Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 1



Ngày hôm sau sau màn hôn cầu ấy, Giang Yến và Thư Uyển đi đăng ký kết hôn. 

Hôm đó Thư Uyển vẫn đang say giấc nồng thì bị Giang Yến mạnh mẽ bế vào phòng tắm.

Anh buộc tóc cho cô, nặn sữa rửa mặt cho cô, còn chuẩn bị cả bàn chải đánh răng cho cô.

Thư Uyển mắt nhắm mắt mở, não vẫn mơ màng chưa hoạt động hết công suất. Cô nhìn anh nắm tay cô trét một miếng sữa rửa mặt màu trắng cỡ móng tay vào lòng bàn tay của mình, nghe anh khẽ nói là: “Rửa mặt nào Uyển Uyển.”

Người con gái nửa tỉnh nửa mơ ngẩng đầu lên nhìn quầng thâm dưới mắt của mình, cô ỉu xìu, mệt mỏi ngáp một cái.

Hốc mắt phút chốc giăng đầy nước mắt, lông mi Thư Uyển run run ép mình phải tỉnh táo lại, sau đó cô làm ướt lòng bàn tay rồi xoa xoa, mãi đến khi xoa thành bọt thì lúc này mới thoa lên má.

Giang Yến dựa vào cánh cửa trong phòng tắm nhìn đôi mắt ngái ngủ và dáng vẻ rửa mặt chậm rì ấy của cô, cười khẽ: “Buồn ngủ đến vậy à?”

Thư Uyển không trả lời, sau khi rửa mặt xong thì cô lấy khăn lau sạch nước còn đọng trên mặt, xong xuôi mới từ tốn quăng cho anh ánh mắt coi thường: “Anh nói xem?”

Thấy cô bất mãn như thế thì Giang Yến lại cười khẽ: “Lỗi anh, hôm qua không nên giày vò em đến tối muộn như vậy.”

Anh lại thở dài: “Biết vậy chỉ làm một lần thôi.”

Chỉ làm một lần?

Có lần nào mà Giang Yến làm một lần đâu.

Thư Uyển cảm thấy anh cố ý, chứ không thì tại sao anh lại nói như vậy cơ chứ, cô lí nhí hờn dỗi: “Giày vò em cho đã xong còn bắt em dậy sớm đi đăng ký kết hôn nữa.”

“Anh có phải người không đấy hả Giang Yến?”

Giang Yến bĩu môi giả vờ vô tội: “Anh làm vậy là do sợ Uyển Uyển đổi ý không muốn lấy anh nữa thôi.”

Nhưng ngay sau đó, vừa nghĩ đến cảnh xíu nữa thôi là có thể đến cục dân chính là anh đã tươi tắn phơi phới trở lại: “Mà thôi, đợi hôm nay chúng mình đi đăng ký kết hôn xong thì dù em có đổi ý thì vẫn là vợ hợp pháp của anh thôi.”

Thư Uyển đánh răng, vì bị bắt dậy sớm nên giờ cô vẫn còn giận lắm, vậy nên không thèm suy nghĩ đã đớp lại Giang Yến: “Kết hôn thì cũng ly hôn được thôi.”

Giang Yến tức thì ngẩn ngơ.

Kết hôn, thì cũng ly hôn được…

Anh nhìn cô, nụ cười trên môi phút chốc cứng lại.

Người con gái cũng nhận ra mình vừa nói vớ va vớ vẩn nên vội vàng quay sang nhìn anh: “Xin lỗi anh, em không có ý đó đâu.”

Ánh sáng trong mắt Giang Yến biến đổi liên tục, cuối cùng ánh sáng ấy tắt dần, anh cụp mắt nói: “Hoá ra Uyển Uyển nghĩ rằng chúng ta sẽ ly hôn.”

Anh lí nhí, giọng nói nghe thì nhẹ nhàng nhưng không tài nào giấu được hụt hẫng trong ấy.

“Em không có ý đó.” Thư Uyển vội vàng giải thích, “Em nói người khác đó ạ.”

Nhưng Giang Yến không nói tiếp chủ đề này nữa mà chỉ trầm giọng nói là em rửa mặt đi, anh ra ngoài đợi em rồi quay lưng bước ra khỏi phòng tắm.

Người con gái nhanh chóng đuổi theo, túm lấy áo của anh: “Giang Yến, anh giận rồi ư?”

Giang Yến trầm giọng: “Anh không giận.”

Thư Uyển đi vòng đến trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh giận rồi.”

Giang Yến cụp mắt, từ đầu đến cuối không hề nhìn vào ánh mắt của Thư Uyển.

Thật ra cũng không nói là giận được, chỉ là anh không ngờ cô sẽ nói những lời như vậy với anh thôi.

Tất nhiên Thư Uyển biết anh đang buồn, nhưng quả thật cô không giỏi dỗ dành người khác lắm.

Song nhìn ánh mắt u buồn của Giang Yến thì cô chợt nhớ đến lần anh ghen vào ngày trước, vậy nên cô nảy ra một ý tưởng, đó là dang rộng vòng tay bước về phía anh.

Thư Uyển vòng tay qua ôm lấy eo anh, tựa vào ngực của anh, dịu dàng xin lỗi anh: “Anh đừng giận em nha? Vừa nãy em nói sai rồi ạ.”

Lòng dạ Giang Yến vốn dĩ đang chua xót.

Khoảnh khắc cô bước tới ôm anh anh càng muốn khóc hơn.

Anh cũng không rõ ra sao nữa, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh cô nhẹ nhàng thốt ra hai chữ ly hôn ấy là anh thấy buồn bã không thôi.

Giang Yến im lặng hồi lâu, lát sau mới lên tiếng: “Uyển Uyển.”

“Nếu một ngày nào đó của mai này em chán anh thì nhất định phải báo trước cho anh biết nhé.” Anh trầm giọng, bàn tay đang ôm lấy Thư Uyển không khống chế được ôm chặt hơn nữa, muốn cô dán sát vào lòng mình, “Mặc dù trước giờ anh chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng nếu sau này em cảm thấy không còn hứng thú với anh nữa thì anh vẫn sẽ tôn trọng quyết định của em.”

Thư Uyển tựa cằm lên vai anh, lúc nghe anh nói vậy lòng cô run run.

Cô biết Giang Yến rất sợ việc chia tay năm đó sẽ tái diễn thêm lần nữa, anh không muốn chịu đựng nỗi đau khi mất cô thêm một lần nữa.

Nhưng cô lại coi việc chia ly như một trò đùa, không hề quan tâm đến cảm nhận của anh.

Người con gái càng nghĩ càng thấy bực bội bản thân, cô buồn bã nói: “Giang Yến, em thật sự xin lỗi anh.”

“Đáng lẽ em không nên nói như vậy.” Thư Uyển ôm chặt eo anh, nhỏ nhẹ giải thích: “Khi nãy là do miệng em nhanh hơn não đó ạ, chứ từ trước đến nay em chưa từng nghĩ đến việc phải xa anh thêm lần nữa.”

“Thực sự chưa từng nghĩ đến việc phải xa anh lần nữa.”

Cô lặp đi lặp lại, câu từ rất kiên định.

Giang Yến cụp mắt nhìn cô: “Thật ư?”

“Ừm, thật ạ.” Thư Uyển ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, đôi mắt cô sáng như sao, khẳng định chắc nịch với anh: “Em tuyệt đối sẽ không ly hôn với anh.”

Giang Yến nhìn cô gái trong lòng mình, thấy dáng vẻ vừa nghiêm túc vừa căng thẳng của cô thì nỗi tức giận trong lòng biến mất tăm đi hết.

Nhưng anh cảm thấy nếu mình tha thứ cho cô sớm quá thì thành ra dễ dỗ quá, không cao giá lắm, vậy nên anh mím môi hơi kiêu căng đáp lại: “Vậy em hôn anh một cái đi.”

Thư Uyển giật mình.

Giang Yến nhắc cô: “Chọc anh giận rồi còn không định dỗ anh à?”

Ồ, hóa ra là muốn cô dỗ anh.

Người con gái hiểu ý anh ngay, cũng biết là anh đã tha thứ cho mình rồi.

Cô chớp chớp mắt, cong môi cố tình chòng ghẹo anh: “Chẳng phải nãy anh bảo là anh không giận à?”

Giang Yến nghẹn họng, không ngờ cô sẽ nói thế: “…..”

Thấy anh cứng họng thì Thư Uyển nhướng mày, quắc quắc anh: “Anh cúi xuống đi.”

Giang Yến: “Chi vậy em?”

Thư Uyển: “Không phải muốn em dỗ anh à?”

Giang Yến ấm ức: “Dỗ anh mà còn bắt anh cúi xuống? Uyển Uyển vô lý quá đi.” 

Thư Uyển mím môi ra vẻ tiếc nuối: “Được thôi, nếu anh không cúi xuống, vậy thì…”

Giang Yến tưởng cô sẽ nói là “nếu anh không cúi xuống vậy thì không hôn nữa”.

Ai mà ngờ Thư Uyển lại kéo dài giọng, sau đó cô bất ngờ kiễng chân hôn lên khóe môi anh. 

Cơ thể Giang Yến cứng đơ, còn chưa kịp phản công chiếm ưu thế thì cô đã đứng thẳng dậy, cười tủm tỉm nói nốt câu hồi nãy: “Anh không cúi xuống vậy thì em đành kiễng chân thôi.”

“Vậy anh cúi xuống vẫn tốt hơn.” Giang Yến nhìn đôi môi nhạt màu của cô, vẫn thấy chưa đã thèm, cuối cùng anh dứt khoát ôm lấy eo cô, vào lúc cô đang cười rạng rỡ thì nâng cằm cô lên cúi đầu hôn xuống đôi môi ấy.

Song hai người chỉ ôm hôn một lát thôi, vì hiện giờ đầu óc của Giang Yến chỉ mãi lo nghĩ đến chuyện đến cục dân chính đặng đăng ký kết hôn, vậy nên cái hôn bồi thường mà Thư Uyển dành cho anh cũng chỉ lướt qua một thoáng là xong.

Hôn xong thì Thư Uyển đi trang điểm.

Giang Yến không làm gì, mà chỉ im lặng ngồi ở mép giường trong phòng nhìn cô chuốt mi vẽ mắt.

Lúc người con gái trang điểm xong xuôi thì tình cờ chạm phải ánh nhìn của anh qua tấm gương.

Cô thấy anh hơi nheo mắt lười biếng chống tay xuống giường, dáng vẻ ấy dịu dàng nồng nàn quá đỗi, như thể anh không muốn xa cô dù chỉ là nửa giây.

Thư Uyển quay lại nhìn anh, cười muốn híp mắt: “Giang Yến nè, lắm lúc trông anh giống chú chó con lắm đó.”

Khi không vui thì giấu mình vào một góc uất ức không nói không rằng.

Khi vui thì sẽ vẫy vẫy đuôi đến gần chủ nhân xoay vòng vòng không ngớt.

Giang Yến đứng dậy đi đến cạnh bàn trang điểm, thấy khó hiểu lắm: “Anh là chó con ư?

“Vâng, chó con.” Người con gái vừa gật đầu vừa khều khều tay anh, lè lưỡi ra như đang trêu chó con vậy.

Giang Yến véo má cô: “Ý của em là muốn anh kêu hai tiếng cho em nghe đó hả?”

Thư Uyển dạaaa một tiếng, ngẩng đầu chọc ghẹo anh: “Cũng được đó anh.”

Giang Yến nhìn đôi mắt chờ mong ấy của cô đăm đăm, trông vẻ mặt của cô cứ như muốn nghe anh kêu gâu gâu cho bằng được vậy.

Anh cúi xuống trán kề trán với cô, tuy bó tay với cô nhưng vẫn yêu chiều nói: “Uyển Uyển hư quá đi thôi.”

Đầu mũi của họ cọ cọ nhau, đôi môi họ đều cong cong cười tủm tỉm.

Sau khi chuẩn bị xong hết thì cả hai xuất phát đến cục dân chính.

Quá trình đăng ký phức tạp hơn Thư Uyển tưởng tượng nhiều, lúc đầu cô tưởng chỉ cần ký tên rồi đóng dấu mộc là xong thôi.

Ai ngờ tới nơi mới biết trước khi đến cục dân chính thì phải đặt lịch ở nhà trước, với cả bây giờ đang trong kỳ nghỉ Quốc Khánh nữa, nhưng may mà Giang Yến đã lên mạng đặt lịch từ hai tuần trước rồi.

Điền đầy đủ các loại giấy tờ xong thì đến chụp ảnh, chụp ảnh xong thì tới thề nguyện.

Sau khi loay hoay một hồi thì nhân viên mới trao hai cuốn sổ đỏ cho họ.

Thư Uyển đang định nhận lấy thì Giang Yến đã nhanh tay giựt hai tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay nhân viên, sau đó anh còn vội vàng nhét vào túi quần bên trái của mình.

Người con gái đứng bên phải thấy hành động chớp nhoáng hài hài của anh thì hơi mắc cười: “Anh làm gì vậy?”

Giang Yến bĩu môi: “Giấu đi đó.” Anh nói xong thì nói thêm câu nữa, “Dù sau này em không cần anh nữa thì cũng đâu tìm được giấy chứng nhận kết hôn, không tìm được thì sẽ không có cách nào ly hôn với anh được.”

Thư Uyển dở khóc dở cười.

Cô rất muốn nói là người ta cũng cấp lại giấy đăng ký kết hôn mà, nhưng nghĩ lại nếu nói vậy thì sẽ làm anh tổn thương, vậy nên cô thuận theo đáp lại rằng “vậy anh nhớ phải giấu cho kỹ đó nha, đừng để em tìm ra”.

Hai người nắm chặt tay nhau, vừa trò chuyện vừa cười đùa bước ra khỏi cục dân chính.

Khi bước ra khỏi cánh cửa này thì quan hệ giữa họ sẽ thay đổi đến mức trời long đất lở.

Từ người yêu của nhau trở thành cặp vợ chồng hợp pháp, hai cá thể vốn độc lập sắp sửa cùng nhau xây dựng một gia đình mới.

Mà kể ra cũng lạ thật đó, trước giờ Thư Uyển đã bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn đâu.

Vậy mà hôm nay đi nhận giấy kết hôn với Giang Yến thì cô vẫn bình thường chứ không hề có một chút cảm giác khó tả nào.

Chỉ cảm thấy đây là một ngày hết sức bình thường.

Hai người họ thuận theo dòng chảy tự nhiên, trở thành mối tình đậm sâu của đời nhau.

Thư Uyển cụp mắt cười, Giang Yến dẫn cô đến bãi đậu xe bên đường.

Hai người họ chưa đi đến bãi đậu xe thì lúc này có một nam một nữ bất ngờ bước tới cười tủm tỉm chặn họ lại.

Cô gái đi đầu cầm micro, chàng trai sau lưng cô ấy vác một máy ảnh trên vai, vừa nhìn đã biết họ là những blogger hay phỏng vấn trên đường phố.

Thư Uyển và Giang Yến dừng bước, cô gái trước mặt hai người lịch sự chào một tiếng, sau đó thân thiện nói: “Làm phiền hai anh chị, chúng tôi là blogger làm về mảng truyền thông, hiện đang đi tìm kiếm một số tài liệu, xin hỏi hai anh chị có thời gian đặng trả lời một số câu hỏi của chúng tôi không ạ? Không tốn nhiều thời gian lắm đâu ạ.”

Vẻ mặt cô gái tràn ngập mong đợi, cô ấy cũng rất chân thành khiến người ta không tài nào từ chối được.

Nhưng Giang Yến vẫn quay sang nhìn Thư Uyển, hỏi ý kiến của cô: “Được không em?”

Người con gái ngẫm nghĩ, dù sao đây cũng không phải chuyện gì to tát nên cô vâng một tiếng: “Được ạ.”

Cô gái rối rít cảm ơn, vì sợ làm mất thời gian của cặp đôi trước mặt nên cô ấy vội vã quay lại ra hiệu cho chàng trai đang khiêng máy ánh, bảo cậu chuẩn bị sẵn sàng để quay.

Chuyện phỏng vấn mấy cặp đôi trên phố này Thư Uyển đã thấy trên mạng nhiều rồi, lúc rảnh rỗi không có chuyện gì làm thì cô cũng hay lướt xem, vậy nên cô cũng khá quen thuộc với mấy câu hỏi phỏng vấn này.

Vòng tới vòng lui cũng chỉ đơn giản là tại sao hai anh chị đi đăng ký kết hôn vào ngày Quốc Khánh vậy? Hai anh chị yêu nhau mấy năm rồi? Ai theo đuổi ai trước? Có mong chờ gì vào cuộc hôn nhân này không?

Thư Uyển không trả lời nhiều, tất cả để cho Giang Yến trả lời hết.

Nhưng thứ thú vị nhất trong cuộc phỏng vấn này chính là sau khi kết thúc cô gái kia đã đưa cho Thư Uyển và Giang Yến một tấm card, sau đó bảo hai người họ quay lưng về phía nhau viết lên tấm card một bí mật mà họ không muốn cho nửa kia của mình biết.

Người con gái dựa vào lưng anh chọc chọc bút vào tấm card, cô suy nghĩ một hồi lâu mới viết chữ đầu tiên lên đó.

Giang Yến đã viết xong trước rồi, anh hơi nghiêng ra sau muốn nhìn lén nội dung Thư Uyển đang viết, nhưng nửa chừng bị cô gái kia nhắc nhở: “Không được nhìn lén nhé anh kia!”

Thư Uyển che tấm card lại, quay lại khẽ trừng anh một cái.

Anh cười rạng rỡ, nói là em cứ viết đi, anh không nhìn lén đâu, dù sao lát nữa trao đổi tấm card cho nhau là biết ngay mà.

Thư Uyển hừ một tiếng, xoay lại viết tiếp câu còn đang dang dở.

Sau khi viết xong thì cô gái phỏng vấn cười nói là: “Được rồi ạ, bây giờ hai anh chị trao đổi tấm card cho nhau đi.”

Thư Uyển và Giang Yến quay lại đứng đối diện nhau, trao tấm card trong tay cho đối phương.

Hình ảnh này trông trang trọng quá thể.

Thu Uyển cụp mắt nhìn tấm card màu trắng, hai dòng chữ nhỏ đầy cứng cáp trên đó lọt vào ánh nhìn của cô: [Sau khi chia tay có rất nhiều lần anh đến nước Pháp, nhiều lần đi ngang qua trường học của em, đợi được gặp lại em một lần nhưng chưa lần nào gặp được em cả.]

Đầu ngón tay của Thư Uyển khẽ run run.

Giang Yến cũng đang ngớ ra giống cô.

Bởi lẽ Thư Uyển viết là: [Sau khi về nước em đã đến trước cửa Xuyên Lan, ngồi trong xe nhìn lén anh.]

Sau khi kết thúc cuộc phỏng vấn, cô gái kia đã tặng Thư Uyển một bó hoa hồng, sau đó chúc cho tình yêu của hai người họ mãi trường tồn như trời và đất.

Thư Uyển cầm bó hoa nhìn hai người phỏng vấn đang chặn một cặp vợ chồng vừa đi ra khỏi Cục Dân Chính, sau đó quay sang nhìn Giang Yến, tò mò hỏi anh: “Anh đến nước Pháp hồi nào vậy?”

Giang Yến mím môi, trầm tư đáp: “Lần đầu tiên anh đến đó là khi chai nước hoa em để lại chỗ anh bị bể, lúc đó nhớ em quá nên anh đến Pháp xem em sống thế nào. Sau đó mỗi khi có thời gian là anh sẽ bay qua đó, nhưng cũng thú vị ghê, anh đến đó nhiều lần như vậy mà không có lần nào gặp được em cả.”

Thư Uyển biết rõ rằng, dựa vào thân phận, địa vị và mối quan hệ của anh thì chỉ cần anh hỏi thăm đại một ai đó là chắc chắn anh sẽ biết được bất cứ tung tích nào của cô ở Pháp mà thôi.

Nhưng anh không làm vậy, mà anh chỉ đi xung quanh trường học của cô, dựa vào thông tin cô chia sẻ trên weibo đi đến những nơi cô thường đến, trong lòng đợi chờ có thể gặp được cô, dẫu chỉ được nhìn cô từ xa cũng được nữa.

Anh làm thế là bởi vì anh biết rằng, cô không thích một cuộc gặp mặt bị người ta lặng lẽ thao túng.

Chỉ là thế giới rộng lớn quá, xác suất tình cờ gặp được nhau thực sự rất thấp.

Thư Uyển nhìn anh, trong lòng hơi chua xót.

Giang Yến cười khẽ, chuyển chủ đề sang chuyện của cô: “Còn em thì sao, sao sau khi về nước lại đi nhìn lén anh vậy hả?”

Thư Uyển bình tĩnh lại, thẳng thắn cho anh biết: “Lúc vừa về em tự lái xe đi chọn nơi mở phòng trưng bày và đi ký hợp đồng, khi đó chạy ngang qua Xuyên Lan nên em định dừng ở đó một lát, nhưng không ngờ đúng lúc đó anh lái xe ra ngoài.”

“Lúc đó xe của em chặn đường đi của anh, xong anh bấm còi với em.”

“…” Giang Yến sững sờ một hồi, không tin nổi, “Anh bấm còi với em à?”

Thư Uyển cong môi: “Ừ, còn bấm mấy lần, giống kiểu mất kiên nhẫn ấy.”

Giang Yến nhíu mày giải thích: “Anh không biết đó là xe của em.”

Thư Uyển cười khẽ: “Em biết anh không nhìn thấy em, bởi vì lúc anh lái xe qua là em đã trốn rồi.”

Giang Yến nghe vậy thì im lặng.

Anh trầm tư nhìn cô gái trước mặt mình: “Hóa ra không phải Uyển Uyển yêu anh lần nữa mà là luôn nhớ nhung anh.”

“Giờ anh mới biết à?”

“Kết hôn xong rồi anh mới biết được chuyện này, hình như hơi muộn em nhỉ?”

Muộn ư?

Dù xa nhau ba năm trời nhưng may mắn là trong ba năm đó hai người họ đã trưởng thành hơn, và lần nữa về bên nhau.

Nhưng chỉ cần còn yêu thì không bao giờ là muộn cả.

Người con gái nghĩ bụng, sau đó lắc đầu với anh: “Không muộn đâu ạ.”

Đôi mày đang nhíu lại của Giang Yến thoáng cái giãn ra, hai người nắm tay nhau đi đến chiếc xe đậu bên đường.

Dù rời nhà từ rất sớm, nhưng vừa làm giấy tờ vừa nhận phỏng vấn nên đợi xong xuôi hết thì cũng gần 11 giờ rồi.

Thư Uyển ngồi vào ghế phụ, cô vừa thắt dây an toàn vừa hỏi anh: “Bây giờ mình về luôn ạ?”

Giang Yến đánh tay lái: “Giờ đi đón em trai anh, xong mình cùng nhau dùng bữa.” Anh im lặng một lát, sau đó nói tiếp: “Có bạn gái của nó đi cùng nữa.”

Em trai Giang Yến ư?

Người con gái ngẫm nghĩ, cùng có ấn tượng chút chút: “Là cậu em họ mới học cấp ba mà đã yêu sớm ấy hả?”

Giang Yến ừ một tiếng.

Thư Uyển hơi tò mò: “Vậy cô bạn gái hiện tại của nhóc đó vẫn là cô gái mà nhóc ấy quen hồi cấp ba ạ?”

Giang Yến khẽ gật đầu: “Đúng đó em.”

Thư Uyển cười khẽ, thấy khá thú vị: “Không ngờ đó, người nhà họ Giang các anh cũng khá tình cảm ấy chứ.”

Giang Yến trông kiêu ngạo cực kỳ: “Không chỉ nhiều tình cảm thôi đâu, nhà anh còn chung tình nữa đó.”

*

Sau khi gặp Giang Tẫn xong thì Thư Uyển nhận ra rằng, phong cách của Giang Yến và Giang Tẫn khác nhau rõ rệt như hai thái cực vậy.

Nếu nói Giang Yến là viên ngọc lục lam dịu dàng trang nhã, vậy Giang Tẫn chính là làn gió ngày hè oi bức dưới cái nắng chói chang.

Còn về cô bạn gái Tống Thính Miên của Giang Tẫn, ấy là một cô em gái ngây thơ và trông ngọt ngào dễ thương vô đối, cả ngoại hình lẫn giọng nói đều nhẹ nhàng và đằm thắm cực kỳ, khiến người ta sục sôi muốn bảo vệ cô ấy tuyệt đối.

Bốn người bọn họ xuống xe, cùng nhau đi bộ đến nhà hàng.

Thư Uyển nắm lấy cánh tay Giang Yến, Tống Thính Miên và Giang Tẫn đi theo sau lưng hai người.

Bọn họ vào phòng riêng trong nhà hàng ngồi, Giang Yến và Giang Tẫn phụ trách gọi món, còn Tống Thính Miên thì chớp chớp mắt nhìn Thư Uyển đăm đăm như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm do thượng đế tỉ mỉ chạm khắc nên vậy.

Cô ấy nhìn một hồi, sau đó cảm thấy cứ nhìn người ta chằm chằm như vậy thì không lịch sự lắm, vậy nên bèn tìm chủ đề: “Chị Thư Uyển, em hỏi chị chuyện này được không ạ?”

Thư Uyển cười nhạt: “Được.”

Tống Thính Miên ngẫm nghĩ: “Hôm nay lúc chị và anh Giang Yến đi đăng ký kết hôn chị có căng thẳng không ạ?”

Thư Uyển uống một hớp nước chanh: “Chị không căng thẳng.”

Tống Thính Miên: “Vậy sau khi đăng ký kết hôn xong chị có cảm giác gì ạ?”

Sau khi đăng ký kết hôn xong có cảm giác gì ư?

Người con gái suy nghĩ một lúc, bỗng nhớ tới khoảnh khắc nhìn thấy dấu mộc đỏ trên tấm ảnh của hai người kia, cô đảo mắt, cuối cùng nhìn vào mắt Tống Thính Miên đáp: “Đại khái là … hiểu rõ mình muốn gắn bó với người ấy suốt quãng đời còn lại đó.”

Gắn bó suốt quãng đời còn lại.

Tống Thính Miên hơi trầm tư, sau đó cũng hiểu ra: “Thì ra là vậy.”

Giang Tẫn ngồi bên cạnh nghe cô ấy nói vậy thì quay sang nhìn cô ấy, nhướng mày cười: “Sao thế? Miên Miên muốn kết hôn với anh đấy hả?”

Tống Thính Miên liếc cậu: “Em không muốn.”

Giang Tẫn ngả lưng ra sau, nhìn góc nghiêng của cô ấy đăm đăm: “Vậy em hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Tống Thính Miên nhỏ nhẹ đáp: “Em tò mò nên hỏi thôi.”

Giang Tẫn bày ra bộ dạng không tin, chặc lưỡi: “Đừng giả vờ nữa, anh biết em muốn kết hôn với anh mà.”

Tống Thính Miên: “…”

Giang Tẫn: “Nếu không muốn kết hôn với anh thì tò mò chuyện này làm gì?”

Tống Thính Miên: “…”

Giang Tẫn hất cằm đắc chí, tiếp tục ảo tưởng: “Không ngờ đó nha, em vậy mà muốn kết hôn với anh.”

Tống Thính Miên: “…!”

Giang Tẫn: “Sao không nói sớm, em mà nói sớm là hôm nay mình đi chung với Giang Yến đi đăng ký kết hôn luôn rồi.”

Gò má Tống Thính Miên nhanh chóng đỏ rực trước những lời lảm nhảm ấy của Giang Tẫn.

Thư Uyển thấy cô bé ấy đỏ mặt luống cuống rót cho Giang Tẫn một cốc nước rồi nhét mạnh vào tay cậu ấy, cô ấy dùng chất giọng ngọt ngào của mình ngắt lời cậu: “Anh uống miếng nước đi, đừng nói nữa.”

Thư Uyển thấy cảnh ấy thì không kìm được cụp mắt cười tủm tỉm.

Giang Yến ngồi cạnh nhìn qua cô: “Sao vậy em?”

“Không có gì ạ.” Thư Uyển nhỏ nhẹ trả lời, bình tĩnh uống một hớp nước chanh, “Em đang cảm thấy em trai anh thú vị ghê ấy chứ.”

Giang Yến khinh thường: “Là mặt dày mới đúng.”

Thư Uyển đồng tình: “Ừ, đúng là hơi dày thật.”

Giang Tẫn ngồi đối diện đá Giang Yến một cước: “Nói ai mặt dày cơ?”

Giang Yến nhếch môi cười: “Ngoài cậu ra thì còn ai nữa?”

“Anh thì không mặt dày chắc?” Giang Tẫn hỏi ngược lại, không chút thương tiếc bóc trần mọi chuyện của Giang Yến ra trước mặt Thư Uyển, “Có lẽ chị không biết chuyện này đâu, hồi chị và anh Giang Yến chia tay ấy ngày nào ảnh cũng rủ em uống rượu hết, cứ luôn miệng hỏi là anh có nên đến Pháp tìm chị hay không. Còn nói gì mà dù chị không cần ảnh đi chăng nữa, hay có người mới ở đất Pháp cũng chẳng sao cả, ảnh bảo là chỉ cần chị bằng lòng cho ảnh cơ hội thì dù phải làm kẻ thứ ba ảnh thì cũng làm được nữa.”

Làm kẻ thứ ba?

Thư Uyển nghe tới đây thì ngạc nhiên thì Giang Yến trân trân: “Anh còn muốn làm bồ nhí của em hả?”

Giang Yến ngớ ra.

Anh khựng lại mất mấy giây, sau đó nhíu mày sầm mặt, liếc sang Giang Tẫn ra hiệu cho cậu ngậm miệng lại: “Thằng nhãi này! Không được nói nhảm!”

Nhưng Giang Tẫn lại trưng ra vẻ dễ gì gây khó dễ được cho cậu, nói tiếp: “Em nói nhảm hồi nào chứ, còn nữa nhé…”

Song lần này chưa nói hết câu thì Giang Yến đã trầm giọng ngắt lời cậu ấy: “Nếu đã vậy thì sẵn đây anh cũng nói tới chuyện kia thôi.”

Anh dứt câu thì nhìn sang Tống Thính Miên, nói tiếp: “Bạn học Tiểu Tống này, sau khi em và thằng nhóc này chia tay, dù biết rõ em đã dọn đi rồi nhưng nó cứ đến ngồi đực ở dưới lầu nhà em hoài. Có lần nó uống say quá còn chạy lại gõ cửa nữa, kết quả chủ nhà hiện tại tưởng nó bị thần kinh nên báo công an, cuối cùng anh phải đến đồn dắt nó về.”

Lần này đến phiên Giang Tẫn ngớ ra: “Anh trẻ con thật đó Giang Yến!”

Giang Yến hỏi lại: “Ai trẻ con?”

Dù sao hai người họ đều là người nhà họ Giang, mặc dù chỉ là anh em họ nhưng tình tình vẫn hơi giống nhau.

Người ta thường nói đàn ông đến khi xuống lỗ thì tâm hồn vẫn tuổi teen, nhìn Giang Yến và Giang Tẫn xong thì thấy câu này chuẩn đét thật sự, mà nghe cũng hợp với hai người này lắm.

Thư Uyển và Tống Thính Miên nghe hai người đàn ông này tung tin nóng, Giang Yến với Giang Tẫn cứ anh một câu em một câu khiến hai cô gái hớn hở ra mặt.

Sau khi ăn uống xong thì Giang Tẫn chở Giang Tẫn và Tống Thính Miên về nhà, sau đó dẫn Thư Uyển về Xuyên Lan.

Quằn quại từ sáng sớm đến tận giữa trưa, lúc này Thư Uyển đã mệt đến độ muốn xụi lơ, cô vừa bước vào nhà đã ngã gục xuống sô pha, nằm ì đó quắc quắc Giang Yến: “Anh rót cho em cốc nước được không Giang Yến? Em chẳng muốn động đậy nữa.”

Giang Yến nói được, sau đó anh đi vào nhà bếp rót một ly nước ấm đưa cho cô, tiện hỏi: “Không đổi xưng hô à em?”

Thư Uyển vẫn chưa tải kịp: “Xưng hô gì ạ?”

Giang Yến: “Đăng ký kết hôn rồi mà còn kêu anh là Giang Yến à?”

Thư Uyển chớp chớp mắt: “Vậy nên kêu là gì?”

Giang Yến cụp mắt nhìn cô: “Em nói xem?”

Những người đã kết hôn thường xưng hô với nhau như thế nào nhỉ?

Người con gái ngẫm nghĩ.

Chồng? Ông xã?

Hình như người ta gọi chồng nhiều hơn.

Nhưng xưng hô thế này cô thấy hơi ngại ngại.

Thư Uyển im lặng một lát, sau đó thử hé môi gọi, nhưng âm tiết lại mắc kẹt trong cổ họng mãi một hồi vẫn chưa thốt ra được. 

Giang Yến cũng không giục cô, anh im lặng chờ đợi, đôi mắt ấy đong đầy ý cười, sự dịu dàng lan tỏa ra khắp mọi nơi.

Nhưng Thư Uyển thử mấy lần vẫn không gọi được, cuối cùng cô ngại ngùng nói: “Em không gọi được.”

Thật ra cô nghĩ mình có thể kêu ra tiếng được.

Ai dè nhận ra rằng cũng có lúc mình phải chịu thua thôi.

Giang Yến cười yêu chiều vuốt tóc cô: “Vậy gọi bằng cái khác cũng được, tóm lại là không được gọi anh là Giang Yến nữa, nghe như hai ta chẳng thân quen vậy.”

Cái khác?

Còn cách xưng hô gần gũi nào dễ thốt ra khỏi miệng không ta?

Người con gái cụp mắt suy nghĩ, bỗng nhớ hôm nay Tống Thính Miên hay gọi Giang Tẫn là A Tẫn.

Cô ngước lên nhìn anh, nhỏ nhẹ hỏi: “Vậy gọi A Yến được không ạ?”

A Yến?

Giang Yến nheo mắt, cười dịu dàng: “Được.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...