giường.

Ánh sáng dịu nhẹ trên cơ thể nó cũng trở nên mờ đi, nhưng vẫn toát ra hơi ấm mềm mại.

Rất ấm áp.

...

Ngủ một giấc đến khi tự tỉnh, lúc 1551 tỉnh lại thậm chí đầu óc còn đang mơ màng, nó giật mình một cái, theo bản năng muốn xin lỗi Tô Hòa.

Vừa mở miệng, đột nhiên phát hiện hôm qua mình không hề trở về cùng ký chủ.

Vậy nên cũng chẳng cần lo phải dậy sớm theo Tô Hòa.

Không ai phát hiện ra nó không cẩn thận ngủ quên.

Bởi vì chiếc giường này thực sự quá thoải mái.

1551 chớp chớp mắt, nhìn quanh một lượt phát hiện Cố Trầm Chu không có trong phòng.

Giống như đứa nhỏ đột nhiên mất đi tầm nhìn của phụ huynh, nó lập tức căng thẳng, bật dậy khỏi giường.

Vội vã đi tìm Cố Trầm Chu.

Không biết có phải để tiện cho người dọn dẹp vào không, cánh cửa phòng vốn luôn bị khóa trái lại đang mở toang.

1551 không chú ý đến chi tiết này, nó rời khỏi phòng, chưa đi xa thì đã nhìn thấy Cố Trầm Chu mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng tinh không có hoa văn thừa thãi, đang vừa cầm khăn lau mồ hôi vừa đi lên lầu.

Dù là trang phục thể thao đơn giản đến thế, khi mặc trên người hắn cũng biến thành tràn đầy hormone, theo từng bước đi toát ra sức hút độc đáo của người đàn ông trưởng thành.

1551 lập tức thả lỏng, vội vàng dính lấy hắn, trong giọng nói mang theo sự ỷ lại mà nó không tự biết: "Anh đi đâu vậy."

Đây chỉ là câu trần thuật với ngữ điệu đều đều, thậm chí còn chẳng phải câu hỏi, vì nó biết nam chính không nghe thấy.

Nhưng lọt vào tai Cố Trầm Chu, lại vô cớ có thêm một chút ý vị khác... giống như làm nũng.

Hắn đặt khăn xuống, cầm một chai nước lên uống mấy ngụm, yết hầu gợi cảm lăn lên lăn xuống.

Nhìn kỹ, vành tai dường như còn đỏ hơn bình thường một chút.

1551 tự mình đưa ra đáp án: "Thì ra là đi tập thể dục."

Thói quen sinh hoạt của nam chính rất tốt, hầu như ngày nào cũng sắp xếp thời gian để vận động rèn luyện.

Trong nhà hắn còn có một phòng tập gym không nhỏ.

Dù sao cơ bắp đẹp đẽ trên người hắn cũng không thể tự dưng xuất hiện, sức mạnh và kỹ thuật chiến đấu cũng cần rèn luyện để duy trì.

1551 bay vòng quanh hắn một vòng, rồi thấy hắn khóa cửa phòng, bước vào phòng tắm.

Vừa tập xong, quả thật cần tắm rửa một chút.

Nó theo bản năng lại đi theo, không kịp đề phòng lại nhìn thấy khe hở đủ để một hệ thống đi qua.

1551 lặng lẽ trợn to mắt: "..."

"Lưu manh!"

Hệ thống biến thành khối ánh sáng nhỏ màu hồng lại chạy đi mất.

Cố Trầm Chu dùng nước vuốt ngược mấy sợi tóc mái đang rũ xuống, để lộ ra đôi mày sắc bén, sau khi nghe thấy âm thanh truyền đến từ bên ngoài, hắn lặng lẽ cười một lúc.

Thật dễ bắt nạt mà...

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...