Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 78



“Ở tòa lâu đài cổ bên Pháp, trong căn phòng ở tầng một nằm cạnh vườn hoa phía tây có một tấm ảnh của chị ấy.”

“Chị ấy ngồi trên xe lăn, đằng sau là tháp Eiffel.”

“Hình như bức ảnh đã được chụp từ mấy năm trước rồi, trông màu ảnh đã hơi cũ.”

Ảnh của Lệnh Nghi ư?

Sau khi nghe Thư Uyển nhắc lại thì lúc này Giang Yến mới sực nhớ lại một câu chuyện cũ: “Bức ảnh đó là do anh chụp.”

Thư Uyển thoáng ngạc nhiên: “Anh chụp à?”

Giang Yến khẽ ừm một tiếng, nói tiếp: “Hồi trước lúc Lệnh Nghi sang Pháp chữa bệnh, khi ấy anh và bố mẹ anh cũng đang ở Pháp nên gia đình anh đã mời gia đình Lệnh Nghi đến lâu đài ở chung một khoảng thời gian.”

“Bức ảnh mà em thấy kia được chụp lúc Lệnh Nghi vừa hoàn thành xong buổi kiểm tra sức khỏe đầu tiên, ngày ấy hai gia đình đi chơi chung với nhau nên anh đã chụp ảnh cho chị ấy. Còn tấm ảnh trong căn phòng kia có lẽ là một tấm ảnh khác mà hai gia đình đã cùng chụp chung đó.”

Thì ra là vậy.

Người con gái nhìn anh, tức thì hiểu rõ tất thảy mọi chuyện của trước kia.

Mặc dù lúc cô gặp Kiều Thuỵ Dương và Lệnh Nghi là cô đã đoán được phần nào rồi, song bây giờ chính tai nghe Giang Yến kể lại chuyện này thì cô vẫn cảm thấy sự hiểu lầm vào ba năm trước kia vẫn nực cười quá thể.

Thư Uyển cúi đầu nhếch môi cười, thấy mỉa mai quá.

“Sao vậy em?” Giang Yến ngơ ngác nhìn cô.

“Không có gì đâu ạ, tự dưng em thấy mình đần quá thôi.” Thư Uyển xua xua tay, ngồi xuống cầm ly nước trái cây uống một hớp.

“Tại sao em nói thế?” Giang Yến không hiểu ý cô, cũng ngồi xuống theo.

Thư Uyển còn chưa kịp mở miệng trả lời thì Giang Yến đã nhanh chóng nhận ra chi tiết quan trọng mà anh đã lờ đi nãy giờ, anh ngớ ra nhìn cô: “Uyển Uyển ơi, đừng bảo là em…”

Người con gái mờ mịt: “Dạ?”

Giang Yến: “Lúc hai đứa mình ở lâu đài cổ anh nhớ là có một đêm em gặp ác mộng, sau khi tỉnh em còn hỏi anh có từng đưa cô gái nào khác đến Pháp hay không, khi ấy chẳng lẽ em…”

Nhưng Giang Yến chưa nói hết câu thì Thư Uyển đã cười khẽ ngắt lời anh, “Anh đoán đúng rồi đó.”

“Hôm đó em vô tình bước vào phòng của Lệnh Nghi, và thấy bức ảnh của chị ấy.”

“Lúc đó em cầm tấm ảnh đi hỏi Jasmine là có biết cô gái trong ảnh không, Jasmine nói cô bé chưa từng gặp bao giờ, nhưng cô bé biết vào mấy năm trước hôm nào anh cũng ở đây chăm sóc cho cô gái này hết. Và cả anh còn dặn không được cho người khác tự ý vào nên khi đó em nghĩ rằng ngoài em ra, anh còn từng đưa một người khác đến Pháp nữa.”

Giang Yến dở khóc dở cười, nhẹ nhàng biện minh: “Anh dặn không được cho người khác vào là vì Lệnh Nghi cần một không gian yên tĩnh để dưỡng bệnh, nhưng lúc chúng ta đến lâu đài thì chị ấy đâu còn ở đó nữa đâu mà được vào hay không được vào cơ chứ…”

Anh im lặng một lát, lát sau vừa mừng vừa ngạc nhiên hỏi cô: “Vậy hoá ra tối hôm đó em ghen ư?”

Thư Uyển gật đầu, nhìn anh nhẹ nhàng ừm một tiếng.

Giang Yến bất ngờ quá đỗi: “Lúc đó em ghen thật đấy à?”

“Sao anh ngạc nhiên vậy ạ?” Người con gái liếc anh, thỏ thẻ: “Em không chỉ ghen có mỗi lần đó thôi đâu.”

Giang Yến vô cùng ngạc nhiên: “Còn lần nào nữa hả?”

Thư Uyển gật đầu, khẽ mím môi nhớ đến lần anh đưa mình đến câu lạc bộ giải trí.

Bỗng khựng mất mấy giây, sau đó cô nương theo những gì mình nhớ kể lại ngắn gọn cho Giang Yến nghe những chuyện mình vô tình nghe được từ miệng của hai cậu con trai trong nhà vệ sinh kia.

Giang Yến nghe xong thì ngẩn ngơ một hồi.  

Anh nhớ rõ vào chính đêm hôm đó Thư Uyển đã nói với anh rằng, cô muốn dọn về căn chung cư kia sống một mình một thời gian.  

Vì lúc đó Giang Yến đã nhuốm chút men say nên thành ra anh không khống chế được cảm xúc của mình, hôm ấy cũng là lần đầu tiên anh nổi giận với Thư Uyển.

Anh nắm chặt tay cô, không chịu để cô xuống xe.

Mãi đến khi cô lạnh lùng nhìn sang nói rằng, “Giang Yến anh biết mà, dù anh không cho chú Lý dừng xe thì em vẫn có cách xuống xe”.

Thì lúc ấy anh mới chịu thua, đồng ý để cô dọn ra Xuyên Lan.

Lúc ấy anh cứ nghĩ, sở dĩ cô muốn dọn ra ngoài ở là vì cô đã mất hết hứng thú với mối quan hệ này rồi, vì cô đã chán anh nên cô muốn dùng cách này để buộc anh chọn cách chia tay.

Nhưng anh không bao giờ ngờ rằng những cảm xúc khác lạ vào hôm ấy của cô là bắt nguồn từ lý do này.

Giang Yến nhìn cô gái trước mặt mình chăm chú, xác nhận lại một lần nữa: “Vậy cái lần chúng ta cãi nhau trên xe, em nói muốn chuyển về chung cư ở là vì em nghĩ anh và Lệnh Nghi có mối quan hệ không bình thường à?”

“Đúng vậy.” Thư Uyển bình tĩnh trả lời, khi nghĩ lại những chuyện cũ cô vẫn thấy hơi buồn cười, nhưng cô biết có những chuyện mình cần phải cho anh hay.

Người con gái cười khẽ, ngước mắt nhìn anh: “Thật ra em là người rất xấu tính.”

Thư Uyển thở dài, sau khi im lặng sắp xếp câu chữ lại xong thì bấy giờ cô mới từ tốn nói: “Lúc đó sau khi hiểu lầm anh và Lệnh Nghi thì em vừa muốn hỏi thẳng anh là chuyện đó có phải thật sự là như vậy không, vừa lo sợ rằng điều em nghe được sẽ không phải là câu trả lời em mong muốn. Thậm chí em còn nghĩ, dù em có nghe được câu trả lời như em mong muốn đi chăng nữa thì em cũng đã mất niềm tin ở anh rồi, và tình cảm ấy cũng đã thay đổi.”

“Nhưng em không nỡ để mối quan hệ này kết thúc như vậy, vậy nên khi đó em mới nói với anh là em muốn ở một mình một thời gian.”

“Mãi đến sau này, khi em nhận ra mối quan hệ giữa chúng ta thực chất là do anh từng bước sắp đặt, cộng thêm hiểu lầm với Lệnh Nghi nữa, hai điều này chồng chất lên nhau mới khiến em đưa ra quyết định nói chia tay với anh.”

“Cho đến ngày em về nước rồi đi ăn với Mãn Nguyện, lúc tình cờ thấy Kiều Thuỵ Dương và Lệnh Nghi bên kia đường thì em mới nhận ra rằng trước đây em đã hiểu lầm anh.”

“Có lẽ do từng chứng kiến quá nhiều mối tình không tốt đẹp nên em mới luôn muốn tình yêu của mình phải tinh khôi không được dính một hạt bụi nào, nhưng khi chia tay anh em mới nhận ra rằng, hóa ra vào lúc em yêu anh nhất thì ấy cũng là lúc em khắt khe với anh nhất. Lúc nào em cũng muốn anh phải hoàn hảo về mọi mắt, vậy nên lúc nhận ra anh không phải là một người hoàn hảo thì mọi thứ ngày trước bỗng trở nên khó lòng mà chấp nhận nổi.”

“Nhưng làm gì có ai hoàn hảo chứ.” Thư Uyển nói đến đây thì cười khẽ, giọng nói thoáng chút mỉa mai, “Người chẳng tốt lành như em vậy mà đi đòi hỏi anh phải hoàn hảo.”

Giang Yến im lặng lắng nghe những lời tâm sự thật lòng của Thư Uyển.

Từng câu từng chữ ấy, tất cả đều nằm ngoài dự đoán của anh.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh không gì lay chuyển nổi của Thư Uyển lại ẩn giấu một tâm hồn nhạy cảm như vậy.

Song từ đó đến nay anh cũng đâu thật sự hiểu rõ con người của cô, bởi thế trong mắt anh thì cô là người con gái lúc nào cũng ung dung bình tĩnh, phóng khoáng như thể không để tâm đến bất cứ điều gì.

Nhưng hóa ra đó chỉ là lớp vỏ bọc để cô bảo vệ mình.

Vậy mà anh không nhận ra điều đó, còn nghĩ rằng cô chưa bao giờ thực sự yêu anh, lúc nào cũng tự hỏi liệu cô có từng yêu anh không.

Biểu cảm trên mặt của Giang Yến thay đổi liên tục, từ ngạc nhiên khi cô hiểu lầm anh và Lệnh Nghi, rồi đến vui vẻ khi biết cô cũng từng ghen vì mình, cuối cùng cảm thấy đau lòng khi nhận ra cô luôn giấu kín những cảm xúc ấy không hề bộc lộ ra ngoài mặt bao giờ.

Giang Yến nhìn cô gái trước mặt mình: “Lúc đó anh còn tưởng rằng em chưa từng có tình cảm với anh, nhưng không ngờ trong lòng em cũng có anh.”

“Lòng em luôn có anh, Giang Yến à.” Thư Uyển cố gắng dũng cảm thừa nhận, nhưng vẫn thấy hơi khó chịu, “Lúc đó là em không tốt, cứ không chịu nói với anh một câu thích anh.”

Giang Yến thấy bầu không khí đột nhiên trở nên hơi nặng nề nên anh cười khẽ, dùng giọng điệu tự nhiên nhất trả lời cô: “Uyển Uyển dễ thương và thú vị thế này mà, làm gì có chỗ không tốt cơ chứ?”

“Thú vị và dễ thương ư?” Thư Uyển ngớ ra mất mấy giây, khoảnh khắc ấy còn tưởng mình nghe nhầm.

Giang Yến giơ tay véo má cô, đôi mày khẽ nhướng lên nghiêm túc nói: “Ngoại hình của em, tính cách mà em thể hiện cho mọi người thấy, và cả khía cạnh mà em giấu kín nữa, tất thảy những điều đó đối lập quá rõ ràng nhưng chính những điều đó đã làm em trở nên thú vị và dễ thương vô đối.”

“Chẳng lẽ anh không thấy em nhạy cảm, đa nghi và hay làm quá à?” Thư Uyển băn khoăn, nói tiếp: “Khi xưa chỉ mới nhìn một tấm ảnh và nghe vài lời bàn tán là em đã kết luận rằng anh có mối quan hệ mờ ám với người khác mà.”

“Rõ ràng … những chuyện đó đều không có bằng chứng mà.”

“Đó không phải là làm quá đâu, Uyển Uyển.” Giang Yến cười dịu dàng, bàn tay đang véo má cô dời lên trên nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen mềm mại của cô, vừa âu yếm vừa cưng chiều nói với cô rằng: “Trên đời này chẳng ai vô cớ trở nên nhạy cảm, đa nghi cả.”

“Mỗi khoảnh khắc khiến em cảm thấy bất an, khiến em chọn không tin tưởng anh đều nói lên một điều rằng, vào thời điểm đó anh vẫn chưa làm đủ tốt.”

Giang Yến chầm chậm nói từng chữ một, giọng nói trầm ấm vô cùng cuốn hút ấy của anh như làn gió xuân thổi qua nơi đồng không mông quạnh, nhìn như chỉ thoáng qua nhưng lại dễ dàng len lỏi vào từng ngóc ngách một, làm cây cỏ nảy mầm, khiến dây leo sinh trưởng.

Đôi mắt đào hoa đang nhìn vào Thư Uyển kia chứa đựng một tình yêu thăm thẳm như biển cả, tình cảm nồng nàn quá đỗi ấy khiến cô ngẩn ngơ mất một hồi.  

Anh thật sự rất dịu dàng.

Trước kia đã vậy, giờ lại càng dịu dàng hơn trước.

Hốc mắt người con gái dần đỏ ửng.

Giang Yến thấy đôi mắt cô ươn ướt thì giơ tay lên ôm lấy gò má của cô, ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khoé mắt ấy.

Anh đang định nói gì đó thì bỗng trên cầu thang dẫn lên tầng hai ở sau lưng họ bất ngờ vang lên tiếng ho khẽ.

Thư Uyển và Giang Yến đều sững lại, cùng lúc nhìn về phía âm thanh đó.

Hôm nay Chu Đường Như mặc một chiếc sườn xám màu nhã nhặn, bà khoác tay Giang Bách Tùng, hai người cùng nhau đi xuống cầu thang.

Đầu Thư Uyển bỗng chốc ù đi.

Thư Uyển thấy mình như kẻ yêu sớm xong bị cha mẹ bắt tại trận vậy, cô gạt phăng tay Giang Yến ra theo phản xạ, đứng phắt dậy khỏi ghế sô pha gật đầu chào hai người họ: “Cháu chào cô chú.”

Giang Yến bật cười trước phản ứng của cô.

Giang Bách Tùng gật đầu, lịch sự chào: “Chào cháu Thư.”

So với vẻ uy nghiêm của Giang Bách Tùng thì Chu Đường Như thân thiết hơn nhiều.

Bà cười khẽ, đôi mắt cong cong như hình trăng khuyết nhìn Thư Uyển nói: “Tiểu Uyển, đã lâu không gặp.”

Năm tháng cũng chẳng đánh bại được giai nhân xinh đẹp này.

Chu Đường Như đã ngoài năm mươi, dù nơi khóe mắt có nếp nhăn nhưng theo thời gian khí chất này của bà càng khiến bà quyến rũ vô ngần.

Dù trước đây Thư Uyển đã gặp Chu Đường Như vài lần, nhưng lúc này cô vẫn bị vẻ đẹp giản dị thanh thoát này của bà làm ngạc nhiên không thôi.

Còn về Giang Bách Tùng thì hôm nay là lần đầu tiên Thư Uyển gặp ông.

Ông trông có vẻ nho nhã, lịch sự hơn tưởng tượng của cô rất nhiều, không hề có dấu hiệu phát tướng của tuổi trung niên, ngay cả mái tóc vẫn dày nhiều, trông phóng khoáng tươi tắn không thua kém gì Chu Đường Như.

Thư Uyển quan sát Giang Bách Tùng, trong giây phút ấy bỗng dưng cô ngẩn ngơ nghĩ rằng, có lẽ sau này khi Giang Yến lớn tuổi thì anh cũng sẽ trông giống thế này nhỉ.

Nhưng đường nét trên gương mặt Giang Yến hình như được thừa hưởng từ Chu Đường Như nhiều hơn.

Đặc biệt là đôi mắt đào hoa có nốt ruồi lệ ấy, nói đây là một bản sao từ mẹ cũng không ngoa.

Lúc Thư Uyển đang suy nghĩ miên man thì cô bỗng nghe thấy tiếng Giang Bách Tùng nói là: “Cháu Thư, cháu đừng khách sáo, nhà chúng tôi không có nhiều quy tắc đâu.”

Người con gái giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, mỉm cười trả lời: “Vâng ạ, thưa chú.”

Dù vậy nhưng cô cũng không tùy tiện ngồi xuống, đổi lại quay sang với tay lấy món quà đã chuẩn bị sẵn từ trước đưa về phía họ: “Đây là chút quà nhỏ cháu mang tới, biếu hai bác ạ.”

Giang Bách Tùng cũng không khách sáo, nói một câu “Cảm ơn tấm lòng của cháu.” rồi nhận lấy món quà mà cô đưa.

Đúng lúc này thím Trần ở đằng kia đi tới nói: “Thưa ông chủ bà chủ, mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi ạ.”

Chu Đường Như nhìn sang thím Trần hỏi: “Mọi người đã đến đông đủ hết chưa?”

Thím Trần: “Cậu Tiểu Kiều và cô Lệnh đến rồi ạ, hai người họ hiện đang nghỉ ngơi trong phòng khách, những người khác vẫn chưa tới ạ.”

Chu Đường Như lạnh nhạt ừ một tiếng, bà suy nghĩ một lúc sau đó quay sang nhìn Giang Yến và Thư Uyển: “Có lẽ các chú các bác xử lý chuyện xong mới tới được, chúng ta cứ vào phòng ăn chờ trước đi.”

Giang Yến gật đầu: “Vâng.”

Chu Đường Như khoác tay Giang Bách Tùng đi về hướng tây.

Giang Bách Tùng đưa món quà Thư Uyển mang đến cho thím Trần, dặn dò: “Cứ đặt vào phòng làm việc trước đi.”

Thím Trần nhận lấy rồi quay gót đi lên cầu thang.

Còn Giang Yến thì đang nhẹ nhàng nắm tay Thư Uyển đi theo sau bố mẹ mình, anh nghiêng đầu kề sát tai cô thủ thỉ hỏi: “Thế nào, em còn căng thẳng không?”

Thư Uyển nhẹ nhàng lắc đầu: “Em hết căng thẳng rồi ạ.”

Dù nói không căng thẳng nhưng trong lòng cô vẫn còn hơi hồi hộp.

Nhìn Chu Đường Như và Giang Bách Tùng đang dựa sát âu yếm ở đằng trước, Thư Uyển không dằn lòng được nghĩ bụng không biết họ có ấn tượng ra sao về mình đây.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...