Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 12



Chương 12.

Edit: Leia

Khu chờ khám khoa Y học cổ truyền bệnh viện số 3.

Còn vài phút nữa mới đến giờ tiếp khám buổi chiều nhưng ở đây đã tụ tập không ít bệnh nhân ngồi chờ bác sĩ kêu tên. Hàng ghế đầu tiên có một đôi vợ chồng trung niên, sắc mặt ông chồng trắng bệch, dưới mắt có quầng thâm, đôi môi khô nứt.

Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi gần đó nhàm chán hỏi thăm: “Hai người tới khám bác sĩ nào đấy? Bị bệnh gì?”

Người vợ đáp: “Đăng ký khám chủ nhiệm Tạ, hai tuần trước chồng tôi bị ngất xỉu, bệnh suốt từ đó đến nay.”

“Sắc mặt đúng là không tốt, có biết bị bệnh gì không? Nếu bệnh nặng quá thì nên qua chỗ Tây y đi.” Bà lão khuyên nhủ, nghe đến chuyện té xỉu ai cũng cảm thấy hẳn là nên sang khoa Cấp cứu.

Người vợ ấp úng, “Ừm… thôi khám chỗ chủ nhiệm Tạ cũng được, cũng không có gì…”

Bà lão rất có hứng thú mà xem xét qua ông chồng một lượt, người ta hay nói bệnh lâu ngày thành lương y, chính bà cũng hiểu biết không ít loại bệnh vặt, “Ôi chao, nhìn sắc mặt này chắc là thận không tốt lắm rồi…”

Bà ta chưa nói hết câu thì đột nhiên người đàn ông há to miệng một cách mất tự nhiên, toàn bộ lưỡi thè ra ngoài thòng xuống tận cằm, gương mặt cũng trở nên vặn vẹo, nước miếng nhễu nhão.

“Á!” Bà lão sợ tới mức ôm ngực lùi mạnh ra sau, “Lão điếu à!!”

“Lão điếu” là cái tên mà người dân Hải Châu dùng để gọi “ma treo cổ”. Những người ngồi trong khu khám bệnh bị tiếng kêu thất thanh thu hút chú ý, lại thấy một người đàn ông thè dài lưỡi, quầng mắt thâm đen, sắc mặt mất tự nhiên cũng bị hoảng sợ, thế này không phải giống ma treo cổ lắm sao!

Giọng bà lão thật sự quá cao, nhất thời toàn bộ người bệnh liền nhao nhao xì xầm, lão điếu? Ban ngày ban mặt ở đâu ra lão điếu. Mãi đến khi quay đầu thấy người đàn ông với cái lưỡi dài lắc lư lắc lư rất ghê rợn mọi người mới bừng tỉnh.

Thành phố Hải Châu thời xưa từng trải qua rất nhiều giai đoạn khó khăn, hay có nạn đói làm người nghèo thi nhau thắt cổ tự sát, trên cây treo đầy xác chết cho nên những câu chuyện dân gian liên quan đến ma treo cổ cực kỳ nhiều, thậm chí còn có cả một địa danh tên là Lão Điếu Lĩnh.

“Chồng cô ngất xỉu xong biến thành như vậy, chắc là bệnh điếu khách rồi! Bị ma treo cổ nhập đấy!” Bà lão hiển nhiên là người địa phương biết rõ các loại chuyện xưa, qua cơn kinh hãi liền đưa ý kiến.

Dân gian hay bảo gặp ma bị bệnh, chính là ám chỉ người này đã bị vong nhập. Mà ở Hải Châu, di chứng nổi tiếng nhất sau khi gặp ma chính là bệnh điếu khách, nhưng thời hiện đại bây giờ đã không còn thấy nhiều trường hợp như vậy nữa.

Vài bệnh nhân khác cũng am hiểu chuyện ma quỷ ở Hải Châu liền hùa theo: “Người ta nói nếu bị điếu khách phải đi Lão Điếu Lĩnh quỳ ba ngày!”

Nói tới nói lui, mọi người cuối cùng vẫn dạt ra xa khỏi hai vợ chồng vì sợ bị lây âm khí. Một vài người trẻ tuổi hơn vốn không tin ma quỷ, nghe người ta thảo luận một hồi cũng chỉ dừng ở mức vây xem cho vui.

“Tôi, nhà tôi đã đi Lão Điếu Lĩnh đốt giấy rồi, nhưng mà không có tác dụng.” Thấy mọi người đã nhận ra, bà vợ nói rất bất đắc dĩ, “Từ khi ông ấy ngất xỉu thì tính tình cáu bẳn hẳn, nói năng không rõ ràng, mỗi ngày bị thè lưỡi ít nhất khoảng bảy tám lần, mất cả buổi mới từ từ thu lại.”

Y tá trực quầy đăng ký nghe thấy tiếng ồn liền từ trong phòng trực chạy ra, “Có chuyện gì thế?”

Cô ta vừa mới rời chỗ đi uống cốc nước, sao bên ngoài đã náo loạn rồi.

“Cái ông bên kia kìa, ông ấy bị bệnh ‘điếu khách’!”

Người ta vừa nói xong, ông chồng cũng lập tức xoay người thè cái lưỡi thật dài đối diện với cô y tá.

“Úi mẹ ơi.” Y tá giật mình lùi một bước.

“Bị lão điếu ám đấy…”

“Bệnh điếu khách kìa.”

Rất nhiều người ở đây chỉ nghe danh mà chưa từng gặp thật, cho nên rất nhiệt tình vây xem và bàn tán.

“Cái này chỉ là bệnh thôi, mọi người đừng suy nghĩ bậy bạ.” Cô y tá phản ứng rất nhanh, vội cất cao giọng.

“Nhìn là biết không phải người địa phương rồi, cô có biết Lão Điếu Lĩnh không?”

Đây vốn là dạng chuyện kỳ bí ở thành phố Hải Châu, tuy cô y tá không phải người địa phương thật nhưng làm việc lâu ngày cũng từng nghe qua. Thế nhưng tốt xấu gì mình cũng là nhân viên y tế, cô chỉ nói: “Đã vào đến bệnh viện rồi sao mọi người còn nhắc những chuyện mê tín đó nữa, không có ma treo cổ gì hết, đây chỉ là một dạng bệnh mất kiểm soát thần kinh thôi.”

“Rốt cuộc là bệnh gì mà biến thành bộ dạng như ma treo cổ thế này.”

“Ừm…” Chẩn bệnh không phải sở trường của y tá, may mắn là đúng lúc này các bác sĩ khoa Y học cổ truyền cũng vừa họp xong đi ra, cô nàng lập tức nhón chân gọi, “Chủ nhiệm Tạ ơi, bên này có một bệnh nhân mắc bệnh lạ lắm!”

Cô y tá chạy tới nhanh như chớp giới thiệu cho Tạ Mẫn, “Chính là người này, bọn họ còn nói gì mà bị ma ám ở Lão Điếu Lĩnh.”

Tạ Mẫn liền nói một câu mà trước đây Chu Cẩm Uyên từng nói, “Tất cả tà ma điên cuồng đều là bệnh!”

Các bác sĩ khác cũng phụ họa, “Bệnh điếu khách gì chứ, mọi người đừng tin chuyện mê tín.”

Vài thực tập sinh trẻ tuổi xì xầm trao đổi, “Có phải là bệnh về thần kinh giác quan không nhỉ?”

Đây vốn là cách gọi theo Tây y, bởi vì bọn họ nhất thời vẫn chưa biết tình huống thật sự như thế nào.

Lưu Kỳ cũng chưa từng gặp qua chứng bệnh này, vội nhỏ giọng hỏi Chu Cẩm Uyên: “Đại thần, cậu có biết bệnh này không?”

Hai tay Chu Cẩm Uyên cắm trong túi áo blouse trắng, khẽ giải thích: “Hồi còn học việc với bố tôi đã từng tiếp khám một người bệnh có triệu chứng tương tự, lưỡi luôn thè ra ngoài liên tục đảo đảo, gọi là ‘Hội chứng xoắn lưỡi’. Mà người này thì chỉ thè lưỡi chứ không động đậy, hội chứng xoắn lưỡi rất ít gặp trong lâm sàng, hôm nay anh gặp may đấy!”

Các loại bệnh trạng hiếm gặp nếu có thể gặp được cũng xem như một dạng “may mắn”, bởi vì bác sĩ là nghề nghiệp phải không ngừng tích lũy kinh nghiệm.

Các bác sĩ xuất hiện làm đám đông chìm đắm vào truyền thuyết đô thị đến mất kiềm chế trở nên tỉnh táo lại, nhưng bọn họ vẫn không hết tò mò vây xem.

Lúc này, Tạ Mẫn cũng nhíu mày hỏi: “Tính tình bệnh nhân trở nên kém đi đúng không?”

Người nhà hưng phấn đáp: “Đúng thế ạ, từ sau khi bị bệnh ông ấy rất cáu bẳn.” Nhưng trước đó ai cũng cho rằng là do ma nhập, “Bác sĩ, có thể chữa được không?”

Tạ Mẫn nói nhàn nhạt: “Có thể, điều trị bằng châm cứu là hết.”

Nghe thấy chủ nhiệm Tạ nói thế, Lưu Kỳ lại nhìn thoáng qua đại thần, nghĩ thầm mình gặp may mắn không phải vì hôm nay được chứng kiến một ca bệnh lạ, mà là được ngồi chung phòng khám với đại thần.

Bà vợ vội vàng nói: “Chủ nhiệm Tạ, chúng tôi đã đăng ký khám rồi, phiền bác chữa cho chúng tôi với!”

Ảnh Tạ Mẫn được treo ngay trên tường cho nên bọn họ chỉ cần nhìn vài lần là nhận ra ngay.

Người chồng mắc bệnh cũng liên tục gật đầu, “Ớ ớ, ớ!”

“Tôi lại muốn đề cử cho hai vị một bác sĩ khác, cậu ấy cực kỳ thích hợp.” Tạ Mẫn quay đầu lại, hô một tiếng, “Bác sĩ Chu.”

Các bác sĩ còn lại: “…………”

Suy nghĩ trong đầu mọi người nhanh chóng sôi trào. Woa, thích hợp quá còn gì, bị “bệnh điếu khách” liền kêu đạo sĩ ra chữa… Chủ nhiệm ơi chị biết chơi quá…

Chu Cẩm Uyên bị mọi người nhìn chằm chằm: “…”

Tạ Mẫn thấy sắc mặt của bọn họ lập tức khó thở: “Kỹ năng châm cứu của bác sĩ Chu rất tốt!”

Thật ra chính bà cũng muốn nhân dịp này tuyên dương Chu Cẩm Uyên một chút, hơn nữa hai vợ chồng đi lấy số khám tương đối trễ, nếu chuyển sang cho Chu Cẩm Uyên khám sẽ lập tức được chữa ngay, vừa nhanh vừa hiệu quả.

Ai mà biết trong đầu mấy người kia suy nghĩ linh tinh những gì! Mỗi ngày bà đi canh chừng Chu Cẩm Uyên gieo quẻ vẽ bùa trong văn phòng còn không kịp!

Mọi người: “Ồ…”

Tuy nói thì nói vậy, nhưng kêu đạo sĩ ra chữa bệnh điếu khách vẫn là cách nói chính xác mà…

Chu Cẩm Uyên bước ta lập tức thu được ánh mắt hoài nghi của bệnh nhân. Tạ Mẫn nhìn thấy hết, không đợi người bệnh nói gì đã cướp lời: “Bác sĩ Chu, cậu giải thích bệnh tình cho người ta nghe đi.”

Sao lại trẻ như vậy? Hai vợ chồng bệnh nhân vẫn do dự.

“Vâng ạ, nào, hai vị theo tôi đến phòng khám, vừa đi vừa nói.” Chu Cẩm Uyên thật ra rất ung dung, “Trước khi bệnh nhân phát bệnh hẳn đã trải qua một cơn tức giận rất lớn, về sau mỗi ngày có vài lần, thậm chí mấy chục lần lưỡi vô thức thè ra, qua một lúc lâu mới từ từ thu lại.

“Trong y học cổ truyền có một cách nói là đầu lưỡi nối liền với cửa tim, nếu tâm hỏa quá mạnh, thận âm không thể khống chế thì đầu lưỡi sẽ thò ra ngoài. Sau khi phát giận, tâm trạng u uất của ông ấy biến thành lửa, ngọn lửa này không có chỗ phát ra dẫn tới tính tình càng thêm cáu gắt. Vì thế chủ nhiệm Tạ mới hỏi hai vị có phải tính tình gần đây cũng không tốt không.”

Không chỉ hai vợ chồng bệnh nhân mà một vài bệnh nhân tò mò cùng đám thực tập sinh, bác sĩ nội trú ít kinh nghiệm thực tiễn cũng vô thức đi theo anh vào khu phòng khám bệnh để nghe giải thích bệnh tình.

Tuy chỉ mới gặp một lần mà Chu Cẩm Uyên đã đoán trúng hết những chuyện trước đó, hơn nữa còn giải thích rành mạch có khoa học, không liên quan gì đến ma quỷ mê tín Nói đơn giản thì, bệnh nhân vì quá tức giận mới sinh bệnh!

Người vợ gật đầu tán thánh, chồng bà ta trước khi phát bệnh đúng là có đi đánh bài rồi khắc khẩu với người ta, cực kỳ tức giận.

Bước chân hướng về phòng khám càng lúc càng trở nên tình nguyện.

……

Đến được phòng khám thì bệnh tình cũng giải thích xong, Chu Cẩm Uyên nói: “Nào, bệnh nhân ngồi xuống đây, tôi bắt mạch cẩn thận rồi sẽ châm cứu cho chú.”

Lưu Kỳ rất biết nắm bắt cơ hội, Chu Cẩm Uyên khám xong anh ta cũng kiểm tra bựa lưỡi, bắt mạch. Hiện giờ có rất nhiều bác sĩ Đông y dùng các công cụ của Tây y để hỗ trợ chẩn bệnh, người chỉ dùng phương pháp cổ điển thuần túy như Chu Cẩm Uyên không còn nhiều. Lưu Kỳ đã từng tận mắt chứng kiến khả năng bắt mạch chính xác của anh, cũng thầm hạ quyết tâm muốn noi theo.

Chu Cẩm Uyên mở máy tính, gỡ hộp châm. Trong lúc người nhà đi ra thanh toán tiền khám, anh liền bày dụng cụ chuẩn bị châm cứu cho bệnh nhân.

Lúc này cửa phòng khám vẫn mở rộng, bên ngoài vây kín những người tò mò.

“Đặt tay lên bàn, lòng bàn tay hướng xuống.” Chu Cẩm Uyên ghim châm vào huyệt Trung Chử trên mu bàn tay, xoay theo chiều kim đồng hồ lập tức nghe thấy tiếng bệnh nhân khẽ r*n r* vì cảm giác căng tức.

“Không sao đâu.” Chu Cẩm Uyên dặn người bệnh không được nhúc nhích, tiếp tục xoay kim rồi buông ra, “Ngồi nghỉ một lát nhé, sẽ khỏi ngay thôi.”

Sẽ khỏi ngay? Mới châm có mấy châm đã xong rồi sao?

Các bệnh nhân đứng ngoài rất nhàn rỗi vì chưa được kêu tên liền sôi nổi khoanh tay đứng hóng chuyện tiếp.

Khoảng gần hai phút sau, đầu lưỡi bệnh nhân chợt giật giật rất nhanh như vừa thoát ra khỏi sự kìm kẹp nào đó, sau đó rụt vào. Ông ta nhận lấy tờ khăn giấy trong tay Lưu Kỳ để lau nước dãi, nói chuyện cũng rõ ràng lên, “Hết thật rồi, bác sĩ, tôi còn phải châm thêm mấy lần nữa?”

Lưỡi ông ta thường ngày cứ vô thức thè ra, bây giờ tuy đã lùi về rồi nhưng cứ cảm thấy phải châm thêm mấy châm nữa mới hoàn toàn dứt bệnh.

“Không cần, xong rồi đấy.” Chu Cẩm Uyên nói.

Bên ngoài phòng khám xôn xao, chỉ châm có mấy châm, qua vài phút lưỡi rụt vào như thường thì thôi đi, lại còn khẳng định đã khỏi hẳn? Vị bác sĩ mặt baby này có tay nghề cao quá!

Có bệnh nhân lâu năm còn nói trước đây chưa từng thấy vị bác sĩ này, lại do chủ nhiệm Tạ đề cử, nói không chừng là có bản lĩnh nên mới được bệnh viện chiêu mộ về.

Tuy chỉ là một huyệt vị đơn giản nhưng lấy huyệt cũng như dùng thuốc, huyệt Trung Chử có công hiệu thanh nhiệt, khai thông huyệt đạo. Hỏa trong người bệnh nhân được dập hết, kinh lạc thông suốt, đương nhiên là khỏi hẳn không cần châm cứu nữa rồi.

Chu Cẩm Uyên còn không dùng điện châm hay cứu ngải các thứ, cũng không kê đơn thuốc, không phải huyệt vị hay châm pháp đặc thù gì, chỉ làm một lần duy nhất, châm rất đơn giản, cho nên hóa đơn thanh toán tính cả phí đăng ký khám chỉ mất có mười lăm tệ!

Số tiền này rẻ hơn cả tiền xe hai vợ chồng đi từ thị trấn lên đây, không, thậm chí còn rẻ hơn cả tiền mua khăn giấy lau nước dãi và sáp bôi môi trị nứt nẻ trong mấy ngày này nữa.

Sớm biết mọi chuyện đơn giản chỉ mất mấy phút, lại không cần xếp hàng chờ, không cần đi kiểm tra chụp chiếu các kiểu thì bọn họ đã đi khám từ sớm, chạy qua Điếu Khách Lĩnh đốt vàng mã làm gì.

“Được rồi, hai người về đi. Sau này gặp chuyện gì cũng đừng quá chấp nhất trong lòng, tức giận sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.” Chu Cẩm Uyên nhẹ nhàng căn dặn.

“Cảm ơn, cảm ơn bác sĩ.” Người bệnh nghe thấy Chu Cẩm Uyên chu đáo như vậy thì càng thêm cảm kích, chất lượng thật sự quá chênh lệch với giá tiền! Bọn họ vốn đã chuẩn bị sẵn sàng chi phí để phòng hờ bác sĩ yêu cầu đi kiểm tra thử máu chụp phim linh tinh gì đó luôn rồi.

Bệnh nhân tụ tập bên ngoài vây xem càng trầm trồ, “Bác sĩ lợi hại quá, chẳng trách được chủ nhiệm Tạ đề cử.”

“Vậy mọi người nhớ đăng ký khám chỗ tôi nhé.” Chu Cẩm Uyên cũng đùa lại một câu.

“Được được!” Có người không muốn nói suông, cũng thật sự quay ra định sửa lại thủ tục đăng ký.

“… Đại, đại thần, sợ là không được đâu.” Lúc này Lưu Kỳ bỗng nhiên mở miệng, anh ta đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của Chu Cẩm Uyên, thái độ rất khiếp sợ, “Cậu, số của cậu hôm nay bị treo full rồi!”

“Cái gì?” Chu Cẩm Uyên cũng vươn người qua xem màn hình, là sự thật, hệ thống thông báo lịch khám của anh trong chiều nay đã bị đăng ký hết.

Trong khi ngày thường đến một người bệnh cũng không có.

… Chẳng lẽ bị lỗi hệ thống? Bây giờ thử gọi một người vào xem sao?

“Để tôi đi xem!” Lưu Kỳ vừa nghĩ liền nhanh chân chạy ra ngoài.

Khoảng một phút sau,, Lưu Kỳ thở hồng hộc quay vào, sắc mặt khó lòng miêu tả: “Số, số khám của cậu có lẽ, chắc là… thật đấy. Ở ngoài đó… có rất nhiều người kéo đoàn tới đăng ký khám hói đầu…”

Nào là mép tóc lùi về sau, nào là rụng tóc, Địa Trung Hải, biểu hiện kiểu gì cũng có, đủ cả nam nữ, chủ yếu là thanh niên và trung niên. Khoảng mười mấy hai mươi người như vậy đứng chung một chỗ tạo ra khung cảnh rất hoành tráng.

Nói là kéo đoàn bởi vì dường như bọn họ có quen biết lẫn nhau, lại còn đứng ngồi giao lưu rất nhiệt tình!

Căn cứ theo lượng người đăng ký, hẳn phía sau vẫn còn một nhóm nữa, chẳng qua họ chọn khung giờ khác nên tạm thời chưa có mặt ở khu chờ khám.

Mà những người đó có khả năng rất cao cũng bị hói đầu…

Chu Cẩm Uyên: “???”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...