Chương 33.
Edit: Leia
Giáo sư Mạc còn chưa phát biểu xong thì thầy Chu đã lẳng lặng tìm người đổi chỗ ngồi cách thật xa Chu Cẩm Uyên. Ông ta vốn dĩ mất mặt rất muốn bỏ của chạy lấy người luôn… Nhưng lại quá tiếc nuối bài chia sẻ của giáo sư Mạc.
Ai mà biết thằng ranh này có quen biết với giáo sư Mạc từ trước! Không phải chỉ cạnh tranh nhau về chuyên môn chữa hói thôi sao, tự dưng kéo cả giáo sư chuyên gia đầu ngành vào làm gì?
Hơn nữa còn cười đến mức ông ta sởn cả tóc gáy!
Chu Cẩm Uyên thì cực kỳ vô tội, anh chỉ muốn lấy lễ nghĩa tiếp đón khách khứa thôi mà.
Giáo sư Mạc phát biểu xong, nửa tiếng tiếp theo là thời gian giao lưu và trả lời câu hỏi. Dù là nghi vấn về nội dung bài thuyết trình hay trong tay đang có ca bệnh khó xử lý, cái gì cũng có thể phát biểu xin ý kiến, là cơ hội ngày thường khó có được. Sau đó mọi người sẽ chụp ảnh chung với giáo sư Mạc và các vị chuyên gia tiếng tăm khác —— Bất cứ ai tham dự sự kiện này nhất định đều muốn ghi lại vài khoảnh khắc làm kỷ niệm!
Lúc này bác sĩ Mao của khoa Y học cổ truyền mới đến nơi. Rất nhiều người trong khoa tỏ ra nghi hoặc bởi vì hôm nay hội thảo mời rất nhiều chuyên gia Kinh Phương đến, mà bác sĩ Mao lại thuộc Kinh Phương Phái điển hình, không thể bỏ qua buổi gặp gỡ giao lưu này được. Vốn tưởng ông chỉ đến trễ vài phút là nhiều, kết quả đến khi giáo sư Mạc đã kết thúc bài thuyết trình bác sĩ Mao mới có mặt, không biết đã bị chuyện gì quấn chân mà khác thường như thế.
Bác sĩ Mao cũng không đi một mình mà dẫn theo một cô thiếu nữ. Thiếu nữ không có thẻ ra vào hay giấy mời làm bác sĩ Mao phải khẩn khoản nói với người canh cửa vài câu. May mắn hôm nay Bệnh viện số 3 là chủ nhà, mọi người quen biết nhau hết nên cũng du di cho ông dẫn người vào trong.
“Kia là thầy Mao à? Cuối cùng ông ấy cũng tới.”
Có người phát hiện liền vẫy tay mời bác sĩ Mao qua chỗ này. Ông gật đầu, sau khi tới nơi lại hỏi: “Có thấy thầy Hoàng ở đâu không?”
“Đang bị vây quanh chụp hình bên kia,” Tạ Mẫn chỉ về một hướng, Hoàng Trung Văn cũng là nhân vật rất được săn đón ngày hôm nay. Chụp ảnh chung theo cách thông thường đã không còn thỏa mãn các vị khách nữa mà phải dùng camera trước điện thoại chụp ảnh theo style trung niên từ dưới lên, khoe hết mấy cái cằm đôi thì mới đủ tỏ rõ độ thân thiết, “Đây là Xảo Xảo đúng không, ông đưa Xảo Xảo đến đây làm gì thế?”
Xảo Xảo chính là thiếu nữ mà bác sĩ Mao dẫn tới.
Chu Cẩm Uyên tới Bệnh viện số 3 chưa bao lâu nên không biết, nhưng rất nhiều bác sĩ trong khoa đều biết đây là cô con gái út của bác sĩ Mao, tuổi tác khá lớn mới sinh ra được nên được cưng chiều như hòn ngọc quý. Năm nay cô mười chín tuổi, từ nhỏ đa tài đa nghệ, hiện đang theo học ở Nhạc viện.
Bác sĩ Mao cười khổ, “Hổ thẹn quá, đột nhiên Xảo Xảo bị bệnh nặng, tôi bốc thuốc cho con bé uống không hết, đưa sang chỗ bạn xem bệnh cũng không nhìn ra bất thường, thật sự là… Cho nên tôi mới cân nhắc nhờ thầy Hoàng chỉ điểm vài câu, đúng lúc ông ấy cũng dự hội nghị hôm nay.”
Chẳng những có Hoàng Trung Văn mà còn nhiều chuyên gia khác, là cơ hội không thể tốt hơn, cũng không lo không chữa được bệnh.
“Úi, bị làm sao thế?” Tạ Mẫn nghe xong liền quay sang quan sát Xảo Xảo, cô bé trước nay luôn lễ phép mà từ lúc bước vào đến giờ thậm chí không lên tiếng chào hỏi câu nào, “… Bị mất tiếng đúng không?”
Bác sĩ Mao gật đầu, chính vì thế nên ông mới sốt ruột. Xảo Xảo vừa đăng ký tham gia một cuộc thi hát, chỉ còn vài ngày nữa là đến vòng đấu loại, hơn nữa không lâu sau đó sẽ đến kỳ thi cuối kỳ. Ông biết con gái không muốn bỏ lỡ cơ hội này nên cũng nôn nóng theo.
Nói thật, nếu không phải thật sự hết cách, bác sĩ Mao sẽ không tùy tiện đi thỉnh giáo. Ông là bác sĩ kỳ cựu thuộc Kinh Phương Phái, sau khi phát hiện Xảo Xảo bị mất tiếng đã lập tức áp dụng những bài thuốc kinh điển nhất, chỉ là chúng hoàn toàn không có tác dụng.
Chờ đến lúc ông bạn tốt khám cho cũng không hiệu quả, hai người mới nói với nhau rằng ca bệnh này sợ chỉ có bác sĩ cấp bậc như thầy Hoàng mới nhìn ra căn nguyên. Hôm nay lại có rất nhiều chuyên gia đầu ngành ở đây, đưa con gái theo để xin ý kiến là không thể thích hợp hơn.
Mấy ngày trước thật ra bác sĩ Mao đã do dự không biết có nên tìm Chu Cẩm Uyên không, nhưng cuối cùng vẫn không hạ mình nổi. Khoảng cách khó xử giữa tìm Chu Cẩm Uyên và tìm thầy Hoàng xin ý kiến thật sự là rất xa…
“Vậy mau tranh thủ, để tôi đi với thầy tìm thầy Hoàng. Đừng lo lắng quá, ở đây có bao nhiêu tiền bối chắc chắn sẽ chẩn trị ra.” Tạ Mẫn liếc nhìn Chu Cẩm Uyên, phát hiện ra người luôn tích cực ngày thường hôm nay lại không có phản ứng gì cả. Bà đã từng thấy qua Chu Cẩm Uyên chữa trị chứng mất tiếng và biện chứng về phổi kim cực kỳ hợp lý.
Bác sĩ Mao dẫn con gái đến chỗ Hoàng Trung Văn, những người khác cũng sôi nổi đi theo chuẩn bị nương cơ hội học hỏi. Ở những sự kiện giống thế này đôi khi sẽ xuất hiện vài ca bệnh mẫu, cũng có không ít bác sĩ mang các chứng bệnh lạ và khó khăn của mình ra hỏi ý kiến tiền bối.
“Thưa thầy Hoàng.” Bác sĩ Mao tỏ thái độ rất kính cẩn với Hoàng Trung Văn, trước kia ông từng may mắn đi theo thầy Hoàng học tập phương thuốc trong hơn hai tháng. Hoàng Trung Văn cũng khen ngợi sự tinh thông khả năng vận dụng các bài thuốc cổ truyền của ông.
“Tôi mạo muội muốn xin tiền bối chỉ điểm cho một bệnh án. Bệnh nhân là con gái tôi, ba ngày trước đột nhiên mất tiếng. Tôi xem bệnh bốc thuốc, cho cháu uống ba liều nhưng không có hiệu quả. Hôm nay đi nhờ bạn chẩn trị cho cũng không ra kết quả gì đáng nói.” Bác sĩ Mao tường thuật lại tình huống.
Hoàng Trung Văn vừa rồi cũng có thảo luận vài bệnh án với người khác. Nghe xong, ông ta lập tức quan sát sắc mặt Xảo Xảo.
Bác sĩ Mao từng đi theo học tập ở chỗ mình nên thầy Hoàng biết rõ trình độ của đối phương. Với phong cách Kinh Phương Phái điển hình, nếu uống xong ba liều mà không có khởi sắc gì nghĩa là biện chứng hoàn toàn sai rồi sao?
Giáo sư Mạc cũng vừa lúc kết thúc hoạt động chụp ảnh chung, thấy bên này tụ tập nhiều người vây quanh một thiếu nữ bèn đi tới hỏi: “Cô gái này bị làm sao vậy?”
“Giáo sư Mạc, cô gái trẻ đây bị mất tiếng đột ngột, bác sĩ Mao của Bệnh viện số 3 chẩn trị không có hiệu quả nên đưa bệnh nhân đến nhờ các vị ở đây biện chứng giúp.” Hoàng Trung Văn đáp rất khách khí.
“Tiểu Hoàng, để tôi xem thử được không?” Giáo sư Mạc hỏi, tuổi tác ông lớn hơn Hoàng Trung Văn một ít.
“Mời thầy.” Hoàng Trung Văn duỗi tay.
Trong lòng bác sĩ Mao rất vui vẻ, dù là thầy Hoàng hay giáo sư Mạc, ai ra tay cũng là chuyện tốt.
Giáo sư Mạc sờ lên mạch Xảo Xảo, biểu cảm có vẻ đã hiểu rõ. Ông gọi Hoàng Trung Văn đến bắt mạch cùng, sau đó cười nói: “Ừm, để xem, hay là cho người trẻ tuổi tới tham gia biện chứng thử đi?”
Có lẽ là ảnh hưởng từ nghề dạy học nên trong hoàn cảnh này thầy Mạc vẫn giữ thói quen muốn khảo bài.
Hoàng Trung Văn cũng gật đầu tán thành, bệnh án này quả thực rất thích hợp để giảng dạy. Đặc biệt là giáo sư Mạc nói xong còn nhìn qua Chu Cẩm Uyên, rất nhiều người cảm thấy ngài giáo sư đang muốn khích lệ cậu bác sĩ trẻ tuổi mà mình xem trọng.
Tiếc là Chu Cẩm Uyên tỏ vẻ không có gì muốn nói, các bác sĩ khác sau khi được bác sĩ Mao mô tả tình huống kỹ càng thì sôi nổi tiến lên bắt mạch xem lưỡi. Ngoài ra có vài vị chuyên gia khác cũng vây quanh hiện trường nhưng tất cả đều lựa chọn im lặng đứng xem.
Các bác sĩ lần lượt nêu ý kiến của mình, đến Chu Cẩm Uyên cũng đưa tay ra bắt mạch một lát nhưng không lên tiếng. Lãnh đạo bệnh viện điên cuồng đưa mắt ra hiệu với anh, tình hình đang ồn ào như vậy, đến giáo sư Mạc cũng ra tay hiển nhiên đây là một ca bệnh thú vị. Nếu có thể giải quyết được chắc chắn là một vinh dự lớn cho cả bệnh viện, nhưng Chu Cẩm Uyên vẫn cứ đứng ì ra không hé răng câu nào.
“Sao vậy? Có ai có ý tưởng gì không?” Hoàng Trung Văn hỏi.
Một vị bác sĩ viện ngoài hào hứng nói: “Để tôi lên trước vậy, tôi biện chứng là Âm hư!”
Lời vừa dứt, vài vị bác sĩ lập tức ngẩng đầu bao gồm cả thầy Chu. Một người khác thì đĩnh đạc nói: “Tôi nghĩ là âm hư ở phế thận, đây là chứng ‘Kim phá bất minh’!”
Sắc mặt bác sĩ Mao không quá tốt, ngượng ngùng nói: “Ban đầu tôi cũng nghĩ là âm hư, nhưng bốc thuốc trị từ đó không có hiệu quả.”
Hiện trường rơi vào im lặng, thậm chí khá xấu hổ. Nếu đã là ca bệnh phải hỏi đến chỗ thầy Hoàng thì xác thực có chỗ khó phân biệt. Mọi người đành phải quay lại tinh tế suy xét xem nguyên nhân do đâu.
“Chu Cẩm Uyên, Tiểu Chu, cậu có suy nghĩ gì không?” Hoàng Trung Văn mở miệng hỏi.
Chu Cẩm Uyên lại bị điểm danh, lúc này là thầy Hoàng. Rất nhiều người nghe vậy đều nghĩ thầm không biết giữa hai người có quan hệ gì nữa. Người trẻ tuổi này được giáo sư Mạc ưu ái thì thôi đi, đến thầy Hoàng cũng tỏ ra quen biết. Nếu đã vậy ngay từ đầu vì sao cậu ta không vào làm việc bên Viện y học cổ truyền, chạy tới bệnh viện tổng hợp làm gì?
Thật ra đây cũng là lần đầu Hoàng Trung Văn gặp mặt trực tiếp Chu Cẩm Uyên, nhưng ông ta giống với giáo sư Mạc, đã nghe danh anh từ lâu. Ngày trước chính thầy Hoàng từng gợi ý Khúc Khánh Thụy đi hỏi thăm quán chủ Tần, cuối cùng Khúc Quan Phượng mới được điều trị ở chỗ Chu Cẩm Uyên.
Hoàng Trung Văn khá quan tâm đến ca bệnh đó, cũng biết được về sau Khúc Quan Phượng có chuyển biến tốt đẹp nên khắc sâu ấn tượng. Vừa nãy giáo sư Mạc điểm danh nhận mặt Chu Cẩm Uyên, ông ta cũng lẳng lặng nhớ kỹ trong lòng.
Nhưng Chu Cẩm Uyên lại lắc đầu: “Tạm thời không có ý tưởng gì ạ.”
Hoàng Trung Văn khẽ gật đầu, trong lòng thoáng chút thất vọng.
Các đồng nghiệp khoa Y học cổ truyền vốn rất kích động, khoa bọn họ trong giới y học cổ truyền Hải Châu chỉ ở mức tầm tầm không cao không thấp, trước đây đến giường bệnh cũng không có. Lần này may mắn có Khúc Khánh Thụy đứng ra tài trợ mà hội thảo mới được tổ chức ở Bệnh viện số 3. Giáo sư Mạc điểm danh đại thần Chu khiến cả khoa hôm nay như có chung vinh dự, hiện giờ lại xuất hiện ca bệnh làm khó nhiều bác sĩ, nếu Chu Cẩm Uyên có thể trả lời được câu hỏi của thầy Hoàng thì chẳng phải rất có thể diện trước mặt các chuyên gia ngoài viện sao.
Chỉ là hôm nay động tác của đại thần lại chậm chạp hơn ngày thường khiến bọn họ khá thất vọng, dù chính họ cũng không thể tìm ra nguyên nhân bệnh chuẩn xác.
Tạ Mẫn cảm thán, ca bệnh này làm khó được Tiểu Chu quả thật là hiếm thấy, nhưng dù gì nó cũng là chứng bệnh khó gặp, chính bà đang phải vắt óc suy xét không thôi.
Riêng lãnh đạo bệnh viện vẫn chưa chết tâm mà nhìn Chu Cẩm Uyên chằm chằm, hết nhìn anh lại nhìn sang Tạ Mẫn. Bệnh viện số 3 là đơn vị tổ chức chương trình, lại có một chân diễn giả, bây giờ nếu không đưa ra được ý kiến gì khác biệt thì có phải mất mặt lắm không.
Tạ Mẫn bị nhìn đến sởn gai ốc, trong lúc rối rắm suy nghĩ đột nhiên thấy có người khẽ chọc chọc vào eo mình. Bà cúi đầu xuống liền thấy Chu Cẩm Uyên lén nhét màn hình điện thoại ra trước mặt. Tập trung xem thật kỹ mới thấy màn hình điện thoại đang hiện ra giao diện app ghi chú, phía trên viết vài dòng đơn thuốc, trên cùng ghi đơn giản mấy chữ: Tiểu thanh long thang.
“A!” Tạ Mẫn buột miệng hô lên mà quên mất phải khống chế âm lượng.
Chiếc di động lẳng lặng bị thu về, trong lúc đó các bác sĩ đang vắt óc suy nghĩ cũng đồng loạt quay sang tò mò nhìn Tạ Mẫn.
“Tiểu Tạ, cô nghĩ ra gì à?” Hoàng Trung Văn hỏi.
Lúc này Tạ Mẫn mới nhận ra mình quá kích động, vừa rồi trong đầu bà chỉ mải nghĩ đến bệnh trạng và mạch tượng của Xảo Xảo. Nhìn thấy mấy chữ kia tất cả như được khai sáng!
“Ừm… Đúng là có.” Tạ Mẫn nhìn Chu Cẩm Uyên, nhất thời không biết lý do nhưng bà vẫn bước lên một bước, chậm rãi nói, “Em nghĩ bệnh nhân bị cảm hàn xâm nhập vào phổi khiến phế khí suy yếu, cản trở ngôn ngữ. Nếu dùng Tiểu thanh long thang giảm lượng để giải trừ phong hàn chắc chắn sẽ có hiệu quả.”
Các thầy thuốc lập tức xôn xao thảo luận với nhau về ý kiến này.
Bác sĩ Mao lập tức hỏi con gái: “Trước khi mất tiếng con có bị phong hàn không?”
Xảo Xảo mờ mịt suy nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra: Mấy ngày trước nhiệt độ ngoài trời hạ đột ngột, cô đúng là có bị cảm nhẹ nhưng không phải vấn đề gì lớn.
Chính vì thế nên cô mới không để chuyện này vào lòng. Bệnh nhân mất tiếng vốn đã khó khăn trong việc giải thích bệnh tình với bác sĩ, huống chi chính cô cũng không nghĩ hai chuyện có liên quan đến nhau, thậm chí còn quên mất.
Các bác sĩ như bừng tỉnh, hóa ra không phải âm hư, mà là cảm mạo dẫn đến mất tiếng.
Bác sĩ Mao: “Hay quá, hay quá, vậy là đúng rồi. Hơn nữa Tiểu thanh long thang vốn là một bài thuốc trong《 Thương Hàn Luận 》, chủ trị các chứng ho suyễn nhưng cũng ứng dụng được cho bệnh thương hàn dai dẳng. Vì là cảm mạo, hàn khí bị giữ lại trong cơ thể, nếu dùng Tiểu thanh long thang để trừ hàn là không thể tốt hơn! Chủ nhiệm Tạ…”
Trong lúc cấp bách vốn từ trở nên nghèo nàn, ông đành dựng thẳng một ngón tay cái lên.
Bản lĩnh của chủ nhiệm Tạ thể hiện biện chứng chuẩn xác, dưới tình huống hỏi khám không toàn diện vẫn tìm ra nguyên nhân bệnh, dùng phương thuốc cũng rất khéo léo, thật sự rất giỏi.
Hoàng Trung Văn cười nói: “Khá lắm, rất hợp với chủ đề hội thảo của chúng ta hôm nay, quả là một bài thuốc Đông y tiêu chuẩn.”
Thầy Chu đứng một bên vẫn có chỗ không hiểu, “Tôi chưa hiểu lắm, tại sao phải giảm lượng? Nếu là cảm mạo mất tiếng thì cứ dùng đúng theo bài thuốc gốc, nhấn mạnh các vị quế chi, ma hoàng, gừng khô, tế tân để thông dương tán hàn, hẳn sẽ càng tốt chứ.”
Giáo sư Mạc lắc đầu, chỉ nói bốn chữ, “Tốt quá hoá dở!”
Hoàng Trung Văn giải thích thêm: “Trị thượng tiêu phải nhẹ như lông ngỗng! Bệnh nhân bị mất cân bằng phế khí, đối với các bệnh vùng thượng tiêu nên dùng thuốc nhẹ và thanh, đương nhiên phải giảm lượng!”
Vùng “thượng tiêu” hay thượng vị vốn xuất phát từ một lý luận biện chứng trong Đông y: Tam tiêu biện chứng. Theo lý luận này, cơ thể con người chia làm ba phần, thượng tiêu chỉ các cơ quan nội tạng phía trên cơ hoành như tim, phổi; dưới cơ hoành là trung tiêu bao gồm tỳ, dạ dày…; vùng dưới rốn là hạ tiêu, chỉ các cơ quan tiết niệu và sinh sản.
《 Thương Hàn Luận 》sửng dụng phương pháp biện chứng lục kinh nhưng các thầy thuốc phải linh hoạt sử dụng theo tình hình thực tế chứ không thể bám vào một khuôn mẫu, việc giáo sư Mạc dùng phương pháp này để hỗ trợ cân đo liều lượng thuốc hoàn toàn hợp lý.
Thầy Chu biết mình sơ suất thì đỏ bừng mặt, không dám nói thêm gì nữa.
Biện chứng kết thúc, mọi người lập tức đến phòng thuốc bốc một liều Tiểu thanh long thang giảm lượng. Hoàng Trung Văn lại khuyên nếu là bệnh thương hàn thì chỉ cần dùng nước sôi hãm như trà uống là được, cũng không cần quá nhiều, vừa đủ một cốc trà.
Thế là phía bên này các bác sĩ tiếp tục sôi nổi thảo luận, bên kia Xảo Xảo cầm cốc trà vừa thổi vừa uống.
Thuốc nóng nên Xảo Xảo uống rất chậm. Chờ cô gái uống xong, Hoàng Trung Văn nghiêng đầu qua hiền từ hỏi: “Con gái, bây giờ con cảm thấy thế nào?”
Trên trán Xảo Xảo không biết từ lúc nào đã rịn đầy mồ hôi, cô đưa tay lau một chút rồi cố gắng mở miệng nói, giọng vẫn hơi khàn khàn, “Khụ —— Cháu… cháu thấy khá hơn rồi…………”
Tuy nói chưa rõ chữ lắm nhưng đích xác đã khỏi bệnh! Có thể nói chuyện, chất giọng cũng dần dần lưu loát hơn!
Rất nhiều người đoán thuốc sẽ có hiệu quả nhanh nhưng không ngờ chỉ cần một liều là khỏi hẳn. Tốc độ điều trị thần kỳ này chính là mục tiêu mà mọi bác sĩ luôn theo đuổi.
Có người cười nói đùa: “Chúng ta tham gia hội thảo, ngay tại chỗ dùng một liều thuốc chữa cho bệnh nhân khỏi bệnh ngay chẳng phải là giai thoại sao!”
“Nói đúng lắm, chính xác với câu ‘uống xong là khỏi’.”
Câu “uống xong là khỏi” thường được dùng để hình dung về hiệu quả nhanh chóng của thuốc Đông y, có điều ý nghĩa ban đầu của nó là thầy thuốc vừa dùng trà vừa chẩn trị, cho bệnh nhân uống thuốc. Chén trà uống xong bệnh cũng khỏi hẳn. Ngày hôm nay người bệnh lại dùng cốc trà uống thuốc, xem như là một định nghĩa mới cho câu “uống xong là khỏi” kia.
“Giai thoại, quả là giai thoại!” Lãnh đạo Bệnh viện số 3 cười như địa chủ được mùa.
……
Trưa hôm đó mọi người cùng nhau dùng cơm ở khách sạn phụ cận. Nhân có ưu thế chủ nhà cùng sự tài trợ của Khúc Khánh Thụy, Tạ Mẫn, bác sĩ Mao và Chu Cẩm Uyên đều được xếp ngồi cùng bàn với giáo sư Mạc.
Người quá nhiều, chỉ riêng việc ngồi xuống chỗ cũng phải nhường nhau một hồi, kính rượu chẳng biết nên kính ai trước.
Chuyên gia từ tỉnh ngoài cầm chén trà lên: “Đừng kính tôi làm gì, tôi thấy chúng ta nên lấy trà thay rượu kính vị bác sĩ này của Bệnh viện số 3. Hôm nay cô ấy dùng một liều Tiểu thanh long thang hợp với chủ đề cực kỳ xuất sắc! Chúng ta cần nhiều ví dụ đẹp như thế này hơn để củng cố niềm tin của cả bác sĩ và bệnh nhân về y học cổ truyền!”
Mọi người sôi nổi gật đầu tán thành.
Tạ Mẫn có hơi ngượng ngùng, nhưng bà nhìn thái độ thản nhiên của Chu Cẩm Uyên, hơn nữa trong lòng cũng loáng thoáng đoán ra lý do nên càng không tiện mở miệng.
Bác sĩ Mao ngược lại bất đắc dĩ mỉm cười, đứng lên nói: “Chủ nhiệm Tạ, đơn thuốc Tiểu thanh long thang ngày hôm nay chắc không phải do cô viết đúng không?”
Mọi người trong phòng tiệc ngẩn người không hiểu những lời này có ý gì. Rõ ràng tất cả đều nghe được Tạ Mẫn chính là người đầu tiên đề cập đến cảm mạo. Lúc đó bác sĩ Mao còn cảm động khen ngợi, hai người cùng làm việc chung một viện, tại sao bây giờ lại đặt câu hỏi nghi ngờ?
Tạ Mẫn vẫn im lặng chọn cách tạm thời không đáp lại.
“Chắc các vị không nhận ra, nhưng tôi và chủ nhiệm Tạ hành nghề cùng khoa đã lâu, rất hiểu phong cách kê thuốc của cô ấy! Sau khi Xảo Xảo khỏe lại, tôi bình tĩnh suy nghĩ thêm một hồi mới nhớ. Nếu chủ nhiệm Tạ nghĩ ra cách dùng Tiểu thanh long thang thì tôi tin, nhưng liều thuốc sẽ không tinh tế như vậy được —— Chủ nhiệm Tạ, tôi không có ý gì khác đâu.”
Bác sĩ Mao lại nhìn qua Chu Cẩm Uyên, “Hơn nữa hiệu quả thuốc quá nhanh khiến tôi nhớ đến phong cách của một vị đồng nghiệp khác. Tiểu Chu, đơn thuốc này do cậu kê nhỉ?”
Chu Cẩm Uyên? Chuyện này khiến đám người giáo sư Mạc càng khó hiểu. Ở hiện trường ai cũng chứng kiến Hoàng Trung Văn hỏi Chu Cẩm Uyên, anh chỉ thoái thác đáp mình chưa có ý tưởng, sao lại biến thành người kê đơn rồi?
Hoàng Trung Văn thì rơi vào trầm tư, ông ta có thể xem là người tương đối hiểu bác sĩ Mao nhất ở đây.
Bác sĩ Mao thản nhiên nói: “Tôi luôn tự hào về khả năng áp dụng kinh phương cổ truyền của mình. Cả viện đều biết trước đây không lâu tôi từng sơ suất chữa hỏng cho một người bệnh, sau đó người kia được Chu Cẩm Uyên dùng một liều thuốc tự nghĩ chữa khỏi. Tôi đoán lần này Tiểu Chu không hy vọng thấy tôi mất mặt nên mới nhờ tay chủ nhiệm Tạ! Đúng là không nghĩ tới, thường ngày Tiểu Chu chỉ dùng đơn thuốc tự nghĩ, lần này đề mục giảng giải chính cũng là phương thuốc tự sáng chế. Thật ra không phải do cậu ấy không thông kinh phương mà ngược lại rất thành thạo, chỉ tùy bệnh bốc thuốc mà thôi.”
Ông dừng một chút rồi cười nói: “Cậu đừng nói tôi lại đoán sai nhé, tôi sẽ càng mất mặt hơn đấy.”
Chu Cẩm Uyên không biết nói gì, hồi nãy quả thật anh có suy xét đến tâm trạng của bác sĩ Mao, nghĩ dù sao cũng có nhiều vị tiền bối ở đó ra tay giải quyết nên mới đứng im giả chết. Nhưng sau đó lãnh đạo viên cứ sốt ruột thúc giục, phải có ai đó đứng ra gánh vác mặt mũi cho đơn vị nên anh đành lén nhắc đáp án cho chủ nhiệm Tạ.
Đâu ngờ rằng bác sĩ Mao lại cẩn thận như thế, cho dù có hiểu biết về đồng nghiệp nhưng không phải ai cũng nhận ra đối phương có thói quen dùng thuốc thế nào, lại còn thản nhiên nói ra.
“Thầy Mao, là em lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.” Chu Cẩm Uyên cũng đứng lên thành thật nói.
Anh nghĩ bình thường thầy Mao có hơi ra vẻ kẻ cả một chút nhưng y đức vẫn rất tiêu chuẩn, cũng chịu phóng khoáng dẫn dắt người trẻ tuổi, nhiệt tình vui buồn lo lắng vì sự phát triển chung của khoa Y học cổ truyền. Hôm nay anh đã cố tình dùng phương thuốc có sẵn để dễ ẩn giấu tên họ, không ngờ thầy Mao có thể phát hiện còn quyết tâm thẳng thắn đến cùng.
“Đừng nói vậy, thời gian trước tôi đúng là có chút xấu hổ mà không chịu thừa nhận.” Bác sĩ Mao cười to, “Nhưng lần này đã chân chính bình thường lại rồi. Tiểu Chu, tôi nói ra sự thật cũng là có ý hòa giải, về sau chúng ta không còn khúc mắc gì nữa!”
Đây chính là sự khác biệt giữa người với người, cùng gặp chuyện khó chịu như nhau, có người mang thái độ hẹp hòi như thầy Chu, cũng có người thẳng thắn hào phóng như bác sĩ Mao. Ông cố ý nói trong bữa tiệc trước mặt giáo sư Mạc càng là muốn thay Chu Cẩm Uyên giải thích, chứ không phải Chu Cẩm Uyên đáp không ra.
Bấy giờ những người khác mới rõ hết đầu đuôi ngọn ngành, Hoàng Trung Văn gõ nhẹ lên mặt bàn, “Hay lắm, đây xem như là giai thoại thứ hai của ngày hôm nay, ly thứ hai để cho hai người kính nhau đi!”
Giáo sư Mạc cũng khẽ mỉm cười gật đầu, càng thêm tán thưởng cậu bác sĩ trẻ.
Hai người rót đầy chén trà, uống một hơi cạn chén.
Bác sĩ Mao loại bỏ được khúc mắc thì trở nên vui vẻ hơn nhiều, ông vỗ vai Chu Cẩm Uyên: “Tiểu Chu, có chuyện này tôi đã muốn hỏi từ sớm. Cậu có thể… giải thích tôi xem, tại sao Thiêu Sơn Hỏa của tôi không châm ra ‘hỏa’ không?”
“Không thành vấn đề ạ, hôm sau em sẽ giải thích rõ hơn.” Chu Cẩm Uyên cũng khoác tay lên vai bác sĩ Mao, “Chỉ cần thầy cũng đáp ứng em một chuyện.”
Bác sĩ Mao: “Chuyện gì?”
Chu Cẩm Uyên: “Sau này nếu có bệnh nhân nghi ngờ khả năng của em, thầy nhất định phải đứng ra, dùng tóc bạc trên đầu mình thề sống chết đảm bảo cho em!”
Bác sĩ Mao: “……………… Thôi, thôi cũng được.”
