Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 92



Chương 92.

Edit: Leia

Thiệu Tĩnh Tĩnh cứng họng: “Ông chủ ơi, loại ‘cheap moment’ này là hoàn toàn không cần thiết!”

Tuy được cheap với Kim Xước Tiên thì cũng sĩ đấy, nhưng khám chung một bác sĩ y tá thì có ý nghĩa gì cơ chứ, chắc ai ấm đầu mới cần thứ này! Hơn nữa những người tích cực chủ động xin dạy bên kia phần lớn đều được đào tạo âm nhạc bài bản, không phải đến vì theo chân thần tượng. Bọn họ tình nguyện miễn phí tiền dạy học cũng muốn Tiểu Liễu đến chỗ mình, như vậy đã có thể gián tiếp tạo mối liên hệ với Kim Xước Tiên rồi.

Kim Xước Tiên lại là người cực kỳ bí ẩn, đến tận bây giờ vẫn chưa bị lộ mặt. Trước đây từng có người kiên nhẫn đến canh trước cửa phòng khám Tiểu Thanh Long, nhưng mà mỗi ngày bệnh nhân lui tới quá nhiều, đám Chu Cẩm Uyên lại cẩn thận, người biết nội tình như vợ chồng chị Liễu càng ngậm chặt miệng hơn. Thậm chí tên viết trên sổ bệnh án của Kim Xước Tiên cũng là tên giả, người ngoài cơ bản không thể tìm ra được.

“Hừ hừ…” Chu Cẩm Uyên lườm Thiệu Tĩnh Tĩnh cháy mắt, bất thình lình hỏi, “Học hành đến đâu rồi, đã làm bài thi thử chưa?”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”

Từ khi quyết định đi đào tạo điều dưỡng thật, Thiệu Tĩnh Tĩnh liền bắt đầu quá trình nhồi nhét kiến thức. Cậu ta đã bỏ học quá lâu, hồi xưa lại học dốt cho nên quyết tâm là một chuyện, đến khi vào việc lại là một chuyện khác. Những lời này của Chu Cẩm Uyên xem như chọc thẳng vào chỗ đau, “Ông chủ đừng vì tôi làm anh quê nên đối xử với tôi như vậy chứ.”

Chu Cẩm Uyên: “Như vậy là như thế nào? Có phải chính miệng cậu đã hứa sẽ học tập chăm chỉ không? Nếu bây giờ không học sang năm làm sao vào lớp.”

Bọn họ từng kiểm tra qua kiến thức căn bản của Thiệu Tĩnh Tĩnh, phải nói là nát nhừ.

Thiệu Tĩnh Tĩnh kêu oan: “Mỗi ngày đi làm đã bận muốn chết, còn phải bớt thời gian đọc sách. Đọc sách căn bản cũng thôi đi, mấy người còn bắt tôi đọc sách chuyên ngành, học thuộc sách điều dưỡng cổ —— Mọe, éo thể ngờ được hộ lý điều dưỡng còn có cả sách cổ chuyên môn?? Tôi sắp hói đến nơi rồi! Cái quyển《 Thị Tật Yêu Ngữ 》nói cái gì mà, tính tình bệnh nhân mỗi người một khác, phận làm con vốn nên chăm sóc tinh thần, lúc b*nh h**n càng đặc biệt quan tâm, giúp họ biến giận thành vui, buồn thành hạnh phúc…

Cậu ta đọc đến đây thì không đọc nổi nữa, quá bực mình, đây là thứ cho người nhớ sao!

Chu Cẩm Uyên: “Người thân phải ngồi trước giường, vật dụng quý giá đặt ngay bên gối. Nếu lo bệnh luôn nói tinh thần hôm nay tốt hơn hôm qua, nếu lo nghèo phải nói năm sau tốt hơn năm trước, chớ để lộ thần sắc bất an, giấu đi chi phí khám chữa, những ví dụ minh họa có vô số.”

Anh đọc luôn nội dung phần tiếp theo trong sách của Thiệu Tĩnh Tĩnh.

Thiệu Tĩnh Tĩnh nghẹn họng nhìn trân trối: “…” Biết ông chủ là thiên tài nhưng thế này thì quá đáng lắm, đến sách viết cho điều dưỡng cũng thuộc lòng.

Chu Cẩm Uyên: “Cậu nhìn tôi làm gì, trước khi đưa sách cho cậu tôi có đọc qua một lần, khó nhớ lắm à?”

Thiệu Tĩnh Tĩnh mất một lúc lâu mới nói: “Khó nhớ là một chuyện, anh xem xem trong sách nói thế nào đi, chăm sóc bệnh nhân cần người thân ngồi cạnh. Ông chủ này, bây giờ Dung thần chưa khỏi bệnh là vì anh không chịu ngồi trước giường hay tại anh không đủ yêu người ta?”

“…” Chu Cẩm Uyên không ngờ Thiệu Tĩnh Tĩnh biết tìm đường tắt xỉa xói mình, hiện giờ tất cả mọi người đều dần dần nhận ra Dung Tế Tuyết mãi không sáng mắt có lẽ là bệnh nhân đầu tiên Chu Cẩm Uyên chữa không khỏi.

Chu Cẩm Uyên cả giận: “Cậu dám trêu ông chủ, coi chừng tôi trừ lương!”

“… Quạc.” Thiệu Tĩnh Tĩnh nhìn qua Dung Tế Tuyết, “Dung thần, anh nhất định hiểu được tôi nói gì đúng không?”

Dường như Dung Tế Tuyết vẫn vướng mắc ở câu hỏi trước đó: “Tôi không nhớ rõ tên sách, nhưng có phải có một đoạn như thế này không: Lót gối cần cao hơn ngày thường, nửa nằm nửa ngồi, lấy đệm làm tựa lưng cần xếp nhiều tầng và trải rộng ra thành hình bậc thang, không thể bọc như bọc sách…” Cậu cũng đọc một đoạn dài.

“…” Thiệu Tĩnh Tĩnh nổi giận, “Không thể nào! Mấy người chơi tôi hả! Lúc tôi bắt đầu học sách điều dưỡng cậu đã mù rồi!!”

Dung Tế Tuyết nhìn sang hướng Thiệu Tĩnh Tĩnh, chỉ là đôi mắt không tìm thấy vị trí chính xác, “Lúc cậu đọc thuộc lòng trong phòng khám tôi có nghe mấy lần.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh ôm ngực hộc máu: “Tạm biệt, tôi đi học bài đây.”

Đọc sách không bằng thì không xứng được cãi nhau với ông chủ.

……

Lại nói sau khi chuyện của Chu Cẩm Uyên ầm ĩ một trận, thái độ của Bệnh viện số 3 lẫn trường đại học đều rõ ràng như nhau, tuy vẫn còn một vài người không quá hài lòng nhưng từ lãnh đạo cho đến các tiền bối lớn tuổi đều có chung tiếng nói: Chỉ cần Chu Cẩm Uyên không làm chuyện phạm pháp thì đồng tính không phải là vấn đề, tiếp tục ủng hộ!

Nếu không lỡ dọa người ta giận chạy mất, có ai dám đứng ra gánh thay phần việc của đương sự không?

Bên trường Y dược cổ truyền còn truyền tai nhau rằng giáo sư Lam tính tình quái gở lúc nghe thấy có người nói xấu sau lưng Chu Cẩm Uyên đã đứng phắt dậy vỗ bàn, nếu không phải có người ngăn cản thì đã xông ra đánh nhau luôn rồi. 

Rất nhiều người rõ ràng nghiên cứu về kinh lạc của giáo sư Lam đã đạt được bước tiến rất lớn, sắp sửa công bố rộng rãi và có thể mang lại cho nhà trường vinh dự lớn lao. Tuy thầy Chu chỉ tham gia hỗ trợ ở giai đoạn sau nhưng sự giúp đỡ của anh rất hữu ích. Với tính tình ngay thẳng của giáo sư, chống nạnh mắng chửi người dám nói xấu Chu Cẩm Uyên vẫn còn tính là nhẹ.

Ông vừa lớn tuổi vừa có tầm ảnh hưởng nhất định, sau sự vụ đó toàn bộ nhân viên trong trường mặc kệ trong lòng nghĩ gì cũng phải im như thóc. Nếu không lỡ bị một ông già ra tay đánh thật, không dám đánh lại thì thôi lại còn xấu hổ không để đâu cho hết.

Dưới bầu không khí hài hòa đó, đừng nói chuyện có ai dám trở mặt với Chu Cẩm Uyên , đồng nghiệp gặp anh cũng không dám không chào, sợ bị hiểu lầm là thái độ kỳ thị. Đến chủ nhiệm lớp và cố vấn học tập của Dung Tế Tuyết cũng hơi khó xử, mai kia cậu quay lại trường sẽ không còn là sinh viên bình thường nữa mà là bạn trai của đồng nghiệp, không dễ ở chung… đúng là không dễ ở chung!

Có điệu hiện giờ bọn họ tạm thời chưa cần phiền não, bởi vì Dung Tế Tuyết chưa có khỏi bệnh.

“Em sẽ khỏe lại nhanh thôi.” Chu Cẩm Uyên bắt mạch xong nói với Dung Tế Tuyết.

Dung Tế Tuyết ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng…” Dừng một chút cậu lại nói, “Em muốn mau chóng được nhìn thấy anh.”

Ánh mắt cậu không có tiêu cự nên bớt sắc bén đi vài phần, nhìn qua càng khiến người thương tiếc.

“Anh biết mà.” Chu Cẩm Uyên vỗ tay Dung Tế Tuyết, “Nhất định.”

“Ừ.” Dung Tế Tuyết di chuyển về phía Chu Cẩm Uyên một chút, “Anh…”

“Tiểu Tuyết.” Chu Cẩm Uyên cũng xúc động.

Dung Tế Tuyết cúi người ——

“Bây giờ anh đi sắc thuốc ngay! Em chờ nhé!” Chu Cẩm Uyên đứng phắt dậy, tràn đầy tin tưởng chạy về phía phòng thuốc.

Mỗi ngày anh vẫn tiếp tục bắt mạch cho Dung Tế Tuyết một lần. Sau sự kiện công khai mấy ngày trước, mạch tượng của cậu đã có chuyển biến theo hướng tốt đẹp, cũng càng chú ý hơn đến quá trình hồi phục. Có thể nói trong thâm tâm cậu cũng muốn mình khỏi bệnh, chỉ là thị lực vẫn chậm chạp chưa phục hồi.

Mặc dù tiến triển chậm nhưng Chu Cẩm Uyên biết được mình đã tìm đúng hướng rồi, nhất định phải cho Tiểu Tuyết cảm giác an toàn! Nhìn tốc độ chậm rì như kéo tơ đó anh cũng cảm thấy bất hợp lý, nhưng không phải không hợp logic. Với oán khí tận trời đó của cậu, có lẽ không phải ngày một ngày hai xua tan đi được.

Dung Tế Tuyết: “…………”

……

“Bác sĩ Chu, bác sĩ Dung ơi?” Chủ nhiệm Hà cầm một tờ giấy chạy vào phòng khám.

“Chủ nhiệm Hà khó chịu chỗ nào ạ?” Dung Sấu Vân hỏi.

“Không có, tôi đi ngang qua tiệ đường báo các cậu một việc thôi.” Chủ nhiệm Hà cười tủm tỉm, “Tết nhất đến nơi rồi, ngày 27 tới đây xã khu chúng ta sẽ tổ chức một buổi tiệc liên hoan văn nghệ cuối năm, bây giờ tôi đang đi thu nhận tiết mục đăng ký. Bầu không khí nghệ thuật trong Tiểu Thanh Long cũng khá nồng hậu, mọi người đăng ký một tiết mục nhé? Đội nhảy quảng trường bắt đầu tuyển chọn tiết mục rồi, Tiểu Liễu nhà bên cũng dự định lên sân khấu đàn đấy.”

Tuy nói là tiệc văn nghệ cuối năm nhưng chắc chắn không thể tổ chức vào ngày chính lễ hoặc tối giao thừa, ai cũng bận việc nhà mình cho nên mới tổ chức trước vào tối 27. Các tiết mục hằng năm cơ bản đều là cư dân trong khu phố tự biên tự diễn với nhau, không có kinh phí mà cũng không cần thuê đội văn nghệ chuyên nghiệp, đôi khi còn phải chắp vá các tiết mục lẻ vào một chỗ. Dù sao cũng chỉ là hoạt động của một xã khu cỏn con, cả buổi gom thêm nhân viên hậu đài vào khoảng một trăm khán giả đã là ghê gớm lắm rồi, thành phần góp vui chủ yếu lại toàn là người già.

Dung Sấu Vân nghe xong khá rầu rĩ, kêu Tiểu Liễu đi biểu diễn thì có thể hiểu, nhưng mà…

“Bầu không khí nghệ thuật trong phòng khám nồng hậu từ bao giờ? Chủ nhiệm Hà ơi, không phải cứ chữa cho nghệ thuật gia là bác sĩ cũng có tài năng nghệ thuật theo đâu, nếu nói thế chúng cháu còn từng chữa cho tuyển thủ chơi game và lưu manh cơ…”

Chủ nhiệm Hà: “…”

Chủ nhiệm Hà: “Dù sao cũng chỉ là góp vui với nhau, xem như các cậu góp cho tôi một tiết mục cho đủ số, biểu diễn cái gì cũng được, kêu Thiệu Tĩnh Tĩnh lên dùng ngực đập vỡ tảng đá đi!”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…” Nhưng Thiệu Tĩnh Tĩnh nãy giờ đâu có trêu chọc ai đâu?

“Chủ nhiệm Hà ngày thường luôn giúp đỡ chúng cháu, hay là đến lúc ấy toàn bộ thành viên phòng khám lên cùng hát tốp ca bài《 Tiểu Long Nhân 》 vậy.” Chu Cẩm Uyên nói đùa.

Chủ nhiệm Hà tưởng thật: “Hứa rồi đấy nhé! Để tôi đăng ký cho các cậu, phòng khám Tiểu Thanh Long hát tốp ca ——”

Chu Cẩm Uyên: “…” Anh hoài nghi chủ nhiệm Hà cố ý gài bẫy cả bọn.

Sau khi ông chú rời đi, toàn thể nhân viên Tiểu Thanh Long ngơ ngác nhìn nhau —— ngoại trừ Dung Tế Tuyết không nhìn được.

Lại còn hát tốp ca, trừ Chu Cẩm Uyên biết tụng kinh vần ra những người ở đây không ai biết hát hết, đừng nói hát nhạc thiếu nhi. Tuy chỉ là tiệc văn nghệ của một xã khu nho nhỏ nhưng thế này cũng quá mức xấu hổ rồi.

“Trời ơi, nếu đại thần Kim hoặc Elena ở Hải Châu thì tốt quá, bọn họ chỉ cần lên tùy tiện biểu diễn một bài, chúng ta ở bên cạnh múa phụ họa không phải xong rồi sao.” Quý Hoãn chống cằm nói, “Hơn nữa chủ nhiệm Hà còn nẫng tay trên đăng ký tiết mục cho học trò của đại thần trước nữa chứ, không tìm thằng bé tới cứu viện được.”

“Có khi đến lúc đó chúng ta cùng nhau lên sân khấu đọc diễn cảm một bài《 Thái Thượng Lão Quân thuyết thường thanh tịnh kinh 》.” Chu Cẩm Uyên đưa ra ý kiến.

Dung Sấu Vân: “?? Mày đang chơi tao đúng không.”

Chu Cẩm Uyên xắn tay áo, “Tao nhắc nhé, ở đây đệ tử Đạo gia nhiều hơn đấy.”

—— Vì đồ ăn mà cả Quý Hoãn và Thiệu Tĩnh Tĩnh đều đã quy y tam bảo.

Quý Hoãn yếu ớt nói: “Hay là chúng ta cùng ngâm《 Thương Hàn Tạp Bệnh Luận 》đi, cố tìm điểm chung, gác lại bất đồng.”

Đúng lúc này có người bước vào phòng khám, chính là Lương Nguyệt Xưng.

“Bảo sao nghe loáng thoáng thấy tiếng máy bay trực thăng, có chuyện gì thế? Đợt điều trị của anh tạm thời kết thúc rồi!” Chu Cẩm Uyên nói, liệu trình đầu tiên kéo dài mấy tháng của Lương Nguyệt Xưng đã chấm dứt, bệnh tình ổn định, ngực cũng phẳng trở lại. Theo lý thuyết, sang năm anh ta cứ để dành ra mấy tháng đi đi về về điều trị tiếp là được.

Trông thấy Lương Nguyệt Xưng xuất hiện mọi người cũng khá bất ngờ, trọc phú này mỗi lần đến đều bị chọc tức hộc máu, bây giờ hết chữa rồi vẫn tới, bộ bị M sao?

“Mấy ngày nay đi bàn việc làm ăn ở Hải Châu.” Lương Nguyệt Xưng nói, “Thuận tiện đến thăm mấy người.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Trọc phú này, trên mạng nói cả tổng bộ lẫn địa bàn của anh đều ở Hạ Đô, chủ yếu kinh doanh ở phía bắc mà.”

Lương Nguyệt Xưng liếc cậu ta, “Mấy tháng chữa bệnh ở Hải Châu chán quá nên thuận tiện phát triển.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”

Lương Nguyệt Xưng cười nhạt, “Nghe nói mấy người cũng chuẩn bị tham gia tiệc văn nghệ của xã khu?”

“’Cũng’ là sao, anh nghe ai nói? Chủ nhiệm Hà đi ra ngoài rồi mà!”

Lương Nguyệt Xưng thản nhiên chỉ sang phía đối diện, “Vừa gặp ông ấy ngoài kia. Tôi sở hữu một tòa nhà ở xã khu Vân Hà đương nhiên phải biết rồi, ông ấy có mời tôi luôn.”

Mọi người đều nhìn Lương Nguyệt Xưng với vẻ không tin nổi, “Chẳng lẽ trọc phú cũng muốn tham gia?”

“Hỏi các cậu trước đấy.” Lương Nguyệt Xưng nhẹ nhàng dời đề tài.

“Chúng tôi đang bàn bạc đây, chẳng ai có tài nghệ gì cả, niệm Kinh Đạo hoặc kinh Phật sẽ biến thành đánh nhau, chắc lên đọc một đoạn《 Thương Hàn Tạp Bệnh Luận 》 cho rồi.” Quý Hoãn nói.

Thiệu Tĩnh Tĩnh muốn nói lại thôi, mấy người học y tùy tiện nhắc một đoạn là đọc thuộc lòng được ngay, thế có ai suy nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa…

“Có muốn tôi giải quyết cho không?” Lương Nguyệt Xưng hỏi.

“Ý anh là sao, giải quyết thế nào?” Chu Cẩm Uyên tò mò.

“Không ai cấm tìm người thay thế, tôi có thể giúp các cậu tìm ca sĩ hoặc đội nhảy về biểu diễn cho đủ số, mấy người cứ tùy tiện đứng chung cho vui hoặc không lên luôn cũng được, dù sao xã khu cũng chỉ lo lắng không gom đủ tiết mục biểu diễn thôi mà.” Lương Nguyệt Xưng thoải mái mà nói.

Mọi người hô to: “Ý kiến hay!”

“Nhưng mà,” Ngữ khí Lương Nguyệt Xưng hơi thấp thỏm, “Mời người chắc chắn phải bỏ tiền.”

Nếu là người khác bọn họ sẽ khẳng định đối phương đang nhắc khéo đòi thù lao, nhưng người nói là Lương trọc phú thì phải nghĩ ngược lại, chẳng trách nụ cười của anh ta đầy đắc ý, ý đồ cũng cực kỳ rõ ràng: Tôi muốn tiêu tiền! Ai dám ngăn cản tôi tiêu tiền!

Chu Cẩm Uyên cảm thán, đúng là mình sắp bức điên Lương trọc phú đến nơi rồi! Thôi vậy, Tết nhất đến nơi, chuyện này không nên làm khó anh ta nữa.

Thật ra bọn họ có thể chơi xấu Lương Nguyệt Xưng bằng cách ăn cắp ý tưởng, lẳng lặng đi thuê người biểu diễn riêng là xong, dù sao thuê người không nổi tiếng từ các công ty chuyên tổ chức sự kiện hôn lễ khánh thành cũng không quá đắt tiền. Hồi Tiểu Thanh Long mới khai trương bọn họ cũng từng xem bảng báo giá, nếu để Lương trọc phú làm chắc sẽ thuê người từ trường đào tạo chuyên nghiệp bài bản hơn mà thôi.

Nhưng làm vậy lại quá tàn nhẫn với Lương trọc phú, trước giờ anh ta đã bị cướp quyền, giảm giá, ép nhận quà tặng không biết bao nhiêu lần…

“Được rồi, vậy làm phiền anh!” Chu Cẩm Uyên nói.

Lương Nguyệt Xưng suýt nữa không tin, không ngờ Chu Cẩm Uyên lại đáp ứng đơn giản như vậy!

“Thật, thật không?”

“Sao, anh tiếc tiền à?” Chu Cẩm Uyên cười ha ha.

“… Làm gì có chuyện.” Lương Nguyệt Xưng thở phào, khẽ mỉm cười, “Cứ giao hết cho tôi.” Rốt cuộc anh ta cũng có cơ hội tiêu tiền cho Tiểu Thanh Long rồi.

.

Năm mới đến gần, các đài truyền hình lớn bắt đầu lục tục trù bị các loại gala cuối năm. Phải một thời gian nữa sự kiện mới diễn ra nhưng mọi người đã sớm hóng hớt xem có tiết mục hay nào sắp diễn, các tổ chương trình thi nhau tranh giành nghệ sĩ để đảm bảo ratings cho đài mình. 

Trận chiến không khói thuốc này cũng rất hấp dẫn lực chú ý của khán giả, hôm nay đài A mời ca sĩ thiên vương thời nào thời nào về song ca, ngày mai kênh B chi một số tiền khổng lồ nâng cấp trang thiết bị sân khấu. Trên thực tế tất cả các chương trình gala năm nay đều yêu cầu ghi hình trước, không thể phát sóng trực tiếp cho nên theo lý thuyết một nghệ sĩ có thể tham gia nhiều chương trình cùng lúc. Nhưng rồi không hiểu mấy đài truyền hình kia vô tình hay cố ý mà đều đặt lịch ghi hình vào cùng một ngày, chính là ngày 27, rất có bầu không khí cạnh tranh khốc liệt.

Khán giả xôn xao suy đoán xem rốt cuộc đội hình nghệ sĩ nhà ai là mạnh nhất, cũng có người quan tâm nghệ sĩ mình yêu thích có được mời hay không, sẽ đi đài nào. Nếu hâm mộ nhiều người ở nhiều đài thì đến lúc phát sóng khó tránh khỏi trường hợp phải đảo kênh qua lại để xem cho hết.

Trước khi các đài công bố danh sách nghệ sĩ tham gia cuối cùng, mọi người cũng lục tục đi hỏi nghệ sĩ nhưng không nhận được câu trả lời nào, chỉ có đủ loại tin tức thật giả bay đầy trời. Còn có tin hành lang nói rằng không biết nhà đại gia nào đã trả số tiền cực cao cạy mất nhiều nghệ sĩ vốn chốt danh sách với đài về biểu diễn riêng, làm toàn bộ tổ chương trình lẫn lãnh đạo nhà đài điên cuồng chửi đổng. Hỏi qua hỏi về mới biết không chỉ một nhà bị đào người, gần như đài truyền hình nào cũng gặp chuyện tương tự.

Trong số đó có ai giả vờ vô tội hay không thì không rõ, nhưng nghệ sĩ bị đào có cả lão làng có cả minh tinh mới nổi, ai cũng là quân bài đảm bảo rating, một người bằng mười người, chẳng trách nhà đài tức muốn đột quỵ như vậy.

Câu chuyện quá hấp dẫn làm cư dân mạng càng hào hứng chờ đợi thông tin đáng chú ý hơn, có người ai cũng tưởng là chốt xong đâu đấy, lại có quan hệ tốt với đài truyền hình nhưng vẫn bị cạy mất, thật sự là có tiền mua tiên cũng được.

Chỉ cần chờ đến ngày các đài công bố danh sách nghệ sĩ và tiết mục là biết ngay kẻ tội đồ!

Nhưng không ai ngờ được, sau khi tất cả sự kiện gala được công bố, người ta mới nhận ra rằng các nghệ sĩ có tin đồn “bị đào” lại không có mặt ở bất kỳ tiết mục của bất kỳ đài nào cả. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, ngay cả các ê kíp chương trình háo hức chờ đợi chân tướng cũng phải choáng váng.

Chuyện gì xảy ra vậy? Những người này rốt cuộc là bị sự kiện của nhà nào mời về??

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...