Chương 35.
Edit: Leia
“Tôi không mắng người, cũng không nói giỡn.” Chu Cẩm Uyên đờ đẫn đáp.
Anh đã quen với việc bị xem là trẻ con, nhưng nói thật thì người này không có chút nhạy bén gì với tin đồn cả, hẳn nên đưa vào khoa Cấp cứu Bệnh viện số 3 huấn luyện một khóa thôi.
Cô gái trẻ toan nói thêm gì đó thì bên ngoài chợt vang lên tiếng cười nói, khoảng mười người mặc âu phục chỉnh tề đi vào. Người đi hàng đầu là Khúc Khánh Thụy, bên cạnh là Khúc Quan Phượng ngồi xe lăn. Sau khi nhìn chung quanh một vòng, ngài Khúc tiến lên nói trước mắt bao nhiêu người: “Bác sĩ Chu, xin lỗi đã để cậu đợi lâu!”
Tuy nói Chu Cẩm Uyên sợ xấu hổ nên mới chờ bên ngoài, nhưng Khúc Khánh Thụy vẫn thể hiện đủ thái độ tôn trọng rất chân thành, khiến cho tất cả nhân viên có mặt gần đó đều gào thét trong câm lặng.
Mấy người đã bao giờ thấy sếp có thái độ ân cần như vậy với ai chưa!
Chu Cẩm Uyên cũng vội vàng nói: “Không đâu, tôi mới đến thôi.”
Cô gái trẻ trợn tròn mắt, nghiêng đầu nhìn Chu Cẩm Uyên: Hóa ra không phải đang rủa lãnh đạo thật à?
Cô nàng phản ứng chậm vì từ đầu chỉ cho rằng Chu Cẩm Uyên còn ở tuổi thiếu niên, không thể nghĩ được người ta dùng thân phận bác sĩ đi tham gia tổng kết cuối năm của công ty, cũng hoàn toàn không ngờ người bệnh mà anh nói chính là vị đó, lãnh đạo kiêm người thừa kế đã lâu không xuất đầu lộ diện!
Sếp lớn còn tỏ thái độ cực kỳ tôn trọng nữa chứ…
Chu Cẩm Uyên nhún vai, mang ý là mình thật sự không nói dối.
Cô gái: “…”
Khúc Khánh Thụy muốn để Chu Cẩm Uyên đi bên cạnh mình, nhưng anh nhún nhường lựa chọn đi theo sau Khúc Quan Phượng. Tuy chiếc xe đó không cần anh đẩy, nhưng dù sao cũng mang danh bác sĩ điều trị của người ta rồi.
Người đi cùng Khúc Khánh Thụy đều là lãnh đạo cấp cao của công ty và người thuộc chi thứ trong gia tộc. Bọn họ nhìn qua Chu Cẩm Uyên, ai nấy đều đè nén suy nghĩ riêng trong lòng.
Mấy năm nay trên dưới nhà họ Khúc quả thật rất rối ren.
Rất nhiều người biết chuyện Khúc Quan Phượng tiếp thu điều trị một lần nữa nhưng không ai quan tâm. Hôm nay đột nhiên Khúc Khánh Thụy đưa theo Khúc Quan Phượng đã lâu không xuất hiện trước công chúng, có cả bác sĩ đi theo là muốn làm gì? Bọn họ hoàn toàn không thể nghĩ đến khả năng cậu ta hồi phục, chỉ suy đoán có khi nào Khúc Quan Phượng đổi bàn tính, chuyển sang đánh kịch bản “tàn mà không phế” rồi sao?
Nhưng bọn họ quá hiểu tính cách Khúc Quan Phượng, cho nên cũng nhanh chóng bác bỏ luận điểm này.
Chu Cẩm Uyên mới ngồi vào chỗ được mấy phút đã có người không kìm nén nổi nữa, quay sang hỏi Khúc Khánh Thụy: “Đây là bác sĩ điều trị của Quan Phượng đúng không? Tuổi trẻ tài cao nhỉ, đợt trước tôi nghe được một tin đồn thú vị lắm. Hôm đó ở Hương Thánh, chính là cậu này dùng bản lĩnh xoa bóp xuất sắc của mình vật hết một đám từ Ngô Trầm Ngọc, Lập Thành, sếp Lưu… tất cả đều nằm sấp hết.”
Bàn tiệc tức khắc náo nhiệt thêm ba phần, giới doanh nhân vốn không lớn, hôm đó người lại nhiều nên người ta biết đến cũng không lạ.
“Ôi chao, là vị này à, tôi cũng có nghe nói.”
“Bảo sao tự dưng nhiều người chịu đi làm thẻ bên Bệnh viện số 3 như thế, thẻ khám bệnh đấy ha ha ha ha ha.”
“Người trẻ tuổi này hình như cũng nổi tiếng trên mạng lắm.”
Chu Cẩm Uyên nghe thế liền gật gù, ừm, hóa ra là chưa hết hot.
“Ha ha, đúng vậy, chính là bác sĩ Chu. Tuổi trẻ tài cao cũng là thật đấy, nhìn trẻ thế này thôi là đã là chuyện gia thuộc Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu, được giáo sư Mạc của bệnh viện Hải Bắc giới thiệu!” Khúc Khánh Thụy sớm có chuẩn bị nên cười ha ha giải thích.
Đám người bỗng chốc nín thở, Mạc Bạch Truật là danh y bệnh viện Hải Bắc được rất nhiều người biết đến, Khúc Khánh Thụy giới thiệu như vậy là có ý gì? Không thể nào, không thể như vậy được ——
Bác sĩ viral khắp mạng này không phải chỉ chữa hói đầu thôi sao?? Cùng lắm thì có thêm bản lĩnh xoa bóp vai cổ và làm lễ cúng khai quang chứ mấy?
Trước đó không ai chuẩn bị gì nên hiểu biết về Chu Cẩm Uyên thực sự có hạn, khuyết thiếu về kiến thức chữa bệnh càng khiến họ khó hình dung anh đã làm cách nào để điều trị cho Khúc Quan Phượng.
“Quan Phượng, khoảng thời gian này em điều trị ở chỗ bác sĩ Chu khôi phục đến đâu rồi?” Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi lập tức thăm dò Khúc Quan Phượng.
Người này là họ hàng chi thứ nhà họ Khúc. Khúc Quan Phượng gặp tai nạn tương lai khó lòng kế thừa gia nghiệp, Khúc Khánh Thụy lại không muốn có thêm đứa con nào khác nên sớm muộn gì thực quyền cũng rời khỏi tay. Vì thế mấy người này cũng khó tránh nổi lên tham vọng, bị Khúc Khánh Thụy chấn chỉnh một trận ngược lại càng thêm bực bội, nghĩ thầm nếu đằng nào cũng giao công ty, thà giao cho người trong nhà chẳng phải tốt hơn sao.
Hiện giờ, những người mang ý đồ xấu đó trông thấy hành động của Khúc Khánh Thụy càng thêm bất an hơn, không ngừng liều mạng suy đoán dụng ý của ông ta.
“Không đến mức nằm liệt.” Khúc Quan Phượng nhìn thoáng qua xe lăn của mình, hờ hững đáp.
“À.” Người nọ nghẹn họng, chỉ đành ngượng ngùng cười, “Ngại quá, ngại quá.”
“Cậu Tiểu Khúc hồi phục tốt lắm.” Chu Cẩm Uyên vừa ăn salad vừa chen ngang một câu, “Nhưng tôi thấy có vẻ dạ dày anh không được tốt lắm, anh thường xuyên bị ợ nóng, tức bụng, dễ đau dạ dày nhỉ, nhất định phải đi kiểm tra định kỳ. Hoan nghênh anh tới viện chúng tôi làm thẻ khám bệnh.”
Đối phương: “…………”
Anh ta quả thật có bệnh dạ dày, rất nhiều người ở đây đều biết nên không thể cãi được câu nào.
“Sức khỏe không tốt thì đừng liều mạng, tiền bạc không mua được khỏe mạnh đâu, công ty cũng không ở trong giai đoạn mới phát triển, không cần cậu cống hiến đến mức đầu rơi máu chảy. Mai kia tôi dặn dò bên dưới bớt giao việc cho cậu lại nhé.” Khúc Khánh Thụy lập tức cho lời khuyên thấm thía.
Chỉ là mấy lời này nghe kiểu gì cũng thấy không thân thiện, người trên bàn vội vàng dời sang đề tài khác.
Sắc mặt đối phương cứng đờ: “… Bác nói đúng lắm.”
Trong lòng anh ta âm thầm chửi mắng chính mình vì sao lại động vào chuyện này, không thấy quanh đây chẳng ai dám nhắc tới sao?
Nhưng mà, cậu bác sĩ kia nói khôi phục rất tốt… Trước kia chỉ từng nghe khả năng hồi phục tốt nhất là tự chăm sóc được bản thân, nhưng phải tốn đến vài năm. Hôm nay nói khôi phục tốt rốt cuộc là tốt đến mức nào, nhúc nhích được ngón chân à? Chuyện đáng ghét nhất là cậu ta nhắc đến đau dạ dày khiến dạ dày anh ta càng lúc càng đau hơn, cực kỳ thấp thỏm. Mẹ, ngày mai chắc phải đi bệnh viện đăng ký thẻ khám thôi!
……
Phần quan trọng nhất trong tiệc tổng kết cuối năm chính là khen thưởng cho các nhân viên có thành tích xuất sắc. Lúc hai MC trên sân khấu tươi cười đọc tên và chức vị các lãnh đạo sẽ lên trao thưởng, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Có cả Khúc Quan Phượng? Hơn nữa không có Khúc Khánh Thụy, chỉ có Khúc Quan Phượng, hành động này nghĩa là muốn Khúc Quan Phượng thay thế vị trí cho cha mình.
Từ lúc thành niên Khúc Quan Phượng chỉ treo cái danh ở công ty chứ chưa đảm nhiệm chức vụ gì cụ thể, cho nên nhìn từ góc độ nào, kêu cậu ta lên đài trao thưởng cũng là hợp tình hợp lý. Hành động này kết hợp với sự hiện diện của cậu ta chính là tín hiệu rõ ràng nhất.
Tất cả ánh mắt trong hội trường đều hướng về phía cha con Khúc Khánh Thụy ở bàn đầu tiên, có hưng phấn, có chờ mong, cũng có khó hiểu.
Chuyện Khúc Quan Phượng gặp tai nạn không phải bí mật, cậu con cưng của trời ngã xuống cùng những việc xảy ra sau đó đủ để mọi người say sưa bàn tán suốt nửa ngày, người thì tiếc nuối thay đương sự, người khác chỉ mang tâm trạng xem kịch góp vui.
Liệu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
Trong nháy mắt, Khúc Quan Phượng lại thấy hoảng hốt.
Chu Cẩm Uyên vẫn luôn vùi đầu ăn uống, lúc này anh buông đũa xuống lau miệng, đứng lên đẩy xe lăn đưa Khúc Quan Phượng đi đến rìa sân khấu, động tác rất lưu loát khiến người ta cho rằng đây là quy trình vốn dĩ nên diễn ra.
Cũng chính nhờ hành động này của Chu Cẩm Uyên mà Khúc Quan Phượng được kéo trở về thực tại, cảm giác do dự, mờ ảo tức khắc tan đi. Chu Cẩm Uyên đã từng nói qua, đây vốn chỉ là một quá trình cần thời gian ——
Khoảng cách rất ngắn, chớp mắt một cái đã đi đến nơi. Tuy chỉ có một bậc thang nhưng xe lăn vẫn phải dừng lại tại đây. Chu Cẩm Uyên buông tay, lập tức xoay người trở về chỗ ngồi.
Rất nhiều người nhíu mày không hiểu anh có ý gì. Đến đây làm sao Khúc Quan Phượng đi lên được?
Ngay sau đó, hai chân Khúc Quan Phượng di chuyển giẫm xuống đất, hai tay chống thanh vịn, thong thả mà vững vàng đứng lên, thậm chí không cần dùng bất kỳ ngoại lực nào.
Cậu ta bước lên bậc thang không quá cao đó mà cảm giác như bước trở về con đường vốn thuộc về mình.
Khúc Quan Phượng bước không nhanh không chậm ra giữa sân khấu. Những người biết tình huống rõ ràng không khỏi nín thở, nhìn chằm chằm theo bước chân như sợ giây tiếp theo cậu ta sẽ bước hụt ——
Thân hình cao gầy di chuyển chậm hơn người thường một chút nhưng từ đầu đến cuối không hề nghiêng ngả, tình trạng này trong mắt mọi người có lẽ chỉ còn cách hồi phục hoàn toàn một bước ngắn!
Chuyện bất khả thi nhất đã xảy ra rồi sao?
Cho dù biết Chu Cẩm Uyên được giáo sư Mạc ưu ái, nhưng nếu không tận mắt chứng kiến chỉ sợ mọi người cũng khó mà tin nổi.
Chẳng trách hôm nay Khúc Khánh Thụy tự tin đưa Khúc Quan Phượng đến…
Có lẽ vẫn có người thắc mắc không biết cậu ta đã làm thế nào. Rõ ràng bị các cơ sở y tế kết luận không thể hồi phục, nhưng trên đời này chưa bao giờ thiếu kỳ tích và các giai thoại truyền kỳ. Thế sự thay đổi, ai có thể ngờ rằng Khúc Quan Phượng ngày xưa tinh thần sa sút, tuyệt vọng như thế mà vẫn có ngày đứng lên.
Chưa bàn đến việc câu ta có bao nhiêu bản lĩnh, chỉ tính vận may thôi đã xem như vượt lên người thường rồi.
Thế mà cũng xảy ra được!
Khúc Khánh Thụy ngồi bên dưới khó nén kích động chăm chú nhìn theo động tác của con trai. Trời mới biết ông ta có bao nhiêu lo lắng thấp thỏm, nhưng trông thấy Khúc Quan Phượng đứng thẳng, đi dưới ánh đèn không khác gì người khỏe mạnh, đôi mắt ông ta nhòe đi, bàn tay hơi vô thức run rẩy.
Từ lúc xảy ra tai nạn đến giờ, áp lực của ngài Khúc… không nhỏ hơn Khúc Quan Phượng một chút nào.
Lúc Chu Cẩm Uyên ngồi xuống ghế, ánh mắt mọi người nhìn anh bắt đầu có chút khiếp sợ. Một Đạo Y chuyên chữa hói đầu, nổi tiếng vì clip xàm xí trên mạng đã thật sự chữa cho Khúc Quan Phượng đi đứng trở lại, tuy chưa thể đi liên tục trong thời gian dài, nhưng dù gì cũng là kỳ tích.
—— Căn cứ theo lời ngụ ý trước đó, cậu ta còn có thể hồi phục lớn hơn nữa!
Có khi thời gian tới người ta có thể trông thấy cậu Khúc chạy bộ trong công ty cũng nên.
Sự kiện này đương nhiên có người vui người buồn.
Đặc biệt là ông anh được Chu Cẩm Uyên thuận miệng nhắc nhở bệnh dạ dày, hiện giờ đang điên cuồng muốn về nhà sớm để đi khám bệnh.
……
Hoạt động kết thúc, Chu Cẩm Uyên tạm biệt Khúc Khánh Thụy trước cửa khách sạn, ngài Khúc vốn muốn đưa anh về tận nhà nhưng bị từ chối.
Các lãnh đạo cấp cao trong công ty mặc kệ trước đó có thái độ thế nào, lúc này ai nấy đều nhiệt tình lịch sự chào hỏi Chu Cẩm Uyên, thái độ như thể chỉ hận gặp nhau quá muộn, ai không biết còn tưởng anh là khách hàng lớn của cả công ty.
Người ta nói thế sự luôn thay đổi mà, Khúc Quan Phượng đã có thể đứng dậy, ai mà biết tương lai có ngày nào mình sẩy chân va vấp đâu! Cho nên dù trong đầu có ý gì, tất cả mọi người đều tỏ thái độ khách khí với Chu Cẩm Uyên, cố để lại ấn tượng tốt với vị bác sĩ xuất sắc đó.
“Thôi tôi đi nhé, cậu Tiểu Khúc, cậu cứ nghỉ ngơi một thời gian, qua năm chúng ta tiếp tục giai đoạn điều trị tiếp theo, đừng quên ăn uống kiêng khem! Tết nhất cố gắng đừng ăn quá nhiều!” Chu Cẩm Uyên vẫy vẫy tay rồi vội vàng đi cho kịp chuyến tàu điện ngầm.
Chu Cẩm Uyên đã đi được một đoạn xa, đêm mùa đông tối tăm ướt át, anh thực sự cho người ta cảm giác cứu nhân độ thế, vừa trần tục mà vừa có chút thần thánh.
Khúc Quan Phượng nhìn theo bóng lưng anh, đột nhiên nói với theo.
“… Cảm ơn.”
“Đừng khách khí, tôi thu tiền khám bệnh mà.” Chu Cẩm Uyên nhấc chân chạy.
.
.
Ngày hôm sau Chu Cẩm Uyên chưa kịp tỉnh ngủ đã bị một cuộc điện thoại đánh thức.
“A lô…” Anh vừa ngáp vừa nói.
“Tiểu Chu à, ngủ chưa dậy sao? Tôi nói này, cậu có thể hỏi xin quyền chia sẻ bệnh án của cậu Tiểu Khúc từ chỗ ngài Khúc được không?” Là giọng của viện trưởng Tiêu.
“Viện trưởng, bây giờ mới có 7 giờ…” Chu Cẩm Uyên dụi mắt, “Tôi chưa hỏi được.”
“Thế cậu mau hỏi đi!” Viện trưởng Tiêu vừa gấp vừa buồn cười, “Ngủ ngon quá nhỉ, bên tôi từ tối qua đến giờ bị điện thoại oanh tạc suốt đây. Mấy cơ sở từng điều trị cho cậu Tiểu Khúc, vài nơi khác hiểu biết tình hình cũng lần lượt hỏi thăm muốn biết chi tiết, tìm hiểu nguyên do cậu ta hồi phục nhanh chóng chỉ trong một thời gian ngắn như vậy.”
Giai đoạn sau Khúc Quan Phượng phối hợp rất tích cực nên tốc độ phục hồi nhanh hơn Chu Cẩm Uyên dự đoán. Ban đầu anh cân nhắc cùng lắm chỉ đi được vài bước, nhưng hôm qua Khúc Quan Phượng đã đi qua đi lại được hơn mười mét, thậm chí bước lên được một bậc thang.
Sự kiện tối hôm qua có quá nhiều người chứng kiến, Khúc Khánh Thụy lại cố ý muốn khoe khoang nên tin tức đương nhiên đã truyền đi khắp chốn. Không chỉ người nhà họ Khúc chấn động, đến những y bác sĩ từng điều trị cho đương sự cũng chấn động theo, cực kỳ sốt ruột muốn nắm rõ quá trình hồi phục của Khúc Quan Phượng, có người còn biểu đạt ý muốn được giao lưu học hỏi.
Cũng có rất nhiều người muốn hỏi Chu Cẩm Uyên kia rốt cuộc là ai? Từ đâu đột ngột chui ra vậy.
—— Thật ra nếu đi tìm hiểu kỹ sẽ biết anh không đột ngột chui ra, mà nổi lên nhờ truyền kỳ chữa rụng tóc hói đầu, hiện giờ vẫn rất có danh tiếng bên lĩnh vực chữa hói đấy.
Những người này nhất thời cũng không tìm được cách thức liên lạc với Chu Cẩm Uyên, ngược lại tìm viện trưởng của Bệnh viện số 3 vẫn dễ dàng hơn.
Viện trưởng Tiêu bị kh*ng b* điện thoại cả tối, thấy đã muộn rồi cũng không tiện làm phiền Chu Cẩm Uyên. Sáng sớm hôm nay ông ta lại tiếp điện thoại của Hoàng Trung Văn đành phải vội vàng gọi qua.
Chu Cẩm Uyên không biết chuyện gì, hay nói chính xác hơn là không thể ngờ mọi người lại phản ứng nhanh như vậy. Anh hơi nhổm người lên, “Chờ lát nữa tôi sẽ gọi, hẳn không có vấn đề gì đâu.”
“Ừ ừ, đến lúc đó chỉnh sửa một chút để chúng tôi đăng lên tạp chí y khoa cho cậu.” Viện trưởng Tiêu không nhịn được bắt đầu lặng lẽ cười khoái trá. Ông ta đã có thể hình dung ra bao nhiêu tài nguyên béo bở sắp ào ào kéo đến…
Ở đầu bên kia, không biết từ khi nào mà Tiểu Chu đã không còn nói gì nữa, chỉ có tiếng hít thở đều đều.
Lại ngủ mất rồi…
Viện trưởng Tiêu yên lặng cúp máy, để nhân viên quý báu ngàn năm có một của mình được yên tĩnh nghỉ ngơi!
……
Chu Cẩm Uyên cầm nguyên điện thoại trong tay cứ như vậy nằm bò xuống giường ngủ tiếp, mãi đến khi được Dung Tế Tuyết gọi dậy ăn sáng.
“Anh em đâu? Lại ra ngoài điều tra thị trường hả?” Chu Cẩm Uyên vừa ngáp vừa hỏi.
“Anh ấy nói hôm nay phải ra ngoài mua mũ, cho nên đi từ sớm rồi.” Dung Tế Tuyết đáp.
Tối hôm qua Chu Cẩm Uyên trở về hơi muộn nên không được nghe Dung Sấu Vân gào rú oán giận xã hội bây giờ chỉ biết trông mặt bắt hình dong.
Năm đó Dung Sấu Vân vừa xuất gia, để đầu trọc khoác tăng y ngồi trong chùa được người đi ngang qua khen một tiếng trông không khác gì cao tăng, làm anh ta đắc ý hồ hởi nghĩ quả nhiên mình đúng là hắc mã Phật môn rồi. Về sau thay thường phục đi khoa Y học cổ truyền, ai cũng tưởng anh ta bị hói nặng. Mấy hôm nay dạo tới dạo lui qua mấy mảnh đất cho thuê, lại có người nghĩ anh ta là phường lưu manh xã hội đen từ đâu dạt tới, bảo vệ canh cổng cứ thấy là nhìn chằm chằm.
Lúc này Dung Sấu Vân mới tỉnh ngộ, trông mặt bắt hình dong, hoàn toàn là trông mặt bắt hình dong.
“Chi bằng cứ nuôi tóc trở lại, hoặc mua tóc giả cho rồi, mùa đông để đầu trọc lạnh lắm.” Chu Cẩm Uyên nói thầm, “Đúng rồi, nên dọn hành lý thôi, sắp tới ngày về quê rồi.”
Còn vài ngày nữa là đến Tết, Dung Tế Tuyết đã được nghỉ đông từ sớm, hơn nữa kỳ nghỉ còn kéo khá dài. Có điều năm nay trường cậu học theo chương trình nước ngoài, xây dựng thêm một học kỳ ngắn ở giữa chuyên tập trung vào thực hành và thí nghiệm. Cậu được nghỉ khá rảnh rỗi nên đăng ký luôn, như vậy thời gian về quê cũng rất gần với Chu Cẩm Uyên.
“Ừm, em bắt đầu dọn rồi, lát nữa sẽ dọn cho anh luôn.” Dung Tế Tuyết bưng bữa sáng lên rồi đi lấy vali cho Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên đang húp cháo thì nghe tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại Dung Tế Tuyết, anh tùy ý liếc mắt, nhận ra người này hẳn là bạn học của Tiểu Tuyết muốn hỏi cậu vài vấn đề về bài tập, “Bạn học nhắn tin cho em này.”
Dung Tế Tuyết lên tiếng đáp lại, nhưng không quá hiếu kỳ muốn đọc.
Chu Cẩm Uyên mở khóa để xem kỹ câu hỏi của người bạn kia:
[ [đáng thương] [đáng thương] Dung thần, rất xin lỗi vì quấy rầy cậu, nhưng mà… Tôi muốn hỏi mấy câu về bài tập cuối kỳ. [khóc lớn] Vì có người thấy thiên ma của cậu không giống cái của chúng tôi… cho nên sợ không qua nổi học phần này!! Xin trả lời tôi biết với! ]
*Thiên ma 天麻: vị ngọt, tính ấm, quy kinh can. Có tác dụng bình can tức phong, chỉ thống. Dùng để chữa các chứng can phong nội động gây ra trúng phong tạng phủ với biểu hiện méo miệng, liệt nửa người; can dương thượng cang gây ra hoa mắt, chóng mặt, đau đầu; chữa đau nhức xương khớp, tê bì do phong tà.
Bài tập cuối kỳ của bọn họ tương đối thoải mái, trong kỳ này là tự chọn phương pháp bào chế một loại dược liệu, sau đó nộp thành phẩm lên là được.
Nhưng phần thành phẩm mà Dung Tế Tuyết nộp lại không giống với mọi người, dẫn tới việc các bạn hoảng sợ, sau nửa ngày châu đầu thảo luận mới đánh bạo cử ra một người đi hỏi Dung Tế Tuyết.
Chu Cẩm Uyên cất cao giọng hỏi: “Tiểu Tuyết, em bào chế thiên ma để nộp bài tập theo cách nào, tại sao không giống các bạn cùng lớp?”
Dung Tế Tuyết: “Khương chế.”
Chu Cẩm Uyên tức khắc hiểu rõ, “Để anh trả lời giúp nhé.”
Dung Tế Tuyết ừ một tiếng.
Cách bào chế thiên ma phổ biến nhất từ thời cổ đại là dùng rượu, hiện đại có thêm cách hấp và thái nhỏ, người dùng phụ liệu để bào chế giống cậu không nhiều lắm. Hơn nữa Dung Tế Tuyết sử dụng một phương pháp chế biến độc đáo được truyền qua nhiều thế hệ thầy thuốc y học cổ truyền. Kiểu bào chế này tuy tốt nhưng vẫn chưa có cơ sở khoa học rõ ràng, trước mắt chưa thể tùy ý dùng trong lâm sàng, cậu chỉ mới thử nghiệm qua, cũng đã thông báo trước với thầy giáo hướng dẫn rồi.
[ Thiên ma của tôi là “khương chế” ]
Bạn học trả lời trong vòng một giây, 【!! Dung thần trả lời rồi, quấy rầy quấy rầy!! Nghĩa là thêm phụ liệu sao? Lo quá, tôi chỉ dùng phương pháp thầy hướng dẫn thôi! ]
[ Không sao, thêm hay không thêm đều được mà. ]
Tiếp tục trả lời trong một giây: [ … Ra là thế à, cảm ơn Dung thần!! [đáng thương] ]
Chu Cẩm Uyên kiên trì đánh chữ nói tiếp: [ “Khương chế” có thể tăng cường hiệu quả chống chóng mặt và nôn mửa, nhưng ứng dụng lâm sàng rất hạn chế vì chưa đủ bằng chứng khoa học. Nếu cậu muốn thêm phụ liệu thì có thể dùng mật phu á~[ nhe răng ] ]
Lần này đối phương không nói gì nữa, hẳn là đã hiểu hết rồi.
Chu Cẩm Uyên buông di động tiếp tục ăn.
“Em dọn hòm hòm rồi đấy, còn vài món đến ngày đi lại cho vào nốt.” Dung Tế Tuyết đi ra ngoài rửa tay, chợt nghe thấy WeChat lại vang lên một tiếng, sau đó là Chu Cẩm Uyên ho khan liên tục, cậu liền hỏi, “Có chuyện gì thế anh?”
Chu Cẩm Uyên: “………… Không, không biết tại sao, trong này nói acc WeChat của em có khả năng đã bị hack, phải đi khiếu nại mới được bỏ chặn.”
