Ghen* như thế nào?
(*)Ăn giấm
Giang Yến ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng đáp lại một câu hết sức ngớ ngẩn: “Lấy sủi cảo chấm ăn.”
Thư Uyển ngẩn ra trong chốc lát, cô chớp chớp mắt nhìn anh, cuối cùng bị anh chọc cho phì cười: “Giang Yến, anh thú vị thật đấy.”
Mỗi lần Giang Yến nói những câu đùa vui thì Thư Uyển luôn trả lời anh như vậy.
Giang Yến nhìn người con gái đang cười đến cong mắt ấy, bỗng nhiên anh nghĩ nếu hôm nay đổi thành người khác nghe thấy anh nói những câu trẻ con như vậy thì chắc chắn họ sẽ cho là anh rất nhạt nhẽo.
Đang lúc cười đùa, đột nhiên sau lưng có một giọng nam vang lên hỏi: “Hai người ở chỗ này anh anh em em gì đó?”
Thư Uyển và Giang Yến cùng quay đầu lại xem.
Người vừa lên tiếng là Kiều Thụy Dương – kẻ khoan thai đến trễ.
“Ngưỡng mộ à?” Giang Yến hỏi.
“Ngưỡng mộ cái búa.” Kiều Thụy Dương trợn mắt, cậu chàng giơ tay nện một cú vào vai anh.
Anh cười hỏi cậu chàng bị chọc trúng chỗ đau nên thẹn quá hóa giận à.
Thư Uyển đứng kế bên mỉm cười nhìn họ đùa giỡn với nhau.
Cùng lúc đó có tiếng ai đó vang lên trong đại sảnh: “Ông Lý, ông đến rồi à!”
Ba người theo phản xạ nhìn về hướng đó.
Giang Yến nắm lấy tay cô, cụp mắt xuống nhìn cô, “Chúng ta qua đó đi.”
Kiều Thụy Dương đứng bên cạnh thấy cảnh này thì trợn trắng mắt khinh khỉnh, “Chậc, làm như người ta không có ai nắm tay không bằng.”
Cậu chàng nói xong thì giơ tay ra tự nắm lấy tay mình.
Thư Uyển bị hành động của cậu chàng chọc cười, cô đột nhiên nghĩ tính cách này của Kiều Thụy Dương khá giống Hạ Mãn Nguyệt ấy chứ.
Họ cứ thế nói nói cười cười suốt dọc đường, cất bước xuyên qua hành lang bước vào đại sảnh.
Người tới chúc thọ rất đông, có không ít người vây quanh Lý Thừa Dương. Thư Uyển, Giang Yến và Kiều Thụy Dương cũng không vội, bọn họ đứng ở một bên tám chuyện, đợi người tản bớt rồi mới bước đến gần.
Đi đến nơi, Lý Thừa Dương vừa liếc mắt sang đã nhận ra Thư Uyển: “Nhóc Uyển đấy à! Đã lâu không gặp!”
Thư Uyển gật đầu cười: “Chào thầy Lý ạ.”
Ánh mắt Lý Thừa Dương lướt qua bàn tay đang nắm lấy nhau của Giang Yến và Thư Uyển, ông còn tưởng là mình nhìn nhầm nên hơi cúi xuống chỉnh mắt kính nhìn lại, sau đó ngẩng đầu nhìn bọn họ: “Ôi, hai đứa…”
Giang Yến mỉm cười, anh giơ bàn tay đang nắm lấy tay Thư Uyển lên, giọng điệu mang chút ý khoe khoang: “Ông Lý, hiện tại Uyển Uyển là bạn gái cháu.”
Sau khi Lý Thừa Dương chắc chắn rằng mình không nghe lầm xong thì bấy giờ mới bật cười ha ha, trêu anh: “Thằng nhóc này nha, ánh mắt tốt y như ba con vậy.”
Vừa dứt lời ông lại nhìn sang Thư Uyển: “Nếu đã bên nhau rồi thì sau này nhóc Uyển đừng gọi ông là thầy nữa, con học như Giang Yến gọi ông là ông Lý là được.”
Thư Uyển mỉm cười: “Dạ, ông Lý.”
Lý Thừa Dương cũng không muốn để đám thanh niên bọn họ đứng mãi như vậy, ông vội nói: “Tốt tốt tốt, đi, Tiểu Yến, mau đưa nhóc Uyển vào chỗ ngồi đi.”
Kiều Thụy Dương – người bị ngó lơ nãy giờ rốt cuộc đứng ngồi không yên: “Ông Lý! Sao ông lại như vậy hả! Ông coi cháu là không khí à!?”
Lý Thừa Dương quay sang, ông vui vẻ nháy mắt: “Ồ, Tiểu Thụy Dương à ha ha ha, ông không nhìn thấy cháu, tới đây tới đây tới đây, cháu cũng mau ngồi xuống đi.”
“Cháu mà biết vậy là cháu không mang quà mừng đến đâu!”
“Được lắm, thằng nhóc này sao mà nhỏ nhen thế chứ hả!” Lý Thừa Dương chẹp miệng, “Giang Yến, cháu nhanh lên nhanh lên, mau đưa nó đi đi.”
Lý Thừa Dương bảo Giang Yến dẫn Thư Uyển ngồi vào bàn chính, cũng kêu Kiều Thụy Dương ngồi xuống.
Về phần Cát Mộng Nhã – người khiêu khích Thư Uyển trong phòng trà, cô ta đi vào ngồi ở một góc của sảnh chính nhưng rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Bữa tiệc của Lý Thừa Dương giản dị hơn Thư Uyển tưởng tượng, mọi người tụ tập lại nói chuyện gia đình, không một ai uống rượu, nhìn giống như một buổi gia yến không thể bình thường hơn.
Nhưng có lẽ vì Thư Uyển là gương mặt mới nên một số người ở đây luôn đưa ánh mắt tò mò về phía cô.
Cả nam lẫn nữ đều tò mò, mỗi người mỗi suy nghĩ khác nhau nhưng Thư Uyển cũng nhìn thấu được đại khái.
Giang Yến lại dường như được trang bị một thiết bị che chắn tự động, đôi mắt của anh luôn dõi theo Thư Uyển, anh rót trà cho cô, phục vụ đồ ăn cho cô, việc gì anh cũng làm cho cô.
Cảm giác này có thể tóm tắt trong bốn chữ: có người chống lưng.
Mặc dù Thư Uyển không phải kiểu người yếu đuối, gặp chuyện cô cũng sẽ không để mình chịu thiệt thòi nhưng giờ đây khi có người bảo vệ mình trong mọi chuyện thì bấy giờ cô đã thực sự trải nghiệm được cái gì gọi là trở nên mềm yếu sau khi yêu đương rồi.
Sau khi tham dự tiệc mừng thọ xong, do Kiều Thụy Dương bận việc nên đã rời đi trước.
Giang Yến chơi cờ với Lý Thừa Dương, Thư Uyển ngồi bên cạnh xem họ chơi một ván.
Trình độ của Giang Yến rõ ràng cao hơn Lý Thừa Dương nhưng anh lại vô cảm hạ lệch vị trí ở bước cuối cùng, tạo cơ hội cho Lý Thừa Dương giành chiến thắng.
Sau khi Lý Thừa Dương hạ quân cờ đen cuối cùng xuống thì ông cảm thấy chẳng phấn khởi chút nào, bĩu môi: “Chả thú vị gì hết, thằng nhóc này cháu cố ý nhường ông.”
Giang Yến khẽ cười, anh nói rằng đó không phải là cố ý, là do cháu tài nghệ không bằng ông thôi.
Lý Thừa Dương cũng lười trả lời anh, ông ngửa người ra sau cầm chung rượu nhỏ trên bàn uống một hớp, sau đó nhìn sang cô gái cạnh mình: “Nhóc Uyển này, ông nhớ cháu cũng đang học ở Nam Thành giống Giang Yến phải không?”
“Dạ đúng rồi ạ, ông Lý.”
“Cháu học chuyên ngành quốc họa hả?”
“Dạ.”
“Cháu có tác phẩm nào không, nếu có thì cho ông xem được không?”
Thư Uyển cụp mắt suy nghĩ một lúc, cuối cùng mở điện thoại ra cho Lý Thừa Dương xem ảnh chụp những tác phẩm mà cô khá hài lòng trong mấy năm qua.
Lý Thừa Dương tháo kính ra dụi đôi mắt nhức nhối của mình, sau đó ông đeo kính lại cẩn thận xem xét tranh của Thư Uyển.
Các tác phẩm của Thư Uyển rất có hồn, thậm chí chúng còn xuất sắc hơn những tác phẩm của Hạ Thu Nhã mấy lần.
Lý Thừa Dương nhìn đến xuất thần, còn Thư Uyển thấy Lý Thừa Dương nhíu mày thì tưởng rằng do mình vẽ xấu quá, nghĩ thế lòng cô phút chốc căng thẳng không thôi.
Qua một lúc lâu sau cũng không đợi ông lên tiếng nhận xét, cô lấy hơi rồi nhỏ nhẹ nói: “Ông Lý, cháu tài nghệ kém cỏi, khiến ông chê cười rồi.”
Lý Thừa Dương để điện thoại di động xuống, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn cô: “Nhóc Uyển này, cháu có muốn đến chỗ ông học vẽ không?”
Người con gái sững sờ: “Ông không phải đã … ngừng nhận học sinh rồi sao ạ?”
“Không nhận học trò là không nhận những người không có thiên phú.” Lý Thừa Dương cười liếc nhìn Giang Yến, “Ừm, ví dụ như người này đây, trước đây nó đã bị ông đuổi đấy.”
Thư Uyển hết sức ngạc nhiên: “Giang Yến từng học vẽ ở chỗ ông sao ạ?”
Lý Thừa Dương: “Chứ gì nữa! Nhưng thằng nhóc này thế mà lại bị mù màu. Cháu xem có lạ không cơ chứ, mẹ nó Đường Như cũng là một người có danh tiếng trong giới nghệ thuật, thế mà sinh ra đứa con trai bị mù màu.”
Giang Yến bị mù màu?
Thư Uyển quay đầu nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh mình, thấy hơi khó tin.
Giang Yến ho sặc sụa, anh nắm tay che lên môi, mang tai hơi đỏ lên.
Tự dưng khuyết điểm bị phanh phui trước mặt người con gái mình thích nên làm sao mà Giang Yến có thể ngồi yên được, anh dở khóc dở cười nhìn Lý Thừa Dương: “Ông Lý, ông như vậy là không được đâu.”
Lý Thừa Dương vỗ bàn cười haha: “Ha ha ha, làm sao? Sợ mất mặt trước nhóc Uyển hả? Chẳng lẽ vì cháu mù màu mà con bé không thích cháu nữa hả?” Trade my whole life just to be
Giang Yến : “Lỡ bị như vậy cũng không chừng.”
Lý Thừa Dương: “Vậy nhóc Uyển này, cháu nói ông nghe xem, Giang Yến bị mù màu thế kia thì cháu còn cần nó nữa không?”
Thư Uyển cụp mắt cười, giọng nói thắm đượm sự dịu dàng: “Cần ạ.”
