Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 13



Sau khi ăn bữa tối hai người ngồi trên ban công nhỏ của chung cư, mở chai rượu vang đỏ hồi chiều vừa mua ở siêu thị ra.

Giang Yến nâng ly nói chúc mừng cô vào nhà mới, Thư Uyển nghiêng người qua cụng ly, hai chiếc ly thủy tinh chạm vào nhau phát ra âm thanh giòn tan rất dễ nghe.

Có lẽ là do mua ở siêu thị nên rượu vang đỏ không ngọt như trong tưởng tượng mà cảm giác hơi chát, nhưng vì bầu không khí quá hoàn hảo nên cuối cùng hai người uống gần hết luôn chai rượu.

Đến khi chỉ còn đủ để rót một ly thì người con gái ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm ấy, đầu óc bắt đầu mờ mịt dần.

Cô dựa người vào ghế, trên người mặc một chiếc váy nhung có dây đai màu xanh lục, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng nhung màu trắng.

Cơn gió thoảng qua khe khẽ không để lại chút dấu vết làm rối tung mái tóc được buộc lỏng lẻo sau gáy của cô, chiếc áo choàng nhung màu trắng cũng đung đưa theo làn gió mát, nhìn từ phía xa xa trông giống hệt như tuyết đang rơi giữa cánh đồng đầy lúa chín.

Có lẽ vì tư thế ngồi quá bất cần nên chiếc áo choàng thỉnh thoảng lại trượt xuống bả vai cô.

Lúc đầu Thư Uyển còn kéo lên nhưng sau đó vì phải kéo quá nhiều lần nên cô cứ kệ không kéo nữa. Chiếc áo hơi trễ nửa kín nửa hở trông có vẻ mờ ảo nhưng cũng rất chân thực.

Giang Yến cũng không thấy ngại.

Anh không rời mắt, nhưng cũng không phải cố tình nhìn chăm chú.

Chỉ là tình cờ nhìn lướt qua nhưng anh vẫn nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ thấp thoáng trên bả vai trắng mịn ấy của cô.

Nó cũng giống như nốt ruồi ở đuôi mắt anh vậy.

Giang Yến nghĩ thầm rồi lại ngước mắt lên nhìn cô.

Gương mặt và đầu mũi của Thư Uyển đã đỏ ửng hết rồi, vẻ mặt cô hơi mê ly như thể sắp bước vào trạng thái ngà ngà say.

Giang Yến nhìn cô, khẽ khàng gọi: “Thư Uyển.”

Thư Uyển: “Dạ?”

Giang Yến: “Em say rồi ư?”

Thư Uyển nhẹ nhàng lắc đầu: “Vẫn chưa.”

Giang Yến cong môi: “Vậy em dự định khi nào say?”

Dự định khi nào say rượu à?

Ồ, quả là một câu hỏi hay.

“Chẳng lẽ anh…” Thư Uyển lẩm bẩm rồi nghiêng người nhìn anh, trong mắt cô ánh lên nét cười mang theo chút men say, ngay cả giọng nói cũng trở nên lười biếng bịn rịn: “Anh muốn đợi tôi say rồi tống tiền tôi à?”

Giang Yến nhướng nhẹ hàng lông mày: “Em đoán đúng rồi đó.”

Người con gái tặc lưỡi lắc lắc ly rượu trong tay, chậm rì thở dài: “Tiếc quá đi, chai rượu này không đủ chuốc say tôi đâu.”

Nói xong cô đưa ly rượu đến bên môi, hơi ngẩng đầu lên uống nửa ngụm rượu vang đỏ xuống cổ họng.

“Vậy em đồng ý say không?” Anh hỏi.

Thư Uyển lại nâng ly rượu lên, nhướng mi mắt ngước nhìn anh.

Ánh trăng sáng chói nhưng lại không quyến rũ bằng ánh nến mờ ảo trước mặt.

Anh yên lặng nhìn người con gái trước mặt mình, mặt mày thắm đượm sự dịu dàng.

Giang Yến bình tĩnh đợi câu trả lời của cô, làn gió đêm thổi đến khiến ánh nến phất phới mờ ảo, chập chờn lay lắt đong đưa giữa hai người bọn họ.

Một lát sau.

Anh thấy cô nở nụ cười.

Bàn tay thon dài trắng nõn của cô cầm ly rượu đặt lên bàn, Thư Uyển kéo vạt áo choàng màu trắng đang trễ xuống dưới vai lên hòng che đi đường cong trước ngực sắp lộ ra ngoài ấy.

“Giang Yến.” Cô ngồi thẳng dậy nhìn anh, giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi xen lẫn chút lười biếng, “Tôi chỉ là một sinh viên nghèo, không có nhiều tiền để cho anh.”

Giang Yến cũng mỉm cười: “Tôi không cần tiền.”

Ý anh muốn nói là, tiền là thứ tôi không bao giờ thiếu, nên tại sao tôi phải đòi tiền em cơ thứ.

Thư Uyển ngước đôi mắt trong trẻo lên nhìn anh, vờ như không hiểu ý của anh: “Vậy anh muốn gì?”

Muốn gì ư?

Giang Yến nhìn vào đôi mắt say lòng người ấy của cô.

Nơi đó có núi, có sông, có hồ, có ánh trăng mênh mông, có sương mù hư ảo như hòa vào dải ngân hà rộng lớn tưởng chừng như chẳng thể vượt qua nổi.

Anh nên nói sao với cô đây?

Rằng thứ anh muốn là tình yêu.

Tình yêu của cô, một tình yêu nồng nhiệt cháy bỏng.

*

Cuối cùng Giang Yến vẫn không trả lời câu hỏi của Thư Uyển.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt của họ chạm nhau, anh đã đưa tay nhẹ nhàng lau sạch chút rượu còn vương trên môi của cô.

Đầu ngón tay anh rất lạnh, dù chỉ chạm nhẹ vào môi thôi cũng khiến trái tim Thư Uyển run rẩy.

Nhưng cô không hề né tránh động tác ấy của anh mà ngược lại còn ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh không chút sợ hãi, tựa như phải nghe được câu trả lời từ anh cho bằng được vậy.

Ánh trăng sáng chói trên trời cao, làn gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng.

Ánh mắt của người con gái ấy lấp lánh say lòng người đến độ khiến Giang Yến suýt nữa đánh mất lý trí, xém tí nữa thôi là anh đã không kiềm chế được nâng cằm cô lên rồi mạnh mẽ hôn xuống rồi.

Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên kéo lý trí của Giang Yến trở về, cũng may anh đã không làm gì vượt quá giới hạn.

Cuối cùng đêm đó vẫn phải kết thúc, anh nhanh chóng tỉnh táo lại rời khỏi căn chung cư của cô.

Lúc đi xuống lầu Giang Yến vẫn không dằn lòng được ngẩng đầu nhìn lên ban công.

Đáng tiếc ngoài ban công không còn hình bóng thon thả của cô nữa, lúc này chỉ có chai rượu trống rỗng đang được đặt trên bàn thôi.

Anh đứng đó một lát, nhưng cuối cùng vẫn quay người lên xe rồi lái xe rời khỏi khu chung cư.

Giang Yến không biết rằng, thật ra vào tối đêm đó trong một khoảnh khắc Thư Uyển đã nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra vào lúc ấy, nghĩ đến cảnh nếu anh thật sự muốn làm gì đó thì liệu cô sẽ chấp nhận hay sẽ từ chối theo bản năng?

Chỉ tiếc đây là một bài toán vẫn chưa có lời giải.

Nhưng sau ngày hôm đó mối quan hệ giữa hai người trở nên hơi vi diệu.

Thư Uyển thường xuyên nhận được tin nhắn từ Giang Yến, anh hỏi cô có muốn dùng bữa cùng anh không.

Thời gian đầu anh còn hỏi cô nếu có thời gian rảnh thì anh sẽ đến đón nhưng lâu dần đến cả việc hỏi cô anh cũng lười, những lần sau anh lái thẳng xe đến đợi dưới khu chung cư nơi cô ở, hoặc thậm chí xuất hiện ngay ở cửa tòa nhà dạy học.

Thư Uyển không rõ bằng cách nào mà Giang Yến biết được lịch học của mình, cũng không hiểu tại sao một sinh viên năm cuối đại học như anh lại có thể rảnh rỗi đến mức thỉnh thoảng lại rủ cô ra ngoài như vậy.

Nhưng mà cô cũng không từ chối anh.

Anh đến thì cô sẽ đi cùng anh.

Nhưng nếu bất chợt hôm đó Thư Uyển phải đi vẽ tranh thì anh cũng chỉ đành phải đưa cô đến phòng vẽ tranh, sau đó hai người đứng ở cửa phòng học tạm biệt nhau rồi nói “lần sau gặp lại.”

Còn về nụ hôn xém chút nữa đã thành của đêm hôm ấy thì trong lòng cả hai đã ngầm hiểu và không muốn nhắc đến nó nữa. Đôi trai gái cứ như vậy không nồng cháy cũng không tẻ nhạt ở chung với nhau, nói xa thì cũng không xa mà nói gần thì cũng chẳng gần.

Hạ Mãn Nguyện hỏi cô rằng cô có cảm giác gì với anh, hỏi cô thấy mối quan hệ này thế nào.

Mặc dù Thư Uyển và Giang Yến đã quen biết nhau từ lâu nhưng mối quan hệ của họ chỉ mới bắt đầu gần đây thôi, vậy nên nếu nói Thư Uyển không thích Giang Yến thì không đúng lắm, nhưng nếu nói cô thích anh thì cũng không phải vì cô chỉ có chút cảm tình với anh thôi nên hai người mới có thể hòa hợp như vậy.

Nhưng chút cảm tình này vẫn chưa đủ để cô trở thành người chủ động tiến thêm một bước, đương nhiên cô cũng không suy nghĩ hay đắn đo gì nhiều, binh đến thì tướng chặn, cô chỉ đơn giản muốn trở thành người cầm lái trong mối quan hệ này thôi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...