“Hôm nay mình tình cờ gặp Kiều Thuỵ Dương ở bệnh viện, anh ấy đã giúp mình sắp xếp mọi thứ rồi.”
Thư Uyển nghe vậy thì thoáng giật mình, ngạc nhiên hỏi: “Kiều Thuỵ Dương?”
Hạ Mãn Nguyệt nhẹ nhàng ừ một tiếng, nhớ lại chuyện xảy ra hồi sáng.
Khi ấy cô nàng vừa đi ra từ phòng làm việc của bệnh viện, trên tay đang cầm đủ loại báo cáo, cô nàng không dám lãng phí một giây phút nào nên đi thẳng tới quầy nộp tiền trong bệnh viện, vừa thấy sắp tới nơi nên cô nàng bèn tăng tốc, nhưng lúc đi tới ngã rẽ do không kịp đề phòng nên đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Cô nàng loạng choạng lùi lại, suýt thì ngã.
Sau khi đứng vững cô nàng liên tục xin lỗi người mình vừa đụng trúng: “Xin lỗi, xin lỗi ạ.”
Người đối diện nhẹ nhàng nói không sao, Hạ Mãn Nguyệt yên tâm chuẩn bị đi tiếp nhưng đúng lúc này người trước mặt cô nàng bất chợt ngạc nhiên thốt lên: “Hạ Mãn Nguyệt?”
Giọng nói đó tràn ngập sự ngạc nhiên, ấy cũng là giọng cô nàng vô cùng quen thuộc.
Hạ Mãn Nguyệt giật mình, theo bản năng ngẩng đầu nhìn người đang nói chuyện, vừa thấy rõ người trước mặt mình thì giây sau cô nàng bỗng ngừng thở.
Người mà cô nàng đâm vào không phải ai khác mà chính là Kiều Thuỵ Dương.
Vẻ mặt Hạ Mãn Nguyệt thay đổi.
Cô nàng chưa kịp phản ứng lại thì Kiều Thuỵ Dương đã liếc xuống các loại báo cáo mà cô nàng đang cầm trên tay, hỏi: “Em bệnh à?”
Cõi lòng Hạ Mãn Nguyệt run run, không ngờ đã lâu không gặp như vậy, thậm chí cô nàng còn cho cậu chàng vào danh sách đen, vậy mà hôm nay gặp lại ở bệnh viện cậu chàng vẫn quan tâm hỏi em bị bệnh à.
Nhưng rất nhanh Hạ Mãn Nguyệt đã thoát ra khỏi những cảm xúc ấy.
Bởi lẽ cô nàng biết rõ Kiều Thuỵ Dương là người như thế đấy, dù cho chỉ gặp con chó con mèo đúng một lần ở bên đường thì lần sau gặp lại, chắc chắn cậu chàng cũng sẽ suy nghĩ là liệu chúng nó có được người ta cho ăn no hay không thôi.
Cậu chàng vốn là người tốt bụng mà, giờ đây lên tiếng quan tâm cô nàng như vậy cũng chỉ do thuận miệng mà thôi.
“Không.” Nhưng vì phép lịch sự nên Hạ Mãn Nguyệt vẫn trả lời, song đôi mắt luôn cụp xuống không nhìn Kiều Thuỵ Dương: “Là người nhà tôi bị bệnh.”
Kiều Thuỵ Dương phản ứng khá chậm nên không nhận ra cô gái trước mặt không muốn nói chuyện với mình, cậu chàng vẫn thoải mái nói: “Viện trưởng bệnh viện này là cậu của tôi, nếu em cần giúp thì có thể nói với tôi.”
Hạ Mãn Nguyệt nắm chặt báo cáo trong tay, cắn chặt răng ép buộc bản thân nở nụ cười xã giao với Kiều Thuỵ Dương, nhanh chóng đáp lời: “Cảm ơn anh, tôi còn phải đi thanh toán viện phí, xin phép đi trước nhé.”
“Được.” Kiều Thuỵ Dương gật đầu, cũng không nhiều lời nữa, thấy Hạ Mãn Nguyệt đi xa rồi thì quay người đi tiếp.
Hạ Mãn Nguyệt sải bước đi nhanh về phía cầu thang, những gì bác sĩ nói ban nãy vẫn hiện lên trong đầu cô nàng “tình hình của cha cô đã rất nguy kịch, cần phải phẫu thuật ngay lập tức nhưng bây giờ bệnh viện chúng tôi đang thiếu thốn giường bệnh, chẳng biết đến bao giờ mới có thể sắp xếp được nữa”.
Hạ Mãn Nguyệt dừng bước, cắn chặt răng.
Cô nàng chỉ do dự ba giây, sau đó quay gót chạy ngược về chỗ đã gặp Kiều Thuỵ Dương.
Chạy được vài bước thì bóng dáng Kiều Thuỵ Dương đã xuất hiện trước mắt Hạ Mãn Nguyệt.
“Kiều Thuỵ Dương!” Hạ Mãn Nguyệt kêu một tiếng, nhưng có vẻ vì khoảng cách quá xa nên cậu chàng không nghe thấy.
Hạ Mãn Nguyệt chỉ đành cao giọng gọi lần nữa: “Kiều Thuỵ Dương!”
Lần này Kiều Thuỵ Dương đã dừng chân, quay đầu nhìn cô nàng.
Hạ Mãn Nguyệt tức tốc xuyên qua đám đông, thở hổn hển chạy tới trước mặt cậu.
Kiều Thuỵ Dương còn chưa kịp hỏi “em có chuyện gì vậy” thì Hạ Mãn Nguyệt đã nắm chặt hai tay, buông bỏ cái gọi là sĩ diện sang một bên nói thẳng với cậu: “Nhờ anh giúp tôi chuyện này với được không, anh có thể giúp cha tôi sắp xếp một giường bệnh được không ạ?”
Đại sảnh bệnh viện người đến kẻ đi không ngớt, Hạ Mãn Nguyệt bất lực ngẩng đầu nhìn Kiều Thuỵ Dương.
Cô nàng cũng chẳng rõ là đã bao lâu rồi cô nàng không nhìn đôi mắt lai đầy tình tứ kia của cậu chàng nữa.
Sau đó Hạ Mãn Nguyệt thấy cậu chàng gật đầu ngay tắp lự, nói là: “Được, em đừng lo.”
Giây sau cậu dẫn cô nàng tới phòng làm việc của viện trưởng bệnh viện, chưa đầy 5 phút cha của Hạ Mãn Nguyệt đã được chuyển tới phòng đơn VIP.
Mặc dù chi phí rất cao nhưng ít nhất trong những ngày tiếp theo cha cô nàng có thể được hưởng nguồn lực y tế tốt nhất của thành phố Bắc Thanh, như vậy có thể nhanh chóng hồi phục rồi.
Bước ra khỏi phòng bệnh, Hạ Mãn Nguyệt cảm ơn cậu chàng, từ tận đáy lòng rất biết ơn cậu vì đã giúp cô nàng chuyện này.
Chuyện này đối với Kiều Thuỵ Dương chỉ là chuyện nhỏ, cậu chàng đút tay vào túi quần thong dong cười với Hạ Mãn Nguyệt: “Không cần khách sáo.”
Hạ Mãn Nguyệt nhìn bộ dạng sáng láng thoải mái của cậu, trái tim đã từng rung động kia cũng dần trở nên mềm mại.
Hoá ra thật sự vẫn có một người khiến bạn vừa gặp đã yêu, khiến bạn chỉ cần liếc mắt một cái đã chẳng quên đi nổi.
Dù cho cô nàng có ép trái tim mình thành dáng vẻ như nước lặng, hay chặn đứt mọi sự liên hệ đi chăng nữa thì lần ngẫu nhiên gặp gỡ này cô nàng vẫn không kìm lòng được muốn nhìn cậu thêm một lần nữa, nhìn thêm một lần nữa thôi.
Hạ Mãn Nguyệt hít một hơi thật sâu ép mình bình tĩnh trở lại, nói với cậu: “Kiều Thuỵ Dương, dù có thế nào đi chăng nữa thì hôm nay tôi đã nợ anh, tôi sẽ trả ơn anh.”
Kiều Thuỵ Dương cười : “Hạ Mãn Nguyệt, em nghĩ kĩ lại xem, nếu muốn nói trả ơn thì phải là tôi trả mới đúng.”
Trả ơn cho cô nàng ư?
Đầu óc cô nàng bỗng rối bời.
Kiều Thuỵ Dương nói tiếp: “Em không nhớ hả, trước đây tôi từng nhờ em làm giúp một cái bánh kem ấy.”
Hạ Mãn Nguyệt giật mình, nhưng cũng đã nhớ ra.
Điều Kiều Thuỵ Dương vừa nhắc chính là việc xảy ra trước khi cô nàng tỏ tình với cậu.
Khi ấy cô nàng không đảm đương được giữa việc đi làm thêm và học hành nên chỉ đành nghỉ việc ở tiệm bánh, có một lần Kiều Thuỵ Dương nhắn tin hỏi cô nàng có trong tiệm không, có thể giúp cậu làm một chiếc bánh kem không.
Khi ấy Hạ Mãn Nguyệt vừa tan học, đang chuẩn bị đi chơi cùng các bạn học nhưng vừa nhận được tin nhắn đó là cô nàng chẳng hề nghĩ ngợi đã gọi xe về nhà ngay.
Cô nàng dùng nguyên liệu ở nhà làm một chiếc bánh kem nhỏ, sau đó đưa tới quán bar của Kiều Thuỵ Dương.
Lúc đó Kiều Thuỵ Dương chuyển cho cô nàng một khoản tiền không hề nhỏ, nhưng Hạ Mãn Nguyệt không lấy mà cười bảo anh đãi tôi một bữa là được rồi.
Chỉ là sau lần ấy, sau lần cô nàng tỏ tình bị cậu từ chối thì bọn họ không còn liên lạc nữa.
Thấy Hạ Mãn Nguyệt đã nhớ ra nên Kiều Thuỵ Dương nói tiếp: “Lần ấy em không nhận tiền bánh, sau đó tôi cũng không có dịp mời em ăn cơm nên xem như lần này chúng ta thanh toán xong rồi nhé.”
Chúng ta thanh toán xong rồi nhé.
Cậu chàng nói bằng ngữ điệu thản nhiên, pha thêm phần nghiêm túc khiến Hạ Mãn Nguyệt cảm thấy giữa bọn họ thật sự đã mắc nợ nhau.
Trong một thoáng cô nàng không biết nên nói gì.
Kiều Thuỵ Dương cũng không nói tiếp chủ đề này nữa, chỉ nói cậu phải tới thăm Lệnh Nghi rồi chào tạm biệt cô nàng.
Hoá ra Lệnh Nghi cũng đang ở bệnh viện này.
Hạ Mãn Nguyệt cụp mắt, nói câu hẹn gặp lại với Kiều Thuỵ Dương.
Kiều Thuỵ Dương đã đi lâu rồi nhưng cô nàng vẫn đứng đó, đứng một hồi lâu mà vẫn chưa tỉnh táo lại được.
Cô nàng nhìn cậu bước đi trong ánh nắng ban mai dịu dàng, dáng người cao gầy ấy dần biến mất giữa ánh sáng đẹp đẽ của buổi sớm nơi phía cuối hành lang.
Cuối cùng cũng thanh toán xong rồi.
…
Thư Uyển nghe điện thoại, thấy qua một lúc lâu rồi mà Hạ Mãn Nguyệt vẫn không lên tiếng nên lo lắng hỏi cô nàng: “Mãn Nguyệt, Mãn Nguyệt, cậu không sao chứ?”
Hạ Mãn Nguyệt đang bay bổng trong dòng suy nghĩ thì bị giọng nói hớt hải của Thư Uyển kéo về.
Cô nàng hoàn hồn lại, nói vào điện thoại: “Mình không sao đâu Uyển Uyển.”
Thư Uyển: “Cậu với Kiều Thuỵ Dương xảy ra chuyện gì à?”
Hạ Mãn Nguyệt: “Không có chuyện gì hết, sáng nay anh ấy tới thăm Lệnh Nghi nên chúng mình trùng hợp gặp nhau thôi.”
Hạ Mãn Nguyệt khẽ thở dài, nói tiếp: “Anh ấy nói viện trưởng bệnh viện là cậu của anh ấy, lần này anh ấy giúp mình sắp xếp phòng bệnh coi như là trả nợ chiếc bánh kem mình làm giúp anh ấy hồi trước.”
“Vậy nên coi như chúng mình thanh toán xong cả rồi.” Hạ Mãn Nguyệt cố gắng để mình bình tĩnh nhất có thể.
Nhưng làm bạn bè mấy năm rồi nên tất nhiên Thư Uyển nhận ra được sự thay đổi trong giọng của cô nàng.
Nhất thời cô không biết nên an ủi bạn mình thế nào.
Nhưng Thư Uyển còn chưa lên tiếng thì Hạ Mãn Nguyệt đã đặt dấu chấm hết cho cuộc trò chuyện này: “Uyển Uyển à, mình còn phải chăm sóc cho cha nữa, hôm khác chúng mình nói chuyện tiếp nhé.”
Thư Uyển nắm chặt điện thoại, chần chờ mãi cuối cùng chỉ đành nói được.
Sau khi cúp điện thoại, Thư Uyển ngồi trong xe trầm ngâm hồi lâu.
Cô nhớ lại dáng vẻ Kiều Thuỵ Dương dốc lòng chăm sóc cho Lệnh Nghi ở nhà họ Giang hôm ấy.
Nhớ tới lời Giang Yến từng nói, rằng từ nhỏ Kiều Thuỵ Dương đã kè kè theo sau Lệnh Nghi rồi, cậu chàng một hai không chịu gọi cô ấy là chị vì cậu chàng nghĩ nếu gọi là chị thì tức là mối quan hệ này giữa họ sẽ chết đi, sẽ không cách nào thay đổi được hết.
Nhưng nhiều năm qua đi, có mấy lần Kiều Thuỵ Dương thổ lộ tình cảm của mình nhưng Lệnh Nghi chưa từng chấp nhận, lần nào cũng chỉ nói: “Thuỵ Dương, em xứng đáng ở bên một người tốt hơn chị.”
Cô nhớ lại ngày Hạ Mãn Nguyệt gặp Kiều Thuỵ Dương, lúc ấy cô nàng phấn khích ôm cô, đôi mắt nai sáng trong chứa đầy tình yêu nói với cô rằng: “Uyển Uyển, hình như mình vừa gặp đã yêu Kiều Thuỵ Dương mất rồi.”
Từ đó đến nay chuyện tình yêu đã chẳng chứa nổi ba người.
Nhìn tình cảnh hiện giờ thì có lẽ ba người bọn họ khó mà có kết cục viên mãn được rồi.
*
Chăm sóc người bệnh là một chuyện rất mệt mỏi, mấy ngày tiếp theo ngày nào Thư Uyển cũng ở bên Hạ Mãn Nguyệt tất bật bận bộn.
Cũng may ca phẫu thuật của chú Hạ thành công tốt đẹp, chỉ cần ở lại bệnh viện theo dõi một thời gian là có thể xuất viện về nhà nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng đáng tiếc là vì Hạ Mãn Nguyệt bận chăm lo cho chú Hạ nên đã mất đi công việc giảng dạy mỹ thuật.
Sau khi chú Hạ ra viện, cô nàng tạm thời trở thành dân thất nghiệp.
Thư Uyển thấy cô nàng nhàn nhã bèn lôi kéo cô nàng đi dạo phố mãi, muốn nhân cơ hội này giúp Hạ Mãn Nguyệt thả lỏng tinh thần.
Kết quả vừa mới rảnh rỗi được hai tuần thì Thư Uyển đã nghe Hạ Mãn Nguyệt nói hiện tại cô nàng đã trở thành “người mà ai cũng ghét” nhất trong nhà mất rồi.
“Chú dì không muốn cậu ở nhà nghỉ ngơi thêm chút à?” Thư Uyển tò mò, cô dựa vào chiếc ghế da hồng nhạt trong tiệm bánh ngọt, cầm ly nước chanh lên uống một hớp.
Hạ Mãn Nguyệt nhún vai, thở dài bất đắc dĩ: “Hai người họ ấy à, hôm qua thì bảo mình thi công chức, ngày mai thì bảo mình đi tìm việc mới, ngày mốt lại muốn mình đi xem mắt, hình như họ hận không thể chia mình làm mấy phần hay sao á.”
Thư Uyển: “Vậy trong ba cái đó cậu chọn cái nào?”
“Đương nhiên là cái thứ hai rồi.” Hạ Mãn Nguyệt chép miệng: “Dù sao thì tìm việc còn dễ hơn thi thố với xem mắt nhiều mà.”
Cô nàng vừa nói vừa múc miếng bánh kem đưa vào miệng, ăn xong thì nói tiếp: “Nhưng mà mình vẫn chưa quyết định được nên làm việc gì, mình cũng không tính đi dạy mỹ thuật cho mấy cơ sở đào tạo nữa, ông chủ khó ưa đã đành, đằng này học sinh còn không nghe lời, nỗ lực phấn đấu cũng chẳng được kết quả gì.”
“Hay cậu tới chỗ mình đi?” Thư Uyển hỏi, cô nghiêm túc nhìn bạn mình: “Thời gian sắp tới mình và Giang Yến chuẩn bị đi du lịch, chắc khoảng ba, bốn tháng tới không ở trong nước, mà ở phòng trưng bày có nhiều việc phức tạp lắm, một mình Ninh Vũ không chừng không thể kham nổi được.”
Hạ Mãn Nguyệt thoáng sững sờ, cô nàng vui vẻ đáp: “Mình có thể đến đó hả?”
“Sao lại không?” Thư Uyển mỉm cười: “Cậu là người bạn tốt nhất của mình mà, hơn nữa hồi còn đi học ở trường mấy môn chuyên ngành cậu luôn xếp thứ hai trong lớp đấy thôi.”
“Vậy khi nào mình tới đó điểm danh được?”
“Ngày mai nhé.” Thư Uyển ngẫm nghĩ: “Về phần tiền lương thì mình trả cho cậu bằng với Ninh Vũ nhé.”
Tiền lương của Ninh Vũ à.
Nếu Hạ Mãn Nguyệt nhớ không lầm thì hình như lương cao hơn ba nghìn tệ thì phải, còn cao hơn lương ở trung tâm đào tạo cô nàng từng làm nhiều.
*ba nghìn tệ khoảng 10 triệu 6 VNĐ.
“Được được được! Tất nhiên là được rồi.” Hạ Mãn Nguyệt gật đầu lia lịa, hai mắt sáng ngời cảm khái: “Uyển Uyển, giờ cậu giàu ghê luôn ó!”
Người con gái chớp chớp mắt: “Có hả?”
Hạ Mãn Nguyệt cao giọng: “Có đó! Hiện giờ mình đang có cảm giác được cậu lấy tiền đập vào mặt đó.”
Thư Uyển bị cô nàng chọc cười, hùa theo: “Hay là sau này trả lương cho cậu mình đưa thẳng bằng tiền mặt luôn nhé? Để cậu trải nghiệm cảm giác thế nào là bị tiền đập ha.”
Hạ Mãn Nguyệt tròn mắt, gật đầu như giã tỏi: “Làm vậy đi! Mình chỉ thích đơn giản thô bạo như thế thôi, mình bằng lòng bị vậy, rất rất bằng lòng!”
Thư Uyển phì cười, vừa định trêu chọc Hạ Mãn Nguyệt thì điện thoại trên bàn bỗng sáng lên.
Là Giang Yến gửi tin nhắn đến.
Thư Uyển cầm máy, thấy Giang Yến nhắn anh sắp tới rồi, hỏi cô có muốn chơi với Hạ Mãn Nguyệt thêm một chút nữa hay về luôn?
Người con gái ngẩng đầu nhìn bạn mình: “Ăn nữa không?”
Hạ Mãn Nguyệt đút miếng bánh kem cuối cùng vào miệng, nhìn Thư Uyển xua tay: “Không ăn nữa đâu.”
Thư Uyển: “Vậy hôm nay tới đây thôi, hẹn cậu hôm khác nhé.”
Hạ Mãn Nguyệt thấy cô vội vội vàng vàng muốn đi như vậy thì nhướng mày cười: “Nè? Sao mà vội đi thế? Chồng yêu tới đón cậu đi hẹn hò hả?”
Thư Uyển đang uống nốt miếng nước chanh trong ly, nghe tiếng chồng này thì suýt chút nữa phun nước ra hết.
Cô ho khan hai tiếng, sau khi bình tĩnh lại thì ngước lên trợn mắt nhìn Hạ Mãn Nguyệt: “Đừng có nói nhảm.”
“Mình nói nhảm chỗ nào chứ? Bây giờ hai người chỉ thiếu mỗi chuyện cầu hôn và đi đăng ký kết hôn thôi đó.” Hạ Mãn Nguyệt xem thường.
“Mình đi đây, không thèm nói với cậu nữa.” Thư Uyển xua tay chấm dứt chủ đề tại đây, cầm túi đứng dậy nói: “Ngày mai nhớ tới phòng trưng bày điểm danh đấy, mình định trước khi đi du lịch dẫn cậu đi làm quen một chút.”
“Đã rõ thưa bà chủ! Ngài đi thong thả!” Hạ Mãn Nguyệt thẳng eo, nhìn có vẻ rất đứng đắn nhưng cũng rất hài hước, sau đó cô nàng nhân lúc Thư Uyển đẩy cửa chuẩn bị bước ra ngoài nói với ra thêm một câu rất chi là sâu xa: “Chúc bà chủ có một “buổi tối sung sướng” nha!”
Buổi tối sung sướng?
Thư Uyển bật cười, đóng cửa kính lại.
Người con gái vừa định gọi điện thoại cho anh hỏi anh đã tới đâu rồi thì chợt nhác thấy bóng dáng cao lớn dưới tán lá xanh xanh bên kia đường.
Giang Yến cười khẽ, vẫy tay với cô.
Đôi mắt Thư Uyển cong cong, nhấc chân chạy về hướng mặt trời lặn nơi Giang Yến đang đứng đó.
Làn váy màu trắng bị gió thổi tung bay, cái váy vốn phồng giờ đây ôm sát phác hoạ rõ vóc dáng thướt tha của cô.
Cô chạy tới, toàn thân được ánh sáng li ti lấp lánh tô điểm, toả sáng đến mức ngay cả vẻ đẹp của mùa xuân cũng không thể sáng bằng.
“Gặp chuyện gì mà vui thế?” Đôi mắt Giang Yến thắm đượm ý cười, khẽ hỏi cô.
“Không gặp gì cả.” Người con gái đứng vững lại, cười lắc đầu, cực kỳ tự nhiên nắm lấy bàn tay đưa tới của anh.
Vốn cô muốn nắm tay anh đi, thế nhưng vừa đi được một bước thì nhận ra Giang Yến không chịu nhúc nhích.
Thư Uyển quay lại nhìn anh, thắc mắt: “Sao vậy anh?”
Ánh mắt Giang Yến tối đen, nhìn cô một lúc lâu mới bất thình lình nói: “Uyển Uyển có bí mật này.”
Thư Uyển dở khóc dở cười: “Em có bí mật nào đâu?”
Giang Yến nghiêm túc hỏi: “Không có ư?”
Thư Uyển cắn môi nhìn bộ dạng nhíu mày của anh, đại khái đã đoán được tại sao anh hỏi vậy rồi.
Cô mỉm cười ngó những người đang đi lại trên đường.
Đợi tới khi không còn ai ở đây nữa thì bấy giờ Thư Uyển mới ngẩng đầu thì thầm vào tai anh: “Ban nãy em cười là vì…”
Lúc nói tới đây thì cô cố ý nói chậm lại, đã thế còn kéo dài âm điệu: “Lúc ra khỏi tiệm, Hạ Mãn Nguyệt nói là chúc chúng ta có buổi tối sung sướng đó.”
Người con gái nhấn mạnh mấy chữ buổi tối và vui vẻ này, giọng nói mang theo ý ám chỉ.
Tất nhiên Giang Yến hiểu ý của câu này.
Nhưng giờ dù có hiểu cũng phải giả vờ không hiểu, anh ậm ừ bảo hoá ra là vậy.
Thư Uyển cười: “Không thì sao nữa?”
Giang Yến bĩu môi: “Anh còn tưởng em với Hạ Mãn Nguyệt lén anh ngắm mấy anh chàng đẹp trai nào đó chứ.”
Anh chàng đẹp trai?
Thư Uyển ngớ người, bỗng nhớ lại có lần Giang Yến mượn máy tính của cô, xong anh vô tình đọc được lịch sử trò chuyện trên WeChat của cô và Hạ Mãn Nguyệt.
Cũng khéo thật đó, hôm đó Hạ Mãn Nguyệt gửi một mớ ảnh đối tượng xem mắt mà mẹ cô nàng chọn cho cô nàng, cô nàng còn hỏi Thư Uyển thấy ai đẹp trai hơn.
Thư Uyển chọn đại mấy người, trả lời Hạ Mãn Nguyệt bảo mấy ảnh cũng được đó.
Cô đứng ở góc độ thẩm mỹ của Hạ Mãn Nguyệt để chọn lựa, nhưng mấy chữ này lọt vào mắt Giang Yến thì biến thành Thư Uyển thấy mấy người này đẹp trai hơn anh.
Khi ấy Giang Yến đen mặt giơ tay ôm cô vào lòng mình, tựa cằm lên hõm vai cô, đôi môi cọ cọ lên mặt cô hơi tủi thân hỏi: “Anh lớn hơn Uyển Uyển hai tuổi, nên có phải em thấy anh hơi già không?”
Thư Uyển vẫn chưa tải kịp, chỉ cười hỏi: “Già chỗ nào?”
Giang Yến mím môi, càng dỗi hơn: “Vậy em nói xem anh có chỗ nào không đẹp bằng họ?”
Thư Uyển dại ra, chốc sau mới phản ứng được là Giang Yến đang ghen, sau đó cô tốn rất nhiều sức mới dỗ anh vui vẻ trở lại.
Nhưng cô không ngờ chuyện đã qua một tháng rồi mà anh vẫn nhớ rõ.
Thư Uyển dở khóc dở cười, thấy rất mắc cười: “Anh vẫn chưa hết ghen hả?”
Thật ra anh cũng không ghen lắm nhưng lúc này anh vẫn cứ xụ mặt ừ một tiếng.
Thư Uyển chớp chớp mắt: “Vậy phải làm sao anh mới hết ghen đây?”
Giang Yến: “Ít ra cũng phải cho anh chút gì chứ.”
“Cho gì à?” Người con gái lẩm bẩm suy nghĩ, cuối cùng cong môi cười, đôi mắt quyến rũ nhìn anh chăm chú: “Cho anh một buổi tối sung sướng nhé?”
“Vui đến mức nào?”
“Tối rồi sẽ biết.”
