Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 6



Từ đại học Nam Thanh đến “cảng đêm không ngủ” này phải lái xe mất khoảng 45 phút.

Khi Giang Yến đến nơi thì buổi lễ khai trương quán bar của Kiều Thụy Dương đã hoàn tất.

Cánh cửa được trang trí bằng đèn led cùng với những bông hoa nhiều màu sắc, nếu không phải có biển số nhà màu đen thì có lẽ anh đã nhầm đây là một cửa hàng bán đồ người lớn rồi.

Giang Yến xuống xe, người phục vụ ở cửa nhanh chóng chạy ra mở cửa chào đón, cung kính hỏi anh: “Xin hỏi, ngài là sếp Giang phải không ạ?”

Anh lạnh nhạt ừ.

Người phục vụ giơ tay dẫn anh vào trong: “Mời ngài đi lối này.”

Phong cách trang trí các quán bar của Kiều Thụy Dương đều giống nhau, nơi nào cũng đều sang trọng lộng lẫy và cao cấp, luôn mang đến cho người ta cảm giác đây là phòng Cabaret đến từ mấy thế kỷ trước. Các quán bar trước đây đều đặt tên tiếng Anh, có người đến đó mấy lần liền nhưng mãi không nhớ được tên quán, lượng khách quay lại cũng không nhiều nên kinh doanh không tốt lắm.

Nhưng lần này Kiều Thụy Dương đã kéo Giang Yến cùng đầu tư vào “cảng đêm không ngủ” này.

Giang Yến đưa ra một số ý tưởng trang trí và thẳng thừng bỏ hết mấy phong cách xa hoa của Kiều Thụy Dương, anh áp dụng phong cách trang trí tối giản với tone đen vàng làm chủ đạo và xám trắng làm nền. Tuy toàn màu tối nhưng không hề mang đến cảm giác u ám nặng nề vì trên trần nhà được thiết kế một lớp kính pha lê, ánh sáng sẽ được phản chiếu qua lớp kính uốn lượn xuống khiến cho quán bar trông càng sang trọng hơn. spring is on my mind

Quán vừa trang trí xong là Kiều Thụy Dương đã tức tốc quay video gửi cho Giang Yến xem ngay, cậu chàng liên tục nói wow wow wow đậu mọe tuyệt vời, mọe nó đẹp tuyệt vời ghê luôn! Còn nói gì mà lần này chắc chắn sẽ không lỗ vốn đâu! Cậu chàng còn khẳng định từ giờ mình sẽ trở thành hoàng tử quán bar số 1 ở thành phố Bắc Thanh này.

Lúc đó Giang Yến còn cười cười mỉa mai rằng sắp tới cậu chàng sẽ có rất nhiều người theo đuổi cho mà xem.

Bấy giờ Kiều Thụy Dương mới kịp phản ứng lại, cậu chàng nhanh chóng sửa lại: “Át chủ bài số một! Át chủ bài số một!”

Có điều lần này Kiều Thụy Dương lựa chọn mặt bằng rất tốt, đoán chừng có thể kiếm ra tiền thật.

Giang Yến đi qua hành lang phía trước tiến vào sảnh chính, vừa vào đã thấy một nhóm nam nữ đang ngồi cùng nhau trong gian phòng lớn nhất, có người nào đó chợt hét lên: “Có dám chơi không! Ai thua sẽ phải cởi một món trên người ra!”

Khung cảnh rất sôi động.

Giang Yến đi thẳng tới.

Người phục vụ đi cạnh anh chạy đến đằng trước mấy bước đi đến gần chiếc ghế sofa bằng da kia ngồi xổm xuống, cẩn thận đến gần Kiều Thụy Dương đang ngồi trên ghế: “Ông chủ Kiều, bạn của anh đến rồi.”

Kiều Thụy Dương đang nâng cốc đột nhiên ngồi thẳng dậy, cậu chàng quay lại thì thấy Giang Yến nhướng mày trêu ghẹo mình: “Náo nhiệt quá nhỉ, ông chủ Kiều.”

“Náo nhiệt đếch gì.” Kiều Thụy Dương nói kháy, đứng dậy dịch sang một bên ra khỏi ghế chủ vị, “Sao muộn thế này mới tới?”

Nói xong cậu chàng nói với tất cả mọi người ở đây: “Tới đây tới đây, để tôi giới thiệu với các anh em, đây là Giang Yến, bạn thân từ bé của tôi!”

Giang Yến ngồi xuống: “Trên đường có chút việc nên tới muộn.”

Kiều Thụy Dương sửng sốt: “Chuyện gì quan trọng hơn việc tham dự lễ khai trương của emm!?”

Lúc Giang Yến đang định nói chuyện đó còn quan trọng hơn việc khai trương này thì một cô gái mặc váy đen có mái tóc gợn sóng ngồi bên phía kia bàn lên tiếng ngắt lời anh: “Giang Yến, cái tên này nghe quen quen…..là Giang Yến của tập đoàn Giang Thụy hả?”

Hướng Đông ngồi bên cạnh cô gái ấy bất đắc dĩ hỏi lại: “Dao Dao ơi em bị ngốc à? Nam Thanh còn có mấy công tử họ Giang nữa?”

Thời điểm mới ra làm ăn Hướng Đông là trợ thủ đắc lực của Kiều Thụy Dương, tuy không có học vấn, tuổi còn trẻ nhưng giải quyết vấn đề đâu ra đấy nên nếu có chuyện gì thì Kiều Thụy Dương cũng rất tin tưởng giao cho cậu ta đi xử lý.

Vì thế khi vừa thấy Dao Dao muốn hỏi thêm gì nữa thì Hướng Đông lập tức liếc mắt cảnh cáo rồi đẩy đĩa trái cây tới, trầm giọng nói với cô ta: “Đừng hỏi nhiều quá.”

Dao Dao cũng biết thân biết phận ngậm miệng lại nhưng cô ta vẫn không nhịn được mà đánh giá anh.

Giang Yến sở hữu một đôi mắt hẹp dài hai mí phổ biến, đuôi mắt có một nốt ruồi nhỏ nổi bật. Vóc dáng của anh rất cao, đôi chân dài vắt chéo dù có tựa lưng vào ghế sô pha màu đen thì vẫn cao hơn người bên cạnh nửa cái đầu.

Hình như anh không thích đến những nơi như thế này lắm, bàn tay thon dài với khớp xương rõ ràng cầm ly rượu lắc nhẹ, kể từ lúc bước vào phòng luôn duy trì vẻ biếng nhác. Khi Kiều Thụy Dương nói chuyện với anh anh cũng chỉ lười biếng ậm ừ vài tiếng hoặc khẽ gật đầu, ngay cả khi cười khóe môi cũng chỉ hơi cong lên một chút, nếu không để ý sẽ không thể thấy được.

Mấy người cùng tuổi với Giang Yến không có mấy ai được nổi tiếng như anh, nếu có ai nổi tiếng như anh đi chăng nữa nhưng từ ngoại hình, khí chất đều không thể so với anh được. Ngay cả Kiều Thụy Dương – người từng được rất nhiều công ty tiếp cận để quay quảng cáo nhưng giờ đây ngồi ngay bên cạnh anh cũng phải lép vế mấy phần.

Dao Dao mím môi nghĩ thầm, e rằng công tử sống ở Roma này sẽ khinh thường khi ngồi cùng bàn với bọn họ cho xem.

Đáng tiếc quá đi, Dao Dao nói trong bụng rồi thôi không nhìn anh nữa, chuyển sang đánh giá những người khác ở trong phòng nhằm muốn chọn một đối tượng khác đơn giản hơn.

Hôm nay là ngày khai trương đầu tiên, Kiều Thụy Dương không mở cửa cho mọi người vào chơi mà chỉ mời một số bạn bè thân thiết đến tham gia.

Giang Yến nhìn quanh cả phòng, hầu hết những người ở đây là những người mà anh đã gặp qua nhưng không nhớ tên nổi, một số khác thì chưa gặp bao giờ.

Anh là một người lười giao tiếp nhưng những người có mặt tại đây đều đã nghe qua danh tiếng của anh, và ở một mức độ nào đó họ đều muốn được làm quen với anh.

Vậy nên ngay khi nhìn thấy ly của Giang Yến đã hết rượu thì một chàng trai tóc nhuộm đỏ mỉm cười đẩy cô gái mặc váy máu hồng bó sát chỉ đủ ôm được phần mông ngồi bên cạnh mình một cái, ra hiệu cho cô ả sang chỗ anh: “Nào Tiểu Nhã, đi rót rượu cho anh Yến đi.”

Tiểu Nhã trang điểm rất đậm, lông mi vừa dài vừa dày, trên mí mắt có đính một lớp kim tuyến vừa nhìn thoáng qua là biết ngay cô ả này thường xuyên lui tới những nơi như thế này.

“Nào, anh Yến.” Tiểu Nhã õng ẹo từ phía bên kia đi tới chỗ anh, nhõng nhẽo nói với anh, “Để em rót cho anh một ly nha.”

Giang Yến ngửi thấy một mùi nước hoa nồng nặc, lông mày anh nhíu chặt lại.

“Không phiền cô.” Anh nói rồi cầm lấy ly rượu trên bàn không muốn ai chạm vào nó. Tiểu Nhã không hiểu được hàm ý của anh nên cứ tưởng anh đang khách sáo với mình mà thôi, vì thế cô ả vươn tay định lấy ly rượu trong tay anh, mặt mày vẫn tươi cười vui vẻ: “Không phiền không phiền, nào anh Yến, uống chút rượu đi anh.”

Vẻ mặt của Giang Yến lập tức thay đổi.

Anh ngước mắt lên đối diện với ánh mắt của cô ả, nơi đáy mắt phút chốc tối đen lạnh lẽo, ngay cả giọng nói cũng trầm đi: “Tôi nói lần nữa, đừng làm phiền tôi.”

Bàn tay đang duỗi ra của Tiểu Nhã dừng lại giữa không trung, cô ả bị ánh mắt của Giang Yến dọa sợ, phút chốc không biết nên nói gì.

Bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc đông cứng lại, Kiều Thụy Dương thấy tình hình không ổn nên vội vàng đưa ly của mình ra: “Nào nào Tiểu Nhã, rót cho tôi đi, ly của tôi hết rồi.”

Tiểu Nhã phản ứng lại, cô ả xấu hổ cười một tiếng nhanh chóng trả lời: “Đây đây, anh Thụy Dương!”

Bầu không khí yên tĩnh nháy mắt khôi phục lại sự náo nhiệt ban nãy.

Ai hát thì hát, ai uống rượu thì uống rượu, vô tư nhưng khoan khoái ngây ngất.

Có lẽ vì thấy Giang Yến có thái độ không tốt với Tiểu Nhã nên không có cô gái nào dám đến gần để nói chuyện với anh nữa.

Nhưng tên đàn ông tóc đỏ vừa bảo Tiểu Nhã đi rót rượu kia vẫn không cam lòng lắm, ngay lúc Tiểu Nhã vừa đi toilet là hắn ta đã cầm ly rượu đến ngồi xuống cạnh anh.

“Anh Yến, uống một ly nhé.” Hắn ta đưa chiếc ly qua.

Giang Yến theo phép lịch sự nhận ly rượu, khi hai chiếc ly chạm nhau thì người đàn ông tóc đỏ cười toe toét tự giới thiệu: “Tôi tên Nhậm Tề, trước đó tôi từng làm việc cho anh Tạ Châu.”

Giang Yến nghe thấy tên của Tạ Châu thì liếc sang nhìn Nhậm Tề, nếu nói vậy thì hình như anh đã gặp hắn ta ở chỗ Tạ Châu rồi thì phải.

Nhậm Tề nhìn bộ dáng trầm tư của Giang Yến, vội vàng tiếp tục câu chuyện: “À, anh Yến, anh không thích mẫu người như Tiểu Nhã sao? Vậy anh nhìn thử xem có thích ai trong số họ không? Mấy cô ấy đều là sinh viên đại học hết đấy.”

Nhậm Tề giơ tay chỉ vào mấy cô gái ngồi ở rìa: “Anh yên tâm, những người ở đây hôm nay toàn là lần đầu tiên đến đây, trước đó họ chưa từng qua lại với ai cả, ai nấy đều rất trong sáng và sạch sẽ.”

Lông mày của Giang Yến mất tự nhiên động đậy, anh cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái, vẻ mặt thấp thoáng sự khó chịu.

Nhậm Tề vẫn nói không ngừng: “Anh Yến này, ở đây nhiều em gái như thế mà anh không thích ai hết à? Vậy nói cho tôi biết đi, anh thích kiểu như thế nào?”

Anh thích kiểu như thế nào ư?

Giang Yến cụp mắt xuống, cầm ly whisky trên bàn lên lắc nhẹ.

Trong lúc hỗn loạn anh vô thức nghĩ đến Thư Uyển.

Nhớ đến đôi mắt thắm đượm vẻ lạnh lùng ấy của cô, nhớ cả tấm lưng run run đứng trong ánh hoàng hôn mờ ảo đó.

Mùa hè năm ấy anh cùng với mẹ mình là bà Chu Đường Như đến trấn Nam Khê để dưỡng bệnh.

Ngày đầu tiên đến, một mình anh ra ngoài đi dạo đi đến bên một dòng sông nhỏ không biết tên đã nhìn thấy người con gái đó đang đứng trên cầu Vòm dưới ánh trăng mờ ảo.

Khi đó có làn gió nhẹ nhàng êm ái thổi qua chiếc váy trắng tinh không một nếp nhăn của cô, anh thấy cô bình tĩnh giơ tay tát vào mặt chàng trai đứng đối diện – người đang kéo lấy tay cô.

*

Rõ ràng trông cô nhã nhặn và lạnh lùng như thế nhưng tính cách lại dữ dằn quá thể.

Tựa như cây mai ngày đông mọc trên đỉnh núi lạnh giá, cho dù tuyết đêm dày đặc nhưng vẫn kiên cường nở hoa, ngay cả những cơn gió mạnh cũng không thể thổi bay chúng.

Khóe môi Giang Yến hơi cong lên nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.

Nhậm Tề vẫn đang líu ríu: “Anh Yến này, hôm nay anh chọn lấy một người đi, tối nay tôi đưa người đến chỗ anh.”

“Hoặc nếu anh không muốn mang về nhà thì tôi đặt cho anh một phòng nhé? Ngay bên cạnh chỗ này có một khách sạn tình thú……”

Giang Yến nâng ly lên uống cạn, khi anh đặt ly xuống thì đáy ly chạm vào mặt bàn đá cẩm thạch tạo ra một tiếng giòn vang, anh không để ý đến Nhậm Tề, thong dong đứng dậy: “Về trước đây.”

Nhận Tề sững sờ: “Hả?”

Kiều Thụy Dương đang chơi xúc xắc thấy thế ngẩng đầu nhìn anh, cậu chàng ngạc nhiên: “Sao anh đi sớm thế?”

Giang Yến vỗ vai Kiều Thụy Dương nói đầy ẩn ý: “Sau này chọn kỹ chút, không phải ai cũng cho vào đâu

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...