Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 98: Ngoại truyện 3



Chương 98. Ngoại truyện 3

Edit: Leia

Đối với sinh viên trường Y dược cổ truyền Hải Châu, có thể đi theo thầy Chu Cẩm Uyên ra ngoài thực tập là một cơ hội cực kỳ may mắn.

Đầu tiên họ sẽ được sao chép phương thuốc của thầy giỏi, tích lũy kinh nghiệm lâm sàng; tiếp theo còn được tặng kèm thêm một ông thầy bên khoa Dược thuận tiện ôn lại kiến thức dược lý, đãi ngộ này chỉ có đi theo thầy Chu mới nhận được thôi.

Vị giảng viên khoa Dược kia đương nhiên chính là Dung Tế Tuyết. Trong mắt các sinh viên bây giờ hai người không còn là cặp đôi thầy trò chấn động một thời trong trường nữa, mà chỉ đơn giản là một trong nhiều cặp đôi cùng làm việc trong trường đại học…

Người ở mỗi vùng có thể chất khác nhau, thói quen dùng thuốc cũng không giống, từng địa phương lại sở hữu phong cách chữa bệnh độc đáo riêng, đặc biệt là thảo dược dùng trong y học dân gian. Hiện giờ cứ mỗi năm một lần Chu Cẩm Uyên đều lên lịch đưa sinh viên đi ra ngoài một vòng để hướng dẫn, đồng thời làm phong phú thêm vốn hiểu biết của bản thân.

Chuyến này cả nhóm có tổng cộng tám người, họ đi đến một ngôi làng miền núi hẻo lánh ở Bành Châu để thu thập một loại thảo dược đặc trưng của địa phương. Sau một hành trình dài hết ngồi máy bay lại đi nhờ xe tải, cuối cùng vì đường núi quá dốc còn phải cưỡi lừa một đoạn, bọn họ mới đến được thôn núi Bành.

Chu Cẩm Uyên đã liên hệ làm việc với bí thư trong thôn từ sớm, ban đêm tám thầy trò sẽ được ông chú bí thư phân phát vào ngủ nhờ nhà dân.

Lúc họ đến nơi trời cũng sập tối, vì hiếm khi có khách tới nên bí thư chi bộ thôn tiếp đãi rất nhiệt tình, còn mời cả bọn về nhà mình ăn một bữa cơm thịnh soạn với đầy món đặc sản. Cơm nước xong, Chu Cẩm Uyên nói chuyện với bí thư một lát rồi bật đèn pin đi đến nhà mấy cụ già trong thôn tâm sự.

Nơi này không lắp đèn đường, chiếc đèn pin của bí thư chi bộ cũng không quá sáng nên các sinh viên đều phải mở đèn pin trên điện thoại phụ soi đường. Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết thì tay trong tay đi chầm chậm trên con đường núi nhấp nhô.

Ngang qua một ngôi nhà nọ, các sinh viên chiếu đèn vào mới phát hiện nó là một ngôi nhà khá cổ theo phong cách dân quốc, trên cửa khắc mấy chữ “Canh độc chi gia*” cùng hoa văn cổ xưa trông rất đẹp.

*Canh độc chi gia – 耕读之家: Gia đình vừa làm nông vừa dạy học

Mọi người không khỏi dừng chân, Chu Cẩm Uyên thấy thế liền hỏi: “Chúng tôi có thể vào trong nhà này xem kiến trúc được không?”

“Không tiện đâu, nơi này…” Giọng cán bộ thôn hơi chần chừ, nghe có phần rợn người giữa đêm tối. Đúng lúc này lại có tiếng khóc yếu ớt từ trong nhà truyền ra làm người ta lạnh hết sống lưng.

“Trời đất, cậu, các cậu có nghe thấy tiếng khóc không…” Một nữ sinh tái mặt, “Hình như tôi…”

Mọi người điên cuồng chà xát da gà, “Khủng khiếp quá!”

“Khụ.” Chu Cẩm Uyên ho khan một tiếng làm các sinh viên tim bặt, anh quay sang hỏi cán bộ thôn, “Có chuyện gì thế ạ?”

“À, ông lão nhà này bệnh nặng sắp tắt thở rồi.” Cán bộ nói, “Chiều nay tôi có qua xem, người nhà cũng lục tục chuẩn bị nấu cơm cúng đến nơi.”

Đây là phong tục địa phương, lúc có người sắp tắt thở, con cháu trong nhà phải đặt một bát cơm nấu chưa chín xuống dưới chân.

Mọi người vốn sợ hãi từ từ chuyển sang cảm giác buồn bã thông cảm, hóa ra tiếng khóc thê lương kia là khóc cho người thân sắp mất. Đứng trước sự sống chết, sức mạnh con người luôn cực kỳ nhỏ bé.

“Bệnh gì, đã khám bác sĩ chưa?” Ban đầu Chu Cẩm Uyên im lặng, sau đó hỏi.

“Không, ông ấy không chịu đi khám. Cậu không biết đâu, là vì…” Cán bộ thôn dừng lại một chút, sắc mặt chìm vào bóng đêm không thể thấy rõ. Các sinh viên vội vểnh tai lên nghe thử là bệnh nan y gì, chẳng lẽ vì muốn tiết kiệm tiền cho gia đình nên mới không đi khám bác sĩ sao.

Một lát sau, ông chú bí thư thì thầm, “Ông ấy xúc phạm giao tinh.”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Mọi người: “…”

Chu Cẩm Uyên hỏi: “Chú… tin chuyện đó à?”

“Tôi vốn không tin đâu, nhưng người có tuổi trong thôn đều tin hết.” Cán bộ thôn lập tức xua tay, “Bên ngoài thôn có một hồ nước lạnh, bên cạnh dựng một cây cột sắt kéo xích sắt, nghe nói là chỗ thời trước thiên sư từng phong ấn giao tinh. Thời gian lâu dần phong ấn bị nới lỏng, thỉnh thoảng trong thôn có thể nghe thấy tiếng giao tinh kêu.

“Ông lão kia đi đến đó bắt gặp giao tinh, tuổi lớn không chịu nổi, sau khi trở về thì cả người uể oải, không chịu đi khám bác sĩ, đến tối lại nằm mơ thấy giao tinh đòi lấy mạng, lâu dần hấp hối luôn. Bên thôn khác cũng có một bà cốt chuyên đi thu hồn nhưng tháng trước đột nhiên bà ấy ngã núi chết mất, thế là ông lão càng khẳng định mình tới số rồi.”

Các sinh viên nghe xong mà nhíu chặt mày, đây hẳn chỉ là sang chấn sinh bệnh. Còn cái gọi là tiếng giao tinh có thể do tiếng động vật hoang nào đó kêu hoặc tiếng gió thổi qua địa hình đặc biệt. Thế mà ông lão mê tín ấy chỉ vì những nguyên nhân không xác định mà suy sụp sức khỏe. Ý chí tinh thần vốn rất quan trọng, nhưng chính bản thân ông ta lại cảm thấy mình sắp chết, cú sốc cũng làm tổn thương nội tạng nên mới dẫn đến tình trạng này. Hiện tại đã đến giai đoạn hấp hối, chỉ sợ không còn cách gì xoay chuyển nữa rồi.

“Chúng tôi có thể vào trong xem thử không?” Chu Cẩm Uyên hỏi.

“Hả?” Cán bộ thôn ngớ người.

“Người vẫn chưa đi, tôi muốn xem thử mình có cứu được không.” Chu Cẩm Uyên nghiêm mặt nói, “Nếu còn một hơi thở, tôi không thể xem như không thấy được.”

Bí thư chi bộ thôn thật ra không biết nhiều về Chu Cẩm Uyên, ông ta liên hệ thông qua cấp trên nên chỉ biết bọn họ là người của bệnh viện y học cổ truyền. Theo lý thuyết dù là ai cũng không muốn dính líu đến loại chuyện này, đâu có người sốt sắng như bọn họ. Chu Cẩm Uyên nói xong đáy lòng ông ta thoáng không muốn đáp ứng, lỡ xảy ra chuyện gì không may thì chính mình cũng liên lụy theo. Nhưng rồi Chu Cẩm Uyên lại ghé vào tai cán bộ thôn nói mấy câu, ông ta nghe xong gật đầu lia lịa, “Thế thì được.”

Mấy sinh viên đều có phần lo lắng nhưng đồng thời cũng phấn khích, đặc biệt là sau khi nghe thầy tuyên bố chỉ còn một hơi thở sẽ không thể xem như không thấy. Dù sao cả bọn vẫn là người trẻ tuổi, qua vài giây cảm giác phấn khích đã áp đảo —— Biết đâu bọn họ làm nên chuyện thật thì sao.

Chỉ là không biết thầy Chu đã nói gì với ông chú bí thư mà ông ta lại đồng ý nhanh như thế.

……

Bí thư thôn gõ cửa, không bao lâu sau có người bước ra, là một người đàn ông đôi mắt đỏ bừng vì khóc. Bọn họ trao đổi vài câu bằng phương ngữ, người nọ đánh giá các thầy trò một lần rồi cung kính mời mọi người vào nhà.

Bước vào phòng bệnh nhân, bọn họ trông thấy cả đầu và đuôi giường đều đặt giá cắm nến kiểu cũ, một ông lão nằm trên giường thở thoi thóp, bên cạnh là con cháu người nhà ngồi khóc thương rấm rứt.

“Thầy ơi, kia là gì thế ạ?” Có học sinh chỉ vào ngọn nến rồi hỏi Chu Cẩm Uyên.

“… Xem ra tình không ổn thật rồi.” Chu Cẩm Uyên thấp giọng, “Đó là đèn đội đầu và đèn áp chân để chiếu sáng đường đi cho người chết, phải thắp suốt đêm không được tắt.”

Sinh viên nghe vậy run rẩy. Xem ra người nhà bệnh nhân đã cảm thấy ông ấy không thể gắng gượng qua đêm nay, thậm chí chưa đến canh ba đã tắt thở.

“Chú Du, kia là ai vậy?” Một người phụ nữ trung niên lau nước mắt hỏi.

Cán bộ thôn ho khan, “Đây là, gì… gì nhỉ…” Ông ta không nhớ nổi từ ngữ đành nhìn về phía Chu Cẩm Uyên cầu cứu.

Ở thời điểm này đương nhiên học sinh phải đứng ra thông báo tên họ tông môn thì mới có khí thế, nhưng các sinh viên chưa kịp làm gì đã bị Dung Tế Tuyết dùng sức túm lại.

Trong lúc đó thầy Chu cất cao giọng: “Bần đạo họ Chu, tu hành Lôi pháp tại núi Lộc Linh Doanh Châu, bên này là sư đệ và các đạo đồng.”

Các đạo đồng: “…?”

Chu Cẩm Uyên: “Từ thời Tống về sau Lôi pháp hưng thịnh, các lễ cúng trảm giao đều do thần tướng Lôi bộ chấp hành, đạo quán chúng tôi cũng từng trấn áp không ít giao tinh thủy quái. Trên đường đi hái thuốc luyện đan tôi đi ngang qua đây, nghe nói phong ấn giao tinh buông lỏng, kinh động người dân liền ghé vào thăm hỏi.” Nói rồi anh còn lấy cả giấy chứng nhận đạo sĩ của mình ra.

Mọi người trong nhà nhìn nhau, hình như đúng là có nghe cán bộ thôn nói sẽ có người vào núi hái thuốc… Chính là những người này? Cái cậu kia tuy tuổi trẻ nhưng ăn nói rất lưu loát, dù sao họ cũng không có lòng nghi ngờ tuổi tác, người ta hay nói “lão y thiếu bốc”, thầy bói càng trẻ trung khỏe mạnh mới là tốt nhất. Hơn nữa ở phương diện huyền học khó giải thích này không thể lấy tuổi tác ra tính toán, các thiếu niên được thần linh dẫn dắt cũng không hiếm, chủ yếu vẫn phải xem linh lực và bản lĩnh đến đâu thôi.

Quan trọng là Chu Cẩm Uyên còn có chứng nhận đạo sĩ, cho nên không ai buồn nghi vấn tại sao anh không nuôi tóc dài nữa.

Khí thế của Chu Cẩm Uyên là thứ không phải bàn, anh tiến lên sờ cổ tay người bệnh cũng không ai dám cản. Bắt mạch xong, Chu Cẩm Uyên nghiêm túc nói: “Vẫn xoay chuyển được, chỉ là không biết trong phòng này có còn người nào bị trúng tà nữa không?”

Người nhà lập tức khiếp sợ, ông lão nằm trên giường càng cố sức nắm tay Chu Cẩm Uyên, ánh mắt lóe lên như muốn nói gì đó nhưng tiếc là không đủ sức.

“Không sao, tôi biết mà.” Chu Cẩm Uyên vỗ vỗ mu bàn tay ông lão an ủi.

“Có, có, đúng là có!” Người đàn ông vừa mở cửa cho họ hô to, “Là vợ tôi! Sau khi bố tôi trúng tà, bà ấy có chạy ra ngoài hồ mắng hết một buổi trưa, đến khi về nhà cũng thấy trong người bất thường. Mỗi tối vợ tôi luôn cảm thấy có thứ gì đó đè nặng lên ngực, không thể đắp chăn, đến một tờ giấy đặt lên ngực cũng bảo nặng!”

Vì thế nên cả nhà càng thêm tin ông lão bị trúng tà.

Đám sinh viên nghe cũng hơi choáng váng, gì mà nửa thật nửa giả thế này. Nếu không phải biết đến những chiến tích của thầy mình từ xưa thì có lẽ họ đã tin luôn rồi…

“Thế thì đúng rồi, là chị phải không?” Chu Cẩm Uyên chỉ vào một người phụ nữ.

Người nhà kính sợ gật đầu, người phụ nữ càng khóc to hơn: “Đại sư, nhờ thầy cứu giúp cha chồng tôi và tôi với!”

“Đừng khóc, chúng tôi đến đây là vì thế mà.” Chu Cẩm Uyên bình tĩnh nói, quả thực rất có phong phạm đại sư, “Để tôi kê ít thuốc thảo dược cho hai người dùng, sau đó tìm cách gia cố trận pháp phong ấn giao tinh, bệnh nhân sẽ không phải lo lắng gì nữa. Khụ, các đạo đồng, mau lại bắt mạch cho người ta đi.”

Các thầy đồng bà cốt trong thôn hay có thói quen dùng thảo dược chữa bệnh, y và thuật vốn chung nguồn gốc, lại có Chu Cẩm Uyên diễn trước một đoạn, bây giờ người trong nhà nghe anh ra lệnh cũng không thấy có gì vô lý, dù sao đạo sĩ nào cũng có đệ tử cả mà.

Các sinh viên ngoan ngoãn xếp hàng bắt mạch cho bệnh nhân.

Người nằm trên giường tuy đã hấp hối nhưng vẫn còn chút sức lực, có thể cứu vãn. Bọn họ xem xong càng phấn chấn hơn, nhưng rồi nhanh chóng nhớ ra trên người chỉ mang theo một ít thảo dược tùy thân, sợ là không đủ để chữa bệnh.

“Sư đệ,” Chu Cẩm Uyên nhìn Dung Tế Tuyết, “Anh muốn kê thuốc cho ông lão này nhưng trong túi không có đủ, nhờ em dẫn người vào núi hái trong đêm nhé.”

Dung Tế Tuyết gật đầu rồi gọi thêm hai sinh viên. Bọn họ đến vốn là để hái thuốc cho nên đã nhờ bí thư thôn giới thiệu sơ về địa hình cùng các cây thảo dược mọc ở nơi này.

Lúc này bí thư thôn cũng lập tức nói: “Để tôi kêu con trai dẫn đường cho các vị, nó cũng từng theo thầy lang trong thôn học thuốc mấy năm, biết nhìn thảo dược.”

“Được.” Chu Cẩm Uyên lại điểm tên một người khác, “Trương Lôi, đi sắc một liều Huyết phủ trục ứ thang cho chị bên kia.”

Anh vừa đọc tên thuốc ra, các học sinh vội lục tục lấy giấy bút ghi chép.

“Lưu Tuấn, lấy châm ra châm cứu cho bệnh nhân.” Chu Cẩm Uyên lại điểm danh, trước khi thuốc sắc xong phải dùng châm cứu ổn định bệnh tình.

Mọi người đều tràn đầy nhiệt huyết, đây là lần đầu tiên họ được thực hành cấp cứu ngay trên núi, thậm chí thảo dược cũng hái tại chỗ luôn.

Chỉ còn lại một sinh viên cuối cùng, ánh mắt Triệu Băng sáng lòe lòe nhìn Chu Cẩm Uyên chuẩn bị nghe lệnh. Đến người nhà bệnh nhân cũng nhìn vị pháp sư chằm chằm, đặt hết hy vọng vào anh…

Chu Cẩm Uyên hạ giọng: “Triệu Băng, em vẽ giúp thầy một lá bùa Ngũ Lôi trấn giữ căn nhà. Sau đó chúng ta đi trấn giao, tránh để bệnh nhân bị quấy rầy lần nữa.”

Triệu Băng suýt hụt hơi: “Em…?” Cậu ta yếu ớt hỏi: “Thầy, thầy ơi, vẽ bùa Ngũ Lôi như thế nào ạ…”

Chu Cẩm Uyên cả giận: “Ngày thường có nghe giảng đàng hoàng không, đến bùa Ngũ Lôi cũng không biết vẽ! Bộ đầu em làm bằng đất à?”

Triệu Băng: “…”

Bộ dạng nóng nảy của Chu Cẩm Uyên làm Triệu Băng suýt nữa tin rằng môn học này của họ thật sự có tiết dạy vẽ bùa: “Nghiệt đồ, thôi qua châm cứu đi, để Lưu Tuấn ra vẽ!”

Lưu Tuấn lập tức thẳng lưng đáp: “Vâng ạ!”

Sau đó tràn đầy tự tin lôi chu sa làm dược liệu ra, chuẩn bị vẽ bùa.

Người nhà sôi nổi châu đầu ghé tai: Xem ra không phải thầy giỏi nào cũng dạy ra trò tốt, đệ tử bên kia học hành không tới nơi tới chốn, cậu sư huynh bên này trông có vẻ ổn hơn đấy…

Triệu Băng: “…”

Lúc này cậu ta mới bắt đầu thông não rồi tuyệt vọng nghĩ thầm, mẹ nó, tại sao, tại sao mấy người lại diễn thuần thục như vậy hả!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...