Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 15



Quả nhiên anh vẫn chưa đi.

Đôi mắt người con gái hấp háy, đôi môi cong lên nở nụ cười nhạt tiếp tục đi về phía trước.

Vừa nhìn thấy rõ người đi ra từ tòa nhà ký túc xá là Giang Yến đã mở cửa xe ra bước ra ngoài.

“Tại sao em lại xuống đây?”

“Tại sao anh vẫn chưa đi?”

Hai người cùng lên tiếng, khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau cả hai không hẹn mà cùng mỉm cười. Lúc này không ai lên tiếng trả lời câu hỏi của đối phương, bầu không khí xung quanh đôi trai gái đột nhiên trở nên vi diệu vô cùng.

Cuối cùng Thư Uyển là người trả lời Giang Yến trước: “Không ở ký túc xá được.”

Giang Yến trả lời một cách rất tự nhiên: “Không ở được ư?”

Không biết có phải ảo giác của Thư Uyển hay không.

Nhưng khoảnh khắc cô nói mình không ở trong ký túc xá được thì cô thấy đôi mắt của anh hơi cong lên.

Thư Uyển vâng một tiếng rồi chậm rãi giải thích: “Bạn của bạn cùng phòng đến chơi nên cậu ấy mượn giường của tôi.”

“Vậy à.” Giang Yến khe khẽ đáp lại, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt được ánh đèn đường chiếu vào của người con gái trước mặt mình, khẽ khàng hỏi cô: “Vậy hôm nay em còn nơi nào để đi không?”

Thư Uyển lắc đầu, không nói có hay không mà chỉ đáp: “Tôi vẫn chưa nghĩ ra.”

Chưa nghĩ ra có nghĩa là cô vẫn còn nhiều sự lựa chọn khác.

Giang Yến nhướng mày, đôi mắt thấp thoáng vẻ mờ ám.

“Em có muốn đến chỗ tôi không?” Anh hỏi, giọng điệu đó thắm đượm sự quyến luyến khó phai, gần gủi đến mức khiến Thư Uyển hoảng hốt trong giây lát.

Thư Uyển nhìn vào đôi mắt dịu dàng đa tình ấy, chưa trả lời anh là có đến chỗ anh hay không mà ngược lại bắt chước giọng điệu vừa nãy của anh nhỏ nhẹ hỏi lại: “Vậy chỗ anh có bao nhiêu phòng?”

Quả là câu hỏi thú vị.

Đôi mắt Giang Yến đong đầy ý cười, anh cúi xuống kéo gần khoảng cách giữa hai người, khẽ khàng nói bên tai cô: “Em nói cho tôi biết đi, em muốn bao nhiêu phòng?”

Ánh trăng sáng vằng vặc, đèn đường mờ ảo.

Thứ ánh sáng đó cùng giao hòa với nhau phản chiếu vào trong mắt của người con gái trước mặt anh, tỏa ra sự trong trẻo nhưng cũng rực rỡ vô ngần.

“Hai phòng, nhưng mà…” Thư Uyển trả lời, không hề tránh né Giang Yến mà trái lại còn cố ý kéo dài giọng, “Một phòng cũng được, tôi có thể ngủ trên sô pha.”

“Thư Uyển.” Giang Yến bật cười, “Để em ngủ trên sô pha thì tôi còn là đàn ông ư?”

Vậy ngủ ở đâu thì mới được coi là đàn ông?

Người con gái chăm chú nhìn anh.

Nhưng anh không tiếp tục đề tài này nữa, chỉ dịu dàng đưa tay xoa nhẹ mái tóc đang buông xõa ấy của cô.

“Đi thôi.” Anh dịu dàng nói rồi quay người giúp cô mở cửa xe, cuối cùng còn nói một câu đầy ẩn ý: “Đến nơi rồi em sẽ biết có bao nhiêu phòng.”

Thư Uyển lên xe, thắt dây an toàn vào.

Cô cảm thấy mùi hương trong xe không giống như mùi hương vừa nãy lắm, trong không gian xe xuất hiện thêm mùi khói thuốc lá thoang thoảng xen lẫn với mùi nước hoa hương gỗ, cảm giác mùi này hơi không dễ ngửi nhưng cũng không quá khó chịu.

Trong những ngày ở chung với anh cô chưa từng thấy anh hút thuốc bao giờ, vì thế nên hôm nay ngửi được mùi thuốc lá trong xe mới thấy hơi lạ như vậy.

“Anh vừa hút thuốc à?” Cô hỏi.

“Có mùi khó chịu sao?” Giang Yến hỏi cô rồi hạ cửa sổ xe xuống để thông gió, nhưng vì anh sợ gió lạnh quá sẽ khiến Thư Uyển bị cảm nên đã điều chỉnh cửa sổ xe lại chỉ mở ra một khe hở nhỏ.

“Không khó ngửi lắm.” Thư Uyển quay đầu lại nhìn góc nghiêng lạnh lùng của anh, “Anh hút thuốc là vì trong lòng có tâm sự đúng không?”

“Không có tâm sự gì cả.” Giang Yến vừa nói vừa nhìn con đường phía trước, thong thả kéo dài giọng: “Tôi chỉ đang nghĩ liệu nhà tôi có đủ phòng cho em nghĩ không thôi.”

Thư Uyển chợt mỉm cười.

Anh chàng Giang Yến này lúc nào cũng mang dáng vẻ ung dung như vậy hết, kể cả khi nói ra những lời mập mờ khiến người nghe phải mơ màng đi chăng nữa thì trông anh vẫn bình tĩnh vô cùng, đến độ cả lông mi cũng không hề run run lấy một cái.

Chẳng rõ anh có biết mắc cỡ hay không nữa.

Suy nghĩ của Thư Uyển càng ngày càng bay xa.

Giang Yến nghe thấy tiếng cười khẽ của cô, anh liếc sang một cái rồi hỏi: “Sao vậy em?”

“Không có gì.” Thư Uyển lấy lại tinh thần, không dằn lòng nổi lên tiếng trêu chọc anh: “Tôi chỉ cảm thấy câu nói vừa nãy của anh rất giống với mấy câu của cao thủ tình trường dày dặn kinh nghiệm thôi.”

Anh hiểu ý sâu xa trong lời nói của cô: “Em cảm thấy tôi từng dẫn ai khác ngoài em về nhà nữa ư?”

Thư Uyển: “Không đúng ạ?”

Sao cô lại nghĩ như vậy nhỉ?

Ánh mắt Giang Yến tối lại: “Không có ai hết.”

Không có ai?

Người con gái hơi ngạc nhiên

Mặc dù nghe đồn bên cạnh Giang Yến chưa bao giờ xuất hiện phụ nữ nhưng với thân phận và ngoại hình xuất sắc của anh, thì chỉ sợ không phải không có bạn gái mà là do không có người phụ nữ nào đủ tiêu chuẩn trở thành bạn gái của anh được mà thôi.

Nếu là mấy kẻ đào hoa khác thì chỉ sợ thay bồ như thay áo ấy chứ.

Ngay lúc Thư Uyển hiểu ra ý nghĩa trong câu nói của anh rồi cười cười thì nghe thấy anh nói tiếp: “Thư Uyển, em là người duy nhất tôi mời về nhà.”

Giọng điệu của anh rất nghiêm túc và chân thành, khiến Thư Uyển sững sờ.

Thật vậy ư?

Anh chưa từng nhìn ai khác bằng đôi mắt dịu dàng đa tình ấy sao?

Chẳng lẽ câu nói “em có muốn đến chỗ tôi không?” dịu dàng ấy chỉ dành cho riêng cô thôi à?

Người con gái kinh ngạc nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại.

Thôi bỏ đi.

Quan tâm lời nói của anh là thật hay giả làm gì.

Từ trước đến nay tình cảm giữa những người trưởng thành với nhau đôi khi có hơi nhập nhằng, nhưng đôi lúc cũng rất rõ ràng vì chung quy đã có sự đồng thuận giữa hai bên.

Nếu băn khoăn trong đó có bao nhiêu phần thật tình thì có vẻ như không được hay lắm.

Thư Uyển cười nhạt, đuôi mày nhướng lên cũng hùa theo lời anh: “Thật ạ? Vậy trùng hợp quá.”

“Tôi cũng chỉ dẫn anh về nhà thôi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...