Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 38



Thư Uyển biết rõ tại sao Giang Yến lại không muốn hôn nữa, nhưng nhác thấy vành tai đỏ rực của anh thì cô không dằn được lòng muốn đùa giỡn anh tiếp.

Ngón tay thon nhỏ của người con gái chống lên ngực anh nhẹ nhàng đẩy anh ra, Giang Yến tưởng rằng vì mình ôm cô chặt quá khiến cô khó chịu nên vội vàng ngồi thẳng người dậy.

Giây phút ánh mắt cả hai đối diện nhau, Thư Uyển tinh mắt thấy gân xanh hai bên thái dương của anh hơi nổi lên, người con gái chớp chớp mắt nhìn anh chăm chú, ngây thơ hỏi một câu: “Tại sao hôn nữa thì không ngủ được thế?”

Giang Yến biết cô đang giả đò nên hỏi ngược lại: “Em đoán xem?”

Thư Uyển bĩu môi: “Em không biết.”

Giang Yến cười: “Không biết à?”

Thư Uyển gật đầu, bảo đúng vậy, sao em biết được chứ?

Giang Yến ôm trán ra vẻ anh bó tay với em rồi, trông bất lực cực kỳ.

Thư Uyển vẫn chưa chịu yên, tiếp tục hỏi anh: “Vậy cuối cùng là gì?”

Cô cứ hỏi mãi như thể nếu hôm nay anh không cho cô câu trả lời xác đáng thì cô không buông tha cho anh vậy.

Giang Yến biết cô cố ý, dứt khoát không làm thì thôi mà đã làm thì phải làm cho tới, vậy nên lúc Thư Uyển hỏi lần nữa thì anh giơ tay ra tóm lấy tay cô: “Nếu Uyển Uyển đã muốn biết như thế thì không bằng tự sờ thử xem đi?”

Người con gái ngớ ra, hoàn toàn không ngờ anh sẽ nói như thế.

Cô chột dạ nhưng giây sau đã bình thường trở lại, cố ra vẻ bình tĩnh gật đầu: “Được thôi.”

Vừa dứt câu Thư Uyển đã nhích đến dồn sức dựa vào người anh, bàn tay đang bị anh nắm từ tốn vươn tới gần chỗ ấy.

Cô đang cược, cược xem Giang Yến có thật sự để cho cô sờ không.

Ánh mắt họ chạm nhau, hai người cứ im lặng nhìn nhau như thế.

Nhác thấy ngón tay Thư Uyển sắp chạm tới đích, Giang Yến hít một hơi thật sâu dùng chút lý trí còn lại của mình kéo dãn khoảng cách giữa hai người, chặt đứt hành động tiếp theo của cô: “Uyển Uyển, nếu em cứ như vậy thì sớm muộn gì cũng có chuyện thôi.”

Thư Uyển bị giọng điệu nghiêm túc nhưng cũng quá đỗi bất lực của anh chọc cười.

Người con gái cong môi cười rạng rỡ, lúc nhìn Giang Yến thì bỗng dưng cô cảm thấy rằng, thì ra từ trong sáng cũng có thể dùng để miêu tả một người đàn ông.

“Em ngoan chút đi được không?” Sợ cô lại nhào qua sờ mình thật nên Giang Yên giơ tay véo má cô, sau đó lại giữ chặt tay cô, đan mười ngón tay của họ vào nhau.

Thư Uyển nghe lời không nghịch nữa.

Nhưng có vài thứ một khi đã bị gợi lên thì rất khó dập tắt.

Tựa lưng trên sô pha một hồi, lát sau Giang Yến khó chịu thở ra một hơi.

“Em xem tiếp đi.” Giang Yến đứng dậy, vẻ mặt hơi cứng đờ, “Anh đi tắm đã.”

“Không phải tắm rồi sao?”

“Tắm chưa sạch.”

Tắm chưa sạch á?

Thư Uyển nhìn thân hình cao thẳng như cây trúc của anh, lúc thấy anh vội vã đi về phía nhà tắm thì mặt mày cô đong đầy sự vui vẻ.

Cuối cùng đêm này Thư Uyển cũng tìm được một bộ phim mình chưa từng xem như mong muốn.

Đợi Giang Yến bước ra khỏi nhà tắm đi về phía cô thì bấy giờ cô mới bấm chiếu phim.

Tuy gắn mác kinh dị nhưng bộ này cũng không đáng sợ lắm, coi được một nửa thì cô đã buồn ngủ đến nỗi híp mắt, dựa đầu lên vai Giang Yến bắt đầu mơ mơ màng màng.

Giang Yến thấy cô ngáp thì cúi đầu nhìn cô, khẽ hỏi: “Em muốn về phòng ngủ không?”

Người con gái dụi đầu vào vai anh, mơ màng trả lời: “Mệt quá, hay anh ôm em vào phòng đi?”

Trong ký ức của cô thì ấy là lần đầu tiên cô làm như thế trước mặt anh.

Giọng nói nhỏ nhẹ thấp thoáng sự nhõng nhẽo, dịu dàng thùy mị đến độ khác hẳn vẻ gai góc như ngày thường, nhìn chẳng giống cô thường ngày chút nào cả.

Giang Yến cười khẽ: “Lười đến vậy à?”

Thư Uyển bĩu môi, ngái ngủ thì thào với anh: “Vậy anh có chịu ôm hay không đây?”

Giang Yến nói đương nhiên anh phải ôm rồi, đôi mắt anh thắm đượm ý cười ôm cô khỏi ghế sô pha.

Chỉ là anh không ôm cô về phòng của cô.

Đợi tới lúc Thư Uyển phải ứng lại thì bản thân đã nằm vào ổ chăn mềm mại rồi.

Người con gái nằm trên giường của anh mờ mịt nhìn trần nhà, vào lúc cô vẫn còn đang ngơ ngác thì bỗng nghe thấy anh dịu dàng nói với mình rằng, “Anh ngủ cùng em nhé?”

Cũng chẳng đợi cô trả lời.

Giang Yến đã vén chăn lên nằm xuống, với tay ôm lấy eo cô kéo cô vào lòng mình.

Một đêm yên ả, Thư Uyển ngủ rất ngon.

Tướng ngủ của Giang Yến rất ngoan, không động đậy lung tung và cũng không gây ra âm thanh gì khác.

Và đôi tay ôm lấy eo Thư Uyển suốt đêm kia từ đầu đến cuối không hề làm thêm bất kỳ hành động quá trớn nào, dường như chỉ cần ôm cô thôi là anh đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Sáng thức dậy, Giang Yến đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Ăn sáng xong anh lái xe đưa cả hai cùng đến trường.

Giang Yến đi tìm thầy của mình để thảo luận chuyện luận văn tốt nghiệp, còn về Thư Uyển thì buổi sáng cô chỉ có một tiết, lúc cô đến lớp thì lớp học còn một tiếng nữa mới bắt đầu.

Lớp học trước tiết của cô vẫn chưa kết thúc, Thư Uyển tìm một phòng học trống khác vào ngồi tạm.

Chưa kịp ngồi nóng ghế thì đã nhận được tin nhắn thoại của Hạ Mãn Nguyệt.

Thư Uyển chuyển tin nhắn sang dạng văn bản để đọc, qua dòng chữ có thể nhìn ra được sự gấp gáp của Hạ Mãn Nguyệt: [Uyển Uyển ơi! Giờ cậu đang ở đâu đấy! Nếu tới trường rồi thì nhanh chóng đến chỗ bảng thông báo ở khu công tác sinh viên nha! Nhanh nha nhanh nha!]

Thư Uyển còn tưởng rằng Hạ Mãn Nguyệt có chuyện gì gấp nên cô nhanh chóng xách ba lô lên rời khỏi phòng học.

Phòng công tác sinh viên ở khu Tây, nằm đối diện sân thể dục ở tòa nhà dạy học số ba cô đang học.

Ra khỏi tòa dạy học, Thư Uyển băng ngang qua sân thể dục, lát sau đã thấy Hạ Mãn Nguyệt.

“Uyển Uyển! Ở đây này! Nhanh lên nhanh lên!” Hạ Mãn Nguyệt nhảy tưng tưng vẫy tay với cô, dưới ánh mặt trời yếu ớt ngày đông mái tóc ngắn ấy của cô nàng ánh lên một màu nâu nhạt.

Thư Uyển vừa tới nơi là cô nàng đã vội chạy bước nhỏ đến bắt lấy cánh tay của bạn mình kéo cô đến trước bảng thông báo.

Đứng trước bảng thông báo, Hạ Mãn Nguyệt chọc chọc kính thủy tinh bên ngoài bảng: “Cậu mau nhìn xem đây là gì…”

Thư Uyển tập trung nhìn vào chỗ cô nàng chỉ thì thấy hóa ra cái khiến Hạ Mãn Nguyệt kích động như vậy là một thông báo có liên quan đến Triệu Địch. But I know a place we can

Thông báo ghi rằng, vì Triệu Địch bị tình nghi có dính líu đến chuyện quấy rối t*nh d*c nên đã bị công an đưa đi điều tra. Đại học Nam Thanh cũng nhận được rất nhiều đơn tố cáo từ sinh viên, hiện tại trường đã giao hết toàn bộ chứng cứ đã qua xác minh cho công an, vì hành vi vô cùng xấu xa này nên kể từ hôm nay gã bị cách hết mọi chức quyền ở trường học này.

“Uyển Uyển, ngoài cậu ra thì tên khốn đó vậy mà còn quấy rối nhiều nữ sinh khác nữa!” Hạ Mãn Nguyệt sôi máu, “Uổng cho cái chức thầy giáo của gã! Thứ rác rưởi! Khốn nạn chết đi được!”

“Cũng may là nhờ có cậu lanh trí, ở quán bar ghi âm được chứng cứ gã quấy rối cậu rồi giao cho phía nhà trường, chứ nếu không thì chả biết bao giờ chuyện này mới được đưa ra ngoài ánh sáng nữa.”

Hạ Mãng Nguyệt bắt đầu mắng té tát, quai hàm bạnh lên trông rất giống chú chuột hamster nhỏ.

Thư Uyển bị dáng vẻ dễ thương hoạt bát của cô nàng chọc cười, cô nhìn Hạ Mãn Nguyệt, lúc chuẩn bị mở miệng thì nghe cô nàng nói: “Nhưng mà nhé, sao hôm nay trường mình xử lý nhanh thế nhỉ? Mình nhớ hồi đó trường mình có một đàn anh bị đột tử ở ký túc xá, người nhà anh đó làm ầm mấy ngày liền, còn đứng ở cổng trường giơ biểu ngữ luôn nhưng trường mình chẳng đưa ra thông báo gì sất, giáo viên còn không cho tụi mình thảo luận việc này luôn cơ mà.”

Hình như có việc này thật.

Thư Uyển hơi mím môi, nhờ Hạ Mãn Nguyệt nhắc nhở cô mới chợt nhớ ra một chuyện.

Chiều hôm qua trước khi lên lớp cô có đi tìm thầy Trần phụ trách quản lý công việc nội bộ của học viện nghệ thuật, lúc Thư Uyển đưa đoạn ghi âm Triệu Địch quấy rối cô ở quán bar cho ông ta thì ông ta tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc rồi ngay lập tức kéo cô ra khỏi phòng làm việc.

Ông ta một mực khuyên cô đừng làm ầm lên, Thư Uyển bảo rằng không làm ầm cũng được nhưng phía nhà trường phải nhanh chóng giải quyết chuyện này, ông ta đồng ý ngay lập tức nhưng vẻ mặt rất gấp gáp, giống như đang qua loa lấy lệ với cô vậy.

Vì phải lên lớp gấp nên cô không tiếp tục kì kèo thêm với ông ta nữa.

Vốn dĩ cô định là nếu ông ta thật sự làm việc lấy lệ với cô, và nếu mấy ngày tiếp theo bên phía nhà trường vẫn giữ im lặng thì cô sẽ đến cục cảnh sát tố giác, để bên đó vào cuộc điều tra.

Nhưng chiếu theo thông báo này thì Triệu Địch còn quấy rối nhiều người khác nữa, mà những người đó cũng đã báo công an rồi.

Tự mình tạo nghiệp chết lúc nào chẳng hay.

Thư Uyển thôi không suy nghĩ nữa, nhỏ nhẹ nói với cô nàng: “Chứng cứ đó của mình chỉ là hạt cát trên sa mạc thôi, cho dù không có mình thì sau này cũng sẽ có những nữ sinh khác dũng cảm đứng dậy lên tiếng. Hơn nữa chiếu theo thông báo này thì có thể thấy có rất nhiều người tố cáo Triệu Địch tội quấy rối, với cả phía cảnh sát cũng nhúng tay vào nữa nên nếu trường học không muốn có vết nhơ thì đương nhiên phải xử lý cho nhanh thôi.”

Hạ Mãn Nguyệt ngẫm nghĩ, lẩm bẩm: “Cũng đúng…” 

Thư Uyển cúi đầu xem thời gian trên điện thoại, nhắc nhở cô nàng: “Sắp đến giờ rồi, chúng ta chuẩn bị lên lớp thôi.”

Hạ Mãn Nguyệt gật đầu, khoác tay Thư Uyển đi khỏi khu công tác sinh viên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...