Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 2



Chương 02.

Edit: Leia

Đạo gia có ngũ thuật: Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc, cũng chính là tu hành, y thuật, mệnh lý, tướng thuật và bói toán, tất cả đều phục vụ cho mục đích truyền đạo.

Rất nhiều danh y trong lịch sử, ví dụ như Đào Hoằng Cảnh, Tôn Tư Mạc thật ra đều có xuất thân là đạo sĩ.

Ngày nay hai nghề nghiệp đó đã sớm không còn liên quan đến nhau nữa nhưng vẫn tồn tại một vài trường hợp, ví dụ như Chu Cẩm Uyên, đạo sĩ nhà họ Chu được truyền thừa y thuật từ tổ tiên.

—— Là một đạo sĩ tu tại gia,  bọn họ và những đạo sĩ trong khái niệm thông thường không quá giống nhau, có thể thành gia lập nghiệp, kết hôn sinh con và hành nghề ngay ở nhà.

Chu Cẩm Uyên đã lớn lên cùng với thói quen vừa đọc Kinh Dược vừa đọc Kinh Dịch tính bát quái. Trong mắt người ngoài, nếu nói là đạo sĩ thì anh lại sống giữa thế tục, còn nếu gọi là thầy lang thì có vẻ như còn không đáng tin hơn mấy “lão Trung y” chuyên quảng cáo trị bệnh vảy nến. Đặc biệt khi đến một nơi lạ nước lạ cái như tỉnh Hải Châu, vừa rồi anh muốn chữa bệnh cho trẻ em phải cắn răng nửa lừa nửa dỗ mất cả buổi!

Nhưng dù gì đi nữa anh vẫn rất ngoan cường với nhiệm vụ lấy thuật truyền đạo —— Tất cả tà ma điên cuồng đều là bệnh, đây là kiến thức khoa học. Nhưng sau đó anh cũng tranh thủ mời hai người trẻ tuổi đi cùng bà Dương tới đạo quán để trải nghiệm một buổi giảng kinh cho biết, cả hai đều vui vẻ đáp ứng.

Chu Cẩm Uyên là người tỉnh Doanh Châu, hai tỉnh ở liền kề, trong lịch sử lại từng có vài cuộc di dân quy mô lớn qua lại, khẩu âm cũng tương tự nhau cho nên trước đó không ai nhận ra anh không phải người địa phương.

Mọi người đều là đồng đạo, quán chủ Tần và ông bố nhà họ Chu là chỗ quen biết cũ, nên hiện giờ Chu Cẩm Uyên đi Hải Châu đương nhiên phải lên núi chào hỏi cho phải phép.

Dính vào chuyện của bà Dương chỉ tốn thêm ít thời gian khoảng nửa tiếng đồng hồ, Chu Cẩm Uyên tiếp tục được đạo trưởng Triệu dẫn dắt lên núi.

“Chu sư đệ, nghe quán chủ nói cậu tới Hải Châu làm việc? Sao lại nghĩ đến chuyện rời quê thế?” Sau sự kiện vừa rồi, đạo trưởng Triệu cảm thấy Chu Cẩm Uyên là nhân vật quá thần bí nên khó tránh khỏi có thêm vài phần tò mò.

Nhà họ Chu trước giờ luôn ở Doanh Châu, quê cha đất tổ căn cốt khó rời, đi nơi khác du lịch hay vấn đạo là một chuyện, thường trú lại là một chuyện khác. Hành động này của Chu Cẩm Uyên thật sự làm người ngoài hoang mang.

“Chỉ mới quyết định từ hai tháng trước thôi ạ…” Chu Cẩm Uyên bất đắc dĩ nói.

Dứt lời chuông điện thoại cũng vang lên, đạo trưởng Triệu nhìn anh tiếp máy, nghe một lát liền từ tốn nói với đầu bên kia: “Tiểu Tuyết, anh tới nơi rồi, đang ở trên núi Hương Lộc. Nhớ hòa thuận với các bạn học ở trường nhé, mấy ngày nữa chúng ta lại gặp.”

Anh tiếp tục dặn dò vài câu, hoàn toàn trái ngược với vẻ trêu chọc hài hước ban nãy.

Đạo trưởng Triệu không nghe rõ giọng nói phía bên kia, chờ anh cúp máy mới bật cười hỏi: “Sư đệ, ‘Tiểu Tuyết’ kia là bạn gái cậu à? Đừng nói cậu vì ‘Tiểu Tuyết’ nên mới chuyển nhà tới Hải Châu chứ?”

Nếu đúng là thế thì vị sư đệ này tuổi còn trẻ mà cũng đủ đa tình.

Kết quả Chu Cẩm Uyên cười ha ha, “Làm gì có, ‘Tiểu Tuyết’ là con trai, em xem cậu ấy như em ruột. Nhưng nếu nói chuyển nhà vì Tiểu Tuyết cũng không sai đâu ạ, năm nay cậu ấy thi đậu đại học Hải Châu, còn đang đi huấn luyện quân sự nên em xuất phát trễ hơn một chút.”

Đạo trưởng Triệu biết mình hiểu lầm thì ngượng ngùng cười, “Sư đệ này, cậu không phải anh ruột mà còn hơn cả anh ruột người ta. Tầm này ít có sinh viên muốn người nhà cùng theo mình đi học lắm.”

Bôn ba vất vả chạy tới Hải Châu chỉ để ở cùng với một thằng nhóc choai choai đi học đại học?

Chu Cẩm Uyên nói đơn giản: “Em và anh trai Tiểu Tuyết là bạn nối khố, sau khi cậu ta rời đi thì em vẫn luôn thay bạn chăm sóc thằng bé. Tiểu Tuyết… thi đỗ vào trường tốt nhưng không quá muốn rời nhà đi xa.”

… Đáng thương quá!

Đạo trưởng Triệu nghe ra được chút manh mối, Chu Cẩm Uyên không nói kỹ nhưng cha mẹ người thân khác của Tiểu Tuyết đâu hết rồi? Anh trai gặp chuyện phải để một người ngoài chăm sóc cậu em, xem ra đúng là một đứa nhỏ có hoàn cảnh đáng thương.

Như vậy khó trách cậu nhóc ỷ lại vào Chu sư đệ, cũng càng thể hiện Chu sư đệ là người có tình có nghĩa. Đạo trưởng Triệu khâm phục: “Sư đệ làm việc tốt không cần báo đáp, chăm sóc cho em trai bạn thân thật là cử chỉ cao thượng.”

Chu Cẩm Uyên cười một tiếng, “Nói thế xấu hổ lắm ạ, anh trai cậu ấy mỗi tháng phải chuyển tiền cho em mà, nên em có thù lao làm việc chứ không phải làm không công.”

Đạo trưởng Triệu: “Hả?? Chứ không phải…”

“À,” Chu Cẩm Uyên cũng phát hiện ra đối phương hiểu lầm, “Bố mẹ em ấy ra nước ngoài làm việc, còn ông anh trai chán nản hồng trần nên xuất gia làm hòa thượng rồi.”

Đạo trưởng Triệu: “…………” Tâm trạng thật sự phức tạp, “Dễ hiểu lầm thật, cậu nói thế làm tôi cứ tưởng… Hơn nữa… nhà đó quả là có hơi…”

Không thấy như thế là quá vô trách nhiệm sao?

“Đúng nhỉ, em cũng thấy không hợp lý!” Chu Cẩm Uyên chép miệng, “Hai nhà thân nhau đã lâu, nếu xuất gia vì sao không tới Đạo môn của chúng ta? Chê bên này không nổi tiếng bằng làm hòa thượng à?”

Đạo trưởng Triệu: “…”

……

Chu Cẩm Uyên lên tới Hương Lộc Quán lập tức được quán chủ Tần nhiệt tình tiếp đãi —— Quán chủ Tần không chỉ là đạo hữu của cha Chu, mà trước kia đối phương còn từng giúp ông ta trị khỏi một căn bệnh mãn tính.

“Đây là con trai Cẩm Uyên của anh Tam Sơn, anh Tam Sơn từng không dưới một lần khoe khoang với tôi về cậu con trai kiến thức uyên bác, thành thạo kinh điển lại rất thông minh!” Quán chủ Tần giới thiệu với các đạo trưởng khác như vậy.

Một vị đạo trưởng tóc hoa râm cười ha hả: “Cẩm Uyên đấy à, chắc chắn cậu không nhớ ra tôi. Mười sáu năm trước tôi từng bế cậu đấy! Bộ dạng không thay đổi gì cả chỉ thêm phổng phao thanh tú, tôi nhìn một phát là nhận ra ngay.”

“Là đạo trưởng Tạ Trung Dụ đúng không ạ, ngài cũng không khác gì mười sáu năm trước cả,” Chu Cẩm Uyên nhìn kỹ rồi nói, “Hồi đó ngài và Tần sư bá cùng tới Doanh Châu, từng đọc cho cháu nghe một đoạn 《 Bão Phác Tử* 》.”

*Bão Phác Tử 抱朴子 – Tên hiệu của Cát Hồng, là một nhân vật sĩ tộc thế gia thời Tấn đi theo con đường tu đạo và học luyện đan.

Vị đạo trưởng này nhìn về phía quán chủ Tần vì nghĩ ông ta đã giới thiệu trong lúc mình không để ý. Mười sáu năm trước Chu Cẩm Uyên mới năm tuổi, Tạ Trung Dụ nhận ra Chu Cẩm Uyên không phải việc gì kỳ lạ, nhưng anh còn nhớ rõ đối phương mới nằm ngoài dự kiến.

Quán chủ Tần lại lắc đầu, “Tôi chưa nói gì cả nhé.”

“Cháu biết ghi nhớ tương đối sớm, trí nhớ cũng tạm được ạ.” Chu Cẩm Uyên chỉ chỉ vào đầu mình.

Quán chủ Tần âm thầm gật gù, Tam Sơn thật sự không khoác lác. Nghe nói Cẩm Uyên đã xuất sư từ mấy năm trước, còn đang tìm kiếm con đường riêng, hóa ra là vì thông tuệ sớm. Chỉ là không biết cậu trai trẻ này nếu so sánh với cha thì hơn kém nhau mấy phần.

Giới thiệu xong quán chủ Tần trò chuyện riêng với Chu Cẩm Uyên một lát.

“Thật sự không định ở lại trên núi à?” Quán chủ Tần hỏi.

Chu Cẩm Uyên tới chào hỏi không chỉ là chuyện xã giao giữa hai nhà, thân là bậc cha chú, quán chủ Tần cũng muốn vì đạo nghĩa mà sắp xếp cho Chu Cẩm Uyên một chút. Nếu Chu Cẩm Uyên đồng ý thì Hương Lộc Quán cũng có thể cung cấp nơi ăn chốn ở.

“Cảm ơn sư bá, nhưng em cháu mới sang đây học đại học cháu, muốn tìm một chỗ gần trường để em ấy ở ngoại trú.” Chu Cẩm Uyên đáp, “Thứ hai là sau này còn phải đi làm —— Cháu còn chưa kịp cảm ơn sư bá nữa.”

“Không có gì đâu, chỉ là nhân viên tạm thời ấy mà. Cháu có chứng chỉ hành nghề rồi, vốn cũng không khó tìm việc.” Quán chủ Tần bật cười, không quá muốn kể công.

Quán chủ Tần và phó viện trưởng Bệnh viện số 3 thành phố Hải Châu vốn cùng là người đam mê thư pháp, giao tình rất thân thiết. Ông ta nói với ngài phó viện trưởng rằng mình có đứa cháu muốn tìm việc, người kia liền nói Bệnh viện số 3 cũng có khoa Y học cổ truyền, trước mắt chưa có vị trí biên chế nhưng nếu không ngại vẫn có thể làm nhân viên hợp đồng, trình tự giấy tờ cũng đơn giản hơn.

Chu Cẩm Uyên học y đã nhiều năm, trước kia từng theo cha khám bệnh tại nhà sau đó tự mình khám riêng, trước giờ chưa từng đi làm ở bệnh viện. Sang Hải Châu lạ nước lạ cái, trước mắt chỉ có thể tìm chỗ làm thuê tạm thời.

Thật ra sau khi thi đậu chứng chỉ, anh đã đủ điều kiện tự mở phòng khám Đông y của riêng mình. Nhưng trước mắt phòng khám vẫn chưa mở được vì trong túi chưa đủ vốn, cần tích cóp thêm một khoản nữa.

Hy vọng đến một ngày tiết kiệm đủ tiền, có thể thực hiện được mục tiêu.

Nhân tiện… Không biết hiệu suất làm việc của đơn vị mới như thế nào nhỉ?

.

.

Khu nhà ở Bệnh viện số 3 thành phố Hải Châu.

Quán chủ Tần dẫn Chu Cẩm Uyên đi Bệnh viện số 3 chào hỏi Phó viện trưởng Tiêu, mấy ngày nữa là Chu Cẩm Uyên đi nhận việc rồi, tốt xấu gì cũng phải gặp trực tiếp nói tiếng cảm ơn.

Phó viện trưởng Tiêu năm nay gần năm mươi tuổi, khí chất nho nhã, hiện giờ đang ở nhà một mình. Ông ta vừa đi họp ở bệnh viện về, đến áo khoác cũng chưa kịp cởi. Sau khi mời hai thầy trò vào nhà, ngài phó viện trưởng hàn huyên với quán chủ Tần mấy câu, sau đó không khỏi quay sang đánh giá Chu Cẩm Uyên.

Hôm nay anh không mặc đạo bào mà là áo thun quần jean bình thường, nhìn càng có vẻ giống thiếu niên trẻ tuổi hơn.

“Anh bảo Tiểu Chu hai mươi mốt rồi mà? Sao trông bé thế này.” Phó viện trưởng Tiêu không phải người đầu tiên thắc mắc, Chu Cẩm Uyên gặp nhiều thành quen rồi.

“Nếu không phải tôi nhìn nó lớn lên từng ngày, chắc cũng nghĩ nó khai gian tuổi giống anh đấy.” Quán chủ Tần trêu chọc.

“Nào, ăn trái cây đi.” Phó viện trưởng Tiêu bắt chuyện mấy câu với Chu Cẩm Uyên. Bản thân ông ta học hệ Tây y, hiện giờ đang làm công tác quản lý ở bệnh viện nên cũng có chút hiểu biết về Đông y, đương nhiên càng cảm thấy hứng thú với thân phận đạo sĩ của anh.

“Bên bệnh viện chúng tôi có khá nhiều đồng nghiệp thuộc hệ Đông y nhưng hình như họ không theo tôn giáo tín ngưỡng gì cả.” Phó viện trưởng Tiêu nói với vẻ hào hứng, “Cậu vừa tu đạo vừa học y đúng không, thế rốt cuộc cái nào mới là nghề chính?”

Chu Cẩm Uyên đáp rất nhanh: “Muốn đắc đạo phải tu tiên, muốn tu tiên trước hết phải trị bệnh.”

Phó viện trưởng Tiêu cười ha ha, ông ta thân thiết với quán chủ Tần hiển nhiên có nghe đến mấy khái niệm như Sơn Y Mệnh Tướng Bốc trong Đạo gia. Dược vương Tôn Tư Mạc, danh nhân cổ đại Trung Hoa cũng có xuất thân là đạo sĩ, dù là người học Tây y thì chắc chắn cũng từng nghe nói đến cái tên này.

Nhưng không ngờ rằng, ông ta chỉ bâng quơ hỏi một câu muốn trêu cậu nhóc, Chu Cẩm Uyên lại dùng mấy câu ít ỏi để giải thích vấn đề từ một góc độ khác, rất độc đáo.

“Thế cậu phải cố gắng học tập, nâng cao tay nghề đấy!” Phó viện trưởng Tiêu rất thích thanh niên này, lập tức khích lệ.

“Đến giờ này rồi, sao vợ tôi và mọi người vẫn chưa về nhỉ.” Phó viện trưởng Tiêu lo lắng nhìn đồng hồ.

Không biết có phải trùng hợp không, vừa dứt lời thì ngoài cửa cũng vang lên tiếng động.

“Lão Tiêu anh xem làm thế nào đi chứ, mẹ vẫn chưa khỏi bệnh này!” Bà Tiêu vừa vào nhà đã rầu rĩ nói.

Chu Cẩm Uyên nghe tiếng liền quay đầu quan sát, bà Tiêu đương dẫn theo một bà cụ mang sắc mặt nhăn nhó trắng bệch, một tay vuốt bụng, không ngừng nấc cụt từng tiếng từng tiếng.

“Dì bị làm sao vậy?” Quán chủ Tần giật mình hỏi.

Đây không phải lần đầu ông ta tới chơi nhà phó viện trưởng Tiêu, cũng từng gặp qua bà mẹ nhưng khí sắc bà chưa bao giờ tệ đến thế.

Phó viện trưởng Tiêu nặng nề đáp: “Bị nấc cụt.”

Quán chủ Tần càng thêm nghi hoặc, trần đời chưa thấy ai bị nấc mà khổ sở như thế bao giờ. Cái này chẳng phải chỉ là bệnh vặt thôi sao, ai ăn no mà không bị nấc vài cái.

Phó viện trưởng Tiêu tiến lên đỡ tay mẹ ngồi xuống sô pha, “Chủ nhiệm Trương nói thế nào?”

“Chẩn đoán không khác lắm so với bệnh viện chúng ta, cũng có kê thuốc nhưng chẳng tác dụng gì sất.” Bà Tiêu buồn bã nói, “Mẹ không chịu nổi cái mùi đó nữa nên em đưa về luôn.”

Hai vợ chồng qua loa giải thích với quán chủ Tần một chút, mẹ Tiêu sở dĩ trông mệt mỏi như vậy không phải vì mới bị nấc cụt gần đây, mà sự việc đã kéo dài khoảng nửa tháng rồi.

Nửa tháng trước mẹ Tiêu đột nhiên liên tục nấc cụt, gần như không ngừng một phút nào. Ban đầu không ai xem đó là bệnh nghiêm trọng nên bà cũng đi điều trị ở bệnh viện của con trai. Người ta không phát hiện ra đường tiêu hóa có gì bất thường, các xét nghiệm khác cũng bình thường, cuối cùng được chẩn đoán là nấc cụt thần kinh.

Bệnh này và nấc cụt bình thường đều là triệu chứng co thắt cơ hoành không chủ ý, cho nên các bác sĩ chỉ kê thử vài loại thuốc chống giật cơ, cũng từng thử qua châm cứu nhưng cuối cùng không cách nào mang lại hiệu quả.

Mẹ Tiêu ăn không ngon ngủ không yên, mỗi ngày đều như chịu tra tấn nên dần dần tinh thần lẫn thể chất đều tuột dốc không phanh.

“Suốt nửa tháng nay mẹ tôi cứ nấc mãi từ sáng đến đêm, mỗi ngày ngủ không được mấy tiếng, sắp không chịu được nữa rồi!” Phó viện trưởng Tiêu thở dài, đơn vị nhà mình trị không dứt, ông ta đành mời chuyên gia của viện khác hội chẩn giúp. Vốn tưởng lần này sẽ thành công, ai ngờ đến chuyên gia cũng bó tay.

Các chứng bệnh nan y kỳ dị không chừa một ai, đừng tưởng phó viện trưởng Tiêu công tác ở bệnh viện lớn, đến khi mẹ mình có bệnh, không chữa được vẫn là không chữa được thôi.

Lúc này quán chủ Tần mới hiểu hết tình hình, bị căn bệnh này quả thực là vô cùng khó chịu, tuổi tác mẹ Tiêu cũng cao rồi, cứ nấc ngày nấc đêm như thế ai mà chịu nổi.

“Để anh nhớ xem còn chuyên gia nào khác không.” Phó viện trưởng Tiêu dự định dùng quan hệ rà soát khắp thành phố Hải Châu một vòng.

“Thầy Tiêu đã từng thử Đông y chưa ạ?” Chu Cẩm Uyên hỏi.

“Sao lại chưa,” Vừa nhắc đến đây bà Tiêu liền lên tiếng ra chiều oán trách, “Hồi đó chữa mãi không hết cũng có thử châm cứu rồi. Các bác sĩ bên khoa Y học cổ truyền chỗ lão Tiêu đã cùng nhau hội chẩn, kê cho mấy chén thuốc cái gì mà giả thang khó uống muốn chết, kết quả mẹ tôi uống vào không những không đỡ, ngược lại còn nặng thêm. Tôi bảo rồi mà, bệnh của mẹ không thể để kéo dài quá lâu, tầm này uống thuốc Đông y làm gì cơ chứ!”

“Thôi, đừng nói nữa.” Phó viện trưởng Tiêu trừng mắt với vợ, nhưng đáy lòng thật ra cũng hơi đồng tình.

Tình trạng của mẹ mỗi ngày một nghiêm trọng, những lúc như thế này nếu có thể tìm ra cách giảm thiểu triệu chứng mới là thỏa đáng nhất. Hơn nữa thuốc Đông y vốn có tác dụng chậm, cứ uống từ từ không trị hết thì thôi đi, đây thậm chí còn gây tác dụng ngược.

“Chắc là ‘Toàn phục đại giả thang’? Đây là bài thuốc kinh điển trong sách 《 Thương Hàn Luận 》, đã được nghiệm chứng qua thời gian, có tác dụng bổ khí bổ dạ dày, trị các chứng nấc cụt buồn nôn. Nếu bệnh trạng nặng thêm thì có khả năng là chẩn đoán chưa hết…” Chu Cẩm Uyên trầm tư, “Cháu có thể bắt mạch cho bà Tiêu được không ạ?”

Vợ chồng phó viện trưởng Tiêu nhìn nhau, lúc này bà Tiêu mới hiểu vì sao lúc nãy chồng mình ngăn không cho nói tiếp. Nghe qua có vẻ là thiếu niên trước mắt cũng học Trung y, mấy lời phàn nàn của bà trong tối ngoài sáng đã vô tình hạ thấp bọn họ, cho nên bà cảm thấy rất xấu hổ.

Quán chủ Tần tuy không quá hiểu biết về Chu Cẩm Uyên nhưng có biết đến bản lĩnh của cha anh, vì thế ông nói: “Cẩm Uyên xuất thân từ gia tộc học y uyên bác, cha cậu ấy cũng là cao thủ trong nghề, hay cứ để cậu nhóc xem thử đi.”

Phó viện trưởng Tiêu hơi do dự, tuy nói là gia tộc uyên bác, nhưng ngay cả các bác sĩ Đông Tây y kinh nghiệm phong phú trong đơn vị cũng như chuyên gia viện ngoài đều bó tay cả rồi. Chu Cẩm Uyên mới hai mươi mốt, làm sao có thể giỏi giang hơn mấy người kia được?

Nhưng dù gì bạn tốt đã lên tiếng nên ông ta cũng cho chút thể diện. Người trẻ tuổi xuất phát từ quan tâm, có thể to gan xin chẩn bệnh đã là không tồi, vì thế ngài phó viện trưởng ôm tâm thái cổ vũ người trẻ tuổi mà nói: “Được, vậy cảm ơn Tiểu Chu nhé.”

Bà Tiêu hơi hé miệng muốn nói nhưng rốt cuộc không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào động tác của Chu Cẩm Uyên.

Lúc này mẹ Tiêu đang ngồi dựa vào lưng ghế, đôi mắt khép hờ run rẩy nấc, thỉnh thoảng còn lấy tay che bụng vì phát ra những âm thanh khó chịu.

Chu Cẩm Uyên bắt mạch cho mẹ Tiêu hơn một phút mới buông ra, sau đó kiểm tra bựa lưỡi rồi hỏi: “Bà Tiêu, mấy hôm nay có phải bà bị nấc cụt kiêm chướng bụng nghẹn khí không?”

Phó viện trưởng Tiêu định đáp, chắc là không có.

“Đúng vậy, có!” Bà Tiêu giật mình đáp. Ngài phó viện trưởng bận rộn công việc nên chưa nắm hết tình hình, còn bà mỗi ngày đều cùng mẹ đi khám chuyên gia nên biết rõ, từ tối hôm qua đúng là có thêm triệu chứng chướng bụng nghẹn khí.

Phó viện trưởng Tiêu kinh ngạc nhìn Chu Cẩm Uyên, anh vẫn chưa hội chẩn, chỉ mới bắt mạch mà đã chẩn đoán ra được chi tiết này rồi sao

Tuy ông ta không học Đông y, hiện giờ lại chủ yếu làm công tác quản lý nhưng tốt xấu gì trong bệnh viện cũng có khoa Y học cổ truyền, cho nên biết thời buổi này có rất ít bác sĩ trẻ sở hữu bản lĩnh bắt mạch lợi hại. Thứ này nhập môn thì dễ tinh thông mới khó, lại có câu “Trong lòng hiểu xuống tay khó”, chỉ riêng điều này thôi cũng chứng tỏ cậu trai ngồi đây có chút bản lĩnh rồi.

“Vậy cậu nói xem, tôi bị bệnh gì thế?” Mẹ Tiêu thều thào hỏi đứt quãng.

Những người khác cũng nhìn Chu Cẩm Uyên chăm chăm, bất tri bất giác mà thái độ bọn họ đều thay đổi. Ai cũng biết trong Đông y có bốn phương pháp chính là “vọng, văn, vấn, thiết”*, Chu Cẩm uyên chưa dùng hết tứ chẩn mà đã nói trúng cả triệu chứng đến phó viện trưởng Tiêu cũng không biết.

*Vọng, văn, vấn, thiết bao gồm quan sát, lắng nghe, hỏi và sờ nắn.

Hiện giờ đã không còn ai cảm thấy anh chỉ tùy tiện xem qua nữa.

“Thời tiết hãy còn nóng bức, sợ là bệnh nhân ngồi điều hòa nhiều bị nhiễm lạnh dẫn đến mất cân bằng âm dương trong dạ dày, khí trong dạ dày trào ngược thoát ra khỏi cổ họng tạo ra nấc cụt. Việc điều trị thần kinh theo Tây y không hiệu quả là vì căn nguyên vấn đề nằm ở chứng hàn. Nếu không chữa tỳ vị và điều hòa dạ dày sẽ không thể hết nấc cụt.

“Còn ‘Toàn phục đại giả thang’ không có hiệu quả là do bác sĩ đã chẩn đoán sai nguyên nhân, không biết trong cơ thể bà Tiêu có hàn khí. Vị thuốc tên ‘đại giả thạch’* trong phương thuốc có thể chữa nghịch khí nhưng lại mang tính đắng hàn, người thường bị nấc cụt dùng thuốc cũng phải cẩn thận có chừng mực, huống chi là bà Tiêu. Không nên dùng ‘Toàn phục đại giả thang’, đặc biệt là đại giả thạch, thay vào đó nên dùng gừng khô kết hợp với bạch truật, đẳng sâm. Mục đích chính là làm ấm tỳ vị, thứ hai là trấn nghịch khí, như vậy điều trị mới có hiệu quả.”

*Đại giả thạch / Xích thạch – 代赭石/Haematitum: vị cay, tính hàn, chủ trị ợ hơi, nấc, nôn ra đờm, máu do vị khí nghịch lên

Đẳng sâm (đảng sâm): Vị ngọt, tính bình, thuộc vào kinh tỳ và phế. Có công dụng bổ trung, ích khí, sinh tân, kiện tỳ, dưỡng huyết, thích hợp cho những trường hợp tỳ vị hư nhược, khí hư, huyết hư, thể trạng mệt mỏi, suy nhược, ăn kém, và đại tiện lỏng…

Bạch truật: Thân rễ vị ngọt, đắng, tính hơi ôn, chủ trị hỗ trợ tiêu hóa, trị phù thũng, sốt rét.

Chu Cẩm Uyên biết mọi người không hiểu về Trung y nên phải cố gắng giải thích đơn giản đi một ít.

Cơn nấc cụt dai dẳng được Chu Cẩm Uyên phân tích rõ ràng, đến cả bà Tiêu trước đó không quá tin tưởng cũng liên tục gật đầu.

Âm dương nóng lạnh đều là lý luận của Đông y, nếu suy nghĩ từ góc độ này thì cho dù không học qua vẫn nghe hiểu. Đổi phương thuốc Toàn phục đại giả thang thành gừng khô bạch truật để trị liệu tỳ vị đang hư hàn của bệnh nhân, giải tỏa khí trong dạ dày, từ đó thuyên giảm nấc cụt, quả thật rất có logic.

Đôi mắt vẩn đục của mẹ Tiêu toát ra chút hy vọng, bà bị tra tấn lâu lắm rồi không được ngủ ngon, lại nghe bác sĩ nói đến mấy vị thuốc gừng khô đẳng sâm đều là những cái tên quen thuộc, sẽ không gây ra vấn đề gì lớn. Bà lập tức nhìn sang con trai: “Vậy cứ thử xem sao.”

Trong lòng phó viện trưởng Tiêu còn chút do dự nên ông ta hỏi Chu Cẩm Uyên: “Khoảng bao nhiêu ngày mới thấy hiệu quả?”

Nếu có thể ông ta muốn đi tìm thêm vài chuyên gia khác, nhanh chóng chữa dứt được triệu chứng cho mẹ mình thì mới gọi là tốt nhất.

Chu Cẩm Uyên không suy nghĩ gì liền đáp: “Uống hết một liều là dừng triệu chứng nấc cụt, về sau có thể ăn thêm các loại thức ăn bổ tỳ vị, dùng thực dưỡng điều trị sức khỏe, người cao tuổi thường có tỳ vị yếu.”

Phó viện trưởng Tiêu suýt nữa cho rằng mình nghe nhầm: “Một liều là dừng hẳn?”

Nếu chỉ uống một liều đã dừng thì ông ta còn cần gấp gáp làm gì, nhưng đây không phải bệnh lạ sao? Bình thường ngài phó viện trưởng cũng có quan sát các vị đồng nghiệp bên khoa Y học cổ truyền, kê đơn trị cảm mạo người ta còn phải uống thuốc tận ba bốn ngày.

“Một liều?” Bà Tiêu cũng choáng váng, hiệu quả này gần như ngang bằng với thuốc Tây y rồi. Lần trước kê đơn Toàn phục đại giả thang gia người ta nói phải uống sáu liều mới có hiệu quả —— Đương nhiên mẹ Tiêu chưa kịp uống hết thì bệnh đã trầm trọng thêm.

Chu Cẩm Uyên vẫn bình tĩnh, người thường không hiểu biết luôn có niềm tin rằng thuốc Đông y tác dụng chậm: “Có câu Thuốc hợp bệnh chỉ cần một thìa, không hợp bệnh phải chất đầy xe. Nấc cụt thôi mà, chỉ cần chẩn đoán chính xác dùng đúng thuốc thì một liều là đủ.”

“Vậy tiểu Chu viết phương thuốc đi, tôi sẽ kêu người bốc thuốc ngay!” Phó viện trưởng Tiêu rất quyết đoán, ông ta cực kỳ tán thưởng phong thái của Chu Cẩm Uyên.

Chu Cẩm Uyên lập tức lấy giấy bút ghi đơn, viết rõ ràng từng liều thuốc và phương pháp sắc thuốc.

Nhưng dù sao người dùng thuốc cũng là mẹ ruột, phó viện trưởng Tiêu phải làm bước đệm lần cuối. Trước khi gọi điện thoại nhờ người bốc thuốc, ông ta có gửi đơn qua khoa Y học cổ truyền để xác nhận dược tính, khả năng tương thích và liều lượng các vị thuốc có tính rủi ro nào không.

Sau khi xác nhận không có gì sai lầm, phòng thuốc Bệnh viện số 3 lập tức bốc thuốc, sắc xong mới đưa qua. Nhà họ Tiêu ở ngay trong khu nhà ở trực thuộc bệnh viện nên chỉ một giờ sau, chén thuốc đã đặt ngay ngắn trên bàn.

Bà Tiêu giúp mẹ chia thuốc ra làm nhiều phần, từ từ uống hết.

Nước thuốc trôi xuống bụng làm mẹ Tiêu cảm giác như có một dòng nước ấm đang nhẹ nhàng xoa dịu, triệu chứng chướng bụng mấy ngày nay trở nên thuyên giảm đáng kể. Chính bà cũng bày tỏ cảm thụ của mình.

Phó viện trưởng Tiêu nghe xong mỉm cười nhẹ nhõm, xem ra đã tìm đúng thuốc, các triệu chứng đang từ từ giảm bớt.

Bởi vì bị nấc cụt và chướng bụng nên mẹ Tiêu luôn ăn uống không ngon miệng. Hiện giờ bụng thoải mái hơn, thuốc hình như cũng có tác dụng khai vị nên bà chủ động yêu cầu được ăn cơm.

Sau khi ăn hết nửa chén cơm nóng, mẹ Tiêu nhận ra cơn nấc cụt dai dẳng theo mình nhiều ngày dần dần dừng lại, bất tri bất giác ăn xong cơm đồng thời cũng ngưng hẳn nấc cụt!

Bà Tiêu vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Ngừng thật rồi.”

Căn bệnh kỳ quặc mà mấy vị chuyên gia hội chẩn cũng không ra kết quả, Tiểu Chu lại nói chỉ cần một liều thuốc, hết một liều quả nhiên khỏi hẳn.

Quán chủ Tần vui vẻ gật đầu, ông vốn tưởng “một liều khỏi hẳn” chỉ là cách nói để trấn an bệnh nhân, uống xong bệnh tình chuyển biến tốt đẹp đã là tốt lắm rồi, nhà họ Tiêu cũng đủ cảm kích. Ai ngờ thật sự là thuốc đến bệnh trừ, một liều khỏi hẳn.

Hơn nữa phương pháp của Chu Cẩm Uyên hoàn toàn dựa vào y học truyền thống, chẩn bệnh từ mạch, xét bệnh bốc thuốc. Quán chủ Tần vốn tin tưởng Chu Cẩm Uyên sẽ thừa hưởng vài phần bản lĩnh từ cha, hiện giờ nhìn lại, tuổi tác anh tuy còn trẻ mà đã có phong thái quyết đoán chẩn trị, có thể nói là trò giỏi hơn thầy!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...