Sau sự việc của Đường Nhu, Thư Uyển đã quyết định dọn ra khỏi ký túc xá.
Lúc Hạ Mãn Nguyện nghe thấy ý tưởng này của bạn mình xong thì cô nàng cũng muốn cùng dọn ra ngoài ở chung với cô, nhưng đi hỏi thăm giá thuê nhà ở gần trường thì cảm thấy hơi ngượng vì kinh tế eo hẹp, thật sự không có cách nào để ở chung với bạn mình được.
Thư Uyển tưởng rằng chuyện này khá đơn giản nhưng không ngờ việc tìm nhà không hề dễ dàng như cô vẫn tưởng.
Cô nghĩ phải phù hợp thì mới thuê được nên đã đi theo công ty môi giới này ba ngày liền, cũng đã xem xét bảy tám căn hộ xung quanh trường. Về cơ bản mấy căn này đều nằm trong dự toán nhưng chủ yếu bảy tám căn hết ba căn đã quá cũ, mấy căn còn lại không cũ thì cơ sở vật chất lại không đầy đủ, nếu có căn nào tốt hơn một chút thì lại vượt dự toán quá nhiều.
May mắn thay trong thời gian Thư Uyển tìm nhà thì Đường Nhu không gây thêm rắc rối nào cho cô nữa.
Sau lần đó Đường Nhu chắc cũng bị Thư Uyển dọa sợ nên tối đó cô ta còn chủ động tới xin lỗi rồi làm lành với cô, không ngừng hỏi cô rằng có thích món gì không để cô ta mua cho cô làm quà xin lỗi.
Thái độ trước và sau khác biệt quá rõ rệt, hồ hởi đến mức khiến Hạ Mãn Nguyện nghĩ bụng không biết Đường Nhu có bị thứ gì đó nhập vào hay không.
Thư Uyển thấy cô ta thay đổi thái độ nên bỏ qua chuyện này, không so đo tính toán gì nữa nhưng cô không có ý định tiếp tục sống ở ký túc xá nữa nên vẫn liên hệ với công ty môi giới để tìm phòng.
Sau mấy ngày tìm kiếm cuối cùng đến chiều thứ bảy Thư Uyển cũng nhận được cuộc gọi từ công ty môi giới nhà đất.
Người môi giới nói rằng có một căn hộ nhỏ vừa mới được xây dựng xong, trông rất bắt mắt nên hỏi Thư Uyển có muốn đi xem không. Thư Uyển vừa ra khỏi phòng vẽ tranh, cô không tính về ký túc xá nên đeo luôn cặp đựng tranh trên lưng đi gặp người môi giới.
Căn hộ lần này nằm trong một khu chung cư nhỏ đối diện trường học cạnh lối vào tàu điện ngầm.
Thư Uyển theo người môi giới đi vào tòa nhà, đi lên tầng ba vào phòng 307.
Vừa đẩy vào là người môi giới đã giới thiệu với Thư Uyển: “Căn hộ này là một căn hộ song lập nhỏ, tầng một gồm phòng khách và phòng bếp, tầng hai gồm phòng ngủ và phòng tắm, tuy diện tích không lớn lắm nhưng đặc biệt rất hợp cho mấy cặp đôi đang yêu nhau.”
Thư Uyển không trả lời, cô đi một mình quan sát cả căn phòng.
Nhà hướng Nam, ánh sáng rất tốt, phòng ngủ có bàn làm việc và bàn trang điểm, trông rất sạch sẽ và thoáng mát, điều quan trọng nhất là giá cả của căn hộ phù hợp với dự toán của Thư Uyển.
Sau khi xem xét kỹ hai tầng trên và dưới, kiểm tra xong hết tất cả cơ sở vật chất xem có thể sử dụng bình thường hay không thì Thư Uyển quay lại hỏi anh ta: “Khi nào tôi có thể ký hợp đồng?”
Đôi mắt của người môi giới đang đi sau lưng cô sáng rực lên: “Ký ngay bây giờ luôn cũng được ạ! Hôm nay chủ nhà sẽ đến đây, tôi sẽ gọi anh ấy đến ký hợp đồng ngay.”
Thư Uyển: “Ký hợp động với anh luôn không được à?
Người môi giới: “Ký được nhưng chủ nhà này có vài yêu cầu khách quan với người thuê nhà, vậy nên tốt hơn cô với người ấy nên gặp mặt để dễ nói chuyện hơn, và cũng tránh gặp những phiền phức không đáng có cho cả hai bên nữa!”
Ngẫm lại thấy cũng đúng, thông thường những căn hộ ở gần trường toàn là người khác tự đầu tư vào. Dù sao cũng là vụ làm ăn, ông chủ nhà này có lẽ muốn xem thử người thuê này ra sao có đáng tin hay không nên việc gặp mặt trước khi thuê cũng thấy hợp lý.
Thư Uyển gật đầu đồng ý, sau đó chuyển tiền đặt cọc cho bên môi giới.
Người môi giới nói phải quay lại công ty để soạn thảo hợp đồng, lát nữa sẽ cùng chủ nhà đến nên bảo Thư Uyển đợi ở đây một lát. Hiện tại Thư Uyển khá rảnh nên cô ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nghịch điện thoại di động.
Ngồi đơ ra khoảng hai mươi phút thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân.
Thư Uyển đứng dậy, khi tiếng gõ cửa thứ ba vang lên cô mới mở ổ khóa bên trong ra.
“Xin chào.” Thư Uyển lịch sự chào hỏi đối phương, khoảnh khắc cô ngước mắt lên nhìn đối phương thì phút chốc ngẩn ngơ cả người.
“Giang… Yến?” Người con gái không tin nổi nhìn người trước mặt mình, cô không ngờ rằng chủ nhân của căn hộ này lại là anh.
Trái ngược với Thư Uyển, anh không hề tỏ ra bất ngờ chút nào, anh mỉm cười ung dung hỏi cô: “Em là người muốn thuê căn hộ này của tôi phải không?”
Thư Uyển vâng một tiếng, cô mở rộng cánh cửa đang he hé ấy ra.
Giang Yến bước vào: “Trùng hợp quá nhỉ.”
Thư Uyển đáp: “Trùng hợp thật.”
Hai người vừa nói vừa bước vào phòng khách.
Người môi giới cầm bản hợp đồng đi đến bàn ăn kéo ghế ra: “Mời hai anh chị ngồi bên này, chúng ta cùng ký hợp đồng nhé.”
Thư Uyển nghe người môi giới nói vậy thì đi qua.
Giang Yến đi trước cô một bước giúp cô kéo ghế ra.
Người con gái hơi khựng lại, khẽ nói cảm ơn anh rồi ngồi xuống.
Giang Yến ngồi bên cạnh cô.
Người môi giới đưa hợp đồng cho hai người, Thư Uyển cẩn thận đọc kỹ các điều khoản trên hợp đồng còn Giang Yến lại ngồi đó không nhúc nhích, anh không dằn được lòng liếc sang nhìn vào góc nghiêng của người con gái đang ngồi cạnh mình.
Giang Yến không biết mình đã nhìn cô bao lâu.
Hồi sau Thư Uyển ngẩng đầu lên nhìn anh: “Tiền thuê nhà tính thế nào ạ? Tiền đặt cọc là bao nhiêu anh?”
Giang Yến nhanh chóng nhìn đi chỗ khác nên không chạm phải ánh mắt của Thư Uyển, nhưng trong giây phút ấy trái tim anh loạn nhịp không sao kiểm soát được.
Anh ngồi thẳng dậy bình tĩnh đáp: “Sao cũng được.”
Thư Uyển: “Đặt cọc trước rồi lần sau thanh toán được không?”
Giang Yến: “Được.”
Thư Uyển: “Sau này trả theo tháng hay trả theo quý ạ?”
Giang Yến: “Tùy em.”
Thư Uyển: “Vậy trả tiền theo tháng nhé, tôi trả trước mùng mười hàng tháng được không?”
Giang Yến: “Được.”
Giang Yến có vẻ dễ nói chuyện hơn so với Thư Uyển tưởng.
Anh thong thả nói đi nói lại “tùy em”, “sao cũng được hết”, “tùy em quyết định”, sau một lúc tất cả các điều khoản của hợp đồng đều đã được hoàn thiện hết.
Sau khi ký tên và ấn dấu vân tay xong, người môi giới kiểm tra lại thông tin cá nhân đã ký lần nữa, cuối cùng g*** h*p đồng cho họ: “Hợp đồng có hai bản, hai anh chị mỗi bên cầm một bản, tôi còn có khách hàng đang chờ nên xin phép anh chị tôi đi trước.”
Thư Uyển gật đầu bảo được rồi nhìn cái anh môi giới ấy đi ra ngoài.
Căn phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Đây là lần đầu tiên Thư Uyển cùng người khác giới ở một mình trong phòng, hình như Giang Yến không có ý định đi thì phải?
Người con gái liếc sang anh thì thấy anh đang dựa lưng vào ghế nghiêng đầu im lặng nhìn cô chăm chú.
Thấy cô nhìn mình thì lúc này anh mới chậm rì cất tiếng: “Bây giờ em có bận việc gì không?”
Thư Uyển lắc đầu: “Không ạ.”
Giang Yến ngồi thẳng dậy: “Vậy em có thể thưởng cho tôi một món quà không? Cho tôi được dùng bữa với em nhé?”
