Chương 49.
Edit: Leia
Thiệu Tĩnh Tĩnh nằm sấp trên giường r*n r* luôn miệng, nước mũi thòng lòng, khuôn mặt sốt đến đỏ bừng, “Khó chịu quá…”
Anh trai Thiệu Đa Đa của cậu ta cũng đang nằm sấp rầm rì, “Anh cũng khó chịu…”
Công việc văn phòng quanh năm khiến Thiệu Đa Đa bị thoát vị đĩa đệm, bác sĩ lại không kiến nghị phẫu thuật mà chỉ khuyên anh ta nên thường xuyên đi châm cứu giảm đau cải thiện bệnh tình. Nhưng thân là nô lệ tư bản hằng năm 996, người ta làm gì có thời gian mà đi điều trị thường xuyên.
“Đa Đa, để bà dán cho mày miếng thuốc dán này.” Bà nội cầm một miếng thuốc dán đen đen trong tay tiến đến gần.
Thiệu Đa Đa thấy vậy lập tức ghét bỏ: “Cái gì thế ạ, trông kinh quá.”
“Cái này là bên phòng khám nhi khoa tặng đấy, bà đau eo dán vào thấy tốt lắm, bà dán cho đỡ đau nhá.” Bà nội nói.
Đồ do phòng khám tự chế? Thiệu Đa Đa cảm thấy nó rất giống mấy thứ thuốc dân gian hay thấy trong phim, chắc hẳn chỉ có mấy ông già bà cả mới ham đồ miễn phí kiểu này, lại còn nồng mùi dược liệu nữa chứ.
“Không, cháu dán rồi đây thây…” Trên eo Thiệu Đa Đa lúc này đang dán loại thuốc mua chung với cậu đồng nghiệp.
“Bà ơi, tháng nào cháu cũng đưa tiền mà, bà không cần à? Đồ miễn phí chưa chắc đã là đồ tốt đâu, cái gì cần vẫn phải tiêu pha chứ, cháu kiếm tiền cũng chỉ vì…”
“Cái thứ này của mày có tác dụng gì đâu, còn đau lắm phải không.” Bà lão vừa nói vừa ra tay xé luôn miếng thuốc dán trên eo Thiệu Đa Đa, sau đó dán cái thứ đen sì sì của mình lên.
“Á á ——” Thiệu Đa Đa không dám lộn xộn chỉ có thể trơ mắt nhìn bà nội thích gì làm nấy. Phần da thắt lưng tiếp xúc với thuốc cao dính dính làm anh ta phát lạnh. Trời đất ơi, cái thứ này có đảm bảo vệ sinh không, có cho thêm nguyên liệu kỳ quái gì không thế.
“Bà ơi cháu cũng khó chịu mà, tại sao bà mặc kệ cháu QAQ.” Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn anh trai và bà nội tranh cãi qua về liền tủi thân nói.
Bà lão ôm mặt Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Bà chỉ lấy mỗi miếng dán trị đau eo thôi, hay là bà đưa mày đi khám cấp cứu đi.”
Trong đầu Thiệu Tĩnh Tĩnh hiện lên hình ảnh các bác sĩ trong trung tâm cấp cứu, trong đó có một tên đặc biệt đáng sợ. Cậu ta vội lắc đầu, “Cháu không đi bệnh viện đâu.”
“Vậy thì qua phòng khám vậy, phòng khám nhi khoa đấy làm ăn được lắm.” Bà nội nói.
“Phòng khám nhi khoa chữa được cảm sốt cho người lớn à?” Thiệu Tĩnh Tĩnh choáng váng.
“Thằng ngốc này, người ta chỉ chủ trị nhi khoa thôi, vẫn chữa được đau eo cho bà đấy thây.” Bà lão nói, “Đa Đa ở nhà nghỉ ngơi đi, bà đưa Tĩnh Tĩnh đi khám đây.”
“Từ từ, cháu cảm thấy… Hình như cử động được rồi…” Đa Đa vốn đang nằm trên giường không nhúc nhích nổi chậm rãi bò dậy, “Bà ơi, eo cháu đỡ đau hơn một chút rồi này!”
Miếng thuốc dán kia dán lên chưa bao lâu thì sinh ra cảm giác ấm nóng mà thư giãn, tuy không giảm đau ngay lập tức nhưng hiển nhiên đau đớn đã dần dần giảm bớt, không đến mức không dậy nổi. Cái món thuốc cao da chó thủ công này hiệu quả phết! Thiệu Đa Đa đỡ eo, “Đi lại một chút đi, bà, chúng ta cùng đưa Tĩnh Tĩnh qua phòng khám, thuận tiện mua thêm chút thuốc dán luôn!”
“Không cần đâu, bà dán từ mấy ngày trước mà đến giờ vẫn không thấy đau lại.” Bà nói.
“Hả? Tình hình của cháu nghiêm trọng hơn, chắc không được như thế đâu. Hơn nữa đồng nghiệp của cháu cũng bị đeo eo mà. Nào, Tĩnh Tĩnh đứng dậy đi!”
Trong lòng Thiệu Đa Đa đang nghĩ hình như xương cổ quản lý của mình cũng không tốt cho lắm, chẳng biết thuốc dán này dán cổ có hiệu quả không, nếu tốt thì mua mấy miếng lấy lòng quản lý xem…
……
Chu Cẩm Uyên ngồi sau quầy lễ tân phòng khám, đang lạch cạch trả lời email trên laptop cá nhân.
Đây là mail của một thành viên thuộc Hiệp hội châm cứu thành phố L. Gần đây anh ta hợp tác với một chuyên gia châm cứu người Trung Quốc để thiết kế thử nghiệm đối ứng ngẫu nhiên về quan hệ giữa kinh lạc và hiệu quả điều trị. Giữa đường có một số vấn đề chưa nắm chắc, vì vậy anh ta mới gửi thư dò hỏi Chu Cẩm Uyên.
Biểu hiện của Chu Cẩm Uyên trong mười ngày ngắn ngủi đã lôi kéo được một đám chuyên gia người nước ngoài tiến vào con đường nghiên cứu kinh lạc và huyệt vị, có điều trước mắt kinh lạc vẫn là thứ quá huyền ảo với bọn họ.
Đây là một phần của toàn bộ hệ thống y học cổ truyền Trung Hoa, cổ nhân hay nói nếu học y không biết kinh lạc thì mở miệng hay động tay đều sai bét. Bởi vì nếu không biết kinh lạc thì khó mà biết được căn nguyên chứng bệnh, không rõ truyền dẫn âm dương hoặc ngược lại.
Chu Cẩm Uyên sắp xếp lại những nghi vấn của họ một lần rồi trả lời từng câu một. Đối với những câu hỏi về châm cứu, thậm chí anh còn lấy hết dụng cụ châm của mình ra chụp ảnh cho bọn họ xem.
Giữa chừng phòng khám lại tiếp đón vài bệnh nhân nữa, toàn bộ đều là phụ huynh dẫn con nhỏ đến khám. Tiểu Thanh Long khai trương chưa được một tháng mà đã đủ lấy thực lực chứng minh bọn họ rất có năng lực ở phương diện nhi khoa, nào là thuốc dán hạ sốt cho trẻ em, túi thơm thảo dược phòng cảm mạo đến cứu ngải cải thiện chứng tè dầm, tất cả đều được ủng hộ nhiệt liệt. Rất tiện lợi, thích hợp với trẻ nhỏ, an toàn không có tác dụng phụ lại còn hiệu quả nhanh, quả thực chính là lựa chọn tốt nhất của các bậc phụ huynh yêu thương con cái.
Về phương diện khác, thật ra mặt hàng thuốc dán giảm đau xương khớp cũng đang chậm rãi mở rộng thị trường, khách hàng tạm thời có người già và trung niên chiếm đa số.
Đúng lúc này có ba người từ bên ngoài tiến vào gồm một bà lão và hai người trẻ tuổi. Bọn họ nếu không phải đỡ eo thì cũng đeo khẩu trang nâng dìu nhau cùng đi, nhìn qua rất thảm.
“Ôi chao, các vị không sao chứ?” Dung Sấu Vân lập tức ân cần tiến lên, “Bà ơi bà để cháu đỡ cho.”
“Không sao không sao,” Bà lão nói, “Bác sĩ Dung xem giúp với, cháu trai lớn của tôi bị đau thắt lưng, vừa dán thuốc dán của các bác đấy, dán xong muốn mua thêm mấy miếng nữa. Cháu trai nhỏ thì phát sốt, không biết có uống thuốc gì cho mau hạ được không?”
Xem người này bước chân lảo đảo, toàn thân ở trạng thái mơ mơ màng màng quả đúng là sốt rất nghiêm trọng.
“Mau vào đây châm mấy châm đi.” Chu Cẩm Uyên nói, trong tay còn đang cầm một nắm châm để chụp ảnh. Số châm này có lớn có bé, cây lớn nhất vừa to vừa dài, chẳng những thế mà phần mũi còn hơi cong nhẹ.
Thứ này là châm dị hình mà Chu Cẩm Uyên đặt làm riêng, chức năng của nó khá giống với dao châm cứu ngày nay, dùng để nới lỏng cơ bắp. Do đó nếu dùng đến bệnh nhân phải được gây tê trước.
Thiệu Tĩnh Tĩnh mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên chợt trông thấy anh bác sĩ quen thuộc trong tay cầm một nắm châm đi tới, hình ảnh kh*ng b* cực điểm làm cậu ta tức khắc kêu váng lên: “Tại sao lại là anh!”
Không thể tin được phòng khám nhi khoa mà bà nội mình nhắc tới lại là nơi này. Tối nay cậu ta sốt đến mức đầu óc không tỉnh táo, tưởng rằng bọn họ sẽ đi đến phòng khám ở phố trên, hóa ra là vào thẳng Tiểu Thanh Long!
“Sao lại là cậu nữa?” Chu Cẩm Uyên cũng buồn cười, đây chẳng phải cái cậu “anh Tĩnh” mà anh gặp mấy lần ở phòng cấp cứu bệnh viện sao. Nghĩ lại thì chỗ này cũng ở gần, gặp lại không phải việc gì đáng kinh ngạc.
“Bác sĩ biết Tĩnh Tĩnh nhà chúng tôi à?” Bà nội lên tiếng hỏi.
“Tĩnh Tĩnh? Tên nghe hay nhỉ —— Cháu từng gặp cậu ấy ở bệnh viện mấy lần.” Chu Cẩm Uyên đưa tay ấn Thiệu Tĩnh Tĩnh ngồi yên xuống, mông cậu ta cứ như có lò xo chực bật lên tanh tách, “Đây không phải lần đầu cậu châm cứu, chắc không sợ chứ?”
Chỉ là hơi không an phận, thích uống rượu, đánh bạn với lưu manh và đùa giỡn bác sĩ phòng cấp cứu thôi.
Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn chằm chằm mấy cây châm trong tay anh mà mặt tái mét, “Sợ! Đừng, đừng mà… Đừng mà…”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chẳng lẽ là ảo giác sao, hay là người này kêu la nghe kỳ quặc thật.
Chu Cẩm Uyên lúc lắc mớ châm hình dạng đặc thù trong tay rồi buông xuống: “Sợ gì, tôi đâu có châm cậu bằng mấy cái này.” Nói đoạn anh đổi sang mấy cây châm nhỏ để châm cứu cho Thiệu Tĩnh Tĩnh.
Bên kia Dung Sấu Vân cũng đi giúp Thiệu Đa Đa xem thắt lưng, thuận tiện bán cho đối phương một xấp thuốc dán.
Thiệu Tĩnh Tĩnh khép nép như con chim nhỏ, ngồi yên trên ghế để Chu Cẩm Uyên tùy ý cắm kim, trong lòng hối hận nghĩ biết vậy đã qua thẳng phòng cấp cứu cho rồi…
Đúng lúc này bà chủ siêu thị ở sát vách đi qua cầm theo mấy chai sữa chua, “Tiểu Chu ở đây à, này, cho các cậu mấy chai sữa chua uống.”
Chị ta vui vẻ nhét từng chai vào tay các bác sĩ, số còn lại đặt thẳng lên quầy.
“Chị Liễu? Không cần cho bọn em đâu mà, chị khách sáo quá!” Chu Cẩm Uyên toát mồ hôi nói.
Bà chủ Liễu cười ha ha: “Bệnh nhân trong phòng khám các cậu đi ra thường xuyên vứt rác hộ chúng tôi, các cậu lại tặng thuốc dán, tôi cũng đâu thể nhận không mãi như vậy chứ?”
Đám bệnh nhân khó hiểu hay thích vứt rác hộ phòng khám Tiểu Thanh Long có đôi khi còn tiện tay xách luôn mấy túi rác của siêu thị bên cạnh để ngoài cửa. Chủ nhà bên đó chẳng biết cảm ơn ai đành phải cảm ơn Tiểu Thanh Long. Hơn nữa thuốc dán mà bác sĩ tặng rất hiệu quả, mọi người xem như hàng xóm, ông chủ và bà chủ siêu thị thỉnh thoảng lại chạy sang tặng chút đồ ăn vặt, dù sao xây dựng quan hệ tốt với bác sĩ cũng là việc nên làm.
Sau khi bà chủ đi về, Chu Cẩm Uyên mới buồn bực nói: “Mọi người thấy lạ không, tại sao có mấy người lại tỏ thái độ kính nể chúng ta đến thế nhỉ. Tôi thấy ánh mắt họ nhìn tôi cũng không đúng lắm, chắc là có ai lại đồn bậy bạ gì bên ngoài rồi.”
Giống y như đợt ở khoa cấp cứu, không thể trách anh nhạy cảm được.
Dung Sấu Vân vừa m*t sữa chua vừa nói: “Thế cũng tốt quá còn gì, không gây sự, ủng hộ việc làm ăn của chúng ta lại còn đổ rác giúp nữa.”
Chu Cẩm Uyên: “Không thể hiểu được, có gì tốt đâu. Tao chỉ thắc mắc chuyện là thế nào thôi. Nếu để tao biết người nào đồn đoán lung tung…”
Anh phải cẩn thận kiểm tra tâm lý người đó mới được! Ngày trước đã không bắt được trùm đầu têu bên trung tâm cấp cứu rồi!
Ngón tay anh đặt lên huyệt vị của Thiệu Tĩnh Tĩnh xoa xoa để tán bớt khí huyết, vừa chạm vào một cái đột nhiên thấy Thiệu Tĩnh Tĩnh run bắn.
“Cậu làm gì đấy?” Chu Cẩm Uyên cúi đầu nhìn Thiệu Tĩnh Tĩnh.
Thiệu Tĩnh Tĩnh miễn cưỡng bật cười: “Không có gì, hơi lạnh.”
“Ừ không sao, sốt dễ phát run lắm, người thì lúc nóng lúc lạnh, một lát nữa sẽ đỡ hơn.” Chu Cẩm Uyên cũng không quá để trong lòng, chỉ điều chỉnh huyệt vị định lấy kế tiếp.
Thiệu Tĩnh Tĩnh điên cuồng suy nghĩ không biết phải làm gì bây giờ, tại sao mình lại nói thế? Có phải anh ta đã biết mình bất cẩn tạo tin đồn nhảm rồi không? Đến lúc nhận ra thì đã muộn rồi, mình cũng không muốn vậy mà…
Xong rồi, nếu để anh ta biết thì sẽ trừng phạt kiểu gì đây.
Giờ phút này trong bộ não mơ màng vì sốt của Thiệu Tĩnh Tĩnh toàn là cảnh tượng Chu Cẩm Uyên dẫn theo một đám đạo sĩ (có lẽ có cả hòa thượng, cậu ta liếc nhìn Dung Sấu Vân) đi đánh hội đồng mình.
“Anh Tĩnh này? Tôi hỏi cậu một câu nhé.” Chu Cẩm Uyên nghiêm túc nhìn Thiệu Tĩnh Tĩnh.
Thiệu Tĩnh Tĩnh hoàn hồn, sợ hãi nhìn Chu Cẩm Uyên rồi chậm rãi đứng lên. Sau đó bỗng dưng cậu ta nhấc chân bỏ chạy!
Chu Cẩm Uyên: “??”
Bà nội Thiệu cũng choáng váng: “Nó bị làm sao thế?”
“Trên người còn ghim châm mà đã chạy rồi.” Chu Cẩm Uyên vội vàng đuổi theo.
Không ít người thuộc hội anh em của Thiệu Tĩnh Tĩnh ở quanh khu vực này, trong đó có một cặp anh em sống ngay gần đó. Tối hôm đó họ đang ở trong nhà thì đột nhiên nghe thấy có người kêu tên Thiệu Tĩnh Tĩnh ngoài đường.
Không biết anh Tĩnh làm gì mà tối rồi còn bị người ta đuổi.
Hai người mở cửa sổ hứng thú bừng bừng ló đầu ra xem chỉ thấy anh Tĩnh của họ đang chạy như điên, phía sau là một người khoác áo trắng vừa đuổi theo vừa hô lớn: “Thiệu Tĩnh Tĩnh! Cậu đứng lại cho tôi! Muốn chết thật đúng không!”
Hai anh em cảm thấy có chỗ nào sai sai, hình như cái áo khoác trắng kia chính là áo blouse bác sĩ…
Lại còn “muốn chết”?
Người nọ lại hô: “Bà nội cậu còn ở chỗ tôi đây này!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh lập tức dừng lại thở hồng hộc xoay người, sau đó rầu rĩ để mặc người mặc áo blouse lôi xềnh xệch về.
Hai anh em đứng bên cửa sổ không rét mà run, vội vàng đóng cửa sổ lại. Đáng sợ quá, sau này buổi tối nên bớt chạy ra đường uống rượu sinh sự thì hơn, nếu không sẽ chọc vào người không nên chọc giống anh Tĩnh. Bị dọa giết cũng thôi đi, đây còn liên lụy kéo theo cả người nhà!!
……
“Trên người cậu còn cắm kim châm mà đã chạy loạn, lỡ châm lún vào dưới da cậu biết hậu quả sẽ thế nào không?” Chu Cẩm Uyên nghiêm khắc trách cứ Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Vừa rồi còn định hỏi cậu cơ, gần đây có phải hay uống rượu lắm đúng không! Đang bị bệnh vẫn cứ uống chứ gì!”
Nếu không làm gì có chuyện tự dưng nổi điên như vậy.
Bà nội và Thiệu Đa Đa cũng luôn miệng quở trách Thiệu Tĩnh Tĩnh vì đột ngột bỏ chạy như chó điên, chẳng hiểu có chuyện gì.
Thiệu Tĩnh Tĩnh “Hả” một tiếng, “Uống rượu?… Tôi không uống.”
“Không uống cậu chạy làm gì!” Chu Cẩm Uyên bắt đầu phổ cập tác hại của rượu bia, nói người trẻ tuổi phải biết quý trọng sức khỏe.
Thiệu Tĩnh Tĩnh liên tục gật đầu, trong lòng lại nghĩ may quá, cứ tưởng lộ rồi chứ. Thôi vậy, nghĩ nhiều dễ loạn, lời đồn này chắc sẽ nhanh chóng chìm đi!
.
.
“Gần đây tôi có nghiên cứu lá số tử vi của anh, xem xét cả ngũ hành và lục khí lúc anh sinh ra, từ đó tính toán các phương diện điều dưỡng sức khỏe…” Chu Cẩm Uyên vừa nói vừa cùng Kim Xước Tiên đi ra cửa. “Phát hiện ra anh sinh bị thiếu Âm Quân Hỏa, chắc vì vậy mà trưởng thành dễ mắc bệnh về gan.”
“Ừm ừm.” Kim Xước Tiên giữ nụ cười để tỏ vẻ mình rất tin tưởng bác sĩ Chu. Cho dù đã cố tìm hiểu trước nhưng trình độ của anh ta vẫn chưa hiểu được những gì Chu Cẩm Uyên nói. Thật ra có đôi lúc anh ta cũng không biết Chu Cẩm Uyên đang áp dụng lý thuyết y học cổ truyền hay lý luận của Đạo giáo, dù sao hai thứ đó có chung gốc rễ, thứ nào cũng bí ẩn huyền hoặc như nhau.
Tóm lại cứ tin tưởng vào bác sĩ Chu là được, suy cho cùng chỉ còn một hai tuần nữa là đến ngày chết theo dự kiến nhưng anh ta vẫn sống rất tốt, đến giáo sư Mạc cũng nói hoàn toàn không có dấu hiệu tử vong nào cả.
Lần gặp mặt ngắn ngủi với Khúc Quan Phượng và Elena ở phòng khám Tiểu Thanh Long, thậm chí cả chủ nhiệm Hà đã mang đến cho Kim Xước Tiên nguồn cảm hứng lớn, rốt cuộc anh ta đã có thể hoàn thành bản nhạc piano của mình. Trong khoảng thời gian này anh ta cũng chỉ tập trung sáng tác, thậm chí còn làm nó phong phú hơn bản gốc. Kim Xước Tiên dự định ghi âm xong sẽ chuyển nó cho công ty cùng với các tác phẩm khác của mình.
Anh ta từng cho rằng chúng sắp biến thành di tác, nhưng hiện giờ đã có hy vọng mới ——
“Ôi, Tiểu Chu và Tiểu Kim đấy à, lại đây uống sữa chua đi!” Bà chủ Liễu thấy hai người thì hô lên, đoạn cầm theo hai chai sữa chua đi ra. Mọi người là hàng xóm, Kim Xước Tiên thường xuyên tới lại mang vẻ ngoài bắt mắt nên bà chủ Liễu nhìn lâu cũng quen mặt. Chỉ là không biết đối phương mắc bệnh gì, ban đầu cứ tưởng là cảm mạo vì anh ta thường xuyên đeo khẩu trang, sau mới biết khẩu trang dùng để che giấu bệnh bạch tạng. Thoạt nhìn người cũng khỏe mạnh, lại hay phải châm cứu nên chị Liễu đoán có lẽ Tiểu Kim bị bệnh xương khớp thắt lưng hay cổ vai gáy gì đó, bây giờ nhiều người trẻ tuổi bị bệnh lắm.
“Không cần, không cần thật mà!” Chu Cẩm Uyên từ chối không được đành phải cùng Kim Xước Tiên nhận lấy bình sữa chua nhi đồng màu sắc rực rỡ. Hai người nhìn nhau mà không khỏi bật cười, đặc biệt là Kim Xước Tiên. Chai sữa chua lòe loẹt nằm trong tay anh ta khiến cho khí chất thần tiên không dính bụi trần ngày thường trở nên bình dân hẳn, trông cứ như photoshop ghép hình.
Nên biết rằng lần đầu tiên Chu Cẩm Uyên gặp Kim Xước Tiên là ở sân bay, lần thứ hai ở thành phố L anh ta còn đứng trên quảng trường trăm năm tuổi kéo đàn violin trông đặc biệt phong phạm.
Chị Liễu cực kỳ thích tán gẫu với người khác, dù sao lúc này cũng không có khách, chị ta bèn ngồi xuống cái ghế đặt trước cửa hàng nhiều chuyện với hai người, “Các cậu biết có cô gái người nước ngoài thuê nhà ở tòa số hai phía sau đây không?”
Người ở trong tòa nhà số 2 chẳng phải là Elena sao. Cô nàng thuê nhà gần đây, mỗi ngày luôn theo Chu Cẩm Uyên ra vào bệnh viện và phòng khám để điều trị, có lẽ vì luôn đến phòng khám vào buổi tối nên chị Liễu không để ý.
“Biết ạ…” Chu Cẩm Uyên đáp.
“Tôi có gặp qua một lần, đẹp như tiên nữ ý… Không đúng, phương tây chắc gọi đó là thiên sứ nhỉ, đẹp như thiên sứ. Tiếc là chân cẳng không tốt, không biết đến Hải Châu du học hay du lịch nữa.” Chị Liễu lẩm bẩm, lại không nghĩ đến khả năng người ta lặn lội đường xa đến đây chữa bệnh.
Tuy Chu Cẩm Uyên biết rõ tình hình nhưng đương nhiên sẽ không bàn luận về bệnh tình của bệnh nhân mà không có sự đồng ý, cho nên anh chỉ im lặng cười.
Lúc này anh Liễu cũng vừa đón con trai đi học trở về, Tiểu Liễu tự ôm một cây đàn điện tử lớn trong tay.
“Chào anh Chu, chào anh Kim ạ.” Tiểu Liễu líu lo chào.
Bối phận loạn hết cả lên, Chu Cẩm Uyên gọi bố mẹ cậu nhóc là anh là chị, Tiểu Liễu lại gọi Chu Cẩm Uyên là anh, “Hai anh đang uống sữa chua Chiến sĩ Bảy Màu của nhà em đúng không? Em nhớ chỉ còn mỗi một hàng thôi.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Kim Xước Tiên: “…”
Chu Cẩm Uyên xấu hổ: “Đúng vậy, ngại quá.”
Không chờ mẹ lên tiếng, Tiểu Liễu đã hào phóng nói: “Không sao, lần trước anh không bắt em uống thuốc mà!”
“Ha ha, cảm ơn. Tiểu Liễu, đây là đàn của em à?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
“Đúng rồi, thằng bé đang học một lớp ngoại khóa vì thích âm nhạc, nhưng lớp đàn mới đóng cửa đành ôm đàn về nhà, sắp tới phải đi tìm thầy khác. Ôi cậu nói xem, thời buổi này nuôi trẻ con phiền thật đấy.” Anh Liễu cảm thán.
Chu Cẩm Uyên phụ họa: “Anh chị cũng chỉ muốn bồi dưỡng Tiểu Liễu thành tài mới dồn nhiều công sức như thế mà.”
Anh Liễu cười khổ: “Điều kiện như nhà tôi đã tính là cố hết sức rồi đấy. Mấy đứa trẻ lớp nó toàn học piano rồi violin, còn chúng tôi chỉ mua được đàn điện tử.”
“Con thấy học cũng được mà…” Tiểu Liễu ngửa đầu nói.
Anh Liễu khá hài lòng vì con trai mình không có máu đua đòi theo chúng bạn, nhưng thật ra trong lòng anh ta đôi khi cũng ngượng ngùng, nhà người ta có điều kiện tốt mua dương cầm mua violin cho con học, nhìn qua rất sang trọng. Đặc biệt mỗi lần nói chuyện với phụ huynh nhà khác, người ta còn hay khuyên nên bồi dưỡng cho con nhiều hơn vì thấy đứa trẻ khá có năng khiếu.
“Nghệ thuật không phân biệt đắt rẻ sang hèn.” Kim Xước Tiên thình lình nói một câu, “Đàn điện tử cũng rất hay, nhiều âm sắc.”
Anh Liễu sửng sốt, cảm thấy lời Kim Xước Tiên rất có lý… Thôi được rồi, thật ra người như Kim Xước Tiên dù có nói gì anh Liễu cũng sẽ thấy có lý, “Cậu nói đúng lắm.”
“Tiểu Kim cũng học nhạc à?” Chị Liễu hỏi chen vào, chị ta vốn không có cảm giác gì đặc biệt, chỉ thấy hai thanh niên nhà bên đẹp trai nên muốn cùng họ nói chuyện phiếm thôi.
“Đúng vậy, anh ấy làm trong ngành đấy ạ, rất là giỏi.” Chu Cẩm Uyên đáp lời giúp Kim Xước Tiên, anh nghĩ có lẽ đối phương cũng ngại không dám tự nhận.
“Có nghe chưa, anh Tiểu Kim cũng học nhạc, xem anh ấy giỏi chưa kìa.” Anh Liễu khích lệ con trai, đương nhiên anh ta không biết Tiểu Kim có giỏi thật hay không, nhưng xem khí chất thế này hẳn là giỏi rồi.
“Tiểu Kim có biết chơi đàn điện tử không?” Chị Liễu lại hỏi.
Kim Xước Tiên gật đầu, anh ta biết chơi rất nhiều loại nhạc cụ, trong đó có cả đàn điện tử.
“Này, thế trong thời gian rảnh cậu có mở lớp chiêu sinh không?” Chị Liễu chợt có ý tưởng liền hưng phấn hỏi, “Tiểu Liễu nhà chị muốn tìm thầy mới, hay là học chỗ cậu cũng được. Cậu cũng xem như có khoản thu nhập thêm vào tiền thuốc men, cả ngày cứ lảng vảng ở đây châm cứu chắc không đi làm được nhỉ.”
Chu Cẩm Uyên suýt phun sữa ra ngoài, “Khụ khụ!” Cơn sặc ùa đến làm anh không mở miệng nổi.
Đi làm… Không phải, chưa nói đến chuyện khác, dù sao người ta cũng là bệnh nhân mà, còn bị bệnh nan y nữa.
Kim Xước Tiên ngẩn người nhìn chằm chằm chai sữa chua trẻ em trong tay.
Chị Liễu vẫn tiếp tục cân nhắc, “Lớp cũ tính giá hai trăm một buổi, có thể chiếu theo giá này…”
Kim Xước Tiên uống một hơi hết sữa chua rồi bóp chặt cái chai, gần đây tinh thần anh ta đúng là khá tốt, còn uống cả sữa chua trẻ em nữa.
Anh ta thoải mái nói: “Cũng được ạ, nhưng em không chuyên về đàn điện tử, nếu để em dạy thì tính một buổi một trăm đủ rồi. Học phí chị cứ giao cho bác sĩ Chu để tính vào tiền thuốc men —— Ủa quên mất, phải có bác sĩ Chu đồng ý mới được.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chị Liễu: “Ha ha ha ha ha tốt quá! Tiểu Chu nếu thấy không có vấn đề thì chúng ta học thử ba buổi xem thế nào? Không phải chị hoài nghi trình độ của Tiểu Kim, mà phải xem Tiểu Liễu có thích không đã. Với khí chất này của cậu chắc chắn đàn không thua gì ông thầy trước của Tiểu Liễu rồi!”
Kim Xước Tiên: “Vâng.”
Chu Cẩm Uyên muốn nói lại thôi, “……………… Thôi được.”
