Nơi Giang Yến dẫn Thư Uyển đến là một tiệc rượu tư nhân ở biệt thự Tố Hà ở thành Nam.
Biệt thự Tố Hà rất nổi tiếng, nghe Giang Yến nói thì biệt thự Tố Hà này là phủ đệ tư nhân.
Từ ngoài nhìn vào sẽ thấy một dãy những căn biệt thự cao thấp với nhiều hình dáng khác nhau, nhưng nhìn chung thì những căn này đều theo phong cách pháo đài châu Âu cổ xưa. Vườn hoa bên trong rất rộng, rộng đến nỗi có xây một trang trại nuôi ngựa ở đây cũng không vấn đề gì.
Xe của Giang Yến vừa dừng ở cổng ra vào ở biệt thự là đã thấy chiếc xe đón khách chạy tới.
Trên xe có một nam một nữ mặc trang phục đen trắng, găng tay mà họ đeo cũng là màu trắng.
Sau khi xe dừng trước mặt Thư Uyển và Giang Yến, người phục vụ nam bước xuống xe cúi người chào họ rồi làm động tác mời: “Mời quý khách lên xe.”
Giang Yến đưa chìa khóa xe trong tay cho phục vụ rồi nhìn sang váy của cô: “Em ổn chứ?”
Thư Uyển gật đầu nhưng Giang Yến vẫn cúi người xuống nâng một góc váy lên giúp cô.
Sau khi cả hai lên xe thì chiếc xe bắt đầu chạy từ cổng vào khu chính của biệt thự.
Suốt dọc đường đi người con gái vẫn lặng lẽ quan sát.
Vườn hoa ở đây có những loại cây cối cao chót vót mà cô không biết tên, nhìn bề ngoài thì giống nhau nhưng nhìn kỹ lại thì thấy cây nào cũng không giống cây nào. Ngoài ra ở đây còn có một vườn hoa hồng rộng lớn, ở giữa còn có một thác nước ba tầng bằng đá, dưới dòng nước chảy róc rách có vài hoa súng đang trôi lững lờ đung đưa theo tiếng gió.
Giờ đang là tháng 12 nên nơi đây chỉ còn lại một vài cành lá khô héo và luồng không khí lạnh lẽo, nhưng cũng không khó để nhận ra chủ nhân nơi này là một người rất nhã nhặn và lịch thiệp.
Thư Uyển nhìn vào vật dụng và cách bài trí khéo léo ở đây, bất chợt nghĩ không biết người từ bỏ thành thị ồn ào đông đúc để đến sống ở nơi hiu quạnh trống trải này rốt cuộc là người như thế nào.
Người con gái mím môi lấy lại bình tĩnh, quấn chặt chiếc khăn choàng lông trên người nhìn về phía cánh cửa chạm thếp bằng vàng.
Xe đón khách chạy rất chậm, phải mất một lúc lâu mới tới lối vào bên trong.
Đợi xe dừng hẳn thì lúc này Giang Yến mới xuống xe trước, anh vô cùng tự nhiên vươn tay về phía Thư Uyển, Thư Uyển nắm lấy bàn tay dày rộng của anh bước xuống xe, lúc đứng vững rồi mới tự nhiên buông ra.
Những người xung quanh đều cầm theo thiệp mời, chỉ có mỗi Giang Yến hai tay trống không dẫn theo Thư Uyển bước vào biệt thự trong cái gật đầu chào đón của người phục vụ bên cạnh.
Cô chưa từng tham gia tiệc rượu như thế này, nhưng mọi thứ ở bên trong cũng không khác mấy so với tưởng tượng của cô. It’s me and you against the world
Sau khi vào trong, cả đoạn đường tiếp theo cô đều đi theo phía sau anh.
Có rất nhiều người chào hỏi anh nhưng anh không có ý định dừng lại tiếp họ một ly mà chỉ chăm chú dẫn Thư Uyển đi thẳng vào trong.
Hai người họ đi vòng qua quầy tráng miệng, vòng qua quầy rượu vang rồi vòng qua sàn nhảy ở trung tâm đi đến khu nghỉ ngơi.
Kiều Thụy Dương đang cầm một ly rượu vang bắt chéo chân ngồi dựa vào chiếc ghế sô pha màu vàng nâu.
Nhìn thấy Giang Yến từ xa đi tới thì cậu chàng cười tươi đứng dậy.
“Ôi, tới rồi này.”
Giang Yến không nói gì mà chỉ gật đầu với cậu chàng.
Kiều Thụy Dương lười nhác liếc mắt sang Thư Uyển, sau đó cậu chàng nhướng mày đầy ẩn ý nhìn anh, khẽ hỏi với âm lượng chỉ hai người nghe được: “Đây là người anh giấu trong nhà đó hả?”
Giang Yến liếc Kiều Thụy Dương một cái, ra hiệu cho cậu chàng đừng nói lung tung.
“Cô ấy là Thư Uyển.” Giang Yến nói.
“Thư Uyển..” Kiều Thụy Dương lẩm bẩm đọc lại, cậu chàng cứ cảm thấy cái tên này rất quen thuộc nhưng lại không nhớ ra đã từng nghe hay gặp qua ở đâu.
Cuối cùng cậu chàng đành bỏ cuộc, cười toe toét tự giới thiệu mình với Thư Uyển: “Xin chào, tôi là Kiều Thụy Dương, là bạn từ nhỏ của Giang Yến.”
Người con gái ngước mắt nhìn Kiều Thụy Dương.
Ấy là một khuôn mặt cực kỳ tươi sáng và cởi mở, xương mày cao, hốc mắt sâu, nếp nhăn trên mí mắt rất rõ ràng, đôi môi đó rất hồng hào bóng loáng. Nụ cười của cậu chàng giống như ngày nắng rực rỡ chói chang, mang theo vẻ tươi sáng và nồng nhiệt chẳng chịu gò bó, đó là phong cách khác hoàn toàn với Giang Yến.
Trông có vẻ Kiều Thụy Dương không giống với người Trung Quốc lắm, có lẽ là con lai chăng, vì con lai thường sở hữu tất cả những ưu điểm này.
Thư Uyển không đánh giá tiếp nữa, cô gật đầu lịch sự đáp: “Xin chào.”
Cậu chàng thấy tính nết của cô cũng dễ chịu nên nói chuyện thoải mái như người quen: “Người nói chuyện trong điện thoại lúc nãy chắc là chị nhỉ, không ngờ giọng của chị ngọt như vậy luôn, đã vậy trông còn xinh ơi là xinh nữa chứ, bảo sao Giang Yến nhà ta lại chơi trò “nhà vàng cất người đẹp”.”
Kiều Thụy Dương vừa nói vừa nháy mắt quyến rũ với Giang Yến.
Khoảnh khắc ấy khiến Giang Yến đột nhiên hối hận vì hôm nay đã đưa Thư Uyển đến đây. Anh tức giận liếc mắt cảnh cáo cậu chàng ý bảo cậu mau ngậm mồm lại, thấy hơi lo không biết cái câu “nhà vàng cất người đẹp” của cậu chàng có xúc phạm đến Thư Uyển hay không.
Nhưng vẻ mặt của cô bình tĩnh không có gì bất thường, cô mỉm cười trả lời cậu chàng: “Tôi sẽ xem như cậu đang khen tôi.”
Kiều Thụy Dương vui vẻ cười haha, liên tục nói tôi đang khen chị đó.
Thư Uyển cực kỳ tò mò, không hiểu sao hai người Giang Yến và Kiều Thụy Dương lại có thể chơi chung với nhau được. Khí chất khác nhau rõ như thế, tính cách cũng khác một trời một vực, lúc hai người đứng cạnh nhau hệt như người của hai thế giới khác nhau vậy.
Cô mím môi nhìn Kiều Thụy Dương dang tay kẹp lấy cổ Giang Yến kéo anh ngồi xuống sô pha, sau đó cậu chàng búng tay với người phục vụ bên cạnh ra hiệu cho anh ta mang đồ uống và một ít tráng miệng tới.
Lát sau Kiều Thụy Dương lại gọi thêm vài người đến nữa, một nhóm có cả nam lẫn nữ, nhìn lướt qua mấy khuôn mặt thì thấy đều trạc tuổi nhau.
Thư Uyển không phải người giỏi xã giao nên cô chỉ yên lặng ngồi trong đám người nhìn họ cụng ly cười nói vui vẻ, bọn họ toàn nói đến những câu chuyện trên trời dưới biển.
Giang Yến ngồi bên cạnh cô, khoảng cách giữa hai người nói xa cũng không xa mà nói gần cũng chẳng gần, những lúc cô khom người xuống lấy ly rượu trên bàn thì cánh tay của cô sẽ nhẹ nhàng sượt qua cánh tay rắn chắc của anh, có khi còn chạm phải quần tây của anh.
Anh vẫn ngồi bất động, chẳng qua nhìn động tác tới lui của cô thì mỉm cười trêu ghẹo: “May là quần áo của em không rụng lông.”
Người con gái nhấp một ngụm rượu vang đỏ, thong dong nhìn sang anh: “Nếu rớt lông thì là do vấn đề chất lượng rồi.”
Ý của câu này là nếu rớt lông thì cũng do anh mua phải hàng kém chất lượng thôi.
Giang Yến bất chợt phì cười, đang chuẩn bị nói gì đó thì điện thoại trong túi rung lên.
Giang Yến nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, vừa đứng lên vừa nói với cô: “Tôi đi nghe điện thoại, đợi tôi một lát nhé.”
“Vâng.” Thư Uyển nhẹ nhàng gật đầu, nhìn anh đi đến chỗ ban công ở đằng kia.
Bóng hình của anh dần dần biến mất trong ánh đèn neon.
Thư Uyển ngoảnh mặt đi cầm ly rượu bình tĩnh uống ngụm cuối cùng.
