Giang Yến còn biết nấu ăn nữa cơ.
Khi Thư Uyển theo anh đến siêu thị chọn nguyên liệu nấu ăn cô lờ mờ nhận ra có gì đó không đúng lắm, mặc dù cô luôn miệng nói với anh rằng ở nhà chỉ cần nấu vài món đơn giản là được rồi, cô không có kiêng gì cả, món nào đơn giản, tiện lợi dễ làm thì làm thôi nhưng Giang Yến miệng thì bảo được nhưng chân lại đi đến quầy chọn miếng bò bít tết đắt nhất trong siêu thị. She got solar power | Minutes feel like hours
Khi hai người đi đến quầy rượu thì Giang Yến chợt dừng lại, anh nhìn chai rượu vang đỏ trầm ngâm một lúc rồi quay đầu nhìn cô: “Nếu tôi hỏi em có uống rượu không thì có mất lịch sự quá không?”
Thư Uyển nhẹ nhàng lắc đầu: “Không đâu.”
“Vậy em có muốn uống chút rượu không?” Giang Yến mím môi, nói thêm: “Coi như chúc mừng em chuyển đến nhà mới.”
Thư Uyển đáp chắc nịch: “Uống ạ.”
Giang Yến kinh ngạc: “Em không sợ ư?”
Thư Uyển mỉm cười: “Sợ gì hả anh?”
Giang Yến: “Sợ tôi rắp tâm mưu mô gì đó?”
Thư Uyển nhìn vào mắt anh, không biết vì sao bỗng nhiên nhớ tới một việc: “Vậy anh không sợ ư?”
Giang Yến nhướng mày: “Tôi thì sợ gì?”
Người con gái thong dong chòng ghẹo anh: “Sợ tôi chuốc say anh, nửa đêm xông vào phòng anh tống tiền anh này nọ?”
Giang Yến ngớ ra một lúc, mắt anh hấp háy: “Hôm đó em nghe thấy hết ư?”
Thư Uyển mím môi cười nhạt, lấp lửng trả lời cho qua chuyện: “Nhất Chi Xuân chỗ nào cũng tốt hết, nhưng tiếc là cách âm quá kém.”
Thư Uyển đang nói đến tin thật hư mà mình nghe được trong “Nhất Chi Xuân”.
Ngày đó trước khi ra về Giang Yến có vào toilet, lúc ấy chỉ còn lại Thư Uyển ngồi chờ ở trong phòng ăn.
Lúc đó cô vừa ăn trái cây tráng miệng vừa trả lời tin nhắn Wechat của Hạ Mãn Nguyệt, cô nàng đang hỏi vồ vập về tình hình giữa cô và Giang Yến, đang nhắn tin thì đột nhiên cô nghe thấy một giọng nữ ở bên ngoài hành lang: “Này này, tối nay có một vị khách nam bao trọn Vãn Xuân đấy, đó có phải là vị công tử nọ của nhà họ Giang không?”
“Đúng! Là anh ấy đó!”
“Chết tiệt, anh ấy đẹp trai y như lời đồn vậy!”
・・・・・・
Sau đó Thư Uyển nghe được mấy tin đồn thú vị từ hai cô gái này.
Họ nói vài ngày trước Giang Yến cũng có đến “Nhất Chi Xuân” một lần.
Hôm đó đã rất muộn rồi, anh cùng năm, sáu thanh niên có cả nam lẫn nữ đến nhà hàng, trong số họ có một cô gái luôn bám lấy Giang Yến liên tục mời rượu anh. Cuối cùng Giang Yến uống nhiều đến mức không lái xe về nhà được, thế là anh thuê một phòng tại một khách sạn bên cạnh nhà hàng “Nhất Chi Xuân” ở tạm.
Cũng chính đêm đó, không biết từ đâu mà cô gái liên tục mời rượu Giang Yến có được thẻ phòng của anh, nửa đêm cô ta quẹt thẻ mở cửa đi vào.
Không ai biết bên trong xảy ra chuyện gì, nhưng có người nhìn thấy cô gái đó vừa khóc lóc vừa chạy ra khỏi phòng của Giang Yến.
Nghe nói sau đó Giang Yến vừa quay về đã liên hệ với luật sư kiện cả cô gái lẫn khách sạn nơi anh qua đêm, với lý do là cô gái đó đã tống tiền anh đồng thời khách sạn kia cũng gặp rắc rối vì bị nghi ngờ tiết lộ thông tin cá nhân của khách hàng.
・・・・・・
Thư Uyển đang nghe đến mê mẩn thì hai cô gái đó đột nhiệt dừng câu chuyện lại, cô nghe thấy họ hoảng hốt hét lên một tiếng: “Ngài Giang, mời ngài vào ạ.”
Giang Yến không nói gì đẩy cửa ra đi đến ngồi xuống đối diện Thư Uyển như không có chuyện gì xảy ra.
Lúc đó anh không nói lời nào, vẻ mặt của cô cũng không có gì thay đổi nên anh nghĩ rằng cô vẫn chưa nghe thấy gì hết.
Nhưng không ngờ rằng cô lại nghe hết toàn bộ câu chuyện luôn.
・・・・・・
Giang Yến nhìn người con gái trước mặt mình.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy xấu hổ khi quá khứ đen tối của mình bị người ta phát hiện ra.
Anh hít một hơi thật sâu: “Khiến em chê cười rồi.”
Thư Uyển nhìn vẻ mặt với phản ứng ấy của anh, bỗng hơi tò mò: “Ơ vậy chuyện đó là thật ạ?”
Giang Yến ừm một tiếng.
Cứ nghĩ đến đêm đó là Giang Yến lại đau đầu.
Cả đời này anh chưa từng nghĩ tới chỉ vì một bữa tụ tập bạn bè, vừa ngủ một giấc mà khi mở mắt ra bên cạnh anh thế mà xuất hiện một người phụ nữ lạ mặt. Cô ta ngồi ở mép giường, quần áo xộc xệch không ngay ngắn hỏi anh ngủ có ngon không.
Ác mộng.
Quả là một cơn ác mộng.
Giang Yến mím môi bình tĩnh lại.
Nhưng không ngờ đột nhiên nghe thấy Thư Uyển hỏi một câu: “Vậy cho tôi hỏi một chút, cô ta đã bắt anh đưa bao nhiêu tiền thế?”
Giang Yến trầm ngâm.
Anh cụp mắt xuống cẩn thận đánh giá Thư Uyển.
Trên khuôn mặt trắng nõn mịn màng ấy nở một nụ cười nhạt.
Đôi mắt của cô không quá to, đuôi mắt hơi xếch lên nhưng khi cô nở nụ cười thì trông đẹp tựa như trăng rằm, vẻ tươi tắn ấy đã khiến cho gương mặt vốn lạnh lùng xa cách kia trông dịu dàng hơn rất nhiều.
Nếu cô dùng dáng điệu này nhìn ai đó chăm chú thì chắc chắn giây sau người đó sẽ bị cô tóm mất cả tâm trí.
Giang Yến nhếch môi, bắt chước giọng điệu trước đó của cô chòng ghẹo lại cô: “Em đang tìm hiểu giá cả thị trường đấy ư? Muốn dùng làm tài liệu tham khảo à?”
Khiến anh không ngờ tới là Thư Uyển lại gật đầu hùa theo câu nói vui đùa này của anh: “Đúng đó, tôi muốn xem chàng công tử được người ta ưa thích bị tống hết bao nhiêu tiền.”
Nhưng cô cũng không phải người không biết giới hạn.
Nói xong cũng không đợi anh trả lời lại, cô lia mắt đến tủ rượu vang đỏ rồi chậm rãi chuyển chủ đề: “Tôi không biết nhiều về rượu vang đỏ lắm, anh xem xem muốn uống loại nào? Tôi sẽ thanh toán cho chai rượu này.”
Giang Yến không nhìn vào rượu vang đỏ mà cứ nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của người con gái bên cạnh mình.
Tất nhiên cô cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng và ướt át ấy của anh, không cảm nhận được mới là kỳ lạ đấy.
Nhưng cô không nói thêm gì nữa.
Bình tĩnh đợi anh cất tiếng trả lời mình.
Không biết kéo dài trong bao lâu, cuối cùng Giang Yến cũng lên tiếng.
Anh khẽ khàng gọi Thư Uyển, giọng điệu ấy từ tốn đượm vẻ dịu dàng nồng nàn.
Thư Uyển không đáp lại, cũng không nhìn anh.
Mặc dù siêu thị đông đúc ồn ào người qua kẻ lại nhưng cô vẫn nghe rõ giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm túc đó của anh: “Nếu em thực sự muốn chuốc say tôi, thì tôi mừng còn chẳng kịp.”
“Còn về phần giá cả, nhiều hay ít tôi cũng trả hết.”
