Chương 38.
Edit: Leia
Mấy lời đả kích không làm Dung Sấu Vân từ bỏ, ngược lại anh ta càng kiên định với niềm tin: “Nếu trời trao sứ mệnh cho ai nhất định sẽ thử thách tâm trí, khổ nhọc thể xác cho người đó…”
Dung Tế Tuyết: “Đấy là lý thuyết của Nho học mà.”
Dung Sấu Vân oán hận: “… Đừng hòng phá hoại việc tu hành của bổn hòa thượng, mày tưởng được phương trượng khen mấy câu là chứng tỏ mình trí tuệ thật à, anh nhường mày thôi. Mày đã đọc bài thi vào chùa của anh chưa!”
Dung Tế Tuyết nói nhàn nhạt: “Trí không phải Đạo, tâm không phải Phật. Rốt cuộc anh theo đuổi trí hay là Phật? Nếu là cái trước thì ngày xưa anh nên học lên thạc sĩ đi.”
Dung Sấu Vân: “…………”
Có người cho rằng trí tuệ đồng nghĩa với Phật tính nên cố tình theo đuổi tâm trí hoặc trí tuệ, nhưng kiểu suy nghĩ này khá trần tục. Người có Phật tính có thể mang trí tuệ, nhưng trí tuệ không phải biểu hiện duy nhất, càng không phải quan trọng nhất.
Chu Cẩm Uyên cười ha ha, “Có đạo lý, mày đừng thấy em trai được phương trượng xem trọng hơn mà ghen ghét em ấy. Thật ra người ta chỉ thông minh hơn mày, cũng đừng vì mình ngốc hơn mà nhụt chí. Tam Kiếp Tam Thiên Phật mỗi nơi một khác, đến kẻ ngốc cũng có ngày lên ngôi thôi.”
Dung Sấu Vân bị chế giễu từ mấy góc độ một lúc điên cuồng trợn trắng mắt. Mấy tay đạo sĩ quả nhiên không có người hiền, ai cũng độc mồm độc miệng.
Ngoại trừ hôm lên núi gặp phải bệnh nhân, mấy ngày sau đó Chu Cẩm Uyên đều ở nhà nghỉ ngơi hết ăn rồi uống, không có thêm trường hợp khẩn cấp nào khác. Trong những ngày đó anh tranh thủ thời gian đi cùng Dung Tế Tuyết về kho thuốc nhà cậu kiểm kê dược liệu. Thứ nhất, Chu Cẩm Uyên và Dung Sấu Vân sắp mở phòng khám ở Hải Châu, phải về lấy vài loại dược liệu tốt trấn cửa; thứ hai Dung Tế Tuyết muốn tiếp tục nghiên cứu sâu về dược tính các loại thảo dược. Một số loại dược liệu của nhà cậu đã được cất giữ lâu năm, một số khác được ông nội cậu bào chế lúc còn sống thật sự rất quý giá.
Số dược liệu đó cuối cùng được đóng gói kỹ lưỡng và gửi theo đường bưu cục về Hải Châu trước một ngày.
……
Chu Cẩm Uyên trải qua một cái Tết ở nhà béo lên bốn cân, mùng bốn trở về đi làm, mùng năm khoa mở phòng khám hoạt động như thường, có lẽ đến lúc đó số thịt vừa tích lũy được trên người cứ như vậy rớt hết.
“Năm nay con lại bỏ lỡ dịp cúng Thái Tuế rồi, bố nhớ vái giúp con đấy!” Chu Cẩm Uyên quấn áo kín mít, trước khi rời nhà vẫn luôn miệng nhắc nhở cha Chu.
“Chẳng lẽ đến chuyện này mà bố cũng không nhớ?” Cha Chu phất tay.
Ba người cùng trở về Hải Châu, vì đã nhận được sự đồng thuận của tất cả các bên nên Chu Cẩm Uyên quyết định giao luôn tiền tiết kiệm của mình cho Dung Sấu Vân để anh ta đi chuẩn bị gây dựng phòng khám.
Từ công đoạn hoàn tất thủ tục giấy tờ đến khi khai trương phòng khám phải mất một khoảng thời gian, may mà trước đó Chu Cẩm Uyên đã ở Hải Châu được mấy tháng, hiện giờ thủ tục mở phòng khám cũng không còn phức tạp rườm rà như trước đây. Nếu có gì thắc mắc hoặc khó khăn anh cũng có rất nhiều tiền bối để hỏi chuyện, không phải vấn đề quá lớn.
Sau khi lên máy bay, Dung Sấu Vân cứ luôn miệng lải nhải: “Mày thấy nên đặt tên phòng khám là gì? Phòng khám Đông y Già Lam nhé?”
Chu Cẩm Uyên: “…”
“Mày điên à, người ta nhìn vào lại tưởng là tụ điểm tăng y thật đấy.” Chu Cẩm Uyên không tin nổi, “Đương nhiên phải lấy tên từ 《 Kinh Dịch 》.”
Có đạo y tất nhiên có cả tăng y, tuy Dung Sấu Vân đã từng cạo đầu làm hòa thượng thật nhưng không có nghĩa anh ta được học để trở thành một tăng y.
Rốt cuộc phòng khám này phải theo Phật hay theo Đạo?
Dung Sấu Vân: “Tao cảm thấy cái tên Già Lam nghe khá êm tai…”
Chu Cẩm Uyên ỷ mình có giá trị vũ lực cao hơn nên đưa tay bóp cổ anh ta, “Nói linh ta linh tinh, êm tai chỗ nào, mày mau câm miệng lại đi.”
“Tao không!” Dung Sấu Vân giãy giụa phản kháng, sau đó vỗ một chưởng vào ngực Chu Cẩm Uyên, “Đại Lực Kim Cương Chưởng!”
“… Tiểu hòa thượng nói nhảm cái gì đấy, có chùa nào dạy võ cho mày đâu.” Chu Cẩm Uyên nắm một tay thành quyền gõ đầu đối phương, “Huyền Vũ quyền!”
Dung Sấu Vân hiểu ra lập tức nổi giận, Huyền Vũ? Võ rùa đen à!
Anh ta đã choáng váng nhưng vẫn kiên trì nói: “Phải là… Già… Lam…”
Già Lam trong tiếng Phạn nghĩa là nơi các Phật tử tăng nhân cư ngụ, cũng mang nghĩa tương đương với nhà chùa.
Suốt toàn bộ quá trình Dung Tế Tuyết hành động như thể mình không liên quan, đến nhìn cũng không thèm nhìn một cái, giờ phút này cậu nói nhàn nhạt: “Nhưng Già Lam không cần anh nữa mà?”
Dung Sấu Vân: “………………”
Đòn đánh này mang tính quyết định làm anh ta hoàn toàn suy sụp.
Chỗ ngồi của bọn họ khá gần đuôi máy bay, một tiếp viên hàng không kéo rèm lên thấy Dung Sấu Vân và Chu Cẩm Uyên đánh nhau liền mỉm cười nói: “Các bạn nhỏ nhớ ngồi cho nghiêm túc, túi xách nên xếp gọn dưới chân nha.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Dung Sấu Vân: “…”
Cuối cùng cơn xấu hổ đã ngăn không cho họ ẩu đả tiếp.
Cửa khoang đóng lại, máy bay trượt trên đường băng xếp hàng chờ cất cánh.
Chu Cẩm Uyên lấy bịt mắt ra chuẩn bị ngủ một giấc thì nghe hàng ghế phía trước ồn ào hẳn lên. Không biết có chuyện gì mà rất nhiều hành khách cũng đứng dậy nghe ngóng, chỗ của anh ở gần cửa sổ nên không nhìn được gì.
Lúc này tiếp viên hàng không đi vòng quanh mời các hành khách ngồi xuống, đồng thời giải thích có vị hành khách đột nhiên phát bệnh, bọn họ đã liên hệ với nhân viên y tế mặt đất rồi. May mắn là máy bay chỉ mới xếp hàng chứ chưa cất cánh, vẫn có thể điều chỉnh thời gian được.
“Nghề của mày kìa.” Dung Sấu Vân và Dung Tế Tuyết cùng đứng lên nhường đường cho Chu Cẩm Uyên đi ra.
Chu Cẩm Uyên vừa nghe thấy có người ngất xỉu vội vàng cởi dây an toàn, “Để tao qua đó xem sao.”
Không gian máy bay chật hẹp, hiện giờ không có việc của anh em nhà họ Dung nên họ không nhất thiết phải đi cùng.
Chu Cẩm Uyên đi nhanh về phía trước quả nhiên nhìn thấy giữa lối đi có một người đàn ông tóc hoa râm được đặt nằm thẳng đã bất tỉnh nhân sự, bên cạnh là một bãi nôn. Hai tiếp viên hàng không đang sơ cứu và tìm kiếm khắp người bệnh nhân xem có thẻ cấp cứu gì không.
Một tiếp viên thấy Chu Cẩm Uyên tiến tới thì muốn ngăn cản, “Thưa anh, mời anh về chỗ ngồi ạ.”
“Tôi là bác sĩ, để tôi xem thử đi.” Chu Cẩm Uyên biết sân bay có trung tâm cấp cứu, máy bay chưa cất cánh nên nhân viên y tế sẽ chạy tới nhanh thôi. Thế nhưng không ai ở đây biết người kia phát tác bệnh gì, có cần giành giật từng giây phút quý báu để cứu chữa hay không.
Cô tiếp viên tỏ thái độ do dự vì vừa rồi chính mắt nhìn thấy anh cãi nhau ầm ĩ với người khác, bộ dạng rõ ràng chỉ như một thiếu niên. Lúc này sắc mặt Chu Cẩm Uyên đột nhiên thay đổi, anh vội đẩy tiếp viên ra ngồi xuống xem xét bệnh nhân làm cô gái không có cách gì phản đối.
Bệnh nhân đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, môi xanh tím, răng nghiến chặt, gần như đã rơi vào trạng thái hôn mê. Hai tiếp viên không tìm thấy thẻ cấp cứu hay thuốc men gì, rất lo lắng nói: “Hình như là nhồi máu cơ tim, hiện giờ cả hơi thở lẫn mạch đập đều sắp mất rồi…”
Chu Cẩm Uyên cũng kiểm tra hơi thở và mạch đập của bệnh nhân, xác thật gần như không cảm nhận được gì.
Tiếp theo anh nghiêm mặt kiểm tra động mạch cổ và mạch phu dương trên mu bàn chân. Đây là phương pháp chẩn đoán ba phần mà Trương Trọng Cảnh mô tả. Nếu mạch thốn khẩu trên cổ tay không đập vẫn có thể dùng hai vị trí còn lại để phán định tình huống bệnh nhân. Thường ngày các bác sĩ muốn đơn giản hóa quy trình khám bệnh nên chỉ bắt mạch tay, nhưng Trương Trọng Cảnh cũng từng nói ấn tấc không bằng thước, mạch tay không nhạy bằng mạch chân.
May mắn là hai nơi còn lại vẫn có mạch.
Tiếp viên hàng không thấy Chu Cẩm Uyên cứ s* s**ng lung tung, sờ xuống tận chân thì sốt ruột nói: “Ngại quá, anh có phải bác sĩ thật không vậy? Nhân viên cấp cứu của chúng tôi sắp đến rồi ——”
“Suỵt.” Tiếp viên chợt thấy vành tai Chu Cẩm Uyên giật giật như nghe thấy gì đó, vội im bặt nhìn anh chằm chằm. Thiếu niên trước mặt cô nâng cao đầu bệnh nhân lên, không biết đã ấn vào vị trí nào mà mở được khớp hàm của bệnh nhân ra, sau đó cho tay vào trong móc ra một đống dịch đờm! Moi móc một hồi còn tiện tay lôi ra mấy chiếc răng gãy!
Tiếp viên và các hành khách ngồi gần đó không khỏi kinh ngạc, họ trông thấy mấy cái răng kia mà cảm thấy răng mình cũng ê ẩm theo, không biết bệnh nhân phải chịu đau đớn đến mức nào mới cắn gãy cả răng như vậy!
Đến lúc này tiếp viên hàng không mới hoàn toàn tin tưởng thiếu niên ngồi đó là bác sĩ thật.
Chu Cẩm Uyên không sợ bẩn tay mà kiên nhẫn moi hết lượng dịch đờm trong miệng bệnh nhân ra. Hành khách ngồi gần lập tức đưa ra mấy tờ khăn giấy, anh lau tay xong lại tiếp tục sờ nắn khắp người bệnh nhân nhưng không tìm thấy thứ mình muốn tìm.
Chu Cẩm Uyên nhíu mày nói với tiếp viên hàng không: “Không phải nhồi máu cơ tim, hơn nữa người bệnh bị tiểu đường. Dựa vào các triệu chứng có thể kết luận là hôn mê tăng thẩm thấu do tiểu đường, cần nhanh chóng bổ sung dịch. Các cô có nước muối không? Nếu có thì cho ông ấy uống một chút.”
Tất cả đều đã kiểm tra kỹ, trên người bệnh nhân hoàn toàn không có thẻ cấp cứu hay bất kỳ loại thuốc men gì. Bệnh nhân tiểu đường lúc nào cũng phải mang theo dung dịch insulin bên người, tuy không biết tại sao người này không có nhưng Chu Cẩm Uyên có thể khẳng định chắc chắn dựa theo các triệu chứng, dấu hiệu và mạch đập của bệnh nhân.
Tiếp viên hàng không đã được đào tạo sơ cứu cơ bản nhưng nhất thời không thể nhận ra nguyên nhân phát bệnh của hành khách, nhìn bề ngoài quả thật khá giống với triệu chứng nhồi máu cơ tim. Hơn nữa hôn mê tăng thẩm thấu do tiểu đường là một dạng biến chứng cấp tính nghiêm trọng nhưng hiếm thấy. Do khởi phát âm thầm nên nó rất dễ bị bỏ qua, chờ đến khi phát tác rồi lại rất nghiêm trọng, tỉ lệ tử vong cao.
Chu Cẩm Uyên nói xong liền lấy dụng cụ châm mang theo bên mình ra.
“Hả? Cái này là… châm cứu?” Tiếp viên kinh ngạc nói.
Vừa rồi Chu Cẩm Uyên giải thích toàn dùng các thuật ngữ Tây y làm các cô cho rằng anh là bác sĩ bình thường, bây giờ đột nhiên lại rút dụng cụ châm cứu ra khiến ai nấy đều sửng sốt.
“Ừ, tôi học y học cổ truyền.” Chu Cẩm Uyên không thể mà cũng không kịp sắc thuốc, chỉ có thể dùng châm cứu để phục dương cứu âm —— Từ góc độ y học cổ truyền anh chẩn đoán rằng cả âm dương đều đã thoát, tình huống cực kỳ nguy cấp.
Dù là thế thì lúc này đã không còn ai nghi ngờ nữa, mọi người chỉ biết ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn.
Chu Cẩm Uyên châm xuống mấy châm làm hơi thở bệnh nhân rõ rệt hơn nhiều, dưới cổ họng vang tiếng khò khè vì dịch đờm, sau đó được bệnh nhân tự tống ra ngoài. Lúc trước cũng vì Chu Cẩm Uyên nghe thấy âm thanh này mới quyết đoán cạy khớp hàm bệnh nhân ra.
Tiếp viên hàng không phấn chấn liên tục hô cả tên họ bệnh nhân lên.
“Đừng hô nữa, hiện giờ ông ấy vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ tạm thời thuyên giảm triệu chứng thôi, cần phải dùng thuốc mới được.” Chu Cẩm Uyên nói.
“Ừm ừm.” Tiếp viên chợt nhìn anh một cái, trước đó vẫn cảm thấy người này chỉ là thiếu niên, nhưng vừa rồi dáng vẻ Chu Cẩm Uyên chẩn bệnh châm cứu quá quyết đoán và ấn tượng khiến cảm giác tuổi tác cũng mờ dần, khiến anh trông cực kỳ điển trai…
Khoảng một lát sau xe cấp cứu đã chạy thẳng vào đường băng. Chu Cẩm Uyên cũng xuống máy bay theo.
Các nhân viên y tế đã được thông báo rằng có đồng nghiệp tiến hành sơ cứu khẩn cấp tại chỗ, chẩn đoán bệnh nhân mắc tiểu đường. Hiện giờ bọn họ lập tức dùng thiết bị kiểm tra, tuy dụng cụ không chuẩn xác bằng chỉ số trong phòng thí nghiệm nhưng các triệu chứng và dấu hiệu đều rất khớp với chẩn đoán hôn mê tăng thẩm thấu do tiểu đường. Các nhân viên giành giật từng giây vội vàng truyền dịch muối sinh lý cho bệnh nhân để bù dịch.
Trên người bệnh nhân vẫn còn cắm kim, nhân viên cấp cứu nhìn sang cậu đồng nghiệp trẻ tuổi, “Người anh em học Đông y à? Quyết đoán đấy, nếu không rút châm chúng tôi cứ để thế đưa về bệnh viện thành phố nhé.”
“Đưa về bệnh viện thành phố? Vậy để châm lại thêm một lát đi, đến bệnh viện sẽ có người lấy xuống.” Chu Cẩm Uyên nghe thế thì yên tâm hơn một chút. Anh vốn tưởng mình sẽ phải bỏ lỡ chuyến bay theo bệnh nhân về bệnh viện, hiện giờ có vẻ đổi ý định được rồi.
Nhân viên cấp cứu nghe nói bệnh viện có thể rút châm liền đáp ứng, sau đó vội vàng đưa người lên xe chạy đua với thời gian.
Đến bệnh viện thành phố đã thấy có người chờ sẵn. Các nhân viên cấp cứu lui tới nơi này không ít lần, nhưng chỉ lần này tình huống cấp cứu lại rất khác biệt. Theo lý thuyết, các bác sĩ hẳn phải đưa người bệnh đi xét nghiệm, hạ thấp đường huyết và kiểm soát tình trạng bệnh mới đúng. Thế nhưng nhân viên của bệnh viện thành phố vừa tiếp nhận đã lập tức bưng ra một chén thuốc Đông y cho bệnh nhân uống hết, đồng thời có người tiến lên rút châm như thể đó là việc cực kỳ cấp bách.
Nhân viên cấp cứu sân bay ngớ người, “Thế này là sao?”
Dù là trung tâm cấp cứu của Viện y học cổ truyền thì kiểu điều trị này cũng không mấy phổ biến đúng không?
—— Không sai, Viện y học cổ truyền có phòng cấp cứu, tuy phần lớn thời gian nơi đó rất quạnh quẽ, cũng không thắng nổi các thủ pháp nhanh chóng hiệu quả của Tây y.
Trong đầu họ đột nhiên nhớ lại lời cậu bác sĩ Đông y kia, tới bệnh viện thành phố sẽ có người lấy châm ra…
Chẳng lẽ là do cậu ta sắp xếp?
Bọn họ nhanh chóng có được câu trả lời, bởi vì bệnh nhân đã tỉnh lại ngay sau đó.
.
Cùng thời gian, chuyến bay về thành phố Hải Châu cũng cất cánh, chỉ chậm hơn một chút so với dự kiến.
Chu Cẩm Uyên trở về khoang máy bay lập tức nhận được tiếng vỗ tay của các hành khách, có người còn hét to: “Cậu trai trẻ học y học cổ truyền à? Không ngờ Đông y cũng cấp cứu được đấy!”
Những người ngồi gần đều tận mắt trông thấy Chu Cẩm Uyên thao tác và quay video, cấp cứu kiểu Tây y vốn phổ biến, nhưng đây vẫn là lần đầu họ được chứng kiến cấp cứu kiểu Đông y.
“Đương nhiên được chứ.” Hiện giờ vẫn rất nhiều người giữ thành kiến chữa bệnh bằng y học cổ truyền luôn có tác dụng chậm. Chu Cẩm Uyên không chê phiền hà mà kiên nhẫn giải thích, tuy châm cứu lâm sàng ngày nay không quá khởi sắc nhưng phương pháp cấp cứu cổ điển nhất vẫn là châm cứu hỗ trợ bệnh nhân trước, sau đó mới cho uống thuốc sau.
“Ra là vậy, sao tôi cứ thấy cậu trông quen quen nhỉ?”
Đây là chuyến bay từ Doanh Châu đi Hải Châu, nếu là người Hải Châu thì biết đến Chu Cẩm Uyên cũng không có gì lạ…
“Khụ khụ, chắc là từng gặp rồi đấy ạ.” Chu Cẩm Uyên không dám nói thẳng: Ngài còn nhớ rõ cậu bác sĩ đua xe lăn spam trên vòng bạn bè năm ấy không.
Anh chắp tay chào đáp lại các hành khách làm mọi người không khỏi bật cười, trông vừa bảnh bao vừa đáng yêu đến lạ.
Chu Cẩm Uyên ngồi về chỗ rồi Dung Tế Tuyết mới hỏi: “Bệnh tình nguy cấp lắm mà? Anh không đi theo luôn à?”
Với tính nết của Chu Cẩm Uyên, cậu cho rằng anh sẽ theo lên xe cấp cứu đi bệnh viện luôn, thậm chí còn chuẩn bị giúp anh đặt vé chuyến khác.
“Anh gọi điện thoại nhờ một bác bên bệnh viện thành phố rồi đưa đơn thuốc luôn, bọn họ sẽ sắc thuốc chờ sẵn.” Chu Cẩm Uyên nói.
Không giống như Hải Châu, nhà họ Chu vẫn có chút tiếng tăm ở bản địa, mấy vị bác sĩ chuyên gia hay lãnh đạo bệnh viện thành phố đều quen biết cha Chu, cho nên chỉ cần có người tin Chu Cẩm Uyên sẽ dễ dàng tiếp nhận đơn thuốc của anh.
Chu Cẩm Uyên kê một phương thuốc bổ dương bổ âm, theo phỏng đoán của anh bệnh nhân uống thuốc xong khoảng mười phút sẽ hoàn toàn tỉnh táo, mọi triệu chứng bệnh thuyên giảm và thoát cơn nguy kịch.
“Chào anh, xin hỏi anh muốn dùng gì không ạ?” Tiếp viên hàng không đi tới nhẹ nhàng dò hỏi Chu Cẩm Uyên.
“Không ạ, cảm ơn.”
“Có thể cho tôi xin họ tên và nơi công tác của anh không?” Không rõ vì sao mà mặt cô tiếp viên hơi ửng hồng, “Tôi cần ghi lại báo cáo…”
Chu Cẩm Uyên: “Được chứ, tôi tên Chu Cẩm Uyên, công tác tại khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3 thành phố Hải Châu.”
“Trông anh trẻ tuổi thật đấy.” Tiếp viên ấp úng như thể chờ mong Chu Cẩm Uyên sẽ nói gì đó, nhưng tiếc là anh không get được. Hai người nhìn nhau khoảng mấy giây, sau đó cô tiếp viên cười mấy tiếng yên lặng xoay người rời đi.
Nữ hành khách ngồi hàng ghế trước thì không được tế nhị như vậy, vội xoay người hỏi: “Bệnh viện số 3? Lợi hại quá, có thể cho tôi… số liên lạc được không?”
Chu Cẩm Uyên nhiệt tình đáp: “Cảm ơn. Nếu muốn tìm tôi cô cứ trực tiếp tới đăng ký khám là được, có thể tra cứu được giờ khám bệnh trên trang chủ bệnh viện, không cần liên lạc trước đâu!”
Nữ hành khách không nhìn ra được anh đang không hiểu thật hay giả vờ: “………… Ồ!”
……
……
Ngày đầu tiên Chu Cẩm Uyên đi làm trở lại.
“Chúc mừng năm mới.” Vẫn chưa hết Tết nên Chu Cẩm Uyên thuận miệng chào hỏi các đồng nghiệp, anh trông thấy các đồng nghiệp đang săm soi một tấm băng rôn màu đỏ liền hỏi, “Cái gì thế? Ai sắp tới thăm à?”
Anh nghỉ suốt mấy ngày, lại không đi hóng chuyện nên không biết đã xảy ra những gì.
“Ồ, đại thần, của cậu đấy chứ ai. Có bệnh viện ở tỉnh ngoài nghe danh cậu nên muốn đến tham quan học tập.” Lưu Kỳ nói.
Chu Cẩm Uyên trầm ngâm một lúc rồi cười ha hả: “Là bệnh viện phục hồi chức năng nào đúng không?”
Đợt điều trị cho Khúc Quan Phượng đã thu hút rất nhiều chú ý từ các cơ sở y tế liên quan, họ còn không ngừng giục anh mau viết bài nữa chứ. Chỉ cần đọc bệnh án cũng đủ để hình dung về quá trình và kết quả điều trị, nhưng nếu muốn hiểu thêm chi tiết bên trong thì kiểu gì người ta cũng phải nghiên cứu y học cổ truyền hoặc tìm đến tận nơi gặp anh trực tiếp.
Lưu Kỳ ngượng ngùng cười: “Không phải, là bệnh viện chuyên khoa da liễu tỉnh XX, bọn họ muốn đi học cách chữa rụng tóc để về mở khoa y học cổ truyền…”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Suýt nữa quên mất quần thể bệnh nhân rụng tóc hói đầu vẫn đông đảo hơn nhiều.
Bởi vì thanh danh chữa hói của Bệnh viện số 3 ngày càng vang dội, hiện giờ không chỉ có bệnh nhân trong ngoài tỉnh mà còn tiếp nhận cả bệnh nhân nước ngoài nên gần đây bệnh viện luôn nhấn mạnh các khóa đào tạo lại khẩu âm ngoại ngữ trong nội bộ nhân viên y tế.
Các bệnh viện khác chứng kiến sự phát triển chóng mặt của bọn họ đương nhiên cũng nóng mặt ít nhiều, bắt đầu rục rịch xin đến quan sát học hỏi kinh nghiệm. Về đến nhà lãnh đạo bệnh viện có thể tuyển dụng thêm bác sĩ Đông y để mở phòng khám điều trị rụng tóc, tận dụng triệt để danh tiếng từ các đồng nghiệp.
Đây vẫn được tính là đơn vị thật sự có hợp tác trao đổi với Bệnh viện số 3, còn những nơi gấp rút mở phòng khám y học cổ truyền phòng ngừa rụng tóc ăn theo lại càng đếm không hết.
……
Chu Cẩm Uyên quay lại với guồng quay công việc bận rộn, chưa được bao lâu anh đã bị viện trưởng Tiêu gọi lên văn phòng.
“Tiểu Chu, Hiệp hội châm cứu thành phố L của nước B chuẩn bị mở một khóa đào tạo châm cứu nâng cao nên đưa lời mời một vài chuyên gia thuộc Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu sang thỉnh giảng. Giáo sư Mạc chỉ đích danh cậu, sắp tới chắc phải ra nước ngoài một chuyến đấy! Có hỗ trợ chi phí đi lại nữa!”
Viên trưởng Tiêu ước gì Chu Cẩm Uyên đi tham gia càng nhiều hoạt động học thuật càng tốt để mở rộng danh tiếng, đừng mỗi ngày chỉ biết ở nhà chữa hói, có thêm vài ca bệnh như Khúc Quan Phượng chẳng phải càng tuyệt vời sao!
“Có cả khóa học như thế cơ ạ?” Chu Cẩm Uyên đúng là không hiểu biết quá nhiều về lĩnh vực này.
Anh chỉ biết ở nước ngoài có rất nhiều chuyên gia châm cứu, các bệnh nhân ngoại quốc đến bệnh viện cũng từng nhắc tới dịch vụ châm cứu ở nơi mình sinh sống, nhưng cụ thể như thế nào thì họ không nói, cũng không biết Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu còn phải tham gia những hoạt động tương tự.
Viện trưởng Tiêu nói: “Đương nhiên, hiện giờ phải có đến mấy trăm nghìn người hành nghề châm cứu ở nước ngoài đấy. Để thúc đẩy việc thực hành, chúng ta thường xuyên mở các lớp giảng dạy và khám chữa miễn phí, cũng tiếp nhận cả bác sĩ nước ngoài về đào tạo nâng cao hoặc nhận lời mời qua nước bạn giảng dạy.”
Châm cứu được sử dụng rộng rãi ở nhiều quốc gia, rất nhiều trường đại học còn mở cả khoa châm cứu để đào tạo các chuyên gia có tay nghề, một số nơi yêu cầu các chuyên gia bác sĩ phải hoàn thành một số lượng giờ học nhất định hàng năm. Việc đào tạo liên tục này có thể dưới hình thức các buổi tọa đàm học thuật hoặc thảo luận, đương nhiên bao gồm cả các khóa đào tạo châm cứu do hiệp hội châm cứu địa phương tài trợ.
Ngoại trừ Chu Cẩm Uyên được giáo sư Mạc chỉ đích danh, những người tham gia khóa đào tạo lần này đều là thành viên thuộc Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu, giữ các vị trí giảng dạy ở đại học y dược hoặc đại học y dược cổ truyền.
“Không biết cậu có rõ không, hiện giờ các chuyên gia châm cứu phương Tây chủ yếu sử dụng phương pháp ‘châm cứu mềm’ hướng đến tính không xâm lấn và giảm đau, thường dùng để điều trị các bệnh liên quan đến đau nhức —— Lần này chủ đề chính của khóa đào tạo các cậu tham gia cũng là luyện tập châm cứu giảm đau. Cách chọn huyệt đạo của họ cũng giống chúng ta, chỉ cần tìm các vị trí k*ch th*ch là được, không quá chú ý đến kinh lạc.”
Chu Cẩm Uyên nghe mà sốt ruột thay: “Không tốt lắm đâu, hiệu quả làm sao bằng được, chẳng lẽ bọn họ lười học thuộc lòng huyệt vị kinh lạc à?
“Chỉ có mười hai kinh mạch, mười hai kinh biệt, mười lăm mạch lạc, mười hai kinh gân, mười hai bì huyệt cộng thêm tám mạch kinh kỳ, đơn huyệt, song huyệt, kinh ngoại kỳ huyệt, huyệt quan trọng tổng cộng lại hơn bảy trăm cái… Phối hợp với nhau sẽ hữu ích biết bao!”
