Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống

Chương 9: Pháo hoa



1551 vừa vung vẩy chân vừa nhìn Ký chủ bước vào phòng họp phía sau.

Nam chính đang ở trong đó.

Bước vào dưới những ánh mắt phức tạp đầy ngưỡng mộ và ghen tị của đám người xung quanh, Tô Hòa hếch cằm lên, gương mặt thoáng nét đắc ý và sự khinh miệt được che giấu rất kỹ.

Đúng là một đám người qua đường không có kiến thức ở thế giới nhỏ.

Kể từ khi đến thế giới này, hắn thường xuyên cảm thấy thất thế.

Cuối cùng vào lúc này, hắn cũng tìm lại được một chút cảm giác hơn người. Vốn dĩ Tô Hòa đã thích dùng tư duy của kẻ bề trên để nhìn người khác, hắn lập tức cảm thấy mình đã trở về với nhịp điệu vốn có.

Sự coi thường dành cho những người bình thường ở thế giới này cũng theo đó mà lộ ra vài phần.

Cuối cùng nhiệm vụ cũng có dấu hiệu chuyển biến tốt, 1551 cũng rất vui, bắt chước dáng vẻ của Ký chủ cũng ưỡn cái cằm nhỏ lên, chỉ là chiếc đuôi phía sau vung vẩy qua lại với biên độ lớn vì vui sướng, cùng với sự ngây thơ không thể che giấu trong đôi mắt tròn xoe, khiến nó trông giống một chú chim cánh cụt vụng về.

Chú chim cánh cụt nhỏ lắc lư cái đầu, ảo tưởng về việc sau khi nhiệm vụ thành công, cuối cùng nó cũng có thể thoát khỏi danh hiệu hệ thống tân binh.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng họp được đẩy ra, gương mặt Tô Hòa lập tức đổi sang một biểu cảm khác.

Một vẻ dè dặt nhưng vẫn kiên cường, phối hợp cùng bộ quần áo và giày dép đã được hắn tỉ mỉ chọn lựa hôm nay, trông chẳng khác nào dáng vẻ non nớt của một sinh viên mới bước chân vào chốn công sở.

1551 vẫn giữ nguyên tư thế ưỡn ngực ngẩng đầu của chú chim cánh cụt, cửa vừa mở ra, nó bất ngờ đối diện với một đôi mắt sâu thẳm đen nhánh như mực.

Sững sờ một lúc, chiếc đuôi mèo máy của 1551 cũng ngừng cử động, sợ đến cứng đờ.

Lại nữa rồi, lại là cảm giác y hệt như lần đầu gặp mặt.

Đôi mắt của Cố Trầm Chu, tựa như có thể nhìn thấu mọi thứ, dường như đang xuyên qua Tô Hòa để đối diện thẳng với nó.

Nhưng làm sao hắn có thể biết đến sự tồn tại của nó được?

1551 chỉ có thể một lần nữa quy kết cảm giác tim đập nhanh của mình là do virus.

Quả nhiên, mô-đun cảm xúc nhiễm virus thật khủng khiếp, đến cả phần cứng cũng bị ảnh hưởng.

1551 thầm nghĩ trong lòng, đưa tay sờ lên vị trí trái tim.

Cách một lớp da thịt mỏng manh, trái tim sống động bên trong đang đập với tốc độ hơi nhanh, phản ánh rõ ràng tâm trạng của nó lúc này.

Hoàn toàn không giống trái tim cơ học của một AI lẽ ra phải vô cảm.

Thế nhưng 1551 cũng không lấy làm lạ.

Bọn họ đều do Chủ thần sáng tạo ra, những chức năng mô phỏng này càng giống con người bao nhiêu thì lại càng thể hiện rõ sự vĩ đại của Chủ Thần bấy nhiêu.

Có lẽ là ánh mắt của Cố Trầm Chu quá sắc bén, cộng thêm động tác hơi cúi người mang đến áp lực quá rõ rệt, nên mọi người đều nhận ra ngay khi Tô Hòa vừa bước vào, sự chú ý của hắn đã thay đổi.

Ánh nhìn hắn dừng lại trên người Tô Hòa, sâu sắc hơn hẳn so với những người khác.

Mấy người phỏng vấn lén trao đổi ánh mắt với nhau, nhận lại được từ đối phương là vẻ mặt mờ mịt.

Không ai trong số họ nhìn ra được sinh viên vừa tốt nghiệp này có điểm nào đáng chú ý hơn, lời giải thích duy nhất chính là Cố tổng quen biết cậu ta.

Chẳng lẽ là con cháu nhà nào ra ngoài trải nghiệm cuộc sống?

Hoặc là......

Không khí tại hiện trường không vì những lời đồn đoán mà trở nên thoải mái, Cố Trầm Chu vẫn không nói một lời, mấy người phỏng vấn không dám tự ý suy đoán về cấp trên, chỉ có thể tuần tự đưa ra những câu hỏi đã chuẩn bị sẵn.

Những câu hỏi này đều rất hóc búa, nếu không có kinh nghiệm liên quan thì rất khó trả lời.

Tất cả những người phỏng vấn vừa rồi, dù không lộ vẻ khó xử thì cũng sẽ dừng lại vài giây để suy nghĩ.

Tô Hòa lại chỉ khẽ cười, rõ ràng vẫn là bộ dáng non nớt, nhưng nói năng lưu loát, toàn thân toát lên sự tự tin và thái độ đúng mực vừa phải.

Mấy người phỏng vấn lại một lần nữa nhìn nhau, trong mắt không khỏi lộ vẻ hài lòng.

Thông minh, lanh lợi, cách ăn nói mạch lạc, không hề lúng túng.

Loại người này rất thích hợp làm trợ lý, đến lúc quan trọng thì sự nhanh trí còn đáng giá hơn bất cứ điều gì.

Chỉ có gương mặt Cố Trầm Chu vẫn không chút thay đổi, ngón tay trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Trong căn phòng này, chỉ có hắn mới biết rõ sự thật.

Trong đầu kẻ xuyên qua kia là một hệ thống nhỏ ngốc nghếch đang thì thầm đọc từng câu trả lời mà nó giải mã được.

Dáng vẻ trầm tĩnh của Tô Hòa thực chất chỉ là đang đọc lại đáp án của kẻ khác mà thôi.

Chỉ là không ngờ hệ thống nhỏ kia lại thông minh đến vậy, câu trả lời mà nó tự phân tích được vô cùng toàn diện, có thể coi là chuẩn mực.

Sau khi đọc xong câu trả lời, Tô Hòa dừng lại, mặt đột nhiên hơi ửng hồng.

[Hắn vẫn luôn nhìn tôi, phải không?]

1551 khựng lại một chút.

Đây là một cuộc phỏng vấn, với tư cách là người phỏng vấn chính, tất nhiên nam chính phải nhìn hắn rồi.

Do dự một lúc, 1551 trả lời là phải.

[Quả nhiên đàn ông đều là sinh vật yêu bằng mắt.] Trong đầu Tô Hòa đầy đắc ý, nhưng ngoài mặt lại càng tỏ ra khiêm tốn, cúi đầu ngoan ngoãn.

1551 chớp mắt mơ hồ, luôn cảm thấy ánh mắt của Cố Trầm Chu dường như không phải là sự tán thưởng như Ký chủ nghĩ.

Những lời như vậy nếu nói ra nhất định sẽ bị khiếu nại.

Nó chỉ đành nuốt những lời đã đến bên miệng vào lại.

Trong số những người đến phỏng vấn, câu trả lời của Tô Hòa là tốt nhất và gần như hoàn hảo nhất, hơn nữa còn là người được Cố Trầm Chu "quan tâm".

Kết quả vốn phải 2 ngày sau mới có, thì ngay trong ngày đã có câu trả lời.

Tô Hòa đã thành công vượt qua buổi phỏng vấn.

1551 rất vui vẻ: [Ký chủ, tôi có thể bắn pháo hoa điện tử cho cậu xem đó.]

Đây là kỹ năng mà nó học được cách đây không lâu, có thể trực tiếp để Ký chủ thưởng thức pháo hoa rực rỡ ngay trong đầu.

Cố Trầm Chu đang đi ở phía trước nhất hơi dừng bước, quay đầu lại liếc mắt một cái.

Tô Hòa đi ngay phía sau hắn không xa, nên câu nói tràn đầy vui sướng của hệ thống nhỏ kia, hắn cũng nghe thấy.

Pháo hoa điện tử?

Cố Trầm Chu khẽ bật cười, ánh mắt thoáng hiện lên chút hứng thú.

Tô Hòa hiểu lầm, cho rằng hắn quay đầu là vì mình, gương mặt càng thêm đỏ bừng.

Hắn phớt lờ lời 1551, thay vào đó càng thêm tin tưởng vào suy nghĩ vừa rồi của mình.

Quả nhiên nam chính có ý với hắn, nếu không sao lại quay đầu nhìn hắn, còn cười nữa chứ.

Vừa nghĩ đến việc mình có cơ hội công lược được thế giới cấp S có tỷ lệ thất bại cực cao, tim hắn không nhịn được mà đập nhanh hơn.

Một người đàn ông xuất sắc như Cố Trầm Chu, nếu đã yêu ai thì nhất định sẽ hết lòng hết dạ.

Hắn muốn trở thành người đặc biệt nhất đó.

Những dao động ngầm chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi này đều không bị 1551 bắt được, nó cúi đầu thất vọng vì Ký chủ không muốn xem pháo hoa, vừa hay bỏ lỡ ánh mắt của Cố Trầm Chu nhìn sang.

Nó ủ rũ nghịch một đốm sáng nhỏ trong tay ở không gian hệ thống.

Kể từ khi học được chiêu pháo hoa điện tử này, nó chưa từng bắn cho ai xem.

Thì ra chẳng ai thích cả.

1551 bĩu môi, lại đem chùm sáng nhỏ ấy cất vào một góc khuất nhất.

Đôi tai mèo máy lặng lẽ cụp xuống.

......

Tối hôm đó, Tô Hòa đã đến gặp Chu Tần.

Khi nghe tin hắn đã trở thành trợ lý của Cố Trầm Chu, khuôn mặt vốn âm u của người đàn ông đã lập tức thay đổi.

Anh ta vươn tay ra, nắm chặt cánh tay Tô Hòa: "Em phải giúp tôi."

Từng chữ đều nghiến qua kẽ răng.

Sự hận thù và khoái trá đan xen vào nhau khiến gương mặt vốn được coi là anh tuấn trở nên méo mó.

Nhìn kẻ phản diện giờ đã sa cơ, trong lòng Tô Hòa chỉ có sự ghét bỏ, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra đau lòng: "Em nhất định sẽ giúp anh."

Tô Hòa: "Nhưng mà không phải bây giờ, em cần phải có được sự tin tưởng của Cố Trầm Chu hơn nữa, cuối cùng mới có thể lấy được những tài liệu cốt lõi đó."

Chu Tần nhìn hắn chằm chằm, một lúc lâu sau đột nhiên nhếch mép cười, giọng âm u: "Đúng, em nói đúng, em là gián điệp, không thể để bại lộ thân phận, sau này không có việc gì đừng đến tìm tôi, tôi sẽ nghĩ cách liên hệ với em."

Đầu óc anh ta đã bị hận thù làm cho mụ mị, cũng chỉ có thể đặt cược tất cả vào Tô Hòa.

Nghe anh ta nói như vậy, trên mặt Tô Hòa không có thay đổi gì, nhưng trong lòng đã thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn lại nói thêm vài câu an ủi qua loa, thấy thời gian cũng gần hết, mới giả vờ lưu luyến đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi sở cảnh sát, vẻ mặt Tô Hòa lập tức trở nên khinh miệt, gió đêm thổi qua mái tóc, làm nó khẽ lay động.

Bùm——

Trên trời vang lên tiếng động lạ, từng đóa pháo hoa rực rỡ sắc màu nổ tung trên bầu trời đêm chỉ có vài đốm sao lấp lánh.

1551 vốn đang ngoan ngoãn ở trong không gian hệ thống ngạc nhiên ngẩng đầu: [Pháo hoa!]

Trong đôi mắt trong veo xinh đẹp phản chiếu toàn là ánh sáng lấp lánh của pháo hoa.

Đây là một thành phố hạng nhất, muốn đốt pháo hoa phải nộp đơn lên cấp trên và được cấp phép.

Tô Hòa khinh thường đảo mắt: "Loại người nào mới rảnh rỗi phí tiền phí sức làm mấy trò này chứ."

Hắn ghét 1551 ồn ào, liền dứt khoát chặn nó, ánh mắt lạnh nhạt đến mức chẳng buồn ngước lên nhìn thêm lần nào nữa.

1551 há to miệng nhỏ: [Oa – thật là đẹp.]

Bàn tay nó lại nhẹ nhàng đặt lên ngực, nhịp tim nơi đó khẽ đập nhanh thêm chút ít.

Thì ra pháo hoa là thứ đẹp như thế.

Chẳng biết từ khi nào đôi tai mèo máy đã dựng thẳng lên, nó nhìn chùm pháo hoa điện tử từng bị giấu đi, lòng mong chờ một ngày nào đó có thể phóng ra.

......

"Cố tổng, còn 5 phút nữa là pháo hoa kết thúc, có cần thông báo cho bọn họ thêm..."

"Không cần." Cố Trầm Chu lãnh đạm ngắt lời.

Anh xoa xoa đuôi lông mày, thu lại ánh nhìn từ bầu trời.

Dường như giọng nói líu ríu của hệ thống nhỏ tên 1551 vẫn còn vang vọng bên tai hắn.

Chỉ là, những thứ pháo hoa này, trong mắt hắn vốn chẳng thú vị gì.

Trợ lý Trần đẩy gọng kính, nhìn vị cấp trên có vẻ khác thường của mình mà muốn nói lại thôi.

Cố Trầm Chu nhận ra ánh nhìn ấy: "Chỉ là hứng khởi nhất thời."

Cũng giống như ảnh hưởng của vật nhỏ kia đối với hắn.

Cuối cùng cũng sẽ thoáng qua như màn pháo hoa này.

Trợ lý Trần hiểu ý gật đầu: "Vậy có cần cho dừng trước không?"

"...Không cần."

Tạm thời cứ mặc kệ đi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...