Chương 53.
Edit: Leia
Nồi gà hầm chủ yếu làm cho Elena ăn nên cả Thiệu Tĩnh Tĩnh và Quý Hoãn đều chỉ được bố thí đúng một chén nhỏ, sau đó vừa ăn cải trắng vừa hau háu nhìn sang chỗ Elena đầy ghen tị.
Dung Sấu Vân tức anh ách trong lòng nhưng vẫn mang vẻ mặt từ bi bắn Phật quang bốn phía khuyên bảo bọn họ: “Nhập Đạo giáo làm gì để ăn còn không đủ no. Chi bằng mấy người theo tôi để thoát ly khỏi thất tình lục dục, ăn cải trắng cũng thấy vui vẻ.”
Hai người: “…”
Chu Cẩm Uyên ghét bỏ: “Câm mõm, mày bớt kéo khách của tao đi.”
Sức ăn của Elena không lớn, sau khi no căng rồi thì không thể nhét thêm được nữa, ngày thường cũng tuyệt đối không bao giờ ăn nhiều đến mức này.
Chu Cẩm Uyên nói: “Ăn được đúng không? Mai kia tôi lại hầm bồ câu hoặc vịt cho cô. Bình thường mấy món cô ăn khô không khốc làm sao chịu nổi.” Anh không thể đứng yên nhìn bệnh nhân, hơn nữa còn là con gái mỗi ngày phải ăn thức ăn không đủ dinh dưỡng.
Đột nhiên nước mắt Elena rơi xuống ào ào.
Ông Brown đang ăn, thấy con gái như vậy liền luống cuống đặt chén xuống, “Elena, con không sao chứ?”
Ông ta bắt đầu kiểm điểm chẳng lẽ thức ăn mình chuẩn bị quá “khô cứng” khó ăn sao? Nhưng từ nhỏ đến lớn Elena vẫn ăn như thế mà. Riêng ông Brown vốn có thói quen ăn uống cố định, cho dù bản thân rất thích món gà hầm của bác sĩ Chu nhưng chắc chắn sẽ không vứt vỏ sandwich của mình.
Chu Cẩm Uyên cũng kinh ngạc, ăn uống kham khổ đến vậy sao?
“Tôi không sao… Cảm ơn anh, bác sĩ Chu.” Đôi mắt màu xanh lục của Elena tràn đầy đau thương khiến những người có mặt nhìn mà không đành lòng. Rốt cuộc cô đã ăn uống khổ sở đến mức nào vậy, dù gà có ngon thật thì cũng không đến mức đó chứ.
“Tôi chỉ thấy khó xử thôi, nếu cứ mãi ăn theo sức ăn này, có lẽ đến khi chân khôi phục lại tôi cũng không lên sân khấu nổi mất, thậm chí không thể rời khỏi Trung Quốc luôn.”
Những người khác: “…”
Nguyên nhân quá chân thật mà cũng quá có lý, vừa rồi đến Thiệu Tĩnh Tĩnh còn nhắc nhở Elena phải giữ dáng kia kìa. Nhưng nói thế này cũng chứng tỏ Elena thực sự thích món gà hầm, mới ăn xong một bữa đã bắt đầu lo sợ bản thân sa đọa, ảnh hưởng đến sự nghiệp tương lai.
“Tôi cứ tưởng là việc gì. Chỉ cần không ăn uống vô độ cô sẽ không phá tướng được đâu.” Chu Cẩm Uyên thở phào nhẹ nhõm, anh sợ Elena lại sinh ra đả kích tâm lý gì đó, hiện giờ cô đa sầu đa cảm hơn người thường nhiều.
“Nếu lo lắng quá, mai mốt tôi sẽ châm cứu giảm cân, tăng cường trao đổi chất cho. Sau này cô về nước mà nhớ đồ ăn Trung Quốc, chắc chắn thành phố L có bán đấy…”
Elena không nghe lọt những câu sau đó nữa, thân thể cô cứng đờ không tin được: “Châm cứu… có thể giảm cân sao?”
Chu Cẩm Uyên mờ mịt nói: “Cô tới Hải Châu bộ chưa đi dạo phố bao giờ à? Đầy đường toàn là quảng cáo tờ rơi châm cứu giảm cân làm đẹp, tại sao tôi không làm được?”
Chẳng những làm được mà chắc chắn còn làm tốt hơn người bình thường nữa.
Elena: “Nhưng trước nay anh chưa từng nói!”
“Cô cũng đâu có hỏi, lúc trước cũng không có nhu cầu này.” Chu Cẩm Uyên đáp, “Tôi biết làm nhiều thứ lắm, nhưng không thể giới thiệu hết với cô trong lần đầu gặp mặt đúng không.”
Elena: “…”
Tuy nói thì nói vậy, châm cứu dù sao cũng chỉ phụ trợ, còn Elena muốn lên sân khấu trở lại chắc chắn phải chăm chỉ vận động và luyện tập phục hồi chức năng. Lúc này nghe Chu Cẩm Uyên nói xong cô nàng tốt xấu gì đã có lại dũng khí để tiếp tục điều trị.
Đúng lúc đó chủ nhiệm Hà lượn lờ quanh khu nửa ngày, rốt cuộc bước vào Tiểu Thanh Long đã phát hiện ra lò bát quái gà hầm, ông ta khiếp hãi nói: “Các cậu đang ăn gà thật à? Ôi chao, tại sao tôi không nghĩ đến nhà sát bên cạnh nhỉ, gà của các cậu hấp dẫn quá làm bữa cơm của tôi mất cả ngon!” Chủ nhiệm Hà vỗ tay trách móc.
Ông ta rất nỗ lực bỏ qua mùi thơm đó nhưng xung quanh cứ liên tục có người hỏi “Mùi gì mà thơm thế”, làm ông ta ngứa ngáy khó nhịn, cơm không ăn được mấy miếng đã phải đứng dậy đi tìm xem là nhà ai hầm canh.
“Chủ nhiệm Hà? Đây là dược thiện cháu làm cho bệnh nhân ăn, mới ăn xong rồi.” Chu Cẩm Uyên kinh ngạc nhìn, cảm thấy đối phương tỏ thái độ hơi thái quá.
Chủ nhiệm Hà càng ngốc hơn, thật sự do bác sĩ Tiểu Chu làm?
Thật ra vẻ mặt khoa trương của chủ nhiệm Hà xuất phát từ việc ông ta tìm tới tìm lui mà không dám nghĩ tới Tiểu Thanh Long. Thậm chí vừa nãy đi ngang qua ngài chủ nhiệm thấy trên bàn cơm đặt một cái nồi to —— Chẳng phải là cái nồi chuyên dùng làm Khổng thánh chẩm trung đan sao, món thuốc đó nổi tiếng trong xã khu lắm.
Cái nồi này còn có thể lắc mình biến thành nồi hầm gà? Hơn nữa lại xuất phát từ cùng một người làm, quả thực chính là hai thái cực, mang ra ngoài nói sợ cũng không có ai tin.
“Cái gì, ăn xong rồi?” Chủ nhiệm Hà phản ứng chậm mất nửa nhịp, cực kỳ tiếc hận, “Cái đó, cậu còn hầm nữa không, có bán không…”
Chu Cẩm Uyên ngượng ngùng cười: “Không được đâu chú, món đó làm cho bệnh nhân ăn, chúng cháu cũng không mở quán ăn mà.”
Hơn nữa anh chỉ kêu Thiệu Tĩnh Tĩnh mua đúng một con gà.
Chủ nhiệm Hà khẽ thở dài, “Thôi vậy.” Nói rồi chắp tay sau lưng xoay người đi mất.
Một lát sau lại có hai người chạy vào, “Nghe chủ nhiệm Hà nói các cậu mới hầm gà hả? Có bán không?”
Chu Cẩm Uyên: “… Là dược thiện! Không bán, chỉ cung cấp cho bệnh nhân ăn thôi.”
Chu Cẩm Uyên không có khả năng mỗi ngày đều nấu ăn cho người ta, đám Quý Hoãn là nhân viên nhưng cũng chỉ được hưởng sái một chút từ Elena thôi.
“Ôi, phải bị bệnh mới có thể được mua đồ ăn à.” Hai vị khách tiếc hận nhìn ngó, “Bệnh gì vậy, để tôi thử xem có đủ tiêu chuẩn không.”
Elena quay đầu dùng tiếng Trung tiêu chuẩn đáp: “Bị liệt.”
Khách tới: “…”
Thôi được rồi, tạm biệt tạm biệt.
Giờ cơm trưa ngày hôm đó có tận vài lượt người ra vào dò hỏi khiến việc kinh doanh của tiệm cơm gần đó tạm thời sa sút, mãi đến khi cảm đám ăn cơm xong mới trở lại bình thường.
Chu Cẩm Uyên đi cọ rửa sạch sẽ cái lò bát quái, lúc đi ra Quý Hoãn nói: “Vừa rồi lại có người chạy vào hỏi món gà này có tên không, là chưng hay hầm, dù không được ăn nhưng người ta về nhà cũng có cái để mong chờ.”
“Không có tên đâu, tôi vẫn hay gọi là gà hầm tam thất bạch thược thôi.” Chu Cẩm Uyên ngẫm nghĩ, anh thật sự không có thiên phú đặt tên, lúc nào cũng cực kỳ đơn giản thô thiển.
Quý Hoãn cười: “Anh Tĩnh có biên tạm ra một cái rồi…”
Chu Cẩm Uyên: “Hửm?”
.
Mưa phùn rả rích, Dung Tế Tuyết tan học trở về phòng khám bắt gặp Chu Cẩm Uyên bên trong. Hai người nhìn nhau, Chu Cẩm Uyên nhướn mày chào hỏi.
Cậu lại nhíu mày, “Ở ngoài cửa mới có người hỏi em tối nay chúng ta có làm Gà Tiên không. Gà Tiên là cái gì thế?”
Chu Cẩm Uyên khoa tay múa chân giải thích: “Em hỏi Thiệu Tĩnh Tĩnh đi, cậu ta đặt tên mới cho món gà dược thiện của anh đấy, hôm nay anh mới hầm cho Elena ăn.”
Thực ra cái tên này nghe cũng ổn, miễn không phải gà thần tiên làm là được…
“Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, tôi cảm thấy món gà này chỉ trên trời mới có, cho nên gọi là Gà Tiên.” Thiệu Tĩnh Tĩnh ra vẻ điềm đạm nói.
Dung Tế Tuyết khựng lại: “… Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “À, tôi mới quy y tam bảo để ăn gà.” Chuẩn bị chọn ngày đẹp đi làm chứng chỉ quy y thôi.
Dung Tế Tuyết: “…”
Cậu chỉ mới rời Tiểu Thanh Long có nửa ngày mà phòng khám đã nhiều thêm một gã đạo sĩ, hơn nữa còn có xu thế chuyển hình thành quán cơm gia đình là sao?
Lúc này ở bên ngoài phòng khám Tiểu Thanh Long.
Một chiếc xe màu đỏ trờ tới, cửa xe mở ra, Thiệu Đa Đa đi xuống từ ghế điều khiển rồi lấy tay che mưa cho người còn lại xuống xe. Người kia là một thanh niên có nước da khá trắng, mặt mày tuấn tú nhưng dưới mắt có hai quầng thâm, hơn nữa vì tròng mắt và màu tóc cũng đen nhánh nên càng nổi bật làn da trắng hơn.
Thanh niên bước đi rất uể oải, hai tay đút vào túi áo hất cằm nói với Thiệu Đa Đa, “Cậu có nhầm không vậy, chỗ này làm gì có phòng khám.”
“Có chứ, cái kia kìa.” Tài xế tạm thời Thiệu Đa Đa đóng sầm cửa xe lại, “Em trai tôi làm công ở đó đấy, đi thôi A Mông.”
Lục Mông nhìn gian phòng khám nhỏ bé kẹp giữa siêu thị tiện lợi và tiệm cơm, tên còn rất kỳ quặc kia, “Tại sao không tìm cho cậu ấy chỗ nào lớn hơn.”
Cậu ta nghe Thiệu Đa Đa nói em trai đi làm việc ở một phòng khám còn cho rằng ít nhất phải là kiểu phòng khám tư nhân cao cấp hai ba tầng lầu, không ngờ chỉ là một cửa hàng bé xíu thế này.
“Cậu không hiểu đâu, nhìn nhỏ thế thôi chứ hiện giờ toàn công ty tôi đang dùng thuốc dán của nhà họ đấy, đến ông sếp công ty đối tác cũng dùng cơ.” Thiệu Đa Đa nói, “Hơn nữa chỉ có mấy bác sĩ ở đây là trị được thằng em tôi thôi.”
Thiệu Đa Đa và Lục Mông là bạn quen trên mạng nhiều năm trở thành bạn ngoài đời. Hôm nay khó khăn lắm Lục Mông mới có thời gian rảnh, Thiệu Đa Đa nghe nói cậu ta vừa được chẩn đoán chính xác là tổn thương dây thần kinh quay liền nhớ ra trước đây em trai mình cũng từng bị. Tuy đó chỉ là tổn thương tạm thời do ngộ độc rượu nhưng tính ra nghiêm trọng hơn Lục Mông một ít, thậm chí không thể cử động luôn.
Khoảng thời gian đó Thiệu Đa Đa rất bận, đừng nói 996 mà cơ bản có mấy ngày liên tiếp không về nhà, trời đất trước mắt tối tăm quay cuồng nên không rõ tình huống cụ thể cho lắm. Lúc anh ta biết chuyện thì Thiệu Tĩnh Tĩnh đã khỏi hẳn rồi, không phải đi phẫu thuật, động tác tay cũng nhẹ nhàng linh hoạt, hiện giờ không còn trở ngại gì nữa.
Dù sao Lục Mông cũng định về nhà làm khách, phòng khám Thiệu Tĩnh Tĩnh làm việc ở cách đó không xa nên họ trực tiếp chạy thẳng qua để tìm hiểu tình hình chữa trị lúc đó, nghĩ ít nhiều gì cũng có thêm thông tin tham khảo.
Thiệu Đa Đa bước vào trước không thấy em trai đâu, có lẽ đang làm việc bên trong nhưng lại không tiếp điện thoại, “Hello bác sĩ Dung, em tôi có ở đây không?”
Anh ta không phân biệt rõ bác sĩ và dược sĩ, thấy Dung Tế Tuyết cũng gọi cậu một tiếng bác sĩ như những người khác.
“Ở bên trong.” Dung Tế Tuyết đáp, thuận tiện liếc nhìn thanh niên thức khuya kinh niên theo sau Thiệu Đa Đa.
Kết quả Thiệu Tĩnh Tĩnh không ra mà Chu Cẩm Uyên đã xuất hiện trước, “Cậu ấy đang giúp tôi rửa ngải cứu, chờ một chút nhé. Hôm nay anh Đa Đa rảnh rỗi tới thăm à.”
Chu Cẩm Uyên có thái độ rất tốt với Thiệu Đa Đa, tuy anh ta hay đi làm, ít khi gặp mặt nhưng lại là vị khách mua thuốc dán sộp nhất khu này… Tóm lại là khách hàng thân thiết chuyên mua sỉ số lượng lớn.
Anh đồng thời chú ý đến thanh niên bên cạnh, chủ yếu vì sắc mặt người nọ quá tái nhợt nên theo thói quen nhìn nhiều thêm một chút để xem người ta có bệnh gì không.
Ánh mắt Lục Mông lúc này vẫn đảo quanh phòng khám, từ mấy chồng thuốc dán lớn đến bức tranh bát quái dán trên quầy lễ tân rồi chuỗi tràng hạt đặt trên bàn. Phòng khám này thật là… chỗ nào cũng dày đặc không khí mê tín!
Hơn nữa, vì diện tích quá nhỏ nên còn là loại mê tín khá bần hèn!
“À à, tôi tạt qua muốn hỏi thăm lần trước Tĩnh Tĩnh điều trị tổn thương thần kinh quay ở đâu ấy mà.” Thiệu Đa Đa nói.
“Tổn thương thần kinh quay? Tôi chữa đấy, lúc đó cậu ta say nặng lắm.” Chu Cẩm Uyên nói. Thiệu Tĩnh Tĩnh vốn dĩ đi khám cấp cứu, anh vừa vặn có mặt ở đó nên thuận tay châm cứu cho lần đầu luôn.
Lúc này Thiệu Tĩnh Tĩnh cùng một bệnh nhân vừa được xoa bóp từ trong phòng đi ra, người bệnh kia vẫn còn chưa hết chìm đắm trong sự thư giãn tột độ mà “Tiệm massage gội đầu Tiểu Thanh Long” mang đến.
“A ha, cảm ơn bác sĩ Chu nhé, cậu bóp tôi sướng hết cả người. Lần tới cậu làm ca ngày lúc nào, để tôi tới xoa bóp nữa~”
Chu Cẩm Uyên: “… Thứ tư tuần sau.”
Lục Mông: “??”
Cái lề gì thốn, thích đến mức nói chuyện biến âm luôn à! Đây chẳng phải phòng khám sao? Tranh bát quái thì thôi đi, tại sao còn xuất hiện cả phong cách phục vụ này nữa!
Những người khác đã miễn nhiễm từ lâu rồi, cái danh Tiệm massage gội đầu Tiểu Thanh Long đâu phải tự dưng xuất hiện đâu.
Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng thuận tiện đứng ra làm chứng đúng là Chu Cẩm Uyên chữa khỏi cho mình, “Bây giờ mỗi ngày tôi đều làm việc mà không có di chứng gì hết.”
Lúc này Thiệu Đa Đa mới nhớ ra, lần đầu đến Tiểu Thanh Long Thiệu Tĩnh Tĩnh và Chu Cẩm Uyên cũng nói gì đó với nhau về chuyện châm cứu, còn anh ta chỉ chú ý đến Dung Sấu Vân nên mới không nhớ rõ.
Thiệu Đa Đa không khỏi nhìn Chu Cẩm Uyên bằng ánh mắt nghi hoặc.
Lục Mông cũng có chút do dự, cậu ta chỉ định tìm Thiệu Tĩnh Tĩnh hỏi thêm về tình huống sau khi khôi phục, bởi vì bản thân vẫn luôn suy xét nên điều trị theo phương pháp nào, có nên làm phẫu thuật hay không. Rõ ràng gặp được bác sĩ phụ trách là chuyện tốt, nhưng bản thân vị bác sĩ này cùng phòng khám đều trông không đáng tin chút nào!
“Sao vậy, bạn anh cũng bị tổn thương thần kinh quay à?” Chu Cẩm Uyên tiếp xúc với quá nhiều bệnh nhân, chỉ xem sắc mặt nghe giọng nói là đã đoán ra tám chín phần mười người bị thương chính là thanh niên bên cạnh, “Nguyên nhân là gì?”
Tổn thương thần kinh quay cũng chia ra nhiều nguyên nhân, có loại do ngộ độc rượu như Thiệu Tĩnh Tĩnh, có loại là ngộ độc chì mãn tính, bị viêm hoặc tư thế chèn ép chi trên không đúng cách.
“Nguyên nhân từ công việc, tôi phải dùng bàn phím và chuột trong thời gian dài nên… đau tay, rất ảnh hưởng đến công việc. Tháng trước vừa được xác định là tổn thương dây thần kinh quay.” Lục Mông thấy bị nhìn ra đành nói thật.
Chu Cẩm Uyên bắt đầu tiến vào hình thức hỏi khám, “Anh làm nghề gì?”
Thiệu Đa Đa đáp: “Là tuyển thủ thể thao điện tử chuyên nghiệp.”
Không sai, công việc của Lục Mông hiện giờ vẫn không được nhiều vị phụ huynh chấp nhận, chẳng hạn như bà nội Thiệu không hiểu, luôn cho rằng Lục Mông đi làm việc ở quán cà phê internet. Hơn nữa cậu ta không chỉ là tuyển thủ chuyên nghiệp mà đội tuyển còn vừa đoạt chức vô địch mùa giải trước. Có điều trong thời gian thi đấu Lục Mông phải nén đau rất nhiều, chức quán quân kia đạt được cũng không dễ dàng.
“Ồ. Chẳng trách. Anh bắt đầu đau từ lúc nào, đã điều trị ở đâu chưa?” Chu Cẩm Uyên ở Bệnh viện số 3 từng tiếp khám cho không ít lập trình viên hoặc tác giả mạng, nhiều người trong số đó cũng đau cổ tay hoặc ngón tay vì thói quen làm việc. Tuyển thủ esports thường bị các chấn thương thể thao tái đi tái lại chẳng hạn như khuỷu tay tennis, hội chứng ống cổ tay và các chấn thương do vận động quá mức khác.
Lục Mông lại là chú ý tới bàn tay của Chu Cẩm Uyên. Ban đầu cậu ta rất nghi ngờ phong cách của phòng khám, nhưng bàn tay viết bệnh án của Chu Cẩm Uyên thật sự quá đẹp, vừa thon vừa trắng, chữ viết nắn nót rõ ràng, đến một người thường xuyên được fan tâng bốc tay đẹp như Lục Mông cũng phải trầm trồ.
Chính nhờ điểm này mà thái độ Lục Mông cũng nghiêm túc lên, cậu ta trả lời: “Bắt đầu từ đầu năm nay, câu lạc bộ cũng có thuê chuyên gia vật lý trị liệu nhưng chỉ giảm triệu chứng một chút, sau đó được chẩn đoán chính xác là tổn thương dây thần kinh quay. Tôi vừa kết thúc một mùa giải nên đang suy xét đến chuyện tranh thủ thời gian đi phẫu thuật, nhưng chưa thể quyết định được.”
Trong lúc Lục Mông nói, Chu Cẩm Uyên đã cầm lấy tay cậu ta nắm bóp từ ngón tay, cổ tay đến cánh tay, sau đó xoa ấn lên huyệt đau như Đại Ngư, Tiểu Ngư và Chưởng Căn ——
“!” Trong nháy mắt Lục Mông đã hiểu ra tại sao bệnh nhân trước đó ra khỏi phòng khám lại trông như mới hồi sinh. Ngoại trừ tổn thương thần kinh quay, những vị trí khác trên tay cậu ta cũng chịu áp lực rất lớn, chỉ không nghiêm trọng bằng mà thôi. Chu Cẩm Uyên vừa bóp mấy cái, cảm giác bủn rủn tê dại qua đi cậu ta chỉ cảm thấy cả cánh tay mình nhẹ nhõm đến khó tin!
Trước đây làm vật lý trị liệu hoặc máy massage không hề có cảm giác mãnh liệt đến mức này, cứ như cả linh hồn cùng bị kéo ra khỏi người luôn vậy!
Chu Cẩm Uyên buông tay làm Lục Mông mất mát thở dài, không chờ anh lên tiếng, cậu ta đã chủ động hỏi: “Anh có thể trị hết bệnh cho tôi đúng không?”
Trái tim cậu ta nhảy thình thịch, trong lòng có một dự cảm mãnh liệt, không phải, không thể nói là dự cảm, chỉ với mấy cú xoa bóp vừa rồi của Chu Cẩm Uyên đã tốt hơn nhiều so với các bác sĩ hoặc chuyên gia vật lý trị liệu trước đó. Cho dù không thể chữa dứt thì sau khi huấn luyện xong được xoa bóp mấy cái thế này chẳng phải sẽ sướng lên tiên sao?
“Đương nhiên là được, không cần giải phẫu đâu, làm một đợt châm cứu trị liệu đủ rồi.” Chu Cẩm Uyên đã nắm rõ bệnh tình.
Anh cũng không thấy lạ với thái độ nhiệt tình đột ngột của Lục Mông, bởi vì phàm là người đã được Chu Cẩm Uyên xoa bóp thì không thể không tiếp tục làm thẻ khám bệnh…
“Tôi đang nói là hoàn toàn khôi phục đấy, bởi vì sau đó tôi phải tiếp tục huấn luyện, thi đấu, chỉ sợ bị ảnh hưởng thôi.” Tuy tay nghề xoa bóp của Chu Cẩm Uyên đã chinh phục Lục Mông nhưng cậu ta vẫn chưa hết lo lắng. Bởi vì cậu ta đã suy xét qua rất nhiều phương án điều trị, phần lớn bác sĩ đều đưa lời khuyên phẫu thuật, chỉ có Chu Cẩm Uyên là không.
“Nói thật với anh, triệu chứng đau của tôi rất nghiêm trọng, đôi khi vượt qua được hoàn toàn dựa vào ý chí chống đỡ. Suy xét đến công việc trong tương lai, nếu hiệu quả quá chênh lệch thì tôi sẽ cân nhắc phẫu thuật.”
Lúc này Elena ngồi xe lăn điện tiến vào vào hỏi Chu Cẩm Uyên, “Hôm qua tôi ở nhà tự đựng dậy được mười phút đấy.”
“Ừm, tốt lắm.” Chu Cẩm Uyên giơ ngón tay cái.
Elena tự giác chạy xe luôn vào phòng khám chờ sẵn.
Lục Mông: “Hả…?”
“Ừ, đúng như anh nghĩ đấy, cô ấy bị tổn thương dây thần kinh nghiêm trọng hơn anh nhiều.” Chu Cẩm Uyên nói, không phải tổn thương thần kinh quay mà dẫn đến liệt chân.
Cho nên nếu so với trình độ của Elena… Thôi, tốt nhất không nên so làm gì. Trong mắt anh chấn thương của Lục Mông chỉ nặng hơn chủ nhiệm Hà một chút, thuộc phạm vi tương đối dễ chữa trị.
Chu Cẩm Uyên lại xoa bóp tay cho Lục Mông, cậu ta tức khắc choáng váng nheo mắt lại, “Đáp án cho câu hỏi này không nằm ở tôi mà ở chính anh. Tôi có thể đảm bảo anh hồi phục hoàn toàn, nhưng anh cũng phải tự chăm sóc cho tốt, thường xuyên ngâm tay với thuốc bắc, vận động nhiều, thả lỏng thư giãn mới có thể liên tục phát triển.”
Lục Mông thấy Chu Cẩm Uyên tiếp khám cho cả bệnh nhân liệt thì hoàn toàn không còn gì để nói nữa.
“Được được, tôi phải gọi điện thoại báo cho câu lạc bộ một tiếng, chuyện đột ngột quá mà.” Lục Mông vốn chỉ muốn hỏi thăm thông tin từ người bị chung bệnh, ai ngờ lúc nàycả tâm lẫn thân đều đã bị chinh phục.
Chu Cẩm Uyên thấy Lục Mông gọi điện thoại về câu lạc bộ nói gì đó, có vẻ đối phương tỏ thái độ phản đối nên cậu ta liếc nhìn Chu Cẩm Uyên rồi nói: “Bạn tôi làm việc ở chỗ này mà, ừ, phòng khám tư —— nhưng chỗ này giỏi lắm!
“… Không qua loa gì hết, tôi đã trao đổi với bác sĩ, cảm thấy phương án không phẫu thuật cũng tốt. Này anh đang giới thiệu chỗ nào đấy, tôi chưa từng biết bọn họ cũng nổi danh bên lĩnh vực này, hôm trước chuyên gia vật lý trị liệu mời đến cũng có tiếng mà làm được gì đâu.”
Chu Cẩm Uyên nghe loáng thoáng hình như câu lạc bộ của Lục Mông muốn giới thiệu bác sĩ khác, nhưng cậu ta đã quyết định chắc chắn muốn điều trị chỗ Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên nghĩ thầm, xét hiểu biết của anh về các đồng nghiệp bản địa thì ở Hải Châu không một ai có thể cướp bệnh nhân của anh đi được. Thậm chí anh còn ôn hòa khuyên giải: “Không sao, cứ thảo luận từ từ, tất cả đều vì lợi ích của anh thôi.”
Lục Mông cảm kích gật đầu, đồng thời che di động nói với Chu Cẩm Uyên: “Tôi nghĩ anh lợi hại hơn danh y kia nhiều.”
Chu Cẩm Uyên cười nhạt: “Hi hi.”
“…” Thiệu Đa Đa tận mắt chứng kiến cả quá trình Lục Mông từ hoang mang với bầu không khí mê tín trong phòng khám đến lúc được Chu Cẩm Uyên xoa bóp thuyết phục, hiện giờ được khen quả thật như có chung vinh dự. Có điều điệu cười của Chu Cẩm Uyên trông hơi đáng sợ.
Lục Mông trao đổi vài câu xong lại nói: “… Cũng không cần phẫu thuật?? Chưa nghe bao giờ luôn đấy, tôi nói không phải chứ, bệnh viện số 3 nổi tiếng nhờ khoa chữa hói cơ mà? Tôi không bị hói, đi tìm chuyên gia Chu gì đó làm gì!”
“Khụ khụ khụ!!” Chu Cẩm Uyên đột nhiên ho khan dữ dội.
Vãi, mình tự đi cướp bệnh nhân của mình à!
Lục Mông và Thiệu Đa Đa cùng nghi hoặc nhìn anh, không biết bác sĩ Chu tự dưng bị gì, chẳng lẽ quá k*ch th*ch vì biết mình đang cạnh tranh với chuyên gia thuộc bệnh viện lớn sao?
Dung Tế Tuyết lấy điện thoại của mình ra mở hệ thống đặt lịch hẹn khám trực tuyến của bệnh viện số 3, sau đó ấn vào tab chuyên gia Y học cổ truyền, trượt đến tên Chu Cẩm Uyên rồi đưa qua cho Lục Mông.
Lục Mông đang bận cãi cọ với người ta, kiên định muốn chữa ở Tiểu Thanh Long chứ không muốn đi bệnh viện chữa hói, “Cái gì, từng chữa khỏi cho người liệt? Không phải, bác sĩ chỗ tôi cũng…” Cậu ta lơ đãng nhìn qua màn hình di động của Dung Tế Tuyết, “………………”
“A lô? Lục Mông? Cậu có biết khó hẹn lịch với chuyên gia Chu cỡ nào không?? Cậu nói không đi là không đi à, tôi nói này, chúng tôi đang phải tìm quan hệ nhét cậu chen lịch khám sớm đấy!” Đầu bên kia tiếp tục lải nhải.
Lục Mông: “Đừng nói nữa, hình như tôi vừa hẹn được chuyên gia Chu rồi = =”
Lời tác giả:
Dung Trọc phát động kỹ năng: Phật quang b*n r* bốn phía.
Công dụng: hoan hỉ ăn cải trắng.
