Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 29: Cùng nhau ăn cơm



Chỉ cần nhìn vào đôi mắt sáng ngời, linh động như mắt nai con ấy, cũng có thể đoán được gương mặt của chủ nhân nhất định vô cùng xuất chúng.

Thế nhưng khi cúi đầu nhìn thấy toàn bộ dung mạo, trong mắt Cố Trầm Chu vẫn không kiềm được ánh lên một tia kinh diễm.

Ánh mắt đen sâu của người đàn ông rơi thẳng xuống thân ảnh trong lòng mình. Dù hắn đã cố tình thu lại khí thế bức người của kẻ đứng trên cao, song ánh nhìn vẫn nóng rực đến mức khiến người khác khó lòng phớt lờ, như một hố đen có thể nuốt chửng ánh sáng, sâu không thấy đáy.

1551 vốn đã hơi choáng váng, nay bị nhìn chằm chằm đến nỗi hai tai cũng đỏ bừng, càng thêm luống cuống.

Cậu chỉ biết rằng khoảng cách giữa hai người bây giờ quá gần, hơi thở dường như muốn quấn quýt lấy nhau.

Giữa hai cơ thể không chỉ đơn thuần là chạm vào, thân hình c** nh* hơn nam chính rất nhiều, hiện tại gần như bị ôm trọn che chắn kín mít.

1551 chớp chớp mắt, nơi đáy mắt như phủ một lớp sương mỏng.

Từ khi có ý thức đến nay, cậu chưa từng gần gũi với ai như vậy. Hơi thở của hai người giao hòa, nhiệt độ cơ thể hòa vào nhau, nhịp tim dồn dập đến mức chẳng phân biệt nổi là của ai.

Hoặc có lẽ... là cả hai đều đang đập nhanh.

Cậu theo bản năng vươn tay ra đẩy ngực Cố Trầm Chu một cái, muốn tách hai người ra một chút.

Ngón tay chạm vào cơ ngực rắn chắc, cứng như tường, hoàn toàn không nhúc nhích.

1551 bỗng nghe thấy người đàn ông khẽ "hừm" một tiếng, giọng thấp trầm, lẫn chút nén nhịn.

Cậu ngẩng đầu, hoảng hốt tưởng mình dùng sức quá mạnh.

Trong đôi mắt trong veo ánh lên chút bất an.

Ngay khoảnh khắc đó, vòng tay đối phương lại siết chặt thêm một chút.

1551 mở to mắt, khuôn mặt trắng hồng lập tức đỏ rực.

Giọng Cố Trầm Chu mang theo vài phần khàn khàn khó hiểu: "Xin lỗi."

Từ đằng xa truyền đến tiếng trò chuyện mỗi lúc một rõ hơn.

Là giọng của Tô Hòa và Trợ lý Trần, vừa nói vừa cười, nghe ra được họ đang đi ngang qua con đường này.

Hang động trong hòn non bộ vốn không đủ chứa hai người trưởng thành, nếu không muốn bị lộ, Cố Trầm Chu chỉ có thể ôm chặt 1551 hơn một chút.

Cơ thể trong lòng hắn mềm mại, nhưng lại gầy quá mức.

Ở thế giới của mình không ăn uống tử tế sao...

Cố Trầm Chu dùng lòng bàn tay cảm nhận vòng eo của hệ thống nhỏ, dường như chỉ cần dùng thêm một chút lực liền có thể nắm trọn.

Hắn không nói ra lời trong lòng, câu xin lỗi ban nãy cũng là vì sự mạo phạm không thể khống chế của mình lúc này.

Vừa nghe thấy giọng nói của ký chủ, 1551 liền cảm thấy căng thẳng, cậu còn tạm thời quên cả tư thế thân mật thái quá giữa hai người, chỉ chăm chú dỏng tai lên nghe, âm thầm cầu mong họ đừng nhìn sang bên này.

May là lúc này toàn bộ tâm trí của Tô Hòa đều dồn vào việc công lược "tảng băng" Trợ lý Trần, hoàn toàn không có tâm trạng để ngắm cảnh núi giả hay công trắng gì cả.

Âm thanh trò chuyện của hai người dần dần xa đi, chỉ nghe bầu không khí này cũng cảm thấy họ nhất định trò chuyện rất vui vẻ.

Nhưng điều khiến 1551 lo lắng nhất vẫn sẽ xảy ra.

Nếu Trợ lý Trần thật sự bị thu phục, điều đó nhất định sẽ khiến lòng tin của Cố Trầm Chu đối với công ty và cả con người, sụp đổ hoàn toàn.

Cố Trầm Chu không biết cậu nhóc trong lòng mình đang nghĩ gì, chỉ thấy đôi mắt linh động ấy khẽ liếc qua vai hắn như muốn nhìn về hướng có giọng nói kia, hắn liền hiểu ra rằng sự chú ý của cậu đã bị người tên Tô Hòa ấy thu hút.

Những kẻ xuyên qua đó đều đến để công lược hắn, vậy đối với hệ thống mà nói, chẳng phải hắn cũng là đối tượng công lược sao?

Một cảm giác khó chịu không tên dâng lên trong lòng Cố Trầm Chu.

Cánh tay đang ôm chặt 1551 khẽ dùng thêm chút lực, không đến mức khiến cậu đau, nhưng đủ để buộc cậu phải quay lại nhìn mình.

Kẻ vốn chán ghét hai chữ "công lược" đến tận xương tủy, giờ lại vô thức nảy sinh ý muốn chiếm hữu chỉ vì ánh mắt của đối phương rời khỏi mình trong chốc lát.

Mà bản thân hắn lại không ý thức được, hành vi và suy nghĩ này có thể dùng một danh từ hình tượng hơn để giải thích, đó chính là ghen.

Quả nhiên, đôi mắt trong suốt như chứa hơi nước kia lại quay về nhìn hắn một lần nữa.

Giọng 1551 khẽ run, mang theo chút bối rối: "... Không còn ai nữa."

Lúc này Cố Trầm Chu mới buông cậu ra, rất tự nhiên mà lui lại nửa bước, thái độ lễ phép, không còn hành động vượt giới hạn nào nữa: "Xin lỗi, người vừa đi qua là người tôi quen, tôi không muốn bị nhận ra."

Lý do ấy nghe qua thì hợp lý, nhưng lại có chút gì đó là lạ.

1551 ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu sao nam chính lại biết Tô Hòa và Trợ lý Trần hẹn gặp ở đây.

Hơn nữa, trông hắn như thể... vốn đã đến đây vì chuyện này.

Hắn sớm đã biết hai người kia có qua lại riêng ư? Nhưng nếu vậy, sao lại phải trốn? Chẳng lẽ hắn đã nghi ngờ kế hoạch của ký chủ rồi?

Chỉ trong một cuộc gặp ngắn ngủi, Cố Trầm Chu đã ba lần mở miệng xin lỗi, giọng nói trầm ổn như mọi khi.

Nhưng ánh mắt hắn nhìn 1551 lại hoàn toàn khác, như dõi theo một con thỏ trắng nhỏ tự nguyện nhảy vào hang cọp, chăm chú đến mức không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt cậu, lại có sự vui sướng và mãn nguyện khó che giấu.

Hôm qua Tô Hòa xin nghỉ, hôm nay lại là cuối tuần.

Cả một ngày rồi, hắn không được nghe thấy giọng nói của hệ thống nhỏ.

Hắn không thể phủ nhận rằng, bản thân đã sản sinh ra những cảm xúc lo lắng, bồn chồn.

Lo lắng cậu sẽ bị bắt nạt, bị làm khó ở nơi mình không biết, lại vì đã lâu không nghe được giọng nói mềm mại của hệ thống nhỏ mà cảm thấy sự bạo ngược khó kiềm chế.

Cũng chính vì thế, sau khi nắm được hành tung của Tô Hòa, hắn vẫn không kiềm được mà đuổi theo, dù rõ ràng biết bản thân không nên xuất hiện vào thời điểm này.

Thế nhưng giờ đây, hắn lại hoàn toàn không hối hận về việc mình đã làm.

Không chỉ được nghe thấy giọng nói của cậu, mà còn tận mắt nhìn thấy bản thể của hệ thống nhỏ, lần này là đối mặt thật sự, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở.

Cậu còn đáng yêu và đẹp hơn hắn tưởng rất nhiều... Tinh xảo đến mức như một con búp bê được tạc bằng pha lê trong suốt, vừa nhìn thấy liền muốn thu nhỏ lại, giấu vào túi áo để cất riêng.

Nếu không phải sợ dọa đến cậu, có lẽ vừa rồi hắn đã không nhịn được mà muốn... lại gần thêm một chút, giống như đang "hít mèo" vậy.

Lúc này, 1551 trông chẳng khác nào một chú mèo con vừa bị dọa, lông xù lên vì căng thẳng, nhưng lại không hề lập tức né tránh, như thể đã vô thức tin tưởng rằng người này sẽ không làm hại mình.

Nam chính không nhận ra mình là hệ thống...

Đương nhiên rồi, đối với nam chính mà nói, đây là lần đầu tiên họ gặp mặt.

Vì vậy, không cần sợ. Cứ bình tĩnh, tự nhiên thôi.

Khó mà diễn tả được cảm xúc phức tạp trong lòng, 1551 gật đầu đáp khẽ: "Ừm."

Không biết từ lúc nào mà tay cậu đã đưa vào túi quần, nắm chặt mảnh giấy nhỏ đã viết chữ, một lúc sau lại buông lỏng.

Cậu không biết mình còn nên đưa tờ giấy đó cho Cố Trầm Chu nữa hay không.

Dù sao thì hình như người đàn ông này đã nhận ra phần nào kế hoạch của Tô Hòa rồi.

Hành động nhỏ ấy quả nhiên cũng bị Cố Trầm Chu chú ý tới, nhưng hắn chỉ lẳng lặng dời ánh mắt đi, tự nhiên mở lời: "Để bày tỏ lời xin lỗi vì sự l* m*ng vừa rồi của tôi, cậu có thể cho tôi một cơ hội mời cậu dùng bữa được không?"

Ăn cơm cùng nam chính?

1551 liên tục lắc đầu, có chút căng thẳng: "Không sao đâu ạ."

Thực ra, ngay cả khi nam chính không kéo cậu trốn đi, cậu cũng không muốn chạm mặt Tô Hòa.

Bị từ chối là chuyện nằm trong dự liệu, Cố Trầm Chu dường như vô tình nhắc đến: "Món bò Wagyu ở nhà hàng này rất ngon, nghe nói đầu bếp đã theo học ở nước ngoài nhiều năm, các món ăn kết hợp sự sáng tạo của ẩm thực Trung Quốc và phương Tây."

Mắt 1551 không tự chủ được mà sáng lên, nếu phía sau có đuôi thì giờ phút này nhất định đã khẽ lay động rồi.

Cố Trầm Chu lại đặt con bài cuối cùng xuống: "Hơn nữa, món tráng miệng ở nhà hàng này không thể ăn được ở nơi khác đâu. Chỉ tiếc là món đặc biệt đó... không thể gọi nếu chỉ có một người."

Nửa câu cuối được thêm vào một cách thích hợp với chút tiếc nuối.

Câu nói này nửa thật nửa giả, đối với người khác có lẽ có giới hạn mua, nhưng hắn là Cố Trầm Chu.

Hệ thống nhỏ đơn thuần không hề nghi ngờ, cậu hoàn toàn dao động, nhìn Cố Trầm Chu đầy mong đợi: "Thật sự rất ngon sao?"

Khóe môi Cố Trầm Chu nhếch lên: "Ừm."

Hắn lại một lần nữa đưa ra lời mời, không nhanh không chậm chờ đợi chú mèo nhỏ cắn câu.

Đợi đến khi 1551 tỉnh táo lại từ sự cám dỗ của ẩm thực, cậu đã ngồi trong phòng VIP cùng Cố Trầm Chu rồi.

Đã đến thì cứ yên tâm mà hưởng thụ, tuyệt đối không phải là vì cậu quá muốn nếm thử đâu.

1551 chớp chớp mắt, trong lòng tự trách sự tự chủ của mình, sau đó có chút ngượng ngùng mở lời: "Tôi chỉ có thể ở lại 20 phút thôi."

Một bữa cơm 20 phút là quá gấp gáp, nếu là người khác đại khái sẽ hỏi lý do tại sao.

Cố Trầm Chu lại vô cùng giữ giới hạn mà không hề lộ ra chút kinh ngạc nào, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Trong lòng hắn đã có một phán đoán nhất định về điều kiện để 1551 có thể xuất hiện.

Xem ra không chỉ gần đây mới có thể xuất hiện bằng bản thể, mà ngay cả thời gian cũng bị hạn chế.

Nhưng đã có giới hạn, vậy nhất định có thể phá vỡ.

Ánh mắt Cố Trầm Chu trầm xuống trong chốc lát, hắn vẫy tay nói với nhân viên phục vụ vài câu.

Nhân viên phục vụ lập tức gật đầu, quay lại đi lên món.

Đây đều là những món Cố Trầm Chu đã gọi trước, nên không lãng phí nửa phút nào đã có thể mang ra.

Nhìn món ăn mới lạ chất đầy bàn, cuối cùng 1551 cũng bỏ hết sự không thoải mái còn lại.

Cậu vui vẻ gắp thức ăn bỏ vào miệng, hai má đều nhét đầy, mặt trông tròn vo.

Trong phòng bao yên tĩnh, ngoài tiếng nhai thức ăn ra thì không có quá nhiều tạp âm.

Thỉnh thoảng, Cố Trầm Chu sẽ dùng đũa chung gắp thêm cho cậu.

Đến lúc sau, 1551 gần như được đút ăn.

Ngoan ngoãn ăn hết đồ trong bát, Cố Trầm Chu lại nhanh chóng gắp thêm món mới, trông có vẻ rất thích thú.

Tôm đã được bóc vỏ, cá đã được lọc xương, rau đều là phần non nhất.

Nhìn 1551 thỏa mãn nheo đôi mắt vốn tròn xoe lại, hắn kìm nén sự thôi thúc mới không đưa tay ra chọc vào khuôn mặt trắng nõn đó, hoặc là xoa đầu cậu.

Khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn lại vài phút cuối cùng, 1551 mới lưu luyến đặt dụng cụ ăn xuống, lắc đầu nói mình không ăn nữa.

Cố Trầm Chu có phần tiếc nuối đặt tay xuống: "Tôi tiễn cậu."

1551 vội vàng lắc đầu.

Cậu cần lập tức tìm một nơi không có người để trốn đi, mới có thể an toàn trở về không gian hệ thống.

Cố Trầm Chu không có bất cứ sự ép buộc nào, ngược lại hắn rất tôn trọng mà chỉ đứng dậy đưa 1551 ra cửa.

Chỉ là trong đôi mắt sâu thẳm luôn in bóng đối phương, chưa từng rời đi dù chỉ nửa giây.

Trong lúc sắp chia tay, 1551 vẫn hạ quyết tâm muốn nhắc nhở nam chính, cậu lén bỏ tờ giấy vào trong túi Cố Trầm Chu, rồi mới cúi đầu bước đi nhanh hơn, căng thẳng đến mức suýt chút nữa chân tay lóng ngóng.

Hành động nhỏ tưởng chừng không để lại dấu vết đó, Cố Trầm Chu đều thu vào tầm mắt, khiến hắn cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc khó diễn tả: vừa mềm mại, vừa ấm áp.

Giống như thấy một con thú nhỏ vụng về, cố giấu món đồ mình trộm được, tưởng rằng chẳng ai phát hiện gì.

Cố Trầm Chu khẽ bật cười, đưa tay vào túi áo.

Ngay từ đầu hắn đã chú ý thấy cậu cất giữ thứ gì đó, có lẽ là Tô Hòa lại ra lệnh cho cậu làm việc khó xử gì, nên trông cậu mới lúng túng như vậy.

Thế nên vừa rồi hắn cố ý nghiêng người, để cậu "lặng lẽ" nhét tờ giấy vào túi hắn.

Người đàn ông lấy tờ giấy có chút nhăn nheo ra, khi xem rõ những chữ trên đó, tất cả âm thanh xung quanh dường như trong nháy mắt đều bị ấn nút im lặng.

Không phải đạo cụ, trên đó là một số chữ viết thanh tú, hiển nhiên là mới viết gần đây.

[Cẩn thận bí mật dự án Thiên Hòa bị lộ.]

Không biết đã trôi qua bao lâu, bàn tay cầm tờ giấy của Cố Trầm Chu dần dần dùng sức, nhưng lại không làm nó nhăn hơn nữa.

Hắn cúi đầu đưa tay thành nắm đấm che miệng, nhưng vẫn có tiếng cười không thể kiềm chế thoát ra, không còn là cười khẽ, mà là tiếng cười sảng khoái chưa từng có.

Dễ thương quá.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...