Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 26: Làm việc cho Chủ Thần



Nói thật, hai người này không hề giống nhau.

Dù hiện tại tóc tai hắn bù xù, lại mặc bộ đồ bệnh nhân đã bạc màu vì giặt nhiều lần, nhưng vẫn có thể nhìn ra tướng mạo của Liêu Minh Minh nghiêng về sự rực rỡ hơn.

Kết hợp với thiết lập nhân vật ban đầu của hắn, có thể tưởng tượng rằng trước khi phát điên, hắn là kiểu người hoạt bát, như một mặt trời nhỏ.

Hoàn toàn khác với con đường "đóa sen trắng thanh cao thoát tục" mà Tô Hòa luôn muốn xây dựng cho mình.

Thế nhưng, khi nhìn họ, 1551 lại mơ hồ thấy giữa hai người vẫn có vài điểm tương đồng.

Suy nghĩ này thật sự quá quỷ dị, nhưng lại mãnh liệt đâm sâu vào đầu nó.

Nó theo bản năng lại nghĩ đến những ký chủ khác trong Trung giới.

Dường như tất cả mọi người đều có dấu vết của "khuôn mẫu".

Những người công lược này, lúc ban đầu đều là những cá thể sinh động, có tính cách và thế giới quan riêng biệt.

Nhưng dần dần, số lượng thế giới công lược tăng lên, họ bắt đầu tìm tòi ra một nhân thiết phù hợp nhất với bản thân, rồi tự nhốt mình trong khuôn mẫu đó, rất khó thoát ra.

1551 có chút mờ mịt chớp chớp mắt.

Mà những khuôn mẫu này đều đã từng xuất hiện trong sổ tay hệ thống mà Chủ Thần đưa, là những thiết lập nhân vật do Chủ Thần nhào nặn dựa trên dữ liệu.

Bất kể là hệ thống hay là người công lược, dường như đều là những con kiến thợ bận rộn đánh mất đi nhân cách của mình ở Trung giới.

Đặc biệt là người trước, họ sinh ra là để làm việc cho Chủ Thần.

Trong không gian hệ thống không có gió, nhưng 1551 bỗng dưng rùng mình một cái, sau đó lộ ra vẻ mặt có chút mờ mịt.

Nếu người công lược đều tương tự nhau, thì càng đừng nói đến các hệ thống.

Nghĩ đến mình và hàng ngàn vạn hệ thống đều không có khác biệt, không có gì đặc biệt, sau khi chết đi sẽ chỉ có nhiều hệ thống mới hơn không ngừng xuất hiện để thay thế, không hiểu sao nó lại cảm thấy có chút đau lòng.

Nếu mình bị tiêu hủy, chưa đến mấy ngày mọi người sẽ không còn nhớ đã từng có một hệ thống mang số hiệu 1551 xuất hiện nữa.

Điều này tương đương với việc bị xóa bỏ toàn bộ dấu vết tồn tại.

1551 nhìn Liêu Minh Minh bắt đầu cười ngốc, liền biết chuyến đi này của họ có lẽ sẽ không thu được bất kỳ thông tin gì.

Ngay cả tên của nam chính mà hắn còn không có bất kỳ phản ứng nào, vậy thì càng không thể tiết lộ thông tin gì cho Tô Hòa được.

Nhưng Tô Hòa không cam lòng.

Hắn đã đặc biệt xin nghỉ phép để đến đây, nếu không moi ra được chút gì, hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.

Thế là hắn tiến lên thêm vài bước, trực tiếp vươn tay túm lấy Liêu Minh Minh: "Anh quên anh đến từ đâu rồi sao?"

Liêu Minh Minh chỉ mỉm cười nhìn hắn chằm chằm, dáng vẻ không nói một lời lại có vài phần đáng sợ.

Trên cánh tay Tô Hòa xuất hiện một lớp da gà nhỏ, hắn cố nén giận tiếp tục hỏi: "Anh không phải là người của thế giới này, anh đến từ Trung giới."

Thế là trước đó Liêu Minh Minh vẫn luôn rất ổn, lại đột nhiên phát điên sau khi nghe thấy mấy từ Trung giới.

Hai mắt hắn trợn to, lại dần trở nên đỏ ngầu, hắn đứng lên vừa la hét vừa đập phá.

Nhưng đồ đạc trong phòng bệnh tâm thần lại quá ít ỏi, dù hắn muốn đập đồ, cũng không tìm được thứ gì thuận tay.

Thế là Tô Hòa đã trở thành đối tượng tấn công của hắn.

Tóc của Tô Hòa bị túm lấy, bị lôi mạnh về phía tường.

Tô Hòa cũng hét lên theo: "A a a, đồ điên này!!"

Giọng nói của hắn bị vỡ, sắc mặt vì đau đớn mà đỏ bừng, biểu cảm trở nên vô cùng vặn vẹo.

1551 chưa từng thấy ký chủ chịu thiệt thòi lớn như vậy, sau một hồi hoảng hốt ngắn ngủi, nó lợi dụng quyền hạn của mình để nối máy với nút khẩn cấp trong phòng bệnh, xin giúp đỡ.

Rất nhanh sau đó, y tá đã dẫn theo 2 nam bác sĩ chạy đến, trên tay họ đều cầm vật trói buộc, sau khi vào phòng bệnh liền thành thạo tròng lên người Liêu Minh Minh.

Cho đến khi bị trói tay chân, Liêu Minh Minh vẫn còn gào thét thảm thiết với Tô Hòa: "Cậu đang phục vụ cho ác quỷ! Cậu đang phục vụ cho ác quỷ!!"

Giọng nói đó tựa như từng chữ đều rớm máu, siết chặt lấy trái tim người ta.

Từ trước đến nay, Tô Hòa luôn coi trọng dung mạo của mình nhất, nhưng sau khi chịu kinh hãi, hắn cũng quên mất phải chỉnh trang lại ngay lập tức, cứ thế với mái tóc và quần áo bị vò nát trốn ở phía sau, một dáng vẻ vô cùng thảm hại.

[1551, cậu có nghe thấy không?]

Tô Hòa vẫn chưa hết kinh hãi.

1551 muốn an ủi hắn, nhưng lại bị ngắt lời lần nữa.

Tô Hòa: [Anh ta nói tôi đang phục vụ cho ác quỷ, Cố Trầm Chu chính là ác quỷ đó!]

Hắn nghĩ đến chuyện mình đã nói trước đấy, hiện tại hắn là trợ lý của Cố Trầm Chu, cảm thấy sự phát điên đột ngột của Liêu Minh Minh vừa rồi đã có một lời giải thích hợp lý.

1551 do dự.

Sao nó lại cảm thấy người mà Liêu Minh Minh ám chỉ không phải là Cố Trầm Chu nhỉ.

Rõ ràng lúc nãy khi nghe thấy ba chữ Cố Trầm Chu, hắn vẫn không có phản ứng gì.

Liêu Minh Minh phát cuồng không dừng lại được, hơn nữa còn xuất hiện hành vi tự hành hạ bản thân.

1551 nhìn rõ bác sĩ bất lực lấy thuốc an thần ra, ống tiêm lạnh lẽo không do dự mà đâm vào làn da mỏng manh của con người.

Khiến cho cánh tay nó cũng cảm thấy một cơn đau nhẹ.

Y tá đi tới an ủi Tô Hòa: "Lạ thật, trước đây anh ta rất ít khi phát điên, có lẽ gần đây bệnh tình lại nặng hơn một chút, cậu không sao chứ?"

Tô Hòa nhìn chằm chằm Liêu Minh Minh đang bị đè trên giường tiêm thuốc như một con súc vật, hơi lạnh lan khắp tứ chi, nhưng vẫn phải cố gắng tỏ ra bình thường mà lắc đầu với y tá.

Y tá: "Cậu đừng để lời nói của anh ta trong lòng."

"Đương nhiên rồi." Tô Hòa cố nặn ra một nụ cười, "Chỉ là lời nói tùy tiện của một kẻ điên mà thôi."

Nếu không phải 1551 nhìn thấy hai tay hắn đang run không ngừng, có lẽ cũng sẽ thật sự cho rằng hắn không sao.

Nhưng trên thực tế, Liêu Minh Minh đã dọa hắn sợ chết khiếp.

Nhưng đối phương lại là một bệnh nhân tâm thần, Tô Hòa bị đánh một trận vô cớ, lại còn không thể đánh trả.

Cho đến khi hắn rời khỏi bệnh viện tâm thần này, Tô Hòa cũng không thể hoàn toàn bình ổn lại.

Hắn hối hận vì đã đến gặp Liêu Minh Minh.

Những lời nói xé lòng kia vẫn luôn lởn vởn trong đầu hắn.

Dù đã sớm biết, việc Liêu Minh Minh phát điên chắc chắn có Cố Trầm Chu nhúng tay vào, Tô Hòa vẫn không sao ngăn được nỗi sợ hãi dâng lên từ đáy lòng sau khi nghe những lời của Liêu Minh Minh.

[1551, cậu thấy chưa? Nếu tôi không hành động nữa, kết cục của Liêu Minh Minh cũng sẽ là kết cục của tôi thôi.]

Đây là điều mà cả đời này Tô Hòa không muốn thấy nhất.

Hắn luôn tự cho mình là người cao quý, khinh thường những người ở Ngoại giới, cho rằng họ chỉ là một đám NPC.

Dù NPC có máu có thịt có suy nghĩ cũng chỉ là người qua đường.

Mà Liêu Minh Minh với tư cách là người công lược cao quý, đến từ Trung giới cao cấp, kết cục cuối cùng lại là bị một đám "NPC" mà hắn coi thường giam giữ, đè trên giường bệnh tiêm thuốc không chút tôn nghiêm.

1551 muốn nhắc nhở ký chủ, là hắn đã k*ch th*ch Liêu Minh Minh dẫn đến việc đối phương bị tiêm.

Nhưng trạng thái của Tô Hòa, rõ ràng đã không còn nghe lọt tai lời của người khác nữa.

Chỉ muốn tin vào nhận định của riêng mình.

Giống như hắn tin chắc rằng, nhất định là Cố Trầm Chu đã dùng thủ đoạn tàn nhẫn ép Liêu Minh Minh phát điên.

Tô Hòa: "Cố Trầm Chu chính là kẻ chống đối xã hội bẩm sinh, người như vậy mà lại được ý thức thế giới ưu ái, chính hắn đã khiến Liêu Minh Minh biến thành bộ dạng như bây giờ."

1551 chớp chớp mắt, cảm thấy có chút kỳ lạ.

Trên đường về, vì tò mò nên nó đã xâm nhập vào máy tính của bệnh viện kia. Đều là thiết bị đã cũ, cho nên tường lửa với nó chẳng khác nào vô dụng.

Nó chỉ muốn xem thử, là ai đã luôn trả tiền viện phí cho Liêu Minh Minh, để hắn có thể ở trong bệnh viện tâm thần đã mục nát này mà vẫn có được phòng riêng của mình.

Rõ ràng cha mẹ của Liêu Minh Minh ở thế giới này đã sớm không thừa nhận đứa con này của họ.

Nhưng bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc, 1551 không thể phân tâm quá nhiều.

Sau khi xâm nhập vào máy tính bệnh viện, nó có được một danh sách, nhưng mãi đến tối sau khi Tô Hòa ngủ, nó mới có cơ hội mở danh sách đó ra.

Khi nhìn thấy nguồn tài khoản quen thuộc trên danh sách, 1551 trừng to đôi mắt tròn xoe xác nhận lại mấy lần.

Chủ nhân của tài khoản đó lại là Cố Trầm Chu!

Là nam chính đã luôn trả tiền viện phí cho Liêu Minh Minh.

Mặc dù đối với Cố Trầm Chu mà nói, số tiền nhỏ này ngay cả một sợi lông cũng không tính là gì, nhưng rõ ràng là hắn có thể không cần phải làm như vậy.

Nếu thật sự chính hắn khiến Liêu Minh Minh phát điên, sao lại còn chu cấp tiền cho người đó chứ?

1551 nhớ đến phản ứng dửng dưng của Liêu Minh Minh khi nghe thấy tên Cố Trầm Chu lúc ban đầu.

Càng thêm khẳng định chuyện này có khuất tất.

Trước mắt như xuất hiện một tầng sương mù, ẩn giấu bên trong là vô số điều quỷ dị không thể nhìn thấu.

Khi nó còn đang hoang mang, hòm thư hệ thống bỗng nhận được một tin nhắn mới.

1551 giật mình, phản ứng đầu tiên là lo sợ bị Chủ Thần triệu tập.

Phải biết, hôm nay nó không hề có cơ hội xuất hiện bằng thân thể thật, nói không chừng còn bị tính là lười biếng không làm việc.

Thực ra, hôm nay không được gặp Cố Trầm Chu, nó cảm thấy trong lòng có chút kỳ lạ.

Nhưng hệ thống nhỏ ngây ngô không biết rằng loại tình cảm này tên là mất mát.

Nó chỉ cảm thấy có chút không thoải mái.

May mà nó mở bức thư đó ra, là 999 muốn gặp nó.

999!

Đôi mắt tròn xoe của 1551 sáng bừng, không chút do dự mà đồng ý ngay.

Nó mở không gian hệ thống của mình ra, để 999 vào.

1551 rất vui vẻ: "999, sao anh lại có thời gian đến tìm em thế?"

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của 999, nó cũng theo đó mà mím môi lại, khóe mắt tròn xoe dường như cũng theo đó mà cụp xuống, có mấy phần đáng thương.

1551: "Xảy ra chuyện gì sao?"

Trong con mắt giả tràn đầy dữ liệu hỗn loạn của 999, lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc có thể gọi là "hoảng loạn".

Anh ta dùng giọng điệu cực kỳ bình tĩnh: "1551, còn nhớ lần trước chúng ta đã nói về vấn đề liệu Chủ Thần có nói dối hay không chứ?"

Vừa nghe đến việc này, 1551 liền trở nên căng thẳng: "Ừm..."

Sắc mặt 999 vô cùng khó coi: "Có vẻ như... câu trả lời là có thể."

Anh gần như phải gắng gượng lắm mới có thể nói ra từng chữ đi ngược lại quy tắc của hệ thống.

1551 ngẩn ngơ nhìn anh.

999 tưởng rằng nó không tin, đành phải tiếp tục nói: "Anh đã đi tra xét thế giới mà 99 hệ thống kia đã trải qua lần cuối, chúng đều đã chuyển thành màu xám."

Chuyển thành màu xám có nghĩa là Ngoại giới đó đã sụp đổ.

99 Ngoại giới đó đã "biến mất" cùng với những hệ thống kia.

999 đưa tay lên day trán, dùng sức đến mức véo ra cả vết hằn: "Em có biết chuyện này có nghĩa là gì không, cái chết của 99 hệ thống đó chắc chắn có uẩn khúc, ít nhất không thể nào đơn giản như lời Chủ Thần nói."

Cái gì mà bị con cưng của thế giới phát hiện, bị các nhân vật chính g**t ch*t, đều là giả.

Nếu chỉ đơn giản là như vậy, thì sao các thế giới đó có thể vì thế mà sụp đổ được.

1551 vẫn duy trì tư thế ban đầu nhìn anh nói chuyện, như thể đã bị dọa đến ngây người.

Cuối cùng 999 cũng nhận ra có gì đó không đúng: "Em sao vậy?"

1551 đột ngột hoàn hồn, nó nhìn người bạn đồng hành của mình, chỉ cảm thấy lông tơ sắp dựng đứng cả lên. Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu nó sau những lời 999 vừa nói.

Đôi mắt mèo xinh đẹp tựa như bảo thạch trong suốt, giờ phút này cũng trở nên đục hơn so với bình thường.

1551 lẩm bẩm: "Chủ thần... Đúng rồi, bao gồm cả Tô Hòa và chúng ta, tất cả đều đang phục vụ cho Chủ Thần."

999: "Cái gì?"

1551 ngẩng đầu, ngơ ngác mở miệng: "Ác quỷ mà Liêu Minh Minh nói, có lẽ là Chủ Thần."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...