Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 18



Chương 18.

Edit: Leia

Văn phòng phó viện trưởng Tiêu, Bệnh viện số 3.

“Vị này chính là phó viện trưởng Tiêu, Tiểu Chu là nhân tài được ông ấy tiến cử vào bệnh viện.” Qua miệng Hoàng Thiên Lâm, nhân viên lao động hợp đồng tự dưng có thêm lai lịch oách hơn hẳn.

“Chào phó viện trưởng Tiêu.” Khúc Khánh Thụy được Hoàng Thiên Lâm giới thiệu tiến lên bắt tay đơn giản với đối phương.

Sau khi được Hoàng Trung Văn chỉ điểm, Khúc Khánh Thụy với trí nhớ tuyệt hảo lập tức hồi tưởng lại mình đã từng nghe ba chữ này ở nơi nào, thậm chí còn nhớ rõ khuôn mặt hơi ngây ngô non nớt của Chu Cẩm Uyên. Vạn lần không ngờ, vòng đi vòng lại một vòng, cuối cùng hy vọng của con trai mình đã sớm xuất hiện trước mắt!

—— Hoàng Thiên Lâm thậm chí có ý định giới thiệu đạo sĩ trẻ đó, ngược lại bị ông ta từ chối. Chuyện này quá khó tin, lại mang theo cảm giác kỳ quặc.

Cũng chính vì thế mà khi Hoàng Thiên Lâm được nhờ đi làm trung gian cũng thấy vi diệu bồn chồn theo.

Tuy không phải người trực tiếp điều trị, nhưng nếu là bác sĩ do mình tự tay đề cử thì sẽ hài lòng thỏa mãn theo kiểu khác. Đồng thời giám đốc Hoàng cũng cực kỳ hy vọng Chu Cẩm Uyên sẽ thật sự chữa khỏi cho con trai Khúc Khánh Thụy, như thế sẽ chứng tỏ ông ta là người biết thưởng thức kẻ có tài.

Cho nên lúc này Hoàng Thiên Lâm giới thiệu rất nhiệt tình.

Mà sở dĩ Khúc Khánh Thụy phải đi đường vòng như thế để tìm Chu Cẩm Uyên cũng là vì nể nang quan hệ giữa bọn họ. Hoàng Thiên Lâm có mối liên hệ mật thiết với Bệnh viện số 3, phó viện trưởng Tiêu lại là người đưa Chu Cẩm Uyên vào làm, ông ta nghĩ làm thế này sẽ nhiều thêm một phần bảo đảm.

Trong lòng phó viện trưởng Tiêu cũng bắt đầu chất chồng suy nghĩ. Ông ta chưa gặp ngài Khúc này bao giờ, nhưng làm việc ở Hải Châu nhiều năm đã từng nghe qua danh tiếng. Bối cảnh gia thế của ngài Khúc không tầm thường, là nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong giới doanh nhân Hải Châu, trong nhà còn có người làm chính trị. Bình thường nếu đến Bệnh viện số 3 hẳn viện trưởng mới là người ra mặt tiếp đãi và trò chuyện, nhưng lần này ngài Khúc cố ý tìm đích danh phó viện trưởng làm ông ta bối rối mất một lúc lâu.

Nhờ Hoàng Thiên Lâm cố tình nhắc tên Chu Cẩm Uyên mà phó viện trưởng Tiêu mới thấy yên tâm phần nào.

—— Xem ra là tới vì Tiểu Chu, hơn nữa phần nhiều là chuyện tốt rồi!

Vì thế phó viện trưởng Tiêu rất thức thời nói theo Hoàng Thiên Lâm: “Chào ngài Khúc, Tiểu Chu à, đúng là nhân tài của khoa Y học cổ truyền chúng tôi, y thuật gia truyền cực kỳ tinh vi nên chúng tôi cố mời về để học hỏi. Đóng góp của cậu ấy cho bệnh viện là đáng kể lắm.”

Còn chưa đủ đáng kể à, khoa Y học cổ truyền sắp sửa tên thành khoa Hói đầu rồi, làm Bệnh viện số 3 cũng nổi danh trong lĩnh vực khám chữa bệnh mới theo…

“Vậy sao?” Khúc Khánh Thụy do dự rồi nói, “Không biết hiện giờ bác sĩ Chu đang khám bệnh hay làm gì, tôi muốn tìm hiểu thêm về hướng nghiên cứu của cậu ấy.”

Phó viện trưởng Tiêu nghĩ ngay đến lĩnh vực ngừa hói mọc tóc, nhưng mở miệng ra vẫn nói: “Theo tôi được biết, cậu ấy am hiểu cả châm cứu, dùng thuốc và bắt mạch!”

“Ừm ừm.” Khúc Khánh Thụy gật gù đồng tình, ông ta đã cho người điều tra một chút, người trẻ tuổi này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho câu không được xem mặt bắt hình dong.

Phó viện trưởng Tiêu đánh một cuộc điện thoại rồi nói: “Tôi hỏi qua rồi, hiện giờ bác sĩ Chu đang hội chẩn bên khoa Phẫu thuật thần kinh, hỗ trợ điều trị cho một bệnh nhân liệt chân do ngoại thương. Chúng ta có nên chờ thêm một lát không?”

Trong lòng ông ta nghĩ thầm, từ ngày Tiểu Chu tới bệnh viện số 3 vẫn chưa tiếp nhận ca bệnh nào nặng như vậy, hơn nữa số năm công tác cũng không đủ. Nhưng nếu chủ nhiệm đã phái qua thì chắc không có vấn đề.

Khúc Khánh Thụy và Hoàng Thiên Lâm nhìn nhau sửng sốt trong nháy mắt, sau đó dò hỏi: “Chúng tôi có thể đi xem thử không?”

Trùng hợp quá, cũng là một ca bệnh bị liệt.

Dù có nghe người ngoài tâng bốc nhiều thế nào, nhưng nếu Khúc Khánh Thụy không được tận mắt chứng kiến Chu Cẩm Uyên chữa bệnh thì sẽ không thể hoàn toàn yên tâm. Vì thương tích của Khúc Quan Phượng mà mấy năm nay ông ta đã già đi rất nhiều, vợ mất sớm chỉ để lại mỗi một đứa con này, cậu ta hiển nhiên cũng là người thừa kế duy nhất.

Khúc Quan Phượng bị liệt chân, tinh thần sa sút, các chi thứ trong nhà thậm chí người ngoài đã bắt đầu dòm ngó đến gia nghiệp, ông ta không còn cách nào khác ngoài việc im lặng nuốt toàn bộ cảm xúc chua chát vào lòng.

Mà Chu Cẩm Uyên chính là cứu cánh duy nhất của ông ta trong giờ phút này, phải hết sức cẩn thận mới được!

……

Chu Cẩm Uyên dựa theo thời gian ghi trên thư thông tri hội chẩn, mang theo dụng cụ châm cứu đến khoa Phẫu thuật thần kinh đúng giờ đã hẹn.

Căn cứ theo nội dung trên thông báo, bệnh nhân là một người đàn ông trung niên bị vật nặng đập vào đầu trong khi làm việc, té ngã hôn mê nên được đưa vào bệnh viện cấp huyện điều trị. Sau khi tỉnh lại, người này liên tục nôn mửa choáng đầu, còn bị liệt cả hai chân.

Qua một tháng điều trị không có kết quả, sức giãn cơ của ông ta đã rất thấp dẫn đến liệt sau chấn thương. Sau khi được chuyển tới khoa Phẫu thuật thần kinh Bệnh viện số 3, chấn thương não và các dây thần kinh bên trong đã không còn đáng ngại, riêng phần chi dưới bị liệt vẫn không có chuyển biến gì.

Khoa Phẫu thuật thần kinh tiếp thu kiến nghị mời bác sĩ bên khoa Y học cổ truyền sang làm trị liệu châm cứu. Người tới hôm nay không phải chủ nhiệm Tạ quen thuộc hay bác sĩ Mao, mà là vị “Đại thần” đã nổi tiếng khắp viện.

Bản thân anh ở ngoài đời trông còn khó tin hơn lời đồn đãi, chủ yếu là vì quá trẻ không khác gì một cậu em trai, thế mà cả khoa Y học cổ truyền bên kia cứ luôn miệng tâng bốc không tiếc lời.

Đương nhiên, thời gian làm việc của Chu Cẩm Uyên không dài nên tâng bốc tới lui chủ yếu vẫn là mấy bệnh nấc cụt, kinh nguyệt không đều hoặc mất ngủ linh tinh, còn không thì là vài chứng bệnh lạ như thè lưỡi rụt lưỡi. Lần này gặp phải ca bệnh nặng không biết hiệu quả điều trị sẽ thế nào, các nhân viên y tế khoa Phẫu thuật thần kinh tỏ vẻ rất chờ mong.

Bệnh nhân cũng đã đồng ý tiến hành trị liệu bằng châm cứu, chuyện tới bây giờ chỉ có thể thử một phen, nhưng không ngờ người xuất hiện lại mang dáng vẻ không khác gì y sinh thực tập. Tâm lý chung của người bệnh là luôn hy vọng bác sĩ điều trị cho mình có chức danh càng cao, kinh nghiệm chữa bệnh càng phong phú càng tốt. Chưa cần biết y thuật xuất sắc đến đâu, chỉ riêng vẻ ngoài ít nhất đã có một phần đảm bảo rồi.

Nhưng Chu Cẩm Uyên vừa bước vào đã hấp tấp nói: “Tôi xem xong bệnh án rồi, trước hết bắt mạch đã.” Sau đó liền cầm tay bệnh nhân bắt mạch luôn, không cho ai cơ hội mở miệng.

Chu Cẩm Uyên tập trung bắt mạch, dáng vẻ rất nghiêm túc khiến người ta gần như không dám quấy rầy. Khoảng một phút sau, vợ bệnh nhân nhận được ám hiệu bằng mắt từ chồng mới nói với bác sĩ điều trị: “Ừm… bác sĩ à…”

“Bệnh liệt của ông không phải vấn đề lớn…” Chu Cẩm Uyên thình lình mở miệng chặn luôn lời mào đầu của bà vợ.

Cả phòng bệnh lập tức im bặt.

Vấn đề không lớn?

Cái này mà gọi là không lớn??

Bác sĩ điều trị cạn lời: “Cậu đã xem tóm tắt bệnh án chưa? Phản xạ gân rất yếu…”

“Tôi xem cẩn thận rồi.” Chu Cẩm Uyên chớp mắt, “Hơn nữa bệnh nhân hẳn còn gặp phải một vấn đề khó nói ít nhất khoảng hai năm. Ông Tào, tôi nói đúng không?”

Chu Cẩm Uyên chỉ vào nửa người dưới của bệnh nhân, cũng chính là ông Tào, sau đó cuộn cuộn hai đầu ngón tay lại.

Ông Tào nhất thời không kịp phản ứng, chỉ nhìn Chu Cẩm Uyên đầy hoang mang.

Các nhân viên y tế càng khó hiểu, nói thì chưa nói được gì mà nghịch nghịch ngón tay là sao nữa?

Lúc này vợ ông Tào đột nhiên kêu lên một tiếng như bừng tỉnh, vẻ mặt rõ ràng là bối rối. Ông Tào cũng hiểu ra rất nhanh, mặt đỏ lên, ngữ khí vừa xấu hổ vừa khiếp sợ, “Cái, cái này mà cậu cũng biết?”

Chu Cẩm Uyên hiểu cho tâm lý bệnh nhân nên không muốn nói rõ trước mặt người ngoài.

Trong lòng ông Tào lại biết rất rõ, khoảng gần hai năm nay mỗi lần ông ta cương lên thì dương cụ sẽ cong về phía trước, độ cong quá lớn sinh ra cơn đau bay biến sạch mọi hứng thú, cuối cùng mềm nhũn trở lại. Tình hình cứ lặp đi lặp lại khiến thường ngày ông ta không dám xem mấy hình ảnh quá mức k*ch th*ch, bị bắt phải thanh tâm quả dục, gánh nặng tâm lý vô cùng to lớn.

Ông ta đã tìm đến nhiều bác sĩ để chữa căn bệnh quái lạ này nhưng đó giờ vẫn không có kết quả. Không ngờ hôm nay cậu bác sĩ trẻ kia chỉ bắt mạch một lát đã nhìn ra ngay. Ông Tào nhìn Chu Cẩm Uyên đầy trông mong: “Bác sĩ, cậu có biết đây là bệnh gì không? Có thể chữa được không?”

“Chữa được chứ!” Chu Cẩm Uyên trả lời một câu chắc chắn, sau đó nói, “Uống mấy liều thuốc là khỏi, nhưng phải điều trị chân trước đã, nếu không nó có tốt lên ông cũng không dùng được. Vấn đề chân ông tuy không lớn nhưng cũng không thể tốt lên trong ngày một ngày hai, cần điều trị ít nhất một tháng. Hôm nay chúng ta châm cứu thử một lần nhé.”

Nếu Chu Cẩm Uyên không nhắc đến căn bệnh khó nói kia mà chỉ khăng khăng bảo chữa chân một tháng là khỏi, trong lòng bệnh nhân chắc chắn sẽ có hoài nghi, không tin tưởng vào phương pháp điều trị. Nhưng hiện giờ anh nói ra hết, cả nhà ông Tào đã hoàn toàn tin phục và vui mừng.

Lúc này Chu Cẩm Uyên đang chuẩn bị châm cứu cho ông Tào, cả ông ta lẫn người nhà đều cực kỳ chủ động trợ giúp hộ lý sửa sang lại chăn, vén quần áo để lộ phần da trần.

Chu Cẩm Uyên rút ra một cây châm dài, định vị các huyệt Hoàn Khiêu, Dương Lăng Tuyền, Túc Tam Lý và Huyền Chung rồi tập trung hành châm.

Cảm giác mãnh liệt lúc châm đâm vào người khiến đôi chân vốn không nhạy của bệnh nhân vô thức khẽ giật giật, “A, có phản ứng, có phản ứng này!”

Ông Tào vui mừng khôn xiết, bác sĩ nói khoảng một tháng sẽ khỏi, không ngờ chỉ lần châm cứu đầu tiên đã có phản ứng.

“Suỵt.” Chu Cẩm Uyên lên tiếng làm ông ta không dám nói gì nữa, sợ quấy rầy bác sĩ làm việc.

Bác sĩ điều trị cũng tiến lại gần hơn, chằm chằm quan sát vào chân người bệnh.

Chu Cẩm Uyên rút châm ra xong mới nói: “Ông thử tự nhấc chân lên xem.”

Ông Tào tưởng phản ứng giật giật lúc nãy chính là hiệu quả điều trị, lúc này nghe anh nói nhấc chân thì hơi chần chừ. Mãi đến khi bị vợ đẩy vai, ông ta mới ngập ngừng tự nhấc chân.

Quả thật nhấc lên được, hơn nữa chỉ nhấc nhẹ một cái đã nâng lên rất cao!

“Ông gập lại thử đi.” Chu Cẩm Uyên nhét hai tay vào túi.

Lần này ông Tào không cần ai thúc giục liền chậm rãi cong đầu gối, hoàn thành một chuỗi động tác duỗi gập thuận lợi.

“Úi! Có nhìn thấy không?!”

“Cử động được thật rồi! Trời ơi!”

Những người có mặt hân hoan vui sướng, không ai chú ý đến ngoài cửa từ khi nào đã xuất hiện thêm vài người, bao gồm ngài phó viện trưởng bệnh viện.

Cảm giác vui vẻ trong phòng bệnh như truyền ra ngoài chỗ Khúc Khánh Thụy làm ông ta bất giác nở nụ cười.

Đây quả là minh chứng tốt nhất cho trình độ chuyên môn của Chu Cẩm Uyên!

Chu Cẩm Uyên tiếp tục viết đơn thuốc, “Châm cứu đến ngày thứ tám là có thể xuống đất đi lại. Sau đó tiến hành châm cách ngày, qua một tháng cơ bản sẽ hồi phục hoàn toàn. Tôi sẽ kê đơn thuốc cho ông, uống khoảng ba liều là trừ sạch bệnh kia!”

Lúc này ông Tào càng thêm kinh ngạc khi biết Chu Cẩn Uyên nói một tháng là hoàn toàn hồi phục, còn xuống đất đi lại chỉ cần tám ngày.

“Hiệu quả điều trị tốt quá!” Bác sĩ điều trị khen không dứt miệng, đại thần Chu quả không giống trong tưởng tượng chỉ biết chữa hói, người ta chữa bệnh nặng như liệt chân cũng có hiệu quả nhanh không kém này!

Về phần bản thân, ừm, thật ra anh ta cũng chưa từng nghi ngờ. Đây là người mà chủ nhiệm Tạ cực lực đề cử, sao có thể không đủ bản lĩnh được.

……

“Trước hết đừng quấy rầy bác sĩ Chu, tìm một chỗ khác thích hợp…” Trước khi Chu Cẩm Uyên kết thúc hội chẩn, Khúc Khánh Thụy đã nhìn thấy thứ mình muốn nhìn xong liền hạ thấp giọng.

Trong lòng phó viện trưởng Tiêu hiểu rõ, lại nghĩ đến tác phong không phô trương trước giờ của ngài Khúc nên cũng yên lặng theo bọn họ tránh đi.

Bên trong phòng, Chu Cẩm Uyên kê thuốc và dặn dò đâu đấy rồi cùng bác sĩ điều trị đi ra ngoài. Một cô y tá chợt tiến đến gần thì thầm: “Không biết phó viện trưởng Tiêu đến kiểm tra hay thế nào, vừa nãy đã đứng ngoài nhìn một lúc lâu lắm.”

Bác sĩ điều trị khó hiểu “Ủa” một tiếng, nhưng dù sao bọn họ cũng không làm gì nên không quá để chuyện này trong lòng.

“Hôm nay cảm ơn bác sĩ Chu nhiều lắm, sau này vẫn hợp tác vui vẻ nhé.” Bác sĩ điều trị bắt tay Chu Cẩm Uyên lắc thật mạnh. Ở khoa bọn họ thường xuyên có bệnh nhân phẫu thuật xong cần đến bác sĩ Đông y trợ giúp châm cứu, xem ra về sau phải làm phiền bác sĩ Chu nhiều rồi.

Chu Cẩm Uyên cười đáp ứng, nhét tay vào túi quần trở về khoa.

Nhưng chưa đi được mấy bước thì di động đã vang lên, là điện báo của phó viện trưởng Tiêu mời anh qua văn phòng một chuyến.

Chu Cẩm Uyên ôm tò mò đi đến văn phòng ngài phó viện trưởng. Vừa vào cửa, anh liền nhận ra ngay người đứng bên cạnh phó viện trưởng Tiêu chính là vị khách mình đã gặp trong tiệc rượu của Hoàng Thiên Lâm. Anh gật đầu chào hỏi, “Phó viện trưởng Tiêu.”

“Bác sĩ Chu, để tôi giới thiệu, giám đốc Hoàng cậu đã biết rồi, còn vị này là ngài Khúc.” Phó viện trưởng Tiêu duỗi tay, “Cũng là bạn của sếp Hoàng, hôm nay mời cậu đến là muốn xin khám bệnh.”

“À à, được ạ.” Chu Cẩm Uyên tưởng ngài Khúc này bị bệnh mà không đăng ký khám được nên đi cửa sau, dù sao hôm nay anh cũng bận đi hội chẩn nên không ngồi khám. Nhưng thoạt nhìn khí sắc ngài Khúc khá tốt, không giống người bị bệnh, chẳng lẽ có bệnh kín gì sao?

Chu Cẩm Uyên toan bắt mạch thì thấy ngài Khúc nở nụ cười chua chát, “Bác sĩ Chu, người bị bệnh không phải tôi mà là con trai.”

“Ồ? Cũng được, vậy cậu nhà đang ở đâu?” Trong phòng chỉ có mấy người bọn họ, Chu Cẩm Uyên cũng thấy lạ vì người ta đi khám không dẫn theo bệnh nhân.

“Vấn đề này có hơi khó khăn.” Khúc Khánh Thụy xoa bóp chân mày.

Con trai Khúc Quan Phượng của ông ta hai năm trước bị liệt chân do tai nạn giao thông, trong thời gian này đã tiến hành ba đợt điều trị phục hồi chức năng ngắn nhưng không kiên trì được bao lâu. Do chấn thương quá nặng, rất nhiều cơ sở y tế trong và ngoài nước đều kết luận rằng hoàn toàn không có khả năng hồi phục.

Khúc Quan Phượng bị thương vốn đã rất nhạy cảm, sau khi tiếp thu điều trị phục hồi càng không có tinh thần hợp tác hơn. Về sau Khúc Khánh Thụy mời danh y Hoàng Trung Văn về nhà chẩn bệnh, lời kết luận uy quyền của vị bác sĩ đó lại tạo thêm một lần đả kích tinh thần nữa cho cậu ta.

Hôm nay Khúc Khánh Thụy tới bệnh viện số 3 xác nhận trình độ của Chu Cẩm Uyên cũng không cho Khúc Quan Phượng biết, hoặc nên nói là lúc này cậu ta vẫn chưa biết trên đời có tồn tại một người như vậy.

Khúc Khánh Thụy thật sự sợ khiến con trai thất vọng, cũng là khiến bản thân mình thất vọng lần nữa!

Trong lúc ông ta giải thích Chu Cẩm Uyên liên tục gật đầu tỏ vẻ thông cảm. Có rất nhiều thời điểm bệnh nhân không chỉ phải chịu đựng tổn thương sức khỏe mà còn kéo theo tổn thương tâm lý nghiêm trọng.

Khúc Khánh Thụy cầm theo bệnh án tới, “Đây là bệnh án bên Tây y, ngoài ra còn có bệnh án do một thầy thuốc Đông y ghi chép lại. Cậu cứ nhìn trước thử xem.”

Chu Cẩm Uyên nhận lấy tập tài liệu lật ra, chẩn đoán từ xa là không khả thi, nhưng với những tư liệu kỹ càng tỉ mỉ này anh cũng đã có phán đoán sơ bộ.

Khúc Khánh Thụy nói: “Hôm nay tôi nhìn thấy cậu châm cứu cho một bệnh nhân bị liệt, chỉ mới dùng mấy châm mà bệnh nhân đã có thể co duỗi chân, cho nên không biết…?”

“Bệnh tình của vị kia nhẹ hơn cậu nhà nhiều, không thể so sánh được.” Chu Cẩm Uyên đang xem qua bệnh án, nghe thế lập tức nói.

“Đúng vậy, cậu thấy tình trạng con tôi thế nào?” Khúc Khánh Thụy giơ tay lau những vệt mồ hôi không tồn tại trên trán, “Tôi nghe nói bố cậu đã từng chữa khỏi cho một tình huống tương tự, là quán chủ Tần của Hương Lộc Quán, hoàn toàn bình phục. Trong tay cậu cũng có vài bệnh án thành công.”

“Ừm, đúng là có, nhưng họ không nghiêm trọng bằng ca này, hơn nữa dù là cùng một bệnh thì tình huống của mỗi người cũng không hoàn toàn giống nhau.” Chu Cẩm Uyên không ngạc nhiên khi thấy ông ta biết quán chủ Tần, đằng nào quán chủ Tần và phó viện trưởng cũng là bạn. Anh chỉ vào bệnh án, “Ông xem, công năng chỗ này…”

Khúc Khánh Thụy vội cao giọng: “Tôi biết tình huống không giống nhau, nhưng quán chủ Tần đã nói năng lực của cậu còn giỏi hơn bố! Chẳng lẽ đến cậu cũng không chữa được?”

Chu Cẩm Uyên thận trọng đáp: “Tôi không nói là không chữa được, nhưng vẫn chưa tiến hành khám trực tiếp, chỉ mới nhìn qua bệnh án thôi. Dựa vào thông tin từ hai tập hồ sơ bệnh án, nếu muốn tôi nhất định phải đưa ra một kết luận thì tôi chỉ có thể nói, không dám đảm bảo cho cậu nhà hoàn toàn khôi phục đến trình độ chơi được mấy môn thể thao mạnh.”

Khúc Khánh Thụy: “…”

Chu Cẩm Uyên quan sát sắc mặt Khúc Khánh Thụy, khó xử hỏi: “Ngài Khúc, chẳng lẽ cậu nhà có lý tưởng hoặc đam mê môn thể thao nào à?”

“Không có.” Khúc Khánh Thụy chần chừ nói, “Không dám đảm bảo có thể chơi được thể thao nghĩa là, có thể đi lại bình thường?”

Chu Cẩm Uyên: “Có thể chứ. Với lại tôi nói là “thể thao mạnh”, nếu chỉ vận động thư giãn, chạy bộ hoặc đạp xe gì đó thì vẫn được.”

Khúc Khánh Thụy ôm ngực thở hổn hển.

Một câu nói nhẹ nhàng của Chu Cẩm Uyên ở trong lòng ông ta lại có sức nặng ngàn cân. Chỉ không chơi được thể thao, thế chẳng phải là hoàn toàn bình phục, không cần ngồi xe lăn hết nửa đời sau à?

Khúc Khánh Thụy trước nay trên thương trường nổi tiếng là người cẩn thận thâm trầm, nhưng ở trước mặt bác sĩ, ông ta vẫn là một vị người nhà hay lo lắng. Ông ta giữ chặt tay Chu Cẩm Uyên, “Bác sĩ Chu, cậu thật sự đảm bảo sao? Phải mất thời gian bao lâu, tôi có thể thanh toán chi phí ngay bây giờ được không?”

Chu Cẩm Uyên hơi lùi về sau một chút. Anh hoàn toàn hiểu được, đáng thương cho tấm lòng bậc làm cha mẹ, vốn tưởng Khúc Khánh Thụy đưa ra yêu cầu quá cao, hiện giờ xem ra chỉ cần con trai hồi phục đi lại được là người ta hài lòng rồi.

“Chi tiết phải chờ tôi khám trực tiếp mới biết, nhưng muốn hồi phục sau trọng thương chắc chắn cần khoảng thời gian dài, ông nên chuẩn bị tâm lý. Chi phí cứ ấn theo giá quy định của bệnh viện là được.”

Ca bệnh này yêu cầu anh đến thăm khám tại nhà vì tình trạng tâm lý của bệnh nhân không quá tốt, thái độ phối hợp rất thấp. Chu Cẩm Uyên vẫn nợ ân tình của phó viện trưởng Tiêu, nếu ông ta đã mở miệng thì chuyện có không được cũng phải được.

Có điều trước mắt không cần quá bận tâm đến chi phí điều trị, Khúc Khánh Thụy lăm le chực quẹt thẻ, nhưng với Chu Cẩm Uyên, mục tiêu của anh vốn chỉ là mở được một phòng khám riêng. Mục đích mở phòng khám cũng không phải để phát tài, nếu không anh đã sớm kiếm được cả núi tiền rồi.

Thiên địa vạn vật, tóm lại bằng một chữ duyên.

.

.

Chu Cẩm Uyên đứng trước một tiểu khu, trong tay xách hộp dụng cụ y tế khám bệnh tại nhà in logo của Bệnh viện số 3. Lúc này là 6 giờ chiều, anh vừa từ Bệnh viện số 3 đi thẳng qua đây.

Khúc Khánh Thụy vốn muốn đi đón, nhưng anh thấy khoảng cách không quá xa nên tự mình tìm đường tới luôn.

Nhận được điện thoại, Khúc Khánh Thụy đích thân ra dẫn Chu Cẩm Uyên vào nhà. Tiểu khu nằm trên khu đất vàng của thành phố Hải Châu nhưng vẫn mang vẻ yên tĩnh hiếm có giữa chốn đô thị xô bồ. Căn hộ này được Khúc Khánh Thụy mua cách đây hai năm, ở nhà cũ ban đầu có trang bị thang máy dành cho người già, cuối cùng sau này chỉ có mình Khúc Quan Phượng sử dụng. Hiểu cho tâm trạng của con trai, Khúc Khánh Thụy đã lặng lẽ mua thêm một căn hộ nguyên tầng khác trong thành phố.

Khúc Khánh Thụy mở cửa mời Chu Cẩm Uyên vào trong.

Chu Cẩm Uyên nhìn chung quanh một vòng, phong cách trang hoàng cực kỳ ấm áp nhưng dường như sạch sẽ quá mức, quả thực không giống nơi có người ở lại lâu ngày. Phòng khách rất lớn, không có TV, thứ bắt mắt nhất là một chiếc bàn làm việc cỡ đại kê vài cái màn hình máy tính và một số bộ phận linh kiện cho xe lăn.

“Chờ một lát, bác sĩ Chu ngồi trước đi.” Khúc Khánh Thụy gõ gõ một cánh cửa phòng, “Quan Phượng, con ra đây được không? Bố đưa một vị khách tới nhà đây.”

Chu Cẩm Uyên nghe thấy tiếng người loáng thoáng có vẻ như không quá vui lòng, tiếp theo, một bóng người không tính xa lạ xuất hiện cùng với tiếng xe lăn trượt trên sàn nhà.

Chu Cẩm Uyên kinh ngạc, hóa ra lại là cậu thanh niên đi xe lăn mà mình đã gặp mặt hai lần!

Lần này thanh niên đeo một cặp mắt kính mỏng gọng đen, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc Chu Cẩm Uyên nhận ra cậu ta.

Hóa ra là người này? Trong nháy mắt Chu Cẩm Uyên nhớ lại lần gặp mặt Khúc Khánh Thụy cũng trong chính khách sạn đó, nhất thời như bừng tỉnh. Anh đã từng nói gì nào, có duyên chắc chắn sẽ gặp!

“Lại gặp mặt rồi.”

Khúc Khánh Thụy hơi kinh ngạc vì không ngờ Chu Cẩm Uyên từng gặp qua Quan Phượng.

Mà Khúc Quan Phượng nhìn thấy Chu Cẩm Uyên cũng hơi đổi sắc mặt, sau đó cười khẩy nói: “Đã tới mức cầu thần khấn Phật rồi sao? Bố, chuyện này không giống bố chút nào.”

Tuy hôm nay Chu Cẩm Uyên mặc thường phục, nhưng trong ấn tượng của Khúc Quan Phương anh vẫn là một đạo sĩ, khả năng cao còn là kiểu đạo sĩ hạng ba mỗi ngày đi quẹt thẻ chấm công.

Khúc Khánh Thụy hơi biến sắc, ông ta muốn thuyết phục con trai thêm một lần nhưng những chuyện trước đó đã khiến tình hình tồi tệ hơn. Quan Phượng thậm chí từ chối lời giới thiệu, thái độ cũng không tốt là bao…

Chu Cẩm Uyên được ông ta khẩn khoản mời về, tuy đã nói qua tình huống, nhưng lúc này Khúc Khánh Thụy vẫn hơi lo lắng nhìn sang chỗ anh.

Chu Cẩm Uyên xoay mặt hộp dụng cụ y tế để lộ logo Bệnh viện số 3 ra, “Cầu thần khấn Phật thì chưa cần, đặc biệt là khấn Phật. Nhưng tới bệnh viện số 3 tìm tôi thì chắc cần đấy.” Anh vươn tay, “Cậu là Khúc Quan Phượng? Tôi là Chu Cẩm Uyên.”

Hành động của Chu Cẩm Uyên làm Khúc Khánh Thụy thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục im lặng nhìn hai người giao lưu.

Khúc Quan Phượng không thèm để ý đến tay Chu Cẩm Uyên, “Thủ đoạn của anh cũng không tệ đâu, lừa được cả bố tôi cơ mà.”

Từ khoảnh khắc vừa nãy, trong lòng Khúc Quan Phượng đã nhận định Chu Cẩm Uyên từ đạo sĩ biến thành đồ lừa đảo.

“Cũng không tới mức đó. Nếu thủ đoạn của tôi tốt như cậu nói, lần gặp ở thang máy đã không đường đột như thế rồi.” Chu Cẩm Uyên thoải mái nói, “Có lẽ tôi không nên chờ đến lần gặp ở khách sạn mới hỏi cậu đã đi điều trị phục hồi chức năng chưa. Nhưng lúc ấy đúng là tôi không xác nhận được cậu có khả năng hồi phục hoàn toàn thật.”

Khúc Khánh Thụy hoàn toàn không biết về tình hình hai lần gặp mặt đó, nhưng sức phán đoán nhạy bén mách bảo ông rằng đoạn hội thoại này bao hàm lượng tin tức không bình thường.

Quả nhiên sắc mặt Khúc Quan Phượng hơi cứng lại.

Hồi phục hoàn toàn là có ý gì?

Rốt cuộc là sao vậy? Chẳng lẽ là một âm mưu lừa đảo sắp đặt đã lâu chỉ để nhằm vào cậu ta? Hay cái tên đạo sĩ kiêm bác sĩ này thật sự có thể kết luận về cơ hội hồi phục chỉ sau hai lần gặp mặt?

Khúc Quan Phượng nhớ đến cảnh tượng Chu Cẩm Uyên nhìn mình đầy kỳ quái, lại còn l* m*ng hỏi thăm…

“Cậu Tiểu Khúc?” Chu Cẩm Uyên lấy một chiếc gối bắt mạch bằng gỗ từ trong hộp dụng cụ ra, sau đó giơ tay lên nhẹ nhàng uốn uốn mấy ngón tay.

Đôi mắt ảm đạm của Khúc Quan Phượng lần lượt quét qua người Chu Cẩm Uyên và Khúc Khánh Thụy, ông bố đang căng thẳng đứng đối diện cậu ta, còn Chu Cẩm Uyên thì không hề nôn nóng, chỉ duy trì tư thế vốn có.

Chu Cẩm Uyên sở hữu nhân tố khiến mọi người bệnh bất an nhất, đó là độ tuổi quá trẻ, thậm chí nhìn qua không khác gì thiếu niên. Thế mà anh dám khoác lác rằng mình có thể chữa hết, bất chấp việc Khúc Quan Phượng đã được những chuyên gia hàng đầu chữa trị và kết luận không thể khôi phục hoàn toàn. Trên hết, anh lại là một đạo sĩ.

Hai lần gặp mặt trước không thể xem là vui vẻ, dường như có nhìn nhận ở phương diện nào đi nữa thì Chu Cẩm Uyên rõ ràng vẫn là một tên lừa đảo, chỉ biết nói dối trắng trợn.

Nhưng lúc này anh chỉ nhìn Khúc Quan Phượng chờ cậu ta cho phép bắt mạch, ánh mắt trong trẻo tràn đầy tự tin.

Kể ra cũng buồn cười, thời khắc này Khúc Quan Phượng thế mà lại có một chút chờ mong với kẻ lừa đảo kia. Có lẽ vì cậu ta chưa từng nghe ai nói rành mạch bốn chữ “Hoàn toàn hồi phục” đầy tích cực như vậy.

—— Mặc dù mỗi lần Khúc Khánh Thụy khuyên bảo cũng có dùng đến bốn chữ này, nhưng ông ta không thể có được sự tự tin và kiêu ngạo như Chu Cẩm Uyên.

Có lẽ đến chính Khúc Quan Phượng cũng không ý thức được rằng sự tự tin là điều quý giá nhất mà cậu ta luôn trông chờ.

“… Rốt cuộc anh là đạo sĩ hay là bác sĩ?” Khúc Quan Phượng thấp giọng hỏi.

Cậu ta vừa mở miệng là Khúc Khánh Thụy hiểu rõ ngay, nếu không từ chối thẳng chứng tỏ Quan Phượng đã bị đả động.

Chuyện này thật kỳ lạ, nếu xét về tài ăn nói, Khúc Khánh Thụy hẳn là người làm tốt hơn. Trong khi Chu Cẩm Uyên cũng không ba hoa gì nhiều mà ngược lại chỉ tóm tắt một cách đơn giản và dễ hiểu. Thế mà hôm nay Khúc Khánh Thụy không thể thuyết phục được Khúc Quan Phượng, là Chu Cẩm Uyên đã đả động cậu ta.

Chẳng lẽ vì Khúc Khánh Thụy đã dùng quá nhiều thủ đoạn?

“Nên gọi là Đạo Y, lấy y truyền đạo, độ nhân tế thế!” Chu Cẩm Uyên không e dè mà đáp đơn giản.

Khúc Quan Phượng nhìn anh một cái, sau đó cau mày chậm rãi đặt tay lên gối.

Ngón tay Chu Cẩm Uyên lập tức đặt lên mạch.

Năm phút sau là hoàn tất tứ chẩn, Chu Cẩm Uyên cẩn thận kiểm tra kinh lạc cho Khúc Quan Phượng.

Anh cất cái gối mạch đi, lấy sổ tay và bút máy ra vừa ghi chép vừa nói: “Nguyên khí suy bại, gân cốt không được nuôi dưỡng, kinh lạc tắc nghẽn dẫn đến liệt.”

Chu Cẩm Uyên không đề cập tới sức giãn cơ, không đề cập tới phản xạ hay trình độ teo rút của cơ bắp… Những điều đó bác sĩ Tây y đã nói qua quá nhiều lần rồi, anh chỉ đơn giản chia sẻ những quan sát và kết luận của mình theo góc độ Đông y.

Bệnh của Khúc Quan Phượng bên Đông y gọi là chứng “teo cơ”. Cậu ta không chỉ bị liệt, rối loạn cảm giác, mất phản xạ… mà sắc mặt còn tái nhợt, da thịt lạnh lẽo, hiển nhiên là do không đủ khí huyết.

Nhưng mà, Chu Cẩm Uyên đã đánh giá tình trạng và kết luận có thể hoàn toàn chữa khỏi.

Chữ viết của Chu Cẩm Uyên rất đẹp, anh lưu loát viết xong thì nhướn mày nói: “Châm cứu, xoa bóp là chủ đạo, thuốc là phụ trợ, hơn nữa mỗi ngày phải tập các bài tập chức năng phù hợp. Những thứ này sẽ tăng cường sinh lực, củng cố gân cốt, giải huyết ứ và thông kinh lạc. Cho tôi khoảng nửa năm, ít nhất cậu có thể đi bộ liên tục 3 km.”

Chu Cẩm Uyên đích thân chẩn bệnh xong liền đưa ra một kết quả càng khẳng định và cụ thể hơn. Lúc này Khúc Khánh Thụy rất muốn ngoác miệng ra cười ha ha, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống mà nhìn sang Khúc Quan Phượng.

Nửa năm có thể đi bộ trong thời gian dài, vậy thì thời gian khôi phục cơ năng sẽ càng ngắn hơn.

Nếu so sánh với các kế hoạch phục hồi chức năng cũ có mục tiêu bé tí mà phải mất đến một hai năm trời, những lời của Chu Cẩm Uyên có thể nói là táo bạo. Thậm chí Khúc Quan Phượng muốn hỏi anh rằng có biết trước đây mình đã từng tiếp nhận điều trị ở chỗ nào không.

Mặc dù Khúc Quan Phượng có bị sự tự tin của anh đả động, nhưng thế này thì… quá tham vọng rồi!

“Tôi đã từng chữa trị cho bệnh nhân giống cậu, lần cuối cùng tái khám người đó còn cưỡi xe đạp công cộng đi mua đồ ăn cơ.” Chu Cẩm Uyên kể chuyện nghe như khoác lác, nhưng kiểu “bốc phét” của anh quá chân thành đến mức Khúc Quan Phượng thấy hoang mang.

Độ nhân tế thế không phải lời nói suông, cũng không phải mạnh miệng.

Chu Cẩm Uyên nhìn Khúc Quan Phượng, thần sắc nghiêm túc hỏi, “Nhưng hiện giờ tôi muốn hỏi thêm một chút, chứng mất ngủ nghiêm trọng của cậu đã kéo dài bao lâu rồi? Chẳng là khoảng một năm nay?”

Khúc Khánh Thụy kinh ngạc: “Mất ngủ? Bác sĩ Chu, thằng bé không bị mất ngủ.”

Cùng sống dưới một mái nhà, Khúc Khánh Thụy chưa bao giờ cảm thấy con trai mình gặp phải tình trạng mất ngủ chứ đừng nói đến mất ngủ nghiêm trọng.

“Không thể nào.” Chu Cẩm Uyên gần như đáp mà không do dự.

Khúc Khánh Thụy bất giác nhìn qua Khúc Quan Phượng.

Ánh mắt cậu ta chợt lóe lên.

Cổ họng Khúc Khánh Thụy nghẹn cứng, vậy mà là sự thật. Ông ta không biết, các bác sĩ điều trị cho Khúc Quan Phượng cũng không biết, hiển nhiên Khúc Quan Phượng không hề nói chuyện này cho bất kỳ ai. 

Không cần hỏi cũng biết lý do tại sao Khúc Quan Phượng mất ngủ, lại còn cố ý giấu nhẹm mọi việc.

Chu Cẩm Uyên: “Cậu không chợp mắt đã bao lâu rồi, hai mươi tư giờ?” Anh quan sát sắc mặt Khúc Quan Phượng, “Hoặc có lẽ dài hơn, ba mươi sáu giờ?”

Khúc Quan Phượng quay đầu nhìn đi chỗ khác, thản nhiên đáp: “Không có gì muốn nói hết.”

Nhưng sau đó cậu ta nhanh chóng quay phắt trở về —— Chu Cẩm Uyên đã nhìn thấu!

Chứng mất ngủ nghiêm trọng tra tấn làm cậu ta không thể đi vào giấc ngủ, trong những đêm dài dằng dặc đó cậu ta càng thêm căm ghét cơ thể mình hơn. Hay có lẽ nên nói chính sự chán nản đã gây ra chứng mất ngủ?

Chu Cẩm Uyên lấy dụng cụ châm cứu, “Vài ngày nữa mới chính thức điều trị, tôi sẽ hẹn thời gian cụ thể sau. Nếu đã vậy, hôm nay chúng ta giải quyết vấn đề mất ngủ cho cậu Tiểu Khúc trước đi.”

Khúc Quan Phượng định nói rằng vẫn chưa chính miệng đồng ý điều trị, nhưng rồi lại nhanh chóng nhận ra Chu Cẩm Uyên đã chiếm được lòng tin của mình mất rồi. Đến chính cậu ta cũng kinh ngạc, sau vô số lần tuyệt vọng, cuối cùng vẫn tìm thấy một tia hy vọng giữa nghịch cảnh.

……

Bọn họ đi vào phòng, Chu Cẩm Uyên để Khúc Quan Phượng nằm thẳng trên giường, lại lấy một cái loa bluetooth mini từ trong hộp ra, “Không ngại chứ?”

Anh cho rằng tốt nhất nên kết hợp một ít thủ pháp Chúc do thuật vào quá trình điều trị cho Khúc Quan Phượng.

Khúc Quan Phượng khẽ gật đầu.

Chu Cẩm Uyên chỉnh điện thoại, loa lập tức phát ra một bài nhạc Đạo giáo du dương êm dịu.

Cùng với tiếng nhạc, Chu Cẩm Uyên châm lên các mạch Chiếu Hải, Thân Mạch, Nội Quan, Hành Gián và Can Du. Không giống như bệnh mất ngủ của Ngô Trầm Ngọc, Khúc Quan Phượng là bị can hư hóa hỏa, âm dương mất cân bằng, bởi vậy không thể lấy cùng huyệt đạo.

Dùng dược như dụng binh, lấy huyệt cũng tương tự.

Lúc nãy Chu Cẩm Uyên hỏi Khúc Quan Phượng bị mất ngủ khoảng một năm là dựa trên các triệu chứng biểu hiện. Nếu trên một năm, có lẽ anh sẽ chẩn ra nhiều bệnh hơn là chỉ có can hư hóa hỏa.

Tình trạng căng thẳng cảm xúc kéo dài rất dễ dẫn đến các bệnh về can khí.

Chu Cẩm Uyên châm kim không rút ra ngay mà để lại khoảng mười lăm phút. Anh ngồi bên cạnh giường, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ mép giường theo nhịp điệu độc đáo của bài nhạc.

Còn Khúc Quan Phượng vốn đang tỉnh táo lại cảm thấy một luồng hơi ấm nhẹ sinh ra từ chỗ châm kim theo tiếng nhạc, ý thức cũng từ từ mờ dần.

“Nhớ đi điều trị đúng giờ đấy, bệnh nhân của tôi nhiều lắm.”

Giữa cơn mơ màng, tiếng gõ nhịp của Chu Cẩm Uyên cùng với lời dặn dò khe khẽ Khúc Khánh Thụy dường như mang theo sức mạnh thần thánh nào đó, làm Khúc Quan Phượng hoàn toàn chìm vào giấc ngủ say lâu lắm chưa từng có ——

Khúc Khánh Thụy thấy hiệu quả trị liệu nhanh như thế thì rất vui vẻ, ông ta thì thầm hỏi: “Bác sĩ Chu, tại sao cậu lại nói chờ mấy ngày nữa mới chính thức điều trị? Không thể chữa ngay hôm nay luôn sao?”

Ông ta chỉ hận không thể lập tức thấy Chu Cẩm Uyên trị liệu ngay, mặc dù trong lòng  tự an ủi là đã đợi lâu đến thế rồi, có đợi thêm mấy ngày cũng không sao nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được đặt câu hỏi.

Ông ta sợ trong mấy ngày này Khúc Quan Phượng sẽ đổi ý, hiện giờ tuy cậu ta đã buông lỏng cảnh giác, nhưng chuyện bỏ dở liệu trình giữa chừng không phải chưa từng xảy ra.

“À, tôi dự định dùng loại châm đặc biệt để kéo giãn cơ bắp, phải đi đặt làm, hơn nữa…” Chu Cẩm Uyên cho là ngài Khúc đây đã hiểu về mình nên giải thích thêm, “Với những bệnh nhân bệnh nặng mà không phải cấp cứu giống thế này, tôi cần phải chọn ngày lành tháng tốt mới tiến hành châm!”

Nam kỵ mậu, nữ kỵ kỷ. Ngày du họa, ngày Biển Thước chết, ngày xấu trong năm… tất cả đều không nên hành châm uống thuốc! Mỗi vùng trên cơ thể lại có chỗ kiêng kỵ khác nữa!

Khúc Khánh Thụy: “…”

May mà ông ta đã tận mắt chứng kiến Chu Cẩm Uyên hành nghề.

Nghẹn nửa ngày, cuối cùng chỉ thốt được một câu: “Cậu cẩn thận quá!”

.

.

Tin tức mới nhất lan truyền trong Bệnh viện số 3: Khoa Y học cổ truyền sắp mở rộng rồi!

Bệnh viện vốn đang xây dựng một tòa nhà mới nhưng tin tức cũ không hề có phần của khoa Y học cổ truyền. Gần đây đột nhiên người ta lại nghe phong thanh rằng bên trên sẽ chia vài phòng cho bọn họ, thậm chí tuyển dụng thêm một đám nhân viên mới.

Nếu mấy tháng trước ai đó truyền ra tin tức này chắc chắn là không có người tin, khoa Y học cổ truyền cần thêm phòng bệnh làm gì? Đừng nói bọn họ, rất nhiều khoa Y học cổ truyền trực thuộc các bệnh viện đa khoa khác dù có phòng bệnh thì cũng chỉ để không, phần lớn thời gian phải để bên khoa nội trưng dụng.

Nhưng bây giờ thời thế khác rồi, dù sao Bệnh viện số 3 đã sắp bị quần chúng nhân dân đổi tên thành Bệnh viện chuyên khoa chữa hói, lượng bệnh nhân đến khám mỗi ngày một tăng, đương nhiên cũng có nhu cầu dùng phòng bệnh tương ứng…

Người của khoa Y học cổ truyền cũng không rõ chuyện nên đi tìm Tạ Mẫn hỏi thăm.

Tạ Mẫn hàm súc đáp rằng đúng vậy, khoa Y học cổ truyền sẽ có thêm phòng bệnh và các đồng nghiệp mới, lần mở rộng quy mô này phải cảm ơn bác sĩ Chu.

Cảm ơn bác sĩ Chu là quá chuẩn! Vô địch sinh phát linh vừa giúp khoa Y học cổ truyền mở ra một chân trời mới! Chắc chắn bệnh viện đã cân nhắc đến nhu cầu dùng phòng bệnh của khoa.

Mọi người hưng phấn một lát lại nghĩ, ủa, chẳng lẽ các khoa khác không có ý kiến gì sao? Tòa nhà đã xây gần xong rồi, mấy phòng bệnh đó là sau này mới sắp xếp cho bọn họ à?

“Bọn họ ý kiến gì được.” Tạ Mẫn biết nhiều chuyện nội bộ hơn nhưng lúc này chưa phải thời điểm tiết lộ.

Vừa rồi bà nói cảm ơn Chu Cẩm Uyên không phải lời ám chỉ, cũng không phải hoàn toàn nhờ vào một mình Vô địch sinh phát linh. Chu Cẩm Uyên đã chính thức tiếp nhận điều trị hồi phục chức năng cho thiếu gia nhà họ Khúc, tay ngài Khúc vung lên một cái thiết lập quan hệ tốt đẹp với Bệnh viện số 3, quyên tặng không ít tiền bạc và vật tư… Bởi vì Chu Cẩm Uyên không chịu nhận thêm bất cứ khoản khám chữa bệnh ngoài nào, Khúc Khánh Thụy đành tự mình cân nhắc giúp đỡ những người khác.

Điều kiện duy nhất chỉ là xin nâng cấp đãi ngộ cho khoa Y học cổ truyền, thế là phòng khám riêng của Chu Cẩm Uyên cũng nhanh chóng được bố trí.

Những người khác không quá nghi ngờ, chỉ hớn hở cho rằng gần đây bệnh nhân nhiều lên, bệnh viện suy xét đến nhu cầu của người bệnh mà thôi, mặc dù bình thường quy trình không thể nhanh như vậy.

Nhưng dù Tạ Mẫn không tiết lộ thì chẳng bao lâu sau cũng có tiếng gió lọt ra dẫn đến toàn bệnh viện bàn tán sôi nổi.

Rất nhiều người không biết tình trạng cụ thể của Khúc Quan Phượng, thậm chí không biết cậu ta bị bệnh gì. Chính vì không biết nên mới có người khiếp sợ liên tưởng: Với gia thế của Khúc Khánh Thụy mà phải nhờ đến bàn tay của khoa Hói đầu, à không, khoa Y học cổ truyền trực thuộc một bệnh viện đa khoa như bọn họ! Vậy thì… bệnh rụng tóc của cậu thiếu gia kia rốt cuộc nghiêm trọng đến mức nào?!

.

Sau khi xuống máy bay, Dung Sấu Vân dựa theo bản đồ leo lên tàu điện ngầm. Xuống trạm đi ra ngoài cũng không biết đâu với đâu, anh ta liền hỏi người qua đường xem Bệnh viện số 3 đi hướng nào.

Người qua đường khó hiểu nhìn anh ta mấy lần, sau đó chỉ về một hướng.

“Cảm ơn.” Dung Sấu Vân suýt nữa buột miệng đọc luôn câu Phật hiệu A di đà phật. Hiện giờ đang mặc thường phục, nói ra dễ làm người ta hoang mang.

Đi thêm một lát nữa là có thể nhìn thấy tòa nhà Bệnh viện số 3 Hải Châu gắn bảng hiệu chữ to màu đỏ trông cực kỳ bắt mắt.

Dung Sấu Vân tiến vào đại sảnh xem bản đồ chỉ dẫn, lại chạy qua một tòa nhà khác lên thẳng khoa Y học cổ truyền. Dung Sấu Vân vốn là con nhà làm dược liệu, trước giờ đã ra vào không ít khoa Y học cổ truyền lẫn bệnh viện, nhưng riêng khoa Y học cổ truyền ở đây ngược lại không quạnh quẽ như anh ta tưởng tượng. Nơi này trước kia không có giường bệnh cũng không có hộ lý điều dưỡng, chỉ có mười mấy bác sĩ làm việc, không biết việc này có liên quan gì đến Chu Cẩm Uyên không.

Dung Sấu Vân nhìn quanh thăm dò, cũng lười làm phiền người khác nên tiến đến chỗ quầy trực ban. Một người đàn ông trung niên gần như đồng thời tiến đến, đăng ký khám xong tiếp tục qua quầy trực xếp hàng.

Y tá nhìn qua hai người, vươn một bàn tay ra, “Ai đến trước?”

Hai người liếc nhau, Dung Sấu Vân mỉm cười nhận ra y tá đã hiểu lầm.

Vậy mà người đàn ông trung niên lại cực kỳ lịch sự buông tay, ra vẻ thông cảm nói: “Người anh em vào trước đi, cậu nghiêm trọng hơn tôi nhiều.”

Dung Sấu Vân: “??”

Anh ta nhất thời không kịp phản ứng, thẳng đến khi thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm vào đầu mình mới nhận ra tóc trên đầu người nọ rất thưa thớt.

Không, phải nói là trong khu đợi khám này có rất nhiều người tóc thưa thớt.

Dung Sấu Vân sờ lên quả đầu trọc.

… Đệt mẹ.

……

Dung Sấu Vân đương nhiên không đăng ký, anh ta bình tĩnh nói một câu “Tôi là hòa thượng” khiến cô y tá phụt cười, sau khi hỏi rõ phòng khám của Chu Cẩm Uyên ở đâu thì đi thẳng luôn đến chỗ đó.

Quỷ quái thật, anh ta nhận ra nơi này xuất hiện rất nhiều người tóc thưa, thậm chí là hói. Chẳng lẽ hôm nay có dịch vụ khám bệnh đặc biệt gì sao? Chẳng trách đi đường cứ bị hiểu lầm, hỏi đường thì bị người ta nhìn chòng chọc vào đầu rất kỳ quặc…

Chu Cẩm Uyên vừa dọn qua phòng khám độc lập không lâu, hiện giờ đang châm cứu cho một bệnh nhân. Hai người đối mắt nhìn nhau một cái, Dung Sấu Vân tự giác đóng cửa lại, ngồi qua một bên chờ đợi.

“Được rồi, giữ châm mười phút.” Chu Cẩm Uyên dặn dò, không vội vã gọi người tiếp theo mà hỏi Dung Sấu Vân, “Trọc, mày bị làm sao đấy, nói rõ ràng đi.”

Sáng nay Dung Sấu Vân đột nhiên thông báo mình vừa thôi việc, sẽ đến Hải Châu tìm anh giải sầu. Lúc ấy anh rất khó hiểu, thôi việc? Không phải đã xuất gia rồi sao?

Dung Sấu Vân ủ rũ: “Thật ra tao nghỉ được nửa tháng rồi nhưng mãi mà không tìm được chùa mới. Không ngờ xuất gia rồi mà vẫn đen.”

Bệnh nhân bị cắm kim trên đầu đảo mắt nhìn qua.

Gần đây Bệnh viện số 3 rất nổi tiếng, đặc biệt là khoa Hói đầu như bước lên một tầm cao mới, hơn nữa vừa rồi bác sĩ còn kêu người kia là Trọc. Không ngờ người nọ lại là hòa thượng, nhưng hòa thượng luôn mặc tăng y cơ mà.

Chu Cẩm Uyên nghi hoặc: “Có ý gì, mày kể từ đầu đi.”

“Cũng không có gì, đợt trước tao phát hiện phương trượng tham ô tiền công đức nên đi báo công an. Kết quả phương trượng mới cũng không thích tao, thế là tao xin nghỉ. Hình như rất nhiều chùa biết đến tin tức đó, phương trượng của tao quan hệ rộng mà, chắc họ sợ tao lại báo công an nên không chỗ nào chịu nhận. Tao nghĩ bên trong hẳn có khuất tất gì rồi!” Dung Sấu Vân nói đến đây Chu Cẩm Uyên mới hiểu tại sao anh ta than phiền “đen đủi”.

“Tao giận quá nên chạy sang Hải Châu, đi từ nhà nên không mang theo tăng y luôn.” Dung Sấu Vân cười ha ha, “Tao nghĩ cũng thuận đường đi xem thử bên này có chỗ nào chịu nhận không. Núi cao đường xa, chắc họ không đến mức dí tao sang tận đây chứ. Sau này chuyện qua rồi từ từ tính tiếp, mày nói có đúng không?”

Chu Cẩm Uyên vốn định an ủi vài câu, không ngờ anh ta lại suy nghĩ rất tích cực, chỉ đành nói, “Mày nói qua chơi giải sầu, làm tao chưa kịp báo cho Tiểu Tuyết nữa.”

Dung Sấu Vân: “Không sao, về nhà rồi nói.”

Chu Cẩm Uyên: “Mày không ở khách sạn à?”

Dung Sấu Vân biến sắc: “A Cẩm, tao ngàn dặm xa xôi đến đây mà mày không định cho tao ở nhờ?”

Chu Cẩm Uyên giải thích: “Tại nhà chỉ có hai cái giường…”

Dung Sấu Vân đứng lên, lạnh lùng nói: “Chỉ giỏi lấy cớ, mày ghim tao vì không vào tông môn nhà mày thì có.”

Bệnh nhân đang say sưa hóng chuyện thì cửa phòng đột ngột bị đẩy ra. Lưu Kỳ xắn tay áo hùng hổ đứng ngoài cửa, phía sau là một y tá và hai y sinh, anh ta nôn nóng hỏi: “Đại thần, cậu không sao chứ?”

Chu Cẩm Uyên và Dung Sấu Vân im bặt, “?”

Ánh mắt Lưu Kỳ đảo qua đảo lại giữa hai người đang trong trạng thái battle.

Cô y tá trực ban lo lắng nói: “Xin lỗi bác sĩ Chu, anh này nói mình là hòa thượng, lúc sau tôi mới nhận ra hơi sai sai. Lại thấy anh ta không đăng ký khám mà hùng hổ chạy vào phòng cậu, tôi liền đi tìm bác sĩ Lưu…”

Một y sinh thực tập cũng lắp bắp: “À thì, có gì từ từ ngồi xuống rồi nói, Nho Đạo Phật vốn chung một nhà.”

Chu Cẩm Uyên: “…………”

…… Xong rồi, chắc chắn sẽ bị đồn nữa. Ngày thường anh không thường xuyên diss hòa thượng đúng không nhỉ??

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...