Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 41



Chương 41.

Edit: Leia

“Cái gì, cậu muốn theo cậu ta về Trung Quốc?” Arthur suýt nhảy dựng.

Bọn họ hiện đang có mặt tại nhà của Arthur ở thành phố L, là một căn hộ hai tầng nằm ngay trong nội đô. Vừa nãy Kim Xước Tiên đã cho Arthur biết tin mình quyết định để Chu Cẩm Uyên làm bác sĩ điều trị chính, vì thế hai người sẽ mau chóng trở về nước chữa trị.

“Có lẽ bác sĩ Chu chính là cơ duyên của tôi.” Kim Xước Tiên liếc nhìn Chu Cẩm Uyên, “Cậu ấy đã từng đoán chữ cho tôi mà.”

Arthur không tin nổi, “Đoán chữ? Cái gì vậy?”

Sau khi được Kim Xước Tiên giải thích đó là một thuật bói toán dựa vào nét chữ của người Trung Quốc, Arthur kinh ngạc không khép nổi miệng, chỉ nhờ một chữ viết tay mà Chu Cẩm Uyên tính ra được nhiều thông tin đến thế sao? Người này rốt cuộc là bác sĩ hay thầy pháp? Chẳng trách anh ta luôn cảm thấy chữ viết của người Trung nhìn rất giống bùa chú, hóa ra nó thật sự có cùng tác dụng.

Sau đó anh ta nhanh chóng biết được định nghĩa “đạo sĩ” là để chỉ các truyền nhân của một tín ngưỡng truyền thống Trung Hoa, “Vậy cậu ta đúng là thầy pháp thật? Nhìn như học sinh thế này cơ mà!”

“Anh muốn nghĩ như thế cũng được, nhưng tôi tốt nghiệp trung học lâu rồi.” Chu Cẩm Uyên tiến lại gần lúc lắc điện thoại, “Vừa rồi tôi đã nhắn WeChat với giáo sư Mạc.”

Đến lúc này Kim Xước Tiên mới biết anh có quen giáo sư Mạc, hơn nữa nghe qua giọng điệu ít nhất quan hệ giữa bọn họ khá tốt.

“Vì giáo sư đã bắt mạch cho anh nên tôi mới muốn trao đổi một chút về ý tưởng điều trị, thầy ấy cũng đồng ý cho tôi tiếp nhận ca bệnh rồi.” Chu Cẩm Uyên nói.

Giáo sư Mạc vốn phiền muộn vì danh xưng “kỳ nghiệm” đã lâu, đương nhiên ông cũng không muốn bệnh nhân từ bỏ hy vọng chỉ vì mình không chữa được. Ý chí sinh tồn của Kim Xước Tiên rất mãnh liệt, y thuật của Tiểu Chu lợi hại, dùng thuốc tinh tế vững vàng lại luôn làm ra hành động ngoài dự đoán của mọi người. Nếu Tiểu Chu ra tay biết đâu sẽ thật sự kéo dài sự sống cho Kim Xước Tiên đến mức tối đa!

Hiện tại y học cổ truyền Trung Quốc chưa có phương án thống nhất để biện chứng điều trị ung thư gan, một số bác sĩ dùng phương pháp thanh nhiệt giải độc, một số người khác chữa bằng cách thúc đẩy tuần hoàn máu và lưu thông huyết ứ. Bởi vậy những trao đổi của giáo sư Mạc và Chu Cẩm Uyên xác thật chỉ gọi là tham khảo chứ không phải hướng dẫn.

“Phù thủy nhỏ, cậu định dùng phép thuật chữa cho cậu ấy à?” Arthur nửa đùa nửa thật.

Chu Cẩm Uyên không thèm để bụng, thậm chí còn đáp lại: “Đương nhiên ——” Anh nhìn qua Kim Xước Tiên, “Còn nhớ rõ lúc đoán chữ tôi tính ra cho anh một quẻ không tốt không?”

Đương nhiên Kim Xước Tiên nhớ rõ vì ấn tượng để lại quá sâu, chính thứ đó đã khiến anh ta quyết tâm trở về nước.

Chu Cẩm Uyên dùng ngoại ngữ nói: “Thân ở quẻ Kiển thì phải dùng quẻ Khôn đối trị, bởi vì quẻ Khôn tượng trưng cho việc kết giao bạn bè ở Tây Nam. Cơ thể con người như một vũ trụ thu nhỏ vậy, tỳ vị ngũ hành thuộc Thổ, đại diện cho quẻ Khôn. Thế cho nên tiếp theo tôi sẽ nghĩ phương thuốc cho anh kiện tỳ khai vị ăn ngon!”

Arthur há hốc miệng: “Cậu ta nói có lý không? Thật sự có loại ‘quẻ’ này sao? Nguyên lý hoạt động là gì vậy? Kim, gần đây cậu bị chán ăn mà đúng không!”

Bệnh nhân ung thư gan gầy yếu mệt mỏi không có cảm giác thèm ăn là chuyện thường, nhưng việc đó có thể giải thích bằng quẻ tượng thì trước giờ Arthur chưa từng thấy, anh ta thậm chí tò mò đến mức muốn thử học chữ Hán.

Chu Cẩm Uyên khẽ cười, quẻ tượng chỉ là một phần câu chuyện thôi. Y Thánh từng nói thấy bệnh về gan nghĩa là nó đã lan đến tỳ, trước tiên phải lo bổ tỳ. Tỳ là nền tảng của thể tạng, là nơi sản sinh ra khí huyết. Bệnh nhân ung thư gan dù ở giai đoạn nào cũng sẽ xuất hiện triệu chứng mất cân đối ở tỳ và dạ dày, cho nên bổ tỳ là một phần then chốt trong quá trình điều trị bệnh.

“Cậu tính kê đơn thuốc bây giờ à? Tôi có thể xem không?” Arthur chắc chắn không hiểu nên chỉ cầm xem cho vui, “Số thuốc lúc nãy đã mua xong rồi, cái đó dùng để trị bệnh khác à?”

Chu Cẩm Uyên viết xong đơn thuốc mới nhớ ra chuyện khác: “Đúng rồi, tôi xem trên TV thấy người ta nói anh bị hói…”

Nếu là hói thật thì anh sẽ thuận tay chữa cho luôn.

Arthur vừa nghe đến từ “Hói” thì biến sắc, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy kháng cự, “Tôi không bị hói, cậu đừng nghe truyền thông nói bậy bạ, tất cả chỉ là tin đồn thôi!” Đoạn anh ta khảy khảy lên đầu mình, “Xem này, vẫn rậm mà! Làm sao giả được!”

Chu Cẩm Uyên nhìn chằm chằm, “Ồ, có mấy chỗ hơi mỏng, là tóc mới mọc à?”

“Đùa, mắt cậu tinh thế?” Arthur hoảng hốt nhìn anh, anh ta vốn muốn mạnh miệng nhưng chợt nghĩ anh là thầy pháp nên không dám nói bừa.

“Nói thật vậy, khoảng thời gian trước áp lực của tôi khá lớn nên bị rụng tóc nhưng không đến mức hói. Thế mà bạn gái tôi cứ khăng khăng bắt tôi phải đội tóc giả chụp ảnh, nói như thế trông đẹp hơn. Kết quả truyền thông đồn ầm lên nói tôi chưa già đã hói, đỉnh đầu trọc lốc rồi phải đi cấy tóc hoặc đội tóc giả che giấu, giả vờ tin mình vẫn đẹp trai…”

Anh ta chưa nói xong mà Chu Cẩm Uyên đã cười suýt chết, đến Kim Xước Tiên cũng mỉm cười.

Sau này Arthur bớt áp lực đã không còn rụng tóc nữa nhưng lời đồn không thôi bám riết, thậm chí trở thành một meme rất phổ biến ở nước B. Đến tận bây giờ vài vị diễn viên lên talkshow thỉnh thoảng vẫn đội tóc giả bắt chước anh ta hoặc lấy nó ra làm trò cười.

Số thuốc được nhờ mua đã đưa về nhưng người hỗ trợ lại phải đi thêm một chuyến nữa giúp Chu Cẩm Uyên mua đơn thuốc mới.

Chu Cẩm Uyên dùng dược liệu và mật ong điều chế thuốc giảm đau thành dạng cao lỏng, xoa kín lên băng gạc rồi đắp vào vùng bị đau của Kim Xước Tiên, đương nhiên trước đó anh đã chu đáo rút ba cây châm ra khỏi người đối phương rồi.

Đã đến giờ ăn tối, CHu Cẩm Uyên chưa xong việc ở đây nên đành gọi điện thoại báo với Triệu Nghiên Nghiên một tiếng, nói có lẽ tối nay mình sẽ về khá trễ. Đầu bên kia hỏi anh đi đâu, nghe nói có bệnh nhân cần chữa trị cô liền không hỏi thêm nữa. Chỗ tốt của bác sĩ là đi đến đâu cũng không thiếu người bệnh, thậm chí lên máy bay vẫn có thể mở phòng khám lưu động.

Arthur chuẩn bị bữa tối theo phong cách nước B nhưng khẩu vị của Kim Xước Tiên rất kém, dù có đổi thành đồ ăn Trung Quốc cũng không ăn được bao nhiêu. Mấy ngày nay anh ta luôn phải ép mình cố gắng ăn, nếu không sẽ không đủ sức lực sắp xếp lại các tác phẩm lần cuối.

Chu Cẩm Uyên quan sát một lát rồi nói: “Ừ, nếu không ăn nổi thì anh cứ để đấy, lát nữa tính tiếp.”

Vừa rồi khám cho Kim Xước Tiên xong anh có tranh thủ xem qua báo cáo kiểm tra bên Tây y. Phương thuốc anh nghĩ ra chủ yếu là bổ gan và điều hòa tỳ vị. Khí huyết của Kim Xước Tiên không đủ nên càng phải chú ý đến các triệu chứng hiện tại, giải quyết tình trạng ăn uống khó khăn và dễ sốt cao.

Về lâu về dài còn phải tăng cường hệ miễn dịch cho bệnh nhân, cải thiện quá trình trao đổi chất và kéo dài tuổi thọ.

Cho nên nếu bây giờ Kim Xước Tiên ăn không nổi thì không cần miễn cưỡng, nếu không tâm trạng sẽ khó chịu, lát nữa chờ uống thuốc xong lại nói sau.

Dược liệu đưa về, Chu Cẩm Uyên lấy luôn cái nồi nấu ăn của Arthur để sắc thuốc. Arthur yên lặng giơ máy lên chụp tấm hình.

 Thần kỳ quá…

Anh ta còn chưa được trải nghiệm châm cứu bao giờ, đừng nói là uống thuốc bắc.

……

Thuốc đã sắc xong.

Chén nước màu nâu đen bốc mùi nồng nặc rất kỳ quái được đặt vào tay Kim Xước Tiên, hoàn toàn tương phản với những ngón tay trắng muốt. Thế nhưng anh ta không do dự bao lâu đã nhắm mắt uống một hơi hết sạch, mày không nhíu lấy một cái.

Chẳng lẽ mùi vị không khó chịu như tưởng tượng sao? Arthur tò mò chấm đầu ngón tay vào nồi thuốc nếm thử một cái suýt nữa đã nôn thốc nôn tháo!

“Cậu, làm sao cậu uống được thứ này vậy?!” Arthur không thể tưởng tượng nổi.

Nói câu không dễ nghe thì dù bản năng sinh tồn mạnh đến đâu cũng không thể uống hết bát thuốc đó mà mặt không biến sắc được chứ!

“Không khó uống đến thế mà.” Kim Xước Tiên nhìn vào cái chén không, ban đầu mùi thuốc đúng là khá khó ngửi, nếm vào vị cũng rất mạnh nhưng không hiểu sao qua mấy hơi anh ta chợt nhận thấy nó không khó chịu như mình nghĩ, bất tri bất giác đã uống hết rồi.

“Anh không bị bệnh, đương nhiên không uống nổi.” Chu Cẩm Uyên thản nhiên nói.

Trong《 Thương Hàn Luận 》có mấy thuật ngữ như “chứng quế chi” hay “chứng sài hồ” ám chỉ tình trạng của bệnh nhân bằng tên thuốc, nghĩa là bị bệnh gì cứ dùng vị thuốc đó mà chữa. Trong lý luận thể chất cổ điển còn đề xuất các thuật ngữ “thể chất quế chi”, “thể chất sài hồ” để chỉ một số thể chất bệnh nhân chỉ phù hợp với một số phương thuốc nhất định, mang lại hiệu quả nhanh chóng và an toàn.

Chẳng hạn như người có vóc dáng trung bình hoặc thiên gầy, sắc mặt ám vàng hoặc hơi xanh, nước da nhợt nhạt không bóng, thường xuyên thay đổi cảm xúc, chán ăn, chân tay lạnh chính là điển hình của “thể chất sài hồ”, rất thích hợp dùng các phương thuốc có thành phần sài hồ. Đôi khi người mang thể chất sài hồ uống phương thuốc này vào còn cảm thấy rất dễ uống.

Tình huống của Kim Xước Tiên cũng tương tự như vậy, Chu Cẩm Uyên bốc thuốc cho anh ta dựa theo tình trạng sức khỏe và thể chất, lại nhằm vào tỳ vị nên anh ta uống vào sẽ không thấy khó nuốt. Ngược lại Arthur thân thể khỏe mạnh thì chỉ cần nếm một tí thôi cũng đủ buồn nôn.

Nghe Chu Cẩm Uyên giải thích xong Arthur càng thêm hứng thú, vội kéo anh lại không ngừng hỏi về các loại thuốc thang truyền thống, còn hỏi có phải chỉ các thầy pháp mới bốc thuốc được hay không, Đạo giáo và Phật giáo khác nhau chỗ nào vân vân…

“Đấy chỉ là y học cổ truyền thôi, trước kia có rất nhiều đạo sĩ biết sử dụng, hiện giờ hai lĩnh vực đã tách bạch nhau hẳn rồi. Nhưng gia đình tôi thì tương đối truyền thống, từ nhỏ tôi đã vừa là đạo sĩ vừa học y thuật. Hơn nữa bản thân có chứng chỉ do nhà nước công nhận, rất khác biệt với các thầy pháp không chính thống.” Chu Cẩm Uyên đã giải thích cho người ngoài không biết bao nhiêu lần.

Arthur nhìn anh đầy thán phục, “Tôi nghĩ nếu có người chịu làm phim về các vị thì chắc chắn sẽ đi casting. Đúng rồi, cậu đến nước B làm gì thế?”

Chẳng lẽ đây là duyên phận trong truyền thuyết thật sao, cậu ta từng gặp Kim một lần ở Trung Quốc, qua tận đây vẫn gặp lại. Có lẽ Kim đã nói đúng, cơ duyên của cậu ấy hẳn nằm trên người bác sĩ Chu rồi.

“Hiệp hội châm cứu bên này mở khóa đào tạo châm cứu điều trị đau, tôi qua đây giảng bài.” Chu Cẩm Uyên đáp.

“Châm cứu, à châm cứu giảm đau hả, cái này tôi biết. Cậu am hiểu cả cái đó?” Arthur hỏi, đau đớn do ung thư gây ra là một thứ rất nghiêm trọng, tuy anh ta không hiểu nhiều về phân khoa trong y học cổ truyền nhưng cảm thấy cái này đúng là liên quan tới bệnh tình của Kim Xước Tiên. Hơn nữa có thể được cử qua đây giảng bài chứng tỏ trình độ của phù thủy nhỏ này rất lợi hại.

“Có thể cho là vậy.” Chu Cẩm Uyên tương đối khiêm tốn, không dám nói mình rất am hiểu.

Kim Xước Tiên uống thuốc được nửa tiếng thì Chu Cẩm Uyên cầm rổ bánh ngọt trên bàn tùy ý đặt trước mặt anh ta: “Muốn ăn một chút không?”

Arthur ngập ngừng muốn nói lại thôi, hiện giờ đến bữa chính mà Kim còn không muốn ăn, nói gì đến đồ ăn vặt. Chỉ là trước giờ cậu ấy rất phối hợp, nếu có thể ăn sẽ tự giác ăn chứ không chờ người ta khuyên, còn nếu thật sự ăn không vào thì cũng không còn cách nào khác.

Kim Xước Tiên vốn muốn từ chối nhưng thức ăn ở ngay trước mắt, anh ta chỉ mới nhìn thêm mấy lần mà cổ họng chợt vô thức động đậy. Lúc nãy trong bữa cơm chưa ăn gì, nhìn một hồi anh ta như ma xui quỷ khiến mà nhận lấy rổ bánh, nhặt một chiếc trong đó đưa vào miệng.

Arthur: “… Hả?”

Thế này là thế nào??

Kim Xước Tiên ăn một hơi năm chiếc bánh, uống hết một chai sữa bò mà vẫn còn thòm thèm. Cuối cùng vẫn là Chu Cẩm Uyên ngăn lại, “Bây giờ trễ rồi, buổi tối đừng nên ăn quá nhiều.”

Lúc này Arthur mới nhớ Chu Cẩm Uyên vừa nói sẽ kê thuốc khai vị cho Kim Xước Tiên, chỉ không ngờ hiệu quả thuốc lại đến nhanh như vậy…

“Tốt quá, bạn tôi ơi!” Arthur kích động ôm chầm lấy Kim Xước Tiên. Không cần biết kết quả cuối cùng thế nào, chỉ cần bệnh tình Kim Xước Tiên có cải thiện là anh ta đã thấy vui lây, không hề hy vọng bạn mình phải chịu đựng đau đớn.

“Được rồi, không còn sớm nữa, tôi phải về thôi. Ngày mai tôi sẽ đến khám mạch một lần nữa để xem có phải điều chỉnh phương thuốc không.” Chu Cẩm Uyên nhìn đồng hồ, quả thật đã trễ lắm rồi.

Đây không phải bệnh nhẹ nên xác định phải điều trị lâu dài, lúc nào Kim Xước Tiên cũng có khả năng xuất hiện triệu chứng mới nên cần điều chỉnh thuốc thang đúng lúc, dùng đúng thuốc đúng bệnh.

“Cảm ơn cậu nhé, bác sĩ Chu.” Kim Xước Tiên bắt tay Chu Cẩm Uyên.

Hôm nay là ngày vui vẻ nhất trong suốt một năm qua, vào ngày này anh ta đã có lại được tinh thần chiến đấu với bệnh tật.

“Đừng khách khí, hai chúng ta cùng cố gắng.” Dường như Chu Cẩm Uyên biết trong lòng đối phương đang nghĩ gì.

Đấu tranh với bệnh tật là cuộc chiến chung của cả bệnh nhân lẫn bác sĩ, tựa như hai chiến hữu kề vai sát cánh vậy.

……

Chu Cẩm Uyên rời khỏi nhà Arthur, các giác quan của anh vốn nhạy nên cứ luôn có cảm giác có ai đó đang nấp ở nơi tối tăm nhìn mình, có điều trên đường chỉ xuất hiện vài vị khách lác đác. Anh không suy nghĩ nhiều nữa mà lên xe trợ lý của Arthur trở về khách sạn.

Bác sĩ Từ ở cùng phòng đã đi ngủ từ lâu, c* Cẩm Uyên nhẹ tay nhẹ chân đánh răng rửa mặt rồi nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Ngày kế tiếp Chu Cẩm Uyên lên lớp đúng giờ. Có ngày hôm qua làm tiền đề nên các học viên cực kỳ hào hứng với buổi học hôm nay. Bọn họ đã đi hỏi các giảng viên người Trung Quốc khác nhưng không ai có thể thao tác ra châm pháp Thiêu Sơn Hỏa và Thấu Thiên Lương mãnh liệt như vậy.

Hôm nay chẳng những có các bệnh nhân tình nguyện đến giúp đỡ buổi chia sẻ kỹ thuật lâm sàng mà còn có một vị biên tập viên từ tạp chí châm cứu nước B xuất hiện. Một bác sĩ châm cứu sau khi tham gia lớp học ngày đầu tiên trở về đã chia sẻ lại những chuyện thú vị cho bạn mình, cũng chính là biên tập viên nọ. Người kia lập tức bị thu hút và quyết định đến tận nơi nhìn xem. Nếu những gì diễn ra đúng là thật, anh ta hy vọng có thể ghi chép lại chương trình học thành bài báo xuất bản.

Một số chuyên gia châm cứu trong lớp cũng có quen biết bệnh nhân tình nguyện ngày hôm nay. Người này vốn bị đau nửa đầu hay còn gọi là chứng đau đầu mạch máu đã nhiều năm, gần một năm nay bệnh tình càng lúc càng nghiêm trọng, không thể không đi tìm thầy trị bệnh.

Đầu tiên bệnh nhân tiến hành điều trị ở khoa thần kinh một số bệnh viện Tây y, từ tiêm đến uống thuốc giảm đau đều không thấy hiệu quả. Về sau anh ta tìm đến các chuyên gia châm cứu thì bệnh tình có thuyên giảm một chút, nhưng cũng chỉ thuyên giảm mà thôi.

Ít nhất châm cứu vẫn hữu hiệu hơn các phương pháp khác nên cả năm nay anh ta đã lui tới không biết bao nhiêu phòng châm cứu. Lần này có bác sĩ từ Trung Quốc qua tập huấn cần bệnh nhân tình nguyện, dĩ nhiên anh ta rất tích cực báo danh đăng ký.

“Tôi đã từng châm cứu cho anh ta theo phương pháp truyền thống nhưng vô ích.” Một bác sĩ giơ tay, “Sau đó nghe theo lời khuyên của một vị đồng nghiệp người Trung Quốc, tôi tiếp tục châm lên vài kinh huyệt khác cũng không công hiệu.”

Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua chỗ đối phương chỉ, “Ti Trúc Không, Suất Cốc, Thái Dương? May mà tôi nhận ra đấy.”

Quả nhiên bọn họ lấy huyệt không hề chính xác.

Chu Cẩm Uyên rút kim ra và sát trùng vào các huyệt đạo hai bên đầu bệnh nhân, vừa châm kim vừa nói: “Chỗ này là huyệt Ế Phong, phải tìm huyệt cho chuẩn, vì sao? Vì nơi này có thể ảnh hưởng đến hạch thần kinh cổ, từ đó điều hòa sự co mạch và cải thiện chứng đau đầu mạch máu. Anh châm không đúng chỗ làm sao có hiệu quả được?”

Anh dùng toàn thuật ngữ của Tây y khiến các bác sĩ không hiểu rõ về lý luận châm cứu Trung Hoa cũng có thể lý giải rõ ràng.

“Chú ý quan sát góc độ đâm kim của tôi ——”

Mọi người nhìn không chớp mắt.

Sau khi Chu Cẩm Uyên cắm châm, bệnh nhân lập tức cảm nhận được cảm giác châm mãnh liệt không chỉ ở chỗ đau mà còn lan xuống lưỡi và cổ họng!

Cơn đau đầu biến mất, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vòng vài phút.

Cùng lúc đó bệnh nhân càng có chỗ ngạc nhiên hơn, anh ta nói: “Bác sĩ, cậu chữa cả cổ họng tôi rồi à? Gần đây tôi hay bị khô họng, nhưng vừa rồi cảm giác kỳ diệu đó lan tràn từ đầu xuống cuống họng, giờ nó không còn khô nữa rồi!”

So với cơn đau đầu dai dẳng thì cổ họng khô thật sự không tính là gì, thế nên bệnh nhân chỉ vội vàng tìm cách chữa đau đầu chứ không quá để ý.

“Nó vốn nhập chung vào tình trạng mà anh đang mắc phải, huyệt Ế Phong thuộc Thủ thiếu dương tam tiêu kinh, cổ họng là một trong số những nơi mà kinh mạch này đi qua, cảm giác châm truyền đến đó đương nhiên cũng sẽ tốt lên.”

Chu Cẩm Uyên lại lần nữa dùng một đợt điều trị để minh họa rõ công dụng kỳ diệu của huyệt vị và kinh lạc.

Không khí trong lớp học sôi nổi thấy rõ, biên tập viên tạp chí càng nhanh tay liên tục ghi chép.

……

Sau giờ tan lớn, Chu Cẩm Uyên phải ở lại trả lời thêm rất nhiều câu hỏi mới có thể thoát thân.

Anh vừa nhận được điện báo của Arthur, bọn họ đã hẹn trước hôm nay sẽ tiếp tục điều trị cho Kim Xước Tiên nhưng trợ lý của Arthur đột nhiên xin nghỉ, vậy là anh ta phải đích thân đi đón người.

“Chu? Cậu đang ở đâu? Tôi không thấy.” Arthur ngồi trong xe gọi điện thoại, chỉ lát sau anh ta đã trông thấy bóng dáng Chu Cẩm Uyên, cố gắng vẫy vẫy tay mà đối phương không để ý nên đành xuống xe đón.

“Bên này!”

Chu Cẩm Uyên thoáng nhìn thấy Arthur đi về hướng này, đầu đội mũ đeo kính râm đầy đủ hiển nhiên là sợ bị người khác nhận ra. Ở nước B độ nhận diện của anh ta vốn rất cao. Nhưng dù vậy, lúc này đột nhiên có vài người lao ra từ góc nào đó xông tới trước mặt Arthur, vừa quay phim chụp ảnh tanh tách vừa hỏi liến thoắng: “Arthur, chào anh Arthur, có thể hỏi anh vài câu được không?”

Arthur hoảng sợ không biết đám phóng viên này phải trốn làm gì, trước đây cũng chưa hề có chuyện như vậy, bọn họ luôn ngang nhiên bám đuôi anh ta chứ không chơi trò lén lút nằm vùng.

Arthur lén trợn trắng mắt dưới lớp kính râm rồi vội vàng túm Chu Cẩm Uyên lên xe. Chờ người vào rồi anh ta mới nói: “Ngại quá tôi chỉ tới đón bạn thôi, đang nghỉ phép, không có gì muốn nói.”

“Đừng như vậy mà Arthur, Jessica có quen ‘anh bạn’ này của anh không? Có biết anh đi tìm cậu ta không?” Phóng viên nhắc đến chữ “anh bạn” còn khua khua ngón tay thành dấu ngoặc kép.

Arthur lạnh lùng hỏi lại: “Anh có ý gì.”

Đừng nói đám chết tiệt đó đặt nghi vấn anh ta cong chứ, mệt bọn này thật, ngày nào cũng nghĩ ra tin tức giật gân mới.

“Arthur, tối hôm qua anh điều trị có hiệu quả không? Rốt cuộc anh bị rụng tóc dạng nào?”

“Lần cấy tóc gần nhất không hiệu quả nên anh hoàn toàn bỏ cuộc rồi à?”

“‘Anh bạn’ nói thế nào? Có thể cứu được không?”

Các phóng viên mồm năm miệng mười liên tiếp đặt câu hỏi.

Mấy câu hỏi này vừa khó hiểu vừa đá xoáy vào đề tài tóc tai nhạy cảm nhất của Arthur, anh ta nổi giận: “Tôi không hiểu mấy người đang nói gì hết, tôi không hói!”

Các phóng viên nhìn nhau, sau đó nhún vai cùng chỉ vào Chu Cẩm Uyên trên xe: “Arthur, đừng sốc nhé, chúng tôi điều tra được rồi. Bác sĩ Chu người Trung Quốc kia tối hôm qua đã tới nhà anh.”

Arthur tức đến muốn cười, Chu Cẩm Uyên chỉ là một bác sĩ lặn lội từ xa đến mà cũng bị nhận ra, “Chu đúng là bác sĩ, nhưng mấy người có biết cậu ấy tới thành phố L tham gia khóa đào tạo châm cứu điều trị đau không? Ở ngay trong kia, mới vừa tan học!”

Đương nhiên anh ta không thể tiết lộ chuyện của Kim Xước Tiên, may mắn là có biết những chuyện khác về Chu Cẩm Uyên.

Các phóng viên nhìn Arthur đầy chế giễu như muốn nói, lần này anh xong đời thật rồi.

“Thôi đi Arthur, chúng tôi biết rõ bác sĩ Chu rất nổi tiếng ở Trung Quốc với chuyên ngành điều trị các chứng rụng tóc và hói đầu, thậm chí danh tiếng vang xa tận nước ngoài. Đồng nghiệp của cậu ta cũng tiết lộ tối hôm qua đúng là bác sĩ Chu ra ngoài chữa bệnh.”

Arthur: “????!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...