Cậu có thể thấy cảm xúc nơi đáy mắt Cố Trầm Chu bỗng chốc trở nên hoảng loạn và lo lắng, cậu chưa từng thấy người đàn ông này lộ ra biểu cảm như vậy.
Lần đầu tiên nhìn thấy, lại là trong hoàn cảnh này.
Người vừa mới giết Thần, giờ đây lại luống cuống vụng về dỗ dành người yêu đang khóc trong lòng.
Đầu ngón tay thô ráp lau qua đuôi mắt cậu, khiến nơi đó càng thêm đỏ.
Nước mắt cậu lại càng rơi dữ dội hơn.
"Đừng đẩy em ra."
Giọng nói nghẹn ngào, chỉ nghe thôi cũng khiến trái tim Cố Trầm Chu đau thắt lại.
Ngay cả trong khoảnh khắc chiến đấu kịch liệt nhất với Chủ Thần vừa rồi, hắn cũng chưa từng đau lòng đến thế.
"...Được."
Ánh sáng trắng sắp nuốt chửng họ.
Mắt của 1551 hoàn toàn bị nước mắt làm nhòe đi, cuối cùng hoàn toàn không nhìn rõ được chuyện gì đang xảy ra trước mắt.
Cậu vươn tay ôm chặt lấy Cố Trầm Chu, rốt cuộc cũng nhận ra sự ướt át trên mặt là do mình đang khóc.
Cơn đau trong tưởng tượng không xuất hiện, 1551 hoảng hốt mở mắt ra, muốn xác định xem Cố Trầm Chu có lừa mình không.
Cậu vẫn đang được ôm, còn luống sáng trắng kia đã dừng lại.
1551 lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Cậu biết Cố Trầm Chu vừa mới g**t ch*t Chủ Thần, bây giờ đã không còn sức lực để ngăn cản vụ tự bạo này nữa.
"May mà đến kịp!"
Giọng nói của 999 vang lên sau lưng bọn họ.
Không gian trắng tinh bị xé ra một khe hở, không còn sức mạnh của Chủ Thần, không gian này không còn là một lồng giam kiên cố, ai cũng có thể tiến vào.
"999?" 1551 ngạc nhiên quay đầu lại, nước mắt trên mặt đã được Cố Trầm Chu lau sạch, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe là dấu vết cho thấy cậu vừa mới khóc.
"Sao anh biết bọn em ở đây?"
Tuy hiện tại không gian này có chút mỏng manh, nhưng không có sự chỉ dẫn của Chủ Thần, làm sao anh ta vào được?
999: "Là tình cảm của em đã dẫn lối cho anh."
Nói xong câu này, một khối cầu sáng nhỏ từ sau lưng anh ta bay ra, vui vẻ bay đến, lượn quanh cậu và Cố Trầm Chu mấy vòng, cuối cùng đậu trên vai Cố Trầm Chu.
Ngay vào khoảnh khắc 1551 khóc, tình cảm của cậu đã cảm nhận được tất cả, liều mạng lao qua đây, dẫn đường cho tất cả bọn họ tiến vào không gian này.
Nhận ra trong mắt 1551 vẫn còn nghi vấn, 999 tiến lên mấy bước, sau đó giơ tay lên xé khe nứt không gian ra lớn hơn.
Ngay lập tức, đám đông dày đặc đứng sau lưng anh ta lộ diện.
999 đẩy kính, cười: "Em không phải nghĩ rằng một mình anh có thể giải quyết được vụ tự bạo của Chủ Thần đấy chứ?"
"Là chúng tôi!"
Những giọng nói khác nhau vang lên từ phía sau.
Toàn bộ đều là hệ thống.
1551 sững sờ nhìn họ, sự chấn động trong lòng khiến cậu nhất thời không biết nên hỏi từ đâu.
Cậu chưa bao giờ thấy nhiều hệ thống đoàn kết với nhau như vậy.
Chứ đừng nói đến việc đối phó với Chủ Thần.
May mà sau khi khôi phục lại tình cảm, 999 càng có thể đọc hiểu được biểu cảm của cậu hơn.
999 lắc đầu: "Thực ra người thực sự ngăn cản tất cả chuyện này là chính em."
Biểu cảm của anh ta không còn cứng nhắc nữa mà lộ vẻ rạng rỡ chưa từng có.
"Em á?" 1551 để lộ lúm đồng tiền nhỏ, trở nên ngại ngùng.
999: "Còn nhớ chiếc lọ mà em đã đập vỡ không?"
1551 chớp mắt, một tia sáng lóe lên trong đầu: "Hóa ra đó là tình cảm của anh!"
Thảo nào cậu lại cảm thấy có cảm giác quen thuộc.
999: "Anh đã khôi phục tình cảm, cũng nhìn thấy những chuyện xảy ra sau khi tình cảm được em giải phóng, biết được sự tồn tại của công xưởng kia, nên đã nghĩ mọi cách cho nổ tung nó để giải phóng tình cảm của tất cả các hệ thống."
"Mặc dù bọn anh không có ký ức, nhưng cũng biết trước đây bọn anh luôn bị tẩy não và lợi dụng, tình cảm của linh hồn sẽ không biết nói dối."
"May mà bọn anh đã đuổi kịp vào giây phút cuối cùng." 999 lộ ra vẻ mặt sợ hãi khi nhớ lại.
Một đám đông hệ thống líu ríu nói chuyện, âm thanh rất ồn ào.
Họ gần như đều đang bày tỏ sự cảm ơn đối với 1551 và Cố Trầm Chu.
Có người gọi 1551 là chú bướm nhỏ đã khuấy động tất cả, cũng có người hỏi về chuyện của Chủ Thần... gần như ồn ào như một cái chợ vỡ.
"Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?"
Đột nhiên có một hệ thống đặt câu hỏi.
Xung quanh lập tức yên tĩnh lại, sau một hồi nhìn nhau, tất cả họ đều đồng loạt nhìn về phía 1551.
Cùng là hệ thống, bây giờ họ tin tưởng nhất chính là 1551.
Lúm đồng tiền của 1551 xấu hổ giấu đi: "Vậy, đợi em khôi phục toàn bộ tình cảm rồi tính tiếp nhé."
Cậu không còn trốn sau lưng Cố Trầm Chu nữa, mà tự giác gánh vác vị trí trụ cột tinh thần của các hệ thống.
Chỉ đứng ở đó thôi, cậu dường như đang tỏa sáng lấp lánh.
...
Nửa năm sau khi Trung giới đổi chủ.
1551 nhìn thành phố mới được xây dựng lại rất đẹp và đầy tình người, lộ ra vẻ hài lòng.
Cậu đưa tay ra chọc chọc Cố Trầm Chu: "Em đi thật đấy nhé?"
Sắc mặt Cố Trầm Chu trầm tĩnh, không nhìn ra vui giận: "Ừ."
Vào ngày 1551 sở hữu tình cảm trọn vẹn, cậu đã ôm Cố Trầm Chu rất lâu, rất lâu không buông tay.
Cảm xúc trọn vẹn hơn giúp cậu có sự thấu hiểu sâu sắc về cách Trung giới nên tồn tại như thế nào.
Cố Trầm Chu trở thành vị Thần mới của Trung giới, nhưng ai cũng biết, người thực sự quyết định mọi thứ là 1551.
Đầu tiên, 1551 xử lý những người công lược và hệ thống có tội, bất kể là người công lược đã trực tiếp hay gián tiếp hại chết người đều phải quay về những Ngoại giới đã bị họ làm hỏng để chuộc tội, đây là điều không cần bàn cãi.
Còn về những người công lược và hệ thống vô tội, không có lòng hại người, đều có thể tự do lựa chọn ở lại hoặc chọn một thế giới, xóa sạch mọi ký ức về Trung giới và sống cuộc đời của riêng mình.
Phần lớn mọi người đều lựa chọn ở lại.
Họ đã ở Trung giới rất lâu rồi, đã nảy sinh cảm giác thuộc về nơi này.
Cũng không nỡ bỏ lại một Trung giới đã thương tích đầy mình.
Những sức mạnh mà Chủ Thần còn chưa kịp hấp thu, đều đã được trả lại.
Vì vậy việc tái thiết Trung giới đã mất trọn nửa năm.
Sau khi tái thiết, dưới sự dẫn dắt của vị Thần mới, họ cần đi duy trì sự ổn định của những Ngoại giới kia.
Khôi phục lại những Ngoại giới đã sụp đổ.
Cũng là làm nhiệm vụ kiếm điểm tích lũy, nhưng họ không cần phải mượn cuộc đời của người khác nữa, mà dùng tên của chính mình để tiến vào Ngoại giới.
Bây giờ việc tái thiết Trung giới đã kết thúc, 1551 sau khi khôi phục lại tình cảm hoàn chỉnh càng khao khát được trở về thế giới ban đầu của mình với thân phận của chính mình.
Cậu đã tìm thấy danh thiếp của mình trong cái hố khổng lồ kia, trên đó viết tên của cậu quả thực là Lâm Dị Thủy.
Điều đáng tiếc duy nhất là những ký ức đã bị xóa bỏ thực sự không thể lấy lại được nữa.
Cố Trầm Chu hôn lên tai mèo của 1551 hết lần này đến lần khác.
Đôi tai mèo đó là món quà hắn tặng cho 1551, Trung giới đã sớm không còn bất kỳ dấu vết nào của vị thần cũ.
Trước mặt 1551 xuất hiện một cánh cổng dịch chuyển khổng lồ.
Nơi đó thông đến thế giới nguồn của cậu.
"Em sẽ về sớm thôi mà." 1551 nhìn hắn, cảm thấy hơi mềm lòng.
Giọng Cố Trầm Chu trầm thấp: "Anh muốn em mãi mãi ở bên cạnh anh, nhưng em nên được tự do, cho nên em đi đi."
1551 dở khóc dở cười: "Em chỉ về thế giới đó, trải nghiệm cuộc sống và tiện thể thu hồi mấy đạo cụ bỏ quên ở thế giới đó thôi mà."
Cái kiểu bám người này, làm như cậu đi là không về nữa ấy.
Sau này cậu còn phải đi rất nhiều thế giới, trải nghiệm rất nhiều cuộc sống khác nhau nữa mà.
Cố Trầm Chu: "Ừm."
Hắn cụp mắt xuống, nhưng ánh mắt nhìn 1551 vẫn sâu thẳm không thấy đáy, tràn ngập tình yêu.
1551 vẫy vẫy tay với hắn: "Tạm biệt."
Bóng dáng cậu bị cánh cổng dịch chuyển nuốt chửng cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Một tiếng thì thầm khe khẽ vang lên phía sau, rồi bị gió thổi bay về phương xa.
"Lát nữa gặp."
...
"Cậu trai trẻ, có muốn mua một bó hoa tặng cho người yêu của mình không?"
1551 xuất hiện ở quảng trường người qua kẻ lại tấp nập này
Không gây ra sự hoảng loạn cho bất kỳ ai, trong mắt họ, cậu vẫn luôn đi dạo ở đây, không phải đột nhiên bị dịch chuyển tới.
Nghe thấy tiếng nói, 1551 áy náy quay đầu lại nói với bà cụ: "Hôm nay cháu không mang tiền theo ạ."
Bà cụ có chút tiếc nuối thu hoa lại định rời đi.
Những bông hoa trông rất tươi, gói ghém tuy đơn giản nhưng rất có tâm.
[Ting.]
Trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ.
[Ký chủ thân mến, tôi là hệ thống hỗ trợ cho chuyến đi lần này của ngài, ngài có thể gọi tôi là số 01.]
1551 sững sờ một lúc, phải biết rằng trước đây người thực hiện đoạn tự giới thiệu này đều là cậu.
Bây giờ lại đảo ngược.
Cậu cố gắng nén cười, đáp lại trong đầu: [Anh chỉ tên là 01 thôi sao]
Phía bên kia khựng lại một chút: [Ừm, tiền ở thế giới này đã được chuyển vào tài khoản ngân hàng của ký chủ, bây giờ ngài có thể đi mua hoa rồi.]
Rõ ràng là giọng máy móc, nhưng không hiểu sao lại nghe ra được chút cảm xúc trong đó.
[Sao anh biết tôi muốn mua hoa? Thật ra tôi chẳng muốn chút nào.] 1551 nhíu mày, cậu cố tình nghiêm mặt lại, [Là hệ thống của tôi, sao ngay cả tôi muốn gì mà anh cũng không biết thế?]
[...]
Cố Trầm Chu không giả vờ nữa, khôi phục lại giọng nói vốn có của mình: [Sao em phát hiện ra hay vậy?]
[Anh đoán xem?] 1551 cười hì hì.
Cười xong, cậu nhấc chân đuổi theo bà cụ kia: "Chào bà, cho cháu một bó hoa ạ."
"Cháu muốn tặng cho người yêu của cháu, anh ấy rất bám người, cũng rất yêu cháu."
- Hết -
