Trần Tố “vâng” một tiếng rồi cúi xuống xách cổ áo của Triệu Địch lên như xách con gà, kéo gã lên khỏi mặt đất.
“Mày dẫn tao đi đâu? Hả? Mày muốn dẫn tao đi đâu hả?” Triệu Địch sợ hãi la hét.
“Bớt lảm nhảm lại đi! Bảo mày đi thì mày đi đi!” Trần Sở kéo gã ra cửa sau của quán bar.
Kiều Thụy Dương sợ anh tức quá làm chuyện dại dột nên sáp lại gần nhắc anh: “Làm vậy ổn không, em thấy hơi nặng ấy?”
Giang Yến âm u liếc cậu chàng: “Xảy ra chuyện gì anh chịu trách nhiệm.”
Anh lạnh lùng ra hiệu ra Trần Tố.
Trần Tố vội vàng kéo Triệu Địch không chịu đi kia, điên tiết chửi đổng: “Đi nhanh lên! Mẹ mày cứ lảm nhảm miết!”
Triệu Địch sợ điếng người loạng choạng cất bước, đi được mấy bước thì quay lại nhìn Trần Tố hỏi dồn: “Đi đâu? Mày muốn dẫn tao đi đâu…”
Tiếng ồn càng ngày càng to.
Nhưng rất nhanh Triệu Địch đã bị Trần Tổ kéo ra khỏi quán bar.
Lỗ tai cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Tâm trạng của Giang Yến cũng dần ổn lại.
Kiều Thụy Dương nhìn anh: “Sao rồi, hả giận chưa.”
Giang Yến hờ hững trả lời: “Cũng bớt giận rồi.”
Kiều Thụy Dương: “Thôi anh đừng giận nữa, nãy em xem lại camera ngày hôm qua thì thấy Thư Uyển cũng không sao cả.”
Giang Yến giận dữ lườm cậu chàng: “Không sao hay có sao do cậu quyết định à?”
“Không không không, anh quyết định, anh quyết định.” Kiều Thụy Dương không dám chọc Giang Yến, cậu chàng cười haha nói lảng sang chuyện khác, “Tối nay mình ăn cơm chung ha anh?”
“Không.”
“Bận đi ăn với Thư Uyển hả?”
Giang Yến thờ ơ ừ một tiếng.
Kiều Thụy Dương tặc lưỡi, tỏ vẻ người từng trải khuyên anh: “Em nói anh nghe, anh chỉ mới yêu nhau chứ không phải tay sõi đời nên đừng bám con gái người ta quá. Anh nhìn Thư Uyển đi, đâu phải lúc nào người ta cũng bắt anh ở cạnh người ta suốt đâu, anh mà phấn khích quá thì có ngày phản tác dụng cho mà xem.”
Giang Yến lạnh lùng lườm cậu chàng, không trả lời lại.
Anh xoay người lấy điện thoại trên bàn, vẫy vẫy tay với cậu chàng: “Anh đi đây.”
Kiều Thụy Dương mếu máo: “Đi ngay bây giờ luôn hả?”
Giang Yến đi thẳng ra cửa không hề quay đầu lại lấy một lần, trước khi bước ra ngoài còn bỏ lại một câu cho cậu chàng: “Anh giao tên khốn đó cho cậu đấy.”
Cậu chàng lẩm bẩm một câu chẳng có gì vui hết, mất hứng ngồi xuống quầy bar.
Lý Ngôn Chi – người vừa im lặng pha chế rượu vừa im lặng xem kịch hay thấy thế thì cầm sản phẩm mới của mình đề cử cho cậu chàng: “Anh Thụy Dương, uống thử rượu mới của em không?”
“Được thôi.” Kiều Thụy Dương cầm ly rượu lên, lúc thấy màu sắc lòe loẹt trong ly thì nhíu mày hỏi, “Thứ này nhìn giống cầu vồng thế?”
“Đúng rồi đó, ly này được gọi là cầu vồng.” Thấy Kiều Thụy Dương nhấp một hớp xong thì Lý Ngôn Chi bắt đầu không kìm được sự tò mò của mình, cười tủm tỉm hỏi cậu chàng: “Ông chủ này, anh Yến thả thứ gì trong tầng hầm ó?”
Kiều Thụy Dương nhấp một hớp rượu, thản nhiên đáp: “Chó.”
Lý Ngôn Chi nghi ngờ: “Chó á?”
Kiều Thụy Dương giải thích: “Hồi trước tên Triệu Địch này bị chó cắn, bị thương nặng lắm, phải ở bệnh viện hai tháng ròng nên thành ra gã ta sợ chó nhất trên đời này.”
Lý Ngôn Chi ngớ người ra, giây sau cậu ta sợ hãi lắp bắp: “Anh Yến…Anh Yến điên rồi hả??? Em cứ tưởng anh ấy bảo Trần Tố đánh gã một trận cho bõ tức thôi chứ, ảnh nhốt gã vào cái hầm có chó ở trỏng thật luôn hả!? Đậu mọe ơi…. So với đánh bầm dập thì chiêu này hành hạ người ta phải biết.”
“Biết sao được, ai kêu gã có mắt như mù đụng vào cục cưng trong lòng của anh Yến mình chứ.” Kiều Thụy Dương nhún vai, thở dài cảm thán, “Nhưng phải nói lần này Giang Yến đã nương tay lắm rồi.”
“Nương tay á? Ý ông chủ là hồi trước anh Yến còn làm chuyện độc ác hơn chuyện này nữa hả?”
“Đúng rồi.” Cậu chàng gật đầu, “Chú mày đừng thấy Giang Yến đối xử tốt bụng với mọi người, lúc nào cũng bày ra vẻ không tranh với đời mà lầm, phàm là người chạm vào giới hạn của ảnh là ảnh sẽ chơi chết kẻ ấy.”
Vừa nhắc tới chuyện này thì Kiều Thụy Dương chợt nhớ lại chuyện cũ năm ấy.
Khi đó cậu chàng và Giang Yến cùng học trong một trường trung học nọ, lúc ấy trong lớp có tên kia lén lút xoi mối mẹ của anh, sau khi Giang Yến biết chuyện thì tỏ vẻ không sao cả nhưng ai biết hôm sau sau khi tan học xong anh trực tiếp đánh người ta nhập viện luôn.
Trong quá trình đánh nhau Giang Yến không hề cho đối phương cơ hội đánh trả, sau khi đánh xong tên kia bị thương nhưng anh thì chẳng xây xát gì, đã vậy anh còn đến bệnh viện ném thẳng cọc tiền rồi bảo rằng tiền bồi thường đó.
Khi ấy cha mẹ đối phương giận điên người, om sòm đòi đâm đơn kiện muốn giải quyết chuyện này và muốn tống Giang Yến vào tù. Lúc đó Giang Yến bình tĩnh gửi một tập hồ sơ cho bên luật sư nhà tên kia, nội dung bên trong viết công ty của cha đối phương bị nghi ngờ đạo nhái một thương hiệu nào đó.
Kết quả là đối phương phải đi cầu xin Giang Yến hòa giải, tên kia vừa xuất viện đã ngay lập tức chuyển sang trường khác học.
Năm ấy Giang Yến trẻ tuổi bốc đồng làm gì cũng chưa từng nghĩ đến hậu quả, cùng lắm cũng chỉ chuẩn bị trước mấy thứ dự phòng cho mình thoát nạn mà thôi.
Khách quan mà nói thì hiện tại anh đã kiềm chế nhiều lắm rồi.
Lần này chỉ tìm đúng nhược điểm sợ chó của Triệu Địch để đe dọa tinh thần của gã thôi.
Kiều Thụy Dương bình tĩnh lại uống thêm một hớp rượu cầu vồng.
Lý Ngôn Chi còn nhỏ nên chưa khám phá hết đại án ngoài kia, nghe cậu chàng nói vậy thì lo lắng vô cùng, cậu ta vừa lau quầy bar vừa á lên một tiếng: “Chắc sẽ không chết người đâu ha anh?”
Kiều Thụy Dương bật cười giơ tay đấm một cái vào vai tên ngốc Lý Ngôn Chi này: “Chú mày nghĩ Trần Tố là kẻ ăn không ngồi rồi hả? Hắn ta đi theo anh Yến lâu như vậy thì trình độ nặng nhẹ cũng phải biết chút chút chứ.”
“Cũng đúng ha …” Lý Ngôn Chi cười ngốc nghếch gãi đầu.
Kiều Thụy Dương uống gần hết rượu rồi nên đặt ly xuống đứng dậy: “Sắp đến giờ rồi, thôi anh đi vào xem gã ra sao để còn về, chú mày trông quán cho cẩn thận đấy.”
“Vâng thưa ông chủ.” Lý Ngôn Chi ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy tối nay anh có tới nữa không?”
“Không, tối nay anh đến bệnh viện thăm chị Lệnh Nghi của anh. “Kiều Thụy Dương khoát khoát tay, ngông nghênh đi về phía cửa sau của quán bar.
