Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 61



Chương 61.

Edit: Leia

Chu Cẩm Uyên và Kim Xước Tiên dẫn theo hai du khách nước B đi quanh một vòng Hải Châu thăm thú.

Địa điểm được chọn đầu tiên đương nhiên là núi Hương Lộc, nhưng vì đến chiều cả bọn mới xuất phát nên không có thời gian từ từ leo từng bậc thang, cứ thế ngồi xe cáp chạy thẳng l*n đ*nh núi tham quan Hương Lộc Quán luôn. Hôm nay là ngày cuối tuần, người muốn ngồi cáp treo lên núi xếp thành một hàng rồng rắn. Trong số họ không thiếu du khách nước ngoài, lại là mùa hè nên bọn Arthur đeo kính râm đi lẫn vào cũng không bị ai chú ý.

Một vài hướng dẫn viên du lịch tự do tay cầm tờ rơi len lỏi giữa đám người, luôn miệng dò hỏi khách tham quan có muốn thuê dẫn đường hay không, “Có giải thích kỹ càng tỉ mỉ về lịch sử núi Hương Lộc, nếu không nghe lên núi cũng chẳng hiểu gì. Chúng tôi còn có tour tham quan cơ sở nuôi trồng dược liệu cổ truyền, thưởng thức dược thiện, mua tour được chiết khấu vé tham quan Hương Lộc Quán ——”

“Có tour du lịch trong một ngày, hai ngày, ba ngày, muốn cân nhắc không?”

Nếu đối tượng là khách du lịch nước ngoài bọn họ thậm chí còn xì xồ được vài câu ngoại ngữ. Đám người này đủ thượng vàng hạ cám đa dạng, có người là hướng dẫn viên tự do, một số khác lại làm chui không giấy phép.

Một người đi đến trước đám Arthur liến thoắng hỏi: “Anh trai, anh tới Hải Châu lâu chưa?”

Tuy cả Arthur lẫn Tiểu Phỉ đều ăn mặc quần áo đơn giản đi giày thể thao để tiện hoạt động, nhưng trên người bọn họ, đặc biệt là Tiểu Phỉ luôn tỏa ra khí chất của người có tiền không che giấu nổi, cho nên bọn họ cũng là đối tượng được hỏi nhiều nhất.

Tiểu Phỉ lịch sự từ chối: “Chúng tôi có người dẫn đường rồi, cảm ơn.” Anh ta chỉ vào Chu Cẩm Uyên.

Chu Cẩm Uyên đội mũ lưỡi trai đang uống nước, nghe vậy liếc nhìn bên này một cái mà không phủ nhận, nhìn qua cứ như một cậu hướng dẫn viên du lịch trẻ tuổi thật.

Đối phương quan sát Chu Cẩm Uyên một chút, cảm thấy cậu trai này rất dễ bắt nạt nên lại thì thầm: “Vẫn có thể thuê thêm một người nữa mà. Lịch trình của các anh có đi bệnh viện số 3 Hải Châu không? Tới Hải Châu không thể không đến đó, kể cả tour dưỡng sinh lẫn tour văn hóa! Tôi có quen người trong viện, hôm nay chốt số ngày mai xếp lịch khám với chuyên gia luôn, phòng chữa hói, châm cứu xoa bóp các kiểu…”

“Khụ khụ!” Chu Cẩm Uyên suýt phun cả nước ra ngoài.

Ba người còn lại cũng buồn cười nhìn anh. Ừm, slot khám chuyên gia thì không cần đặt trước, bản thân chuyên gia đã ở ngay đây rồi.

Chu Cẩm Uyên cạn lời, làm gì có chuyện hôm nay đặt chỗ ngày mai được khám ngay cơ chứ. Gần đây trong viện siết vụ đầu cơ số khám dữ lắm, nếu tự đi đăng ký thì hẳn phải chờ đến ngày kia mới đến lượt. Anh sờ vào túi thấy mình có cầm theo thẻ nhân viên bệnh viện, liền tiến lên cãi lại: “Từ từ, anh vừa nói cái gì cơ.”

Anh chàng hướng dẫn viên kia cười khẩy: “Cậu em, tôi chỉ tâm sự mấy câu thôi.”

Có điều ánh mắt người nọ lại không có vẻ gì là khách khí, đây vốn là địa bàn tranh giành miếng cơm bằng bản lĩnh mà.

Chu Cẩm Uyên nhướn mày: “Anh thật sự có quan hệ với người trong bệnh viện số 3 Hải Châu?”

Trong lòng anh không cho rằng người này có quan hệ gì với bệnh viện thật, ngoại trừ đám đầu cơ số khám, nếu thật sự quen biết người bên khoa Y học cổ truyền chẳng lẽ lại không biết đến anh sao? Chu Cẩm Uyên cảm thấy khả năng cao là bốc phét để lừa bịp du khách rồi, tình huống kiểu này rất hay xảy ra, hơn nữa khách du lịch nước ngoài cũng thường không biết rõ tình hình bản địa.

“Mọi người là đồng nghiệp cả, có cần thiết phải lừa nhau không. Cậu làm với ai?” Hướng dẫn viên không hề tỏ ra khiếp sợ còn nhìn khắp trên dưới Chu Cẩm Uyên một vòng, nghĩ anh quả đúng là lính mới tò te, “Có biết anh Chu Lực không?”

Chu Lực? Chưa từng nghe qua, một là phán bừa, hai là dân đầu cơ thật rồi. Chu Cẩm Uyên ghi nhớ cái tên này xong lại rút thẻ nhân viên của mình ra lắc lư, “Tôi làm với chị Tạ Mẫn, anh có biết Tạ Mẫn là ai không?”

Hướng dẫn viên du lịch: “!!”

Liếc qua một cái người nọ liền thấy ngay bên trên ghi rõ ràng dòng chữ Bệnh viện số 3 Hải Châu khoa Y học cổ truyền. Vừa nãy mới là hướng dẫn viên mà, sao bây giờ biến thành nhân viên bệnh viện rồi!

—— Nhưng gã quả thật không biết Tạ Mẫn là ai.

Chu Cẩm Uyên nhìn xuống thẻ hành nghề của đối phương: “Tôi nhớ rồi đấy, lát nữa sẽ đi báo công an.”

Thấy Chu Cẩm Uyên đe dọa một cách nhẹ bẫng, người này sợ đến mức lùi về sau mấy bước, cười gượng nói: “Ha ha, không cần đâu, mấy người không đi thì thôi! Tại sao không nói sớm là người bệnh viện số 3 hả!”

Nói xong người nọ xoay người bỏ chạy, thằng nhóc kia trông chính trực như thế, nếu không cư xử biết điều có khi lát nữa nó đi báo công an thật đấy.

Lúc này đã đến phiên nhóm người Chu Cẩm Uyên lên cáp treo ngắm cảnh, anh lười đôi co liền dẫn người lên xe cáp cho xong.

Gã hướng dẫn viên tự do sau đó lại suy nghĩ, thằng nhóc vừa nãy nhìn quá trẻ, cũng không nhìn kỹ trên thẻ nhân viên viết gì, chẳng lẽ là sinh viên thực tập? Gã lại lấy điện thoại ra tra cứu trang web của bệnh viện một chút, lập tức thấy ngay cái tên Tạ Mẫn, chủ nhiệm khoa Y học cổ truyền!

Mẹ nó, hóa ra “làm cùng Tạ Mẫn” là ý này, gã lại liếc nhìn danh sách bác sĩ bên cạnh Tạ Mẫn thì thấy chân dung một người trẻ tuổi trông rất khả ái lại cực kỳ quen mắt, bio ghi Chuyên gia khoa Y học cổ truyền, Chu Cẩm Uyên……

Dưới chân núi Hương Lộc náo nhiệt chợt nghe một tiếng rống: “………… Cái đù má!”

……

Hương Lộc Quán trên núi Hương Lộc là đạo quán có lịch sử trăm năm. Các công trình trên núi đều mang phong cách cổ kính truyền thống của Trung Hoa với mái hiên cong vút, ngói xanh tường đỏ, bố cục theo chiều dọc xây dựa vào thế núi, có không ít chỗ còn tận dụng cả địa hình trông như một khu vườn trên núi.

Khung cảnh này khiến Tiểu Phỉ rất thán phục, trong lòng nghĩ một thần y như bác sĩ Chu nên sống ở một nơi thế này chứ không phải phòng khám Tiểu Thanh Long.

Tiểu Phỉ nói: “Tôi muốn gặp mặt các đạo sĩ đại sư ở nơi này, có thể không?”

“Đại sư à? Ý anh là người có thâm niên tu tập đúng không.” Chu Cẩm Uyên nghĩ ngợi một lúc, quán chủ Tần bận rộn cả ngày, vậy dẫn anh ta đi tìm Triệu sư huynh chắc cũng được.

Chu Cẩm Uyên dẫn đường cho cả bọn vào một khu vực không tiếp khách du lịch, nơi này chỉ có anh mới dẫn họ vào được. Thấy một đạo sĩ đi trong sân, Chu Cẩm Uyên kéo người lại hỏi, “Triệu sư huynh đang ở đâu?”

“Chào sư thúc.” Đạo sĩ hành lễ, “Đang ở trong lớp học ạ.”

“À, cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên cũng đáp lễ lại, động tác cực kỳ lưu loát.

Tiểu Phỉ và Arthur đều cực kỳ hứng thú, cũng bắt chước tư thế ôm quyền của hai người.

“Chắc là ở bên kia, Triệu sư huynh là một vị pháp sư rất xuất sắc trong đạo quán, tinh thông đạo pháp, am hiểu chủ trì các nghi lễ…” Chu Cẩm Uyên đang giới thiệu thì tiếng của đạo trưởng Triệu cũng từ trong phòng vọng ra.

Ông ta đột ngột hô to đầy tuyệt vọng: “Kinh vần đơn giản như vậy mà cũng niệm sai nhịp —— Lạc tông hết rồi ——”

Đạo trưởng Triệu tức đến chảy máu mũi, các đệ tử lập tức đỡ lấy ông ta dìu ra ngoài.

Tiểu Phỉ há hốc mồm, cái này lại không giống tưởng tượng nữa rồi! Tuy anh ta không hiểu đạo trưởng Triệu vừa nói gì nhưng rõ ràng là tiếng mắng chửi, còn bị đệ tử chọc tức chảy máu mũi, nhìn qua không hề có một chút tiên khí nào.

“Sư huynh.” Chu Cẩm Uyên chạy tới cầm máu cho đối phương, “Thôi nào, họ còn trẻ, phải học từ từ.”

Đạo trưởng Triệu nhìn thấy Chu Cẩm Uyên lại càng muốn chết hơn, bởi vì người trước mắt nổi tiếng đã đọc qua là không quên, “Ôi chao, không chịu nổi nữa, anh muốn đi nằm…”

“Anh nghỉ ngơi đi.” Chu Cẩm Uyên ra hiệu cho các đệ tử đỡ người đi, lại quay đầu ngượng ngùng nói, “Trời nóng quá, dễ thượng hỏa.”

Đúng là không ổn thật, tức đến chảy máu mũi rồi còn thanh tịnh thế nào được nữa.

Tiểu Phỉ vẫn không thể xem được cảnh tượng mà mình hình dung, cảm thấy hơi thất vọng, “Còn có… đạo sĩ nào khác không?”

Chu Cẩm Uyên thấy thế liền nói: “Được, anh muốn xem mấy thứ thần bí thôi đúng không, bọn tôi sao dám để khách không vui ra về.”

Ở Hương Lộc Quán tốt xấu gì anh vẫn có chút tiếng tăm, lập tức cao giọng hô: “Các sư huynh sư đệ sư điệt rảnh rỗi xin lại đây một lát ——”

Khoảng hai mươi đạo sĩ nghe Chu Cẩm Uyên gọi tụ tập bày trận dưới bóng cây, mọi người cùng cầm kiếm múa một bài Thái Cực kiếm, động tác vừa nhu hòa vừa mạnh mẽ. Gió núi thổi qua, vạt áo dài bay phấp phới, phía xa còn có sương mù bốc lên sau cơn mưa nhẹ khiến họ như đang lơ lửng giữa mây trời.

Tiểu Phỉ: “!”

Đây chính là thứ mà anh ta muốn thấy!

Thùng rác quả nhiên chỉ là vỏ bọc bên ngoài, con người thật của bác sĩ Chu giống hệt như trong tưởng tượng, tuy anh chỉ mặc đồ bình thường nhưng đứng giữa hàng đạo sĩ cũng không có cảm giác lạc lõng, vẫn tiên phong đạo cốt ngất trời, hoàn toàn phù hợp với cảm giác mà bản nhạc《 Độc tấu piano Tiểu Thanh Long 》 mang lại.

Chút tiếc nuối cuối cùng được lấp đầy, Tiểu Phỉ cực kỳ thỏa mãn.

Arthur cũng nhân cơ hội chụp ảnh lưu niệm, anh ta nhờ Chu Cẩm Uyên mượn một thanh kiếm, lại gọi thêm một đạo sĩ giúp chỉnh tư thế tạo dáng cho anh bạn ngoại quốc vụng về rồi để lại mấy tấm ảnh chụp cảnh dạy học.

—— Rất nhiều ngày sau, lúc vô số du khách và phóng viên tới phỏng vấn đạo sĩ trẻ rằng cậu có cảm tưởng gì khi được làm sư phụ cho Arthur, cậu nhóc thậm chí vẫn còn mờ mịt. Một giây trước mới bị sư phụ mắng là ngũ âm không đầy đủ, tại sao đột nhiên lại biến thành sư phụ của Arthur rồi.

……

Arthur và Tiểu Phỉ dùng một ngày rưỡi đi dạo khắp Hải Châu, thời gian còn lại ở cùng Kim Xước Tiên trải nghiệm nếp sinh hoạt chậm rãi của bản địa.

Chuyến viếng thăm kết thúc, Chu Cẩm Uyên lại đưa bọn họ ra sân bay.

“Tôi sẽ quay lại lần nữa, lần sau tranh thủ ở lâu thêm một chút.” Arthur nói với Chu Cẩm Uyên và Kim Xước Tiên, ngữ khí rất là luyến tiếc, “Bạn tôi ơi, trông thấy cậu khỏe mạnh như vậy tôi vui lắm.”

Mấy ngày nay Kim Xước Tiên luôn đi cùng bọn họ, tuy vẫn thường xuyên phải nghỉ ngơi nhưng cả thể lực lẫn tinh thần đều rất tốt, hoàn toàn không phải chỉ khoe khoang ngoài mặt.

Kim Xước Tiên mỉm cười ôm anh ta.

Tiểu Phỉ cũng bắt tay Chu Cẩm Uyên, “Cảm ơn bác sĩ Chu, tôi được mở rộng tầm mắt rồi.” Sau đó lại nói với Kim Xước Tiên: “Tôi rất chờ mong lần gặp lại tiếp theo, hoặc có lẽ lúc đó cậu đã về nước B.”

Ngụ ý rằng nếu Kim Xước Tiên khỏe lại có thể trở về tiếp tục làm việc.

“Hy vọng như thế.” Kim Xước Tiên đáp. Anh ta suy nghĩ một hồi rồi kéo Arthur lại gần, nói, “Arthur, cậu gánh chịu tiếng xấu lâu rồi, chờ đến khi tác phẩm của tôi phát hành có thể buông nó xuống.”

Arthur giật mình, “Hả… Cái gì…”

Kim Xước Tiên nói rất thoải mái: “Cứ để cậu mang danh bị hói mãi cũng không tốt. Hơn nữa tôi nghĩ mình có thể cổ vũ cho càng nhiều người rơi vào tuyệt cảnh, để họ đừng từ bỏ cuộc sống.”

Từ lúc sức khỏe có chuyển biến tốt đẹp, Kim Xước Tiên đã suy nghĩ rất nhiều. Anh ta vẫn không muốn xuất hiện trước công chúng quá nhiều, nhưng chỉ chia sẻ cuộc hành trình chiến đấu với bệnh tật của mình cũng có thể xem là một chuyện tốt. Hơn nữa những trải nghiệm của anh ta luôn gắn liền với âm nhạc, từ những bản nhạc đầy luyến tiếc thậm chí mang cảm xúc tiêu cực ban đầu đến bản 《 Tiểu Thanh Long 》cuối cùng, tất cả đều là minh chứng rõ ràng nhất.

Kim Xước Tiên nghĩ, mình đã bước ra khỏi bóng tối, có được dũng khí gấp mười, gấp trăm lần lúc chiến đấu với bệnh tật, cũng đã hiểu rõ tầm quan trọng của niềm tin không thua kém gì một bác sĩ giỏi. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người phải sống trong bóng tối, biết đâu những trải nghiệm và âm nhạc của anh ta có thể cổ vũ thêm cho bọn họ.

Lần này Tiểu Phỉ đi thăm còn mang theo cả bản hợp đồng phối nhạc phim, Kim Xước Tiên trù tính có thể nương theo độ thu hút chú ý của nó mà thuận thế giúp Arthur làm sáng tỏ hiểu lầm. Arthur đã vì anh ta mà phải gánh một tin đồn ảnh hưởng đến danh tiếng không đáng có quá lâu rồi…

“Kim, tôi ủng hộ cậu.” Tiểu Phỉ lập tức cầm tay Kim Xước Tiên, thành khẩn nói, “Tôi vẫn luôn không biết nên mở miệng thế nào để dò hỏi cậu cách đối phó với truyền thông về ngọn nguồn tên bản nhạc《 Tiểu Thanh Long 》, không ngờ cậu đã suy nghĩ kỹ. Tất cả những người nghe âm nhạc của cậu đều sẽ được cổ vũ.”

Kim Xước Tiên cầm tay hai người bạn, lại quay đầu nhìn Chu Cẩm Uyên. Thấy anh cũng khẽ mỉm cười tỏ vẻ tán đồng, Kim Xước Tiên yên tâm nói chuyện tiếp cùng Arthur và Tiểu Phỉ.

Chu Cẩm Uyên đứng ở bên cạnh nghĩ thầm, thôi vậy, chưa gì đã nhìn đến kết cục rồi. Kiểu gì mấy ngày nữa anh sẽ hot trên mạng trở lại, sau đó nhanh chóng hết thời…

Kịch bản, tất cả đều là kịch bản!

.

Sau khi Arthur và Tiểu Phỉ rời khỏi Hải Châu, phòng khám Tiểu Thanh Long liền treo poster Arthur ra ngoài cửa, một tấm khác dán trước quầy. Quả nhiên các khách hàng đi qua không hề trầm trồ, người ta chỉ chú ý đến nội dung chữ in trên đó mà thôi.

Qua vài ngày nữa, đột nhiên Thiệu Tĩnh Tĩnh hô to: “Ông chủ ơi, có người phát hiện ra poster Arthur của chúng ta rồi!”

“Hả, phát hiện rồi sao?” Chu Cẩm Uyên cảm thấy bình thường, dù sao Arthur đã rời Hải Châu, Kim Xước Tiên sắp công khai câu chuyện, là vàng chắc chắn sẽ tỏa sáng mà.

Quý Hoãn thò đầu qua nhìn, suýt nữa thì cười thành tiếng, “Ông chủ, Arthur thuận đường chụp nhiều poster quá này? Rốt cuộc anh ta ở Hải Châu chơi bao lâu vậy?”

“Cái gì chứ?” Chu Cẩm Uyên lấy làm lạ, đi tới nhìn kỹ mới thấy bài đăng của fanclub Arthur tại Trung Quốc:

[ Không tìm không biết, hóa ra Arthur nhận nhiều “đại ngôn” ở nước mình như vậy [ lau mồ hôi ], cái sau độc đáo hơn cái trước, nào là nồi, đồ lót giữ ấm, trà thảo mộc, xe điện đủ thứ…】

Phía dưới đính kèm rất nhiều poster tự ghép bằng photoshop, tất cả đều xâm phạm bản quyền hình ảnh Arthur, hoặc có khi người ta không biết đây là ngôi sao nổi tiếng ở nước ngoài, chỉ đơn giản chọn người mẫu nhìn đẹp trai thôi. Giữa một đống poster quảng cáo hổ lốn như vậy lọt thỏm cả poster trà thảo mộc của Tiểu Thanh Long.

Một loạt bình luận chia sẻ bên dưới như sau:

[ Ha ha ha ha ha, ảnh quảng cáo xe điện tự nhiên quá kìa, tôi nhớ hình như ảnh gốc là poster phim á. ]

[ Arthur: Tôi muốn gửi đơn kiện! ]

[ Đống khẩu trang kia có phải hàng thật không vậy? Ai đó gửi vào hộp thư công ty Arthur cho họ đi kiện đi! ]

[ Toàn kỹ thuật thần sầu không! Tấm poster trà thảo mộc có mắt thẩm mỹ tốt đấy, hơn nữa ghép cũng rất tự nhiên! ]

Chu Cẩm Uyên: “…………”

Biết làm sao bây giờ, anh cũng bất đắc dĩ lắm.

……

Lại nói đến Elena, cô nàng tới Hải Châu đã được một thời gian, từ khi đứng lên được mỗi ngày đều hồi phục tốt hơn, hiện giờ cô đã hoàn toàn không cần xe lăn nữa, leo một hơi hết ba tầng lầu cũng không thấy mệt.

Chu Cẩm Uyên đưa Elena đi bệnh viện số 3 kiểm tra, dù sao thiết bị ở Tiểu Thanh Long không đầy đủ, có vài xét nghiệm chỉ có thể làm ở bệnh viện lớn. Sau khi đọc kết quả, Chu Cẩm Uyên nói với cô: “Tôi thấy cô bắt đầu thử tập múa lại được rồi đấy.”

Elena nghe được những lời này thì cực kỳ vui vẻ nhưng không quá kích động. Cô đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi, liền ôm chặt Chu Cẩm Uyên: “Được!”

“Nhưng mà trong quá trình luyện tập vẫn phải chú ý…” Một nửa khuôn mặt Chu Cẩm Uyên bị Elena ấn lên vai, anh ồm ồm nhắc nhở, “Cho nên giai đoạn này cô nên luyện tập ở Hải Châu, tôi sẽ bớt thời gian đi xem để xác định cường độ luyện tập có vấn đề không. Chúng ta phải tiến từ từ từng bước.”

“Tôi biết, tôi biết, anh đã dặn dò nhiều lần lắm rồi, tôi chắc chắn sẽ không nóng vội!” Cuối cùng Elena cũng buông Chu Cẩm Uyên ra, cô chỉ hận không thể lập tức đi luyện tập ngay.

Chu Cẩm Uyên lại lải nhải dặn dò thêm vài phút nữa, mãi đến khi Tạ Mẫn đến mới thôi.

“Chào chủ nhiệm Tạ.” Chu Cẩm Uyên chào hỏi.

“Tiểu Chu, cậu qua văn phòng viện trưởng một chút đi, có thầy La bên trường Y học cổ truyền tới.” Tạ Mẫn nói.

“Hở? Được, bây giờ em đi ngay.” Chu Cẩm Uyên sang phòng viện trưởng quả nhiên thấy hiệu trưởng La đã ngồi đó.

Thật ra hôm nay hiệu trưởng La tới bệnh viện vì một vài hạng mục hợp tác với Bệnh viện số 3, sau đó trò chuyện với viện trưởng Tiêu một lúc nhân tiện nhắc tên Chu Cẩm Uyên, vậy là đơn giản kêu anh sang luôn.

“Vừa rồi hiệu trưởng La mới thú thật với tôi là đã lén chiêu mộ cậu mấy lần rồi.” Viện trưởng Tiêu vừa mở miệng, Chu Cẩm Uyên liền cười gượng, “Thầy hiệu trưởng nói đùa thôi, tôi chưa từng hướng dẫn cho ai cả, sao có thể làm thầy người ta được.”

Lời này thật ra có chỗ không chính xác, ở khoa Y học cổ truyền tuy Chu Cẩm Uyên không trực tiếp hướng dẫn ai nhưng toàn bộ các y sinh thực tập, thậm chí cả bác sĩ nội trú và bác sĩ bình thường hễ rảnh rỗi đều chạy sang phòng anh hỏi han kinh nghiệm, hiện giờ rất nhiều người đã nắm giữ kỹ thuật Thiêu Sơn Hỏa trong tay.

“Cho nên tôi mới nói với hiệu trưởng La rằng chi bằng cứ đưa sinh viên sắp tốt nghiệp của quý trường qua chỗ chúng ta thực tập, tôi phái Tiểu Chu ra hướng dẫn cũng như nhau thôi.” Viện trưởng Tiêu nói.

Hiệu trưởng La chỉ mỉm cười.

Chu Cẩm Uyên khá ngượng ngùng, từ lúc hiệu trưởng La chính thức nhắc tới đến nay đã phát ra tổng cộng ba lần mời.

Nhưng không đợi Chu Cẩm Uyên nghĩ ngợi nhiều, viện trưởng Tiêu lại tiếp tục nói: “Vừa rồi tôi nói chuyện khá lâu với hiệu trưởng La, ông ấy lại đề nghị lần nữa. Lần này chắc chắn không đào người mà chỉ ‘mượn’ cậu qua trường dạy một môn tự chọn mỗi tuần hai tiết, sau đó để trao đổi, bên trường sẽ cử một giáo sư mang danh hiệu đại sư y học cổ truyền qua giảng dạy cho nhân viên của chúng ta. Tôi cảm thấy đề nghị này rất có lời, không biết Tiểu Chu nghĩ thế nào?”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Viện trưởng Tiêu vừa thẳng thắn chuyện ông ta “giao dịch” với hiệu trưởng La, nói cho sang mồm thì chính là giao lưu nhân tài.

Danh hiệu Đại sư y học cổ truyền không phải tùy tiện gọi mà là một chức danh do nhà nước chính thức trao tặng, cả nước chỉ có khoảng mấy trăm người nên ai cũng là kho báu sống. Giáo sư Mạc đã được trao danh hiệu này từ sớm, bên đại học Y dược cổ truyền Hải Châu có tổng cộng ba vị, trong đó có người đã từng chữa bệnh cho nguyên thủ quốc gia, thậm chí được cắt cử ra nước ngoài điều trị cho lãnh đạo nước bạn.

Chu Cẩm Uyên không tin được đến chuyện này mà hiệu trưởng La cũng đáp ứng, tuy anh có cảm thấy mình ưu tú thật, nhưng xét về mặt kinh nghiệm lâm sàng hay sức ảnh hưởng đều không thể ngồi chung mâm với các vị mang danh Đại sư y học cổ truyền được.

“Đây là đề nghị của giáo sư Lam, ông ấy tốn nhiều công sức lắm đấy.” Hiệu trưởng La ngượng ngùng cười, đổi lại là ông cũng không dễ gì thuyết phục được mấy người đức cao vọng trọng đó.

Lúc này Chu Cẩm Uyên mới cảm thấy hợp lý, địa vị của giáo sư Lam trong trường không nhỏ, gần đây anh lại có hợp tác với ông ấy. Tính tình ông lão này tương đối thẳng thắn lại khác người, làm ra chuyện này kể cũng không lạ.

Giảng viên đại học vốn không giống giáo viên bình thường, muốn đứng lớp phải có chứng chỉ giảng dạy bậc đại học riêng, thế nhưng chứng chỉ này chỉ cấp cho giảng viên đại học đang tại chức, nghĩa là sau khi có việc làm mới đủ tư cách thi —— Đương nhiên không thi chứng chỉ này vẫn có thể tiếp tục đi dạy, chỉ là giảng viên không thể có tên trong diện bình xét chức danh, đãi ngộ lương thưởng cũng không tăng được.

Thông thường nếu muốn làm trong trường đại học thì bằng cấp cao là yêu cầu cơ bản nhất, nhưng chuyện gì trên đời cũng có ngoại lệ, ví dụ như quy định của trường Đại học y dược cổ truyền Hải Châu. Chu Cẩm Uyên bây giờ đã là thành viên Hiệp hội y học cổ truyền, từ sau khi vào làm ở Bệnh viện số 3 lại có thêm vài bài báo học thuật được đăng trên tạp chí, có chuyên môn và sức ảnh hưởng nhất định trong một vài lĩnh vực, lại có giáo sư trong trường giới thiệu. Cộng hết tất cả các yếu tố lại, chỉ cần anh đáp ứng thì mở một môn học tự chọn không phải vấn đề lớn.

“Thế cũng được ạ.” Chu Cẩm Uyên chỉ hơi do dự một chút đã đáp ngay. Anh không muốn nhảy việc, nhưng nếu có thể làm đẹp lòng hai bên, bớt thời gian đi dạy học truyền bá kinh nghiệm của mình để tất cả cùng tiến bộ thì cũng là một chuyện tốt.

“Quyết định như vậy nhé! Tôi chờ, Tiểu Chu mau chuẩn bị giáo án đi!” Hiệu trưởng La nắm chặt tay Chu Cẩm Uyên, “Còn mấy tháng nữa thôi, cậu chuẩn bị cho kỹ.”

……

Nếu đi dạy học thì phải chuẩn bị những nội dung gì?

Tuy chỉ là môn tự chọn nhưng Chu Cẩm Uyên cũng không thể trí trá cho qua, phải chuẩn bị đầy đủ từ đơn thuốc, châm cứu đến xoa bóp, thậm chí là các tài liệu kinh sách cổ và Chúc do thuật. Anh bắt đầu dùng thời gian nghỉ ngơi để suy nghĩ, cả buổi ôm laptop ngồi ngơ ngẩn.

“Ông chủ đang nghĩ gì thế?” Thiệu Tĩnh Tĩnh hỏi, “Anh đang nghĩ đến tình hình của Elena à?”

Elena hồi phục càng ngày càng tốt, hôm qua cô còn cùng ông Brown đi nhảy quảng trường, tỏa sáng rực rỡ nhất khu và được các bác gái cực kỳ yêu quý. Thậm chí cô còn dẫn theo một nhóm người luyện tập các bài tập giảm cân rất chuyên nghiệp. Hơn nữa hình như Elena còn bị vướng vào mấy cuộc xung đột lôi kéo của các phe phái nhảy quảng trường, từ đó trải nghiệm sâu sắc niềm vui từ tinh thần cạnh tranh bất diệt trong văn hóa Trung Hoa.

Các bác gái cho rằng Elena bị gãy xương nên tới Tiểu Thanh Long điều trị, người khác lại nghĩ cô là bạn gái của bác sĩ nào đó trong phòng khám, đặc biệt rất hay ôm ôm ấp ấp Chu Cẩm Uyên, nghe nói các bác ấy không quá thích chuyện tình chị em.

“Nghĩ chuyện soạn bài, tôi sắp đi làm giáo viên rồi.” Chu Cẩm Uyên chống cằm nói.

Thiệu Tĩnh Tĩnh ho khan, “Hả?”

Chu Cẩm Uyên: “Đi dạy ở trường Đại học y dược cổ truyền Hải Châu, ha ha, ngày thường cứ bị người ta gọi thầy Chu, lần này được đi dạy thật rồi. Tôi đang nghĩ xem nên truyền đạt cho các sinh viên tri thức gì mới giúp bọn họ tiến càng xa trên con đường y học cổ truyền, trở thành tấm gương cho người khác.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn Chu Cẩm Uyên đầy khiếp sợ, ông chủ của cậu ta dữ thì có dữ, nhưng trình độ nghiệp vụ quả thật không thể chê vào đâu. Nếu anh đứng vào hàng ngũ giảng viên thật chỉ sợ độ tuổi còn nhỏ hơn cả tuổi sinh viên, có điều nhìn thái độ này đi dạy học chắc vẫn đủ điềm tĩnh trầm ổn thôi.

“Ông chủ lợi hại quá, trường đó là trường anh Tuyết đang học mà?” Thiệu Tĩnh Tĩnh vội tâng bốc hùa.

“Ừ, đúng rồi.” Chu Cẩm Uyên thản nhiên đe dọa Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Cho nên cậu không được kể với Tiểu Tuyết, tôi còn chưa cho cậu ấy biết chuyện đi dạy đâu, muốn dọa cậu ấy giật mình một phen luôn cơ! Ha ha ha ha ha ha!!”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”

.

.

“…Bác sĩ Chu, mấy tháng nay rất cảm ơn cậu đã chăm sóc chúng tôi.” Ông Brown nói với Chu Cẩm Uyên.

Trải qua một khoảng thời gian luyện tập, dưới sự cho phép của Chu Cẩm Uyên, ông Brown và Elena chuẩn bị trở về nước B. Ở nơi đó Elena sẽ tiếp tục chương trình luyện tập chuyên nghiệp của các vũ công, cũng là bước đệm cuối cùng trước khi quay trở lại sân khấu.

Trong mấy tháng sinh sống ở Hải Châu, Elena còn dễ nói vì được Chu Cẩm Uyên châm cứu điều chỉnh cảm giác thèm ăn và tăng cường trao đổi chất, riêng ông Brown không bị ai cấm đoán gì đã thật sự đắm chìm trong thiên đường ẩm thực, đại khái béo lên khoảng mười mấy cân.

Arlene mặc một chiếc váy dài kiểu Trung Hoa, gương mặt thoáng chút u sầu. Bộ đầm trên người cô là do chị Liễu và các bác gái đội nhảy quảng trường cùng góp tiền tặng cho khi vừa nghe tin cô phải về nước.

“Đừng khách sáo, đây là USB lưu video cô nhảy quảng trường cùng các bác, giữ làm kỷ niệm đi.” Chu Cẩm Uyên nhận ra vẻ mặt lo lắng của Elena, hẳn cô đang bận tâm về con đường quay lại sự nghiệp, “Elena, tôi có một câu thơ cổ tặng cô, Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ, thiên hạ hà nhân bất thức quân.”

Elena mờ mịt, vốn tiếng Trung của cô đã tiến bộ rất nhiều nhưng chưa thể đạt đến trình độ nghe hiểu thơ cổ.

Chu Cẩm Uyên liền phiên dịch sơ ý nghĩa, rằng làm người không nên lo lắng về việc được công nhận, có vũ công nào trên đời mà không biết đến tên cô đâu?

“Ồ.” Arlene nói, “Tôi đã sớm không còn lo lắng rồi, chỉ là người vẫn chưa đi nhưng đã thấy nhớ bác sĩ Chu.”

Nói xong cô lại ôm lấy Chu Cẩm Uyên. Không chỉ vậy, vì đã bắt đầu huấn luyện thể lực và tập thể hình nên cô còn nhấc bổng cho hai chân Chu Cẩm Uyên rời khỏi mặt đất.

Chu Cẩm Uyên: “………………”

Anh cảm giác mình loáng thoáng nghe được tiếng cười khúc khích của Thiệu Tĩnh Tĩnh và Quý Hoãn nhưng không kịp cản, bởi vì Dung Sấu Vân đã ở bên cạnh quay video!

Không ai muốn giữ mặt mũi cho anh cả sao?!

Vẫn là Tiểu Tuyết đáng tin cậy nhất, lập tức tiến lên đỡ lấy Chu Cẩm Uyên ra khỏi vòng tay Elena.

“Elena, tôi nghi ngờ cô cố tình làm thế, cô biết tôi có võ mà, chỉ không muốn ra tay với phụ nữ thôi.” Chu Cẩm Uyên bình tĩnh nói.

Arlene cực kỳ vô tội, “Tôi không biết anh đang nói gì cả.”

Bác sĩ Chu quá đáng yêu, cô đã quyết tâm trước khi đi phải khiêng được bác sĩ Chu lên cao một lần từ lâu rồi. Vừa rồi mới phát hiện ra động tác khiêng vẫn hơn quá sức mình, ôm người nhấc lên thì còn có thể.

Chu Cẩm Uyên gật đầu, sau đó quay lại cầm quyển sổ khám khõ đầu Thiệu Tĩnh Tĩnh.

Thiệu Tĩnh Tĩnh rưng rưng: “?!!”

Mẹ nó, tại sao chứ.

……

Sau khi tạm biệt Elena, qua một thời gian nữa là đến ngày công chiếu bộ phim《 Thanh kiếm Larington 》. Album của Kim Xước Tiên album cũng sẽ được phát hành cùng lúc với phim, có điều trước đó anh ta đã nhận được bản demo, thậm chí còn tặng lại cho Chu Cẩm Uyên một bản.

Thiết kế bìa album sử dụng các yếu tố trong Thái Cực nên khá đơn giản, đây cũng xem như là sở thích của Kim Xước Tiên nên người làm thiết kế rất có tâm thổi hồn vào.

Trước khi đi Tiểu Phỉ từng hứa sẽ tặng họ vé xem phim, cho nên lúc Chu Cẩm Uyên nhận được bưu kiện từ công ty con ở Trung Quốc của tập đoàn Tiểu Phỉ cũng không thấy ngạc nhiên lắm.

“Ồ ồ, vẫn chưa chính thức mở bán vé mà đã có vé xem phim gửi về rồi à?” Thiệu Tĩnh Tĩnh cảm thấy hơi lạ, ở nhà cậu ta rất chú ý đến thời gian phát hành phim vì muốn được đi xem sớm.

“Cũng gần đến ngày mà.” Kim Xước Tiên nói.

Chu Cẩm Uyên mở phong bì ra mới biết tại sao Kim Xước Tiên nói như vậy, bởi vì bên trong là vé mời dự lễ ra mắt phim《 Thanh kiến Larington 》ở Trung Quốc, sự kiện diễn ra trước thời gian phát hành phim toàn quốc những năm ngày!

Sự kiện ra mắt phim là một hình thức quảng bá khá phổ biến, thông thường thành viên đoàn làm phim và các diễn viên chính cũng sẽ có mặt, sau sự kiện ra mắt là hoạt động chiếu phim, không có vé mời không được vào cửa. Đối với dạng phim hot như《 Thanh kiếm Larington 》thì vé mời tham gia sự kiện ra mắt còn khó kiếm gấp mấy lần.

“… Trời má.” Thiệu Tĩnh Tĩnh chỉ biết cảm thán.

“Tổ chức ở thành phố Linh Châu à, chủ nhật? Thế thì không được rồi, hôm đó tôi phải đi hội chẩn.” Chu Cẩm Uyên quyết định từ bỏ không chút do dự, “Mọi người cứ đi đi, chúng ta đóng cửa sớm một hôm, sau đó ngồi tàu cao tốc đi Linh Châu là được.”

Phòng khám khai trương đã lâu, cho bọn họ nghỉ ngơi một ngày cũng tốt.

Kim Xước Tiên cười nói: “Tôi không đi đâu.”

Sự kiện lớn kiểu này chắc chắn lãnh đạo cấp cao của chi nhánh Hertzfeld Trung Quốc sẽ đi, trong số đó có người biết Kim Xước Tiên, anh ta không muốn lộ diện trong những trường hợp quá ầm ĩ như thế.

“Hả? Vậy là thừa hai phiếu rồi, Quý Hoãn có bạn gái không, hay là anh lấy thêm một vé đi. Thiệu Tĩnh Tĩnh thì sao, có tăng ca không, cậu đưa bà nội đi xem cùng cũng được.” Chu Cẩm Uyên cân nhắc giúp các nhân viên.

“Ba vé, tôi cũng không đi.” Dung Tế Tuyết nói.

“Tại sao Tiểu Tuyết không đi, cuối tuần em được nghỉ mà.” Chu Cẩm Uyên xấu hổ nói, “Đã vào đại học rồi, không cần làm gì cũng theo anh giống hồi nhỏ đâu.”

Thời Dung Tế Tuyết còn đi học thì Chu Cẩm Uyên đã bắt đầu hành nghề, mỗi lần bận việc lại không để ý đến thời gian. Đến ngày nghỉ có đôi khi dự định đi chơi xa xong lại phải hủy bỏ, từ lúc đó Dung Tế Tuyết đã không chịu ra ngoài chơi một mình, cứ như vậy nuôi thành thói quen đến tận bây giờ.

Dung Tế Tuyết khẽ lắc đầu, “Em cùng anh đi làm việc.”

Bọn họ vừa dứt lời lại phát hiện những người khác đều lẳng lặng nhìn sang Dung Sấu Vân.

Dung Sấu Vân: “… Đừng nhìn tôi, tôi chỉ tình cờ cùng mang họ Dung với nó thôi!”

……

Cuối tuần, mấy người Dung Sấu Vân, Quý Hoãn và Thiệu Tĩnh Tĩnh vui vẻ đi tàu cao tốc đến Linh Châu tham gia lễ ra mắt phim, trở về ai nấy đều khen không dứt miệng, nghe nói ở hiện trường còn xuất hiện rất nhiều ngôi sao lớn bao gồm cả diễn viên chính trong phim.

Thiệu Tĩnh Tĩnh được chụp ảnh chung với ngôi sao trở về tâng bốc suốt mấy ngày trời, khen hết từ đầu đến chân, “Nhạc phim cũng tuyệt đỉnh luôn, vốn không có gì, tự nhiên nhạc vừa nổi lên một cái tôi cũng xúc động theo!”

Sau đó tiếp tục tâng bốc một lượt từ hình ảnh đến hiệu ứng, cuối cùng chốt lại khuyên Chu Cẩm Uyên nhất định phải chừa thời gian đi xem, không đi sẽ rất đáng tiếc.

“Rồi rồi, tôi biết rồi.” Chu Cẩm Uyên đáp qua loa, thường ngày anh cũng có dành thời gian xem phim điện ảnh phim truyền hình các kiểu, có điều không quá mức cuồng nhiệt cho nên cũng không sốt ruột háo hức muốn xem như Thiệu Tĩnh Tĩnh. 

Hôm cả phòng khám đi Linh Châu, Dung Tế Tuyết vẫn theo Chu Cẩm Uyên lên bệnh viện đi làm. Hôm đó là cuối tuần nên cậu lấy bài tập ra vừa làm vừa bầu bạn với anh. Thế nhưng không chỉ có hai người, ngoại trừ bệnh nhân ra vào, trong văn phòng còn có hai thực tập sinh mới tới. Hai người họ một nam một nữ vốn làm việc bên khoa Phục hồi chức năng, sau khi chuyển sang khoa Y học cổ truyền, chủ nhiệm Tạ mới sắp xếp cho Chu Cẩm Uyên hướng dẫn. Chỉ còn mấy tháng nữa là anh phải đứng lớp bên trường đại học, cho người sang sẽ giúp anh có thêm kinh nghiệm chỉ bảo học sinh.

Hai cô cậu thực tập sinh này xấp xỉ tuổi với Chu Cẩm Uyên, thậm chí còn lớn hơn vài tháng. Trong mấy ngày này bọn họ giúp anh ghi chép ca bệnh, chép phương thuốc, có lẽ trong lòng cũng hiểu rõ nên giờ phút nào cũng theo sát Chu Cẩm Uyên, dù là đi hội chẩn, đi kiểm tra phòng hoặc ngồi tiếp khám, chỉ hận không thể nhớ kỹ từng lời anh nói ra.

Thậm chí có lần Chu Cẩm Uyên đi vào WC không nhịn được phải quay sang nói với họ: “Chuyện này không cần phải học đâu!”

Đến lúc đó cả hai người mới bừng tỉnh, bèn đỏ mặt đứng chờ bên ngoài WC.

Tiến triển đến mức này quá thực khá xấu hổ, câu chuyện bác sĩ Chu đi WC cũng có người canh gác nhanh chóng trở thành truyền thuyết của khoa Y học cổ truyền, lời đồn bay đến chỗ khoa Cấp cứu được thêm mắm dặm muối một hồi, liền biến tướng thành nội dung “Bác sĩ Chu vừa thu nhận hai đạo đồng trung thành, luôn theo sát bảo vệ”.

—— Bọn họ thậm chí còn có cả biệt danh mới là Thanh Phong và Minh Nguyệt. Dù sao trong phim trong truyện phần lớn các đạo đồng hay thư đồng đều có tên này, gọi nhiều đến mức về sau chính hai người cũng tự xưng mình bằng cái tên đó luôn, nam Thanh Phong nữ Minh Nguyệt.

Hơn nữa vì kinh nghiệm không nhiều nên đến những việc đơn giản như viết bệnh án mà bọn họ cũng không quá rành rẽ. Nói không rành rẽ là vẫn còn dễ nghe, chứ quả thực là không khác gì tờ giấy trắng, đây vốn cũng là tật xấu của rất nhiều thực tập sinh mới.

Có lần Chu Cẩm Uyên đi kiểm tra phòng dẫn theo hai người và Dung Tế Tuyết, sau đó dặn họ kiểm tra phòng có nội dung gì cứ viết vào sổ là được. Kết quả sau đó người trong khoa đọc ghi chép kiểm tra phòng thì cười suýt ngất, bởi vì Thanh Phong và Minh Nguyệt đã viết báo cáo kiểm tra phòng như thế này:

[ Bác sĩ Chu nói sẽ điều chỉnh phác đồ điều trị cho bệnh nhân, em trai bác sĩ Chu lại nói: Liều dùng bán hạ thô của anh hình như hơi cao rồi. Bác sĩ Chu đáp lại: Anh cảm thấy vẫn ổn, sau đó nhăn mũi nhìn em trai, nói tiếp: Bởi vì bệnh tình đang gấp nên dùng bán hạ thô cho kết quả nhanh hơn, hơn nữa còn có một lượng tương đương gừng khô nữa mà. Em trai bác sĩ Chu đành nói, được, anh suy nghĩ ổn thỏa lắm. Bác sĩ Chu mỉm cười đáng yêu hỏi: Vậy sao?… ]

Cùng ngày đó Chu Cẩm Uyên bị người cả khoa vây quanh cười trêu: Bác sĩ Chu đi kiểm tra phòng hóm hỉnh quá.

Lúc này Chu Cẩm Uyên mới phát hiện ra bọn họ đã viết những gì, suýt thì ngất xỉu tại chỗ. Trước kia các thực tập sinh chạy tới tìm anh hoặc là đã biết cách viết ghi chép kiểm tra phòng, hoặc không do anh trực tiếp hướng dẫn nên không cần viết giúp, cho nên mới không ngờ sự tình này sẽ xảy ra.

Chu Cẩm Uyên đỏ mặt dạy dỗ Thanh Phong Minh Nguyệt một trận, nói không thể viết báo cáo kiểm tra phòng như vậy được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến uy tín bác sĩ của anh…

Tối hôm đó rảnh rỗi, Chu Cẩm Uyên liền hướng dẫn các thực tập sinh sửa chữa bệnh án, “Vẫn còn một số chỗ chưa ổn, phải luyện tập thêm. Thật ra không khó đâu, vài chỗ các bạn viết rất tốt mà.”

Minh Nguyệt gật đầu, “Chúng em sẽ không bao giờ dám viết thầy Chu đáng yêu nữa đâu ạ.”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Thế cô còn lặp lại lần nữa làm gì!

Dung Tế Tuyết ngẩng đầu lên khỏi laptop, “?”

Minh Nguyệt nói: “Lần trước đi kiểm tra phòng chúng tôi viết thầy Chu mỉm cười đáng yêu với cậu, bị thầy Chu nói viết quá lan man, không đúng quy định…”

Dung Tế Tuyết khẽ cười một chút mới nói: “Đúng là rất đáng yêu.”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Hai ngày này thái độ của Dung Tế Tuyết không mặn không nhạt, hôm nay lại cười khiến hai “đạo đồng” rất bất ngờ, cảm giác như cuối cùng cũng đã phá băng quan hệ với em trai thầy Chu rồi. Bọn họ dịch lại gần hỏi Dung Tế Tuyết, “A ha ha, đàn em này, cậu đang làm bài tập gì thế, cho chúng tôi xem với được không.”

Tuy không học chung trường nhưng hai người lớn hơn Dung Tế Tuyết mấy tuổi, chương trình học của ngành y và dược cổ truyền cũng có chỗ na ná nhau, nói không chừng bọn họ có thể chỉ điểm giúp cậu vài chỗ.

Dung Tế Tuyết: “Tôi đang vẽ phổ đặc trưng của một hội chứng.”

Trên màn hình laptop ngoại trừ văn bản còn có rất nhiều biểu đồ, số liệu, đủ các loại thống kê tần suất, thuật toán các thứ các kiểu… Hoàn toàn không hiểu gì cả, cứ như chương trình học năm nhất của họ là chương trình giả vậy!

Hai người run bần bật, cười gượng, “… Để chúng tôi đi rót cho cậu cốc nước!”

… Chết mất thôi, em trai bác sĩ Chu mới năm nhất mà đã đáng sợ như thế, đến bài tập cũng không giúp được, chỉ xứng đi rót nước cho người ta!

……

Đến tối Chu Cẩm Uyên sang khoa khác hội chẩn cho hai bệnh nhân nữa rồi mới tan làm. Lúc này đã là 10 giờ tối, anh và Dung Tế Tuyết cùng nhau về nhà.

“Bác sĩ Chu về đấy à,” Cô y tá trực ban dưới tầng một lên tiếng chào hỏi, thuật miệng nói thêm, “Bác sĩ Chu đưa Tiểu Dung đi xem《 Thanh kiếm Larington 》đúng không, hôm nay phim chiếu mà.”

Suốt mấy hôm nay đi đâu cũng thấy quảng cáo tuyên truyền cho《 Thanh kiếm Larington 》nên tất cả mọi người đều sôi nổi thảo luận, tên bộ phim trở thành đề tài hot nhất.

“Ha ha, tôi định về nhà…” Chu Cẩm Uyên nói xong quay sang nhìn Dung Tế Tuyết lại nhớ tới chuyện của tuần trước, anh do dự hỏi, “Em có muốn đi xem phim không?”

“Hả?” Dung Tế Tuyết đáp, “Trễ lắm rồi, chúng ta về nhà nghỉ ngơi đi.”

Dung Tế Tuyết rảnh rỗi chứ Chu Cẩm Uyên thì đã làm việc suốt từ sáng đến giờ, quả thật có hơi mệt. Anh nghe Dung Tế Tuyết nói như vậy liền biết cậu đang nghĩ cho mình, trong lòng càng thêm bối rối hơn.

Thiệu Tĩnh Tĩnh đi xem phim về cứ huyên thuyên không dứt, Tiểu Tuyết cũng chưa lớn tuổi gì đã phải theo anh đi tăng ca, không được giải trí như người khác.

Không được. Chu Cẩm Uyên lập tức nói: “Không sao đâu, bây giờ vẫn chưa muộn lắm, chúng ta đi mua vé ủng hộ Kim Xước Tiên đi!”

Dung Tế Tuyết rất ngạc nhiên vì không ngờ Chu Cẩm Uyên sẽ kéo mình đi xem phim thật.

Chu Cẩm Uyên đưa Dung Tế Tuyết đến rạp chiếu bóng, lúc này vẫn còn hai suất chiếu muộn, Chu Cẩm Uyên nhìn thời gian rồi chọn một phòng VIP với suất chiếu gần mình nhất. Vào trong rạp mới thấy, đây chẳng những là phòng VIP mà còn là khu vực dành cho các cặp đôi, ghế ngồi cũng là loại sô pha giường đôi cho hai người.

Hôm nay là ngày chiếu đầu tiên, lại là cuối tuần, tuy đã gần cuối ngày nhưng số người vào rạp vẫn rất đông, có điều trong phòng này ngoài hai người Chu Cẩm Uyên chỉ toàn các cặp tình nhân hoặc vợ chồng.

“Thôi kệ đi, chỗ ngồi cũng khá thoải mái mà. Anh thấy hình như còn có phòng gắn ghế mát xa nữa, lần sau chúng ta chọn cái đó thử.” Tuy với tình hình bận rộn như bây giờ, lần tới rạp chiếu phim tiếp theo là lần nào chính chủ cũng không rõ lắm. Chu Cẩm Uyên ngả người ra sau nửa dựa vào gối, Dung Tế Tuyết cũng ngồi ở bên cạnh.

Bộ phim này kéo dài khoảng hai tiếng, có lẽ vì phần lớn tài nguyên đều đổ vào cảnh quay hoành tráng và hiệu ứng nên bản thân cốt truyện không thuộc dạng quá tinh tế. Chu Cẩm Uyên nói muốn ủng hộ Kim Xước Tiên, nhưng chưa đợt đến phân đoạn có lồng nhạc anh đã bất tri bất giác ngủ thiếp đi rồi!

Nơi này thật sự rất thích hợp để ngủ. Trong khi nhân vật chính trên màn ảnh đang thu phục các thành viên về phe mình và tự phân tích bản thân thì dưới chỗ ngồi, Chu Cẩm Uyên đã ngủ say, bởi vì điều hòa bật hết cỡ nên anh thậm chí còn quay sang ôm eo Dung Tế Tuyết.

Dung Tế Tuyết bất đắc dĩ lắc đầu, đã mệt đến thế rồi mà vẫn khăng khăng đòi dẫn cậu đi xem phim cho bằng được. Cậu cũng không định gọi tỉnh Chu Cẩm Uyên mà để anh ngủ thêm một lát nữa.

Đến khi đoàn nhân vật chính bị phản diện đè bẹp xuống đất, phần nhạc nền khiến người ta nổi da gà chợt vang lên làm cho hầu hết khán giả trong rạp cũng bị dẫn dắt cảm xúc theo!

Nhưng đúng lúc này, giữa tiếng nhạc hoành tráng đó Dung Tế Tuyết nghe thấy —— tiếng ngáy.

Không phải của Chu Cẩm Uyên, anh ngủ rất say, hoàn toàn không bị hiệu ứng âm thanh ầm ầm kéo tỉnh mà là ở ghế bên cạnh.

Bên đó có một cặp vợ chồng, người chồng ngao ngán lay lay cô vợ đang ngáy, lại áy náy quay sang nói với Dung Tế Tuyết: “Ngại quá đi mất, vợ tôi đi làm về mệt quá. Để tôi bảo cô ấy về nhà rồi ngủ tiếp.”

Dung Tế Tuyết cúi đầu nhìn xuống Chu Cẩm Uyên rồi mỉm cười.

Bởi vì có tay vịn che chắn nên người chồng bên kia chỉ thấy một người khác cũng ngủ bên cạnh cậu, anh ta bật cười: “Ôi chao, nhà cậu cũng ngủ rồi à. Thôi bỏ đi, đều vất vả cả mà.”

Dung Tế Tuyết hơi giật giật môi cuối cùng không mở miệng phản bác, dù sao cậu cũng chỉ có thể mơ mộng thêm một lát giữa cơn hiểu lầm này mà thôi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...