Sở Thiên Thư vốn dĩ rất thạo việc nấu nướng những món đồ ăn ở cữ nhạt đến mức vô vị.
Lâm Hy Quang chẳng buồn đụng đũa vào bất cứ món ăn phong vị Cảng Thành nào mà anh mới nghiên cứu, mặc cho anh có dùng lời lẽ hoa mỹ để miêu tả chúng đủ cả sắc hương vị thế nào đi chăng nữa. Cô chỉ múc nửa bát canh cá thanh ngọt và gắp hai miếng sườn non chiên bạc hà — có chỗ còn hơi cháy — rồi thuận tay bỏ vào đĩa của anh.
Sở Thiên Thư nhẹ giọng hỏi: “Không hợp khẩu vị em sao?”
“Chồng à, anh đừng có bắt người ta phải khen ngợi tâng bốc tài nấu nướng của anh nữa.” Lâm Hy Quang nể tình nghĩa vợ chồng nên nói năng giữ lại vài phần thể diện, cô thong thả buông lời: “Dù sao thì em cũng sắp bị anh đầu độc đến mức câm luôn rồi đây.”
Sở Thiên Thư lộ vẻ hối lỗi, ánh đèn tông ấm phủ lên đôi lông mày anh, làm tan chảy vẻ thanh lãnh đầy sắc sảo, khiến anh trông có vẻ phong nhã: “Lát nữa thịt bò nấu rượu vang Pháp của Thước Ứng xong, anh múc cho em một bát. Tuy tay nghề của cậu ấy khó mà lên được bàn đại tiệc, nhưng ít nhất thì cũng nấu chín được.”
Cũng có mặt mà đi chê người khác.
Lâm Hy Quang dường như chẳng hề cảm kích, cô đẩy cái gã ngụy quân tử mặt dày đang nhích lại gần ra xa một chút, đá bay đôi dép bông, dưới tà váy, đầu ngón chân cô lặng lẽ chạm vào ống quần tây đen bao bọc đôi chân dài của anh. Một mặt cô nhẩn nha húp canh cá cho ấm bụng, mặt khác đuôi mắt lại liếc về phía gian bếp mở kia.
Thẩm Thước Ứng đang quay lưng lại. Những món ăn thường ngày vị Giang Nam thì anh không thạo, nhưng thói quen sinh hoạt của anh lại cực kỳ đúng tác phong của giới tinh anh cao cấp, suốt ngày làm bạn với rượu vang và đồ ăn nhanh giản tiện. Động tác của anh rất dứt khoát, anh bỏ chỗ thịt bò đã thái vào nồi để lửa liu riu, rồi cho thêm cà chua hành tây đóng hộp, lá nguyệt quế và các loại gia vị phụ trợ vào.
Lâm Hy Quang quan sát một hồi cái thứ tay nghề bị gọi là “khó lên bàn đại tiệc” kia, chợt nhớ ra: “Phù Doanh đâu rồi?”
Thẩm Thước Ứng cứ mặc kệ món chính của bốn người tối nay đang hầm trên bếp, anh múc một bát canh cá bổ dưỡng do chính tay Sở Thiên Thư nấu một cách rất hiển nhiên. Những ngón tay thon dài giữ vững bát canh, anh chậm rãi bước về phía căn biệt thự sát vách.
Phù Doanh đang đứng ngắm biển.
Cô vốn là người có tâm khí cao, gần đây vì muốn phục chế một món đồ sứ bị sứt mẻ sao cho hoàn hảo không tì vết mà đã bỏ ra không ít công sức, suốt mấy ngày liền chẳng có lấy một giấc ngủ ngon. Ngay từ khi ngồi trên máy bay tư nhân cô đã không nhịn được mà ngủ gà ngủ gật, lúc chợt choàng tỉnh, thấy gương mặt lạnh lùng trực diện của Thẩm Thước Ứng, cô ngẩn người hồi lâu.
Phù Doanh có ấn tượng cực tốt với Sở Thiên Thư, lời nói cử chỉ của anh phù hợp với mọi lời tán tụng từ bên ngoài.
Còn ấn tượng về Thẩm Thước Ứng thì không được tốt cho lắm. Trước khi cưới cô chỉ biết anh là người có quyền có thế, lại sở hữu diện mạo của một quý ông đa tình rất đào hoa; sau khi cưới tiếp xúc rồi mới phát hiện, đối với người mình không thích, anh sẽ vô tình đến mức chẳng nể nang chút nào.
Phù Doanh không muốn chọc vào anh, vừa xuống máy bay đã lẳng lặng tìm một phòng dành cho khách để ngủ bù. Lúc tỉnh dậy, không gian xung quanh tối mờ và tĩnh mịch, cô lần theo ánh sáng của mấy ngọn đèn tường để tìm đến nơi trăng sáng nhất, lặng lẽ ở một mình.
Khi bóng hình cao lớn, thẳng tắp của Thẩm Thước Ứng xuất hiện, cảnh tượng đập vào mắt anh chính là như vậy.
Phù Doanh đã thay một bộ đồ ngủ bằng lụa rộng rãi, vô tình để lộ bờ gáy trắng ngần và đường quai xanh thanh mảnh. Cô tựa vào chiếc bàn gỗ hướng ra biển sâu mà ngẩn ngơ.
Cả thế giới ồn ào với những con sóng lớn dường như đã bị định mệnh nhấn nút tạm dừng vào giây phút này.
Mọi đồ vật xung quanh phai màu với tốc độ cực nhanh cho đến khi mờ mịt không rõ, chỉ có bóng hình mảnh mai tựa như một sự tồn tại còn dịu dàng hơn cả ánh trăng kia là in dấu rõ nét trong tầm mắt anh.
Thẩm Thước Ứng nhìn chăm chú một hồi với vẻ mặt hết sức tùy ý, rồi lại búng tay một cái. Ngay lập tức, hệ thống an ninh thông minh như hiểu thấu tâm ý anh, khiến ánh sáng nơi đây bừng sáng như ban ngày.
Phù Doanh thôi ngẩn ngơ, cô chưa kịp thích nghi nên khẽ chớp mắt rồi quay người lại.
Cô thấy Thẩm Thước Ứng xuất hiện, hai người đối mắt, cô không kìm được mà hít một hơi thật sâu trong tĩnh lặng: “Anh không bận họp hành nữa sao?”
“Bây giờ là bảy giờ tối, họ cũng có nhân quyền cơ bản, cũng phải ăn uống nghỉ ngơi bình thường chứ.” Thẩm Thước Ứng chậm bước tiến lại gần, đặt bát canh xuống cạnh tay cô với lực đạo không nặng không nhẹ. Anh không bảo là đưa cho cô uống, mà vẫn tiếp tục đối diện với ánh mắt của Phù Doanh rồi hỏi: “Trong lòng em, tôi là loại tư bản phong kiến kiểu mới nào à?”
“Hồi chiều số tài liệu anh mang xuống máy bay chất đầy cả bàn trà phòng khách, anh còn bắt thư ký mở cuộc họp khẩn cấp trực tuyến nữa còn gì.”
Phù Doanh vốn đã mặc định rằng anh không thực sự đến đây để nghỉ dưỡng mà là để thay đổi môi trường làm việc. Thấy nét mặt Thẩm Thước Ứng vẫn luôn giữ vẻ lạnh lùng, cô chợt ngồi thẳng dậy nói: “Đừng có trách tôi không nghĩ đến việc đội ngũ tinh anh của anh cần nghỉ ngơi, bát canh cá này là cho tôi đấy à?”
Thẩm Thước Ứng vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc: “Không phải.”
“Thế thì tôi mượn anh vài hớp vậy.” Lời Phù Doanh vừa dứt, đầu ngón tay đã bưng lấy chiếc bát sứ có hoa văn tinh xảo. Trên đó dường như còn vương lại hơi ấm từ ngón tay anh, còn cô thì tự nhiên đưa lên môi, hít hà hương thơm rồi sau khi nếm thử liền khen ngợi: “Ngon thật đấy.”
Thẩm Thước Ứng cười.
Phù Doanh chẳng hiểu sao lại cảm nhận được một tia mỉa mai, cô không nhịn được hỏi: “Anh cười cái gì?”
Thân hình cao lớn, kiêu ngạo của Thẩm Thước Ứng áp sát lại không một lời báo trước, khí thế ép xuống khiến Phù Doanh còn chưa kịp hiểu chuyện gì, theo bản năng định lùi lại nhưng eo đã chạm vào mép bàn, lưng cô gần như ngả ra sau dưới ánh trăng mờ ảo.
Không thể né tránh, Thẩm Thước Ứng cúi nhìn, nốt ruồi đỏ cứ gặp cô là hiện rõ.
Dù đã bắt thóp được động tác nhỏ của Phù Doanh, anh vẫn không lùi lại. Anh trưng ra gương mặt lạnh lùng, ghé sát tai cô rồi tặng cô sáu chữ: “Cười em mũi dài ra rồi.”
Phù Doanh thầm nghĩ, đây là đang mỉa mai cô không biết thế nào là chân thành đây mà. Cô lại nghĩ tiếp, bát canh cá này có chỗ nào không ngon đâu, chẳng qua là hơi nhạt tí thôi.
Giây tiếp theo, Thẩm Thước Ứng thu hồi khí thế, trở lại khoảng cách bình thường của một đôi vợ chồng liên hôn gia tộc, cứ như thể nếu không cẩn thận mà chạm vào anh thêm một cái thôi là anh sẽ nhảy xuống biển ngay vậy. Giọng điệu của anh lại càng lãnh đạm không chút cảm xúc: “Đã thích uống thế thì đừng để thừa giọt nào.”
Không gian yên tĩnh trong giây lát.
Phù Doanh đột nhiên không muốn uống lắm nữa, cũng gián tiếp thừa nhận tối nay mình không phải là một người chân thành cho lắm. Ngón tay cô rất dài, da lại trắng, cô như làm lễ nghi mà bưng bát canh cá sắp nguội đưa tới bên môi người chồng mới cưới, đôi mắt cong cong: “Vợ chồng có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, anh cũng nếm thử vị này xem?”
Thẩm Thước Ứng đút hai tay vào túi quần tây đen, không có ý định nhận lấy.
Phù Doanh kiên nhẫn đợi một hồi vẫn không thấy anh có động tĩnh gì, sau đó cô cũng lĩnh ngộ được vài phần, bèn nói: “Tôi quên mất, anh kiêng khem nhiều thứ, chắc là không thích ăn mấy món có mùi tanh của cá.”
Cô đặt bát canh cá xuống đúng vị trí mà Thẩm Thước Ứng đã đặt lúc nãy, như thể ứng nghiệm với lời anh nói lúc trước: không phải cho cô, cũng chẳng biết là cho ai…
Có lẽ là cho đại dương, cho ánh trăng, cho tất cả những sinh linh sống động trên hòn đảo tư nhân này.
—
Lâm Hy Quang uống hết nửa bát canh cá kia, vị giác của cô đã quen với mùi vị này nên cũng không thấy khó uống lắm. Dù là ngồi trên sofa, cô cũng phải giữ tư thế lười nhác dựa vào lồng ngực vững chãi đầy cảm giác an toàn của Sở Thiên Thư. Trong lòng cô chính là chiếc máy tính xách tay dùng để làm việc, cô tập trung mở các thư điện tử công việc.
Sở Thiên Thư chẳng có việc gì chính đáng để làm, anh cứ cúi đầu nhìn chằm chằm vào góc nghiêng xinh đẹp của cô.
Cho đến khi thịt bò của Thẩm Thước Ứng sắp hầm xong, mới thấy hai người bọn họ người trước người sau xuất hiện từ biệt thự bên cạnh.
Sở Thiên Thư ngước mắt, lờ đi gã em họ, anh nở nụ cười hiền hòa với Phù Doanh — người đã thay bộ đồ ngủ bằng chiếc váy dài và đang chậm bước theo sau. Anh giống như một người anh trai rộng lượng và đầy lòng bác ái trong gia đình: “Em đổi múi giờ thấy thế nào rồi? Cơ thể có chỗ nào không thoải mái thì đừng ngại, cứ nói với chị dâu em bất cứ lúc nào, ở đây có bố trí sẵn đội ngũ y tế chuyên nghiệp rồi.”
Phù Doanh không hề biết rằng trước khi cưới, Sở Thiên Thư chính là dùng cái bộ dạng tiến lui có chừng có mực này để dỗ dành Lâm Hy Quang.
Cô cảm nhận được thiện ý phát ra từ người đàn ông thiên chi kiêu tử này, sau đó thản nhiên nói: “Cũng ổn ạ, chỉ là hơi thiếu ngủ một chút thôi.”
Sở Thiên Thư rất tán thưởng sự chân thành của Phù Doanh khi cô không cố tình hùa theo hay chịu đựng để làm vừa lòng người khác. Cô và Lâm Hy Quang rất hợp tính và cũng nói chuyện được với nhau, tuy cô không hiểu những thuật ngữ cổ phiếu thâm sâu trên thương trường của đám người đầy tham vọng kia, nhưng cô lại có thể tĩnh tâm được.
Bữa tối này tuy không thể gọi là quá thịnh soạn nhưng không khí lại hòa hợp đến lạ lùng.
Dần dần, Lâm Hy Quang và Phù Doanh ngồi cùng một chỗ. Cô vốn là người kén ăn nên cứ gắp những món không thích vào bát của Sở Thiên Thư, rồi ghé tai nói với Phù Doanh: “Trước nửa đêm trên đảo sẽ có pháo hoa đấy, nếu em mệt thì chị bảo anh Thiên Thư đừng đốt nữa.”
Phù Doanh chậm rãi nhai thịt bò, thịt được hầm rất thơm, cô mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng: “Em mà đã ngủ thì dù ngoài cửa sổ có sấm sét em cũng không tỉnh đâu, đừng vì em mà làm hỏng nhã hứng của mọi người.”
Thẩm Thước Ứng ngồi bên cạnh suốt cả quá trình, anh không tham gia vào câu chuyện, nét mặt vẫn chẳng có gì khác lạ như mọi khi.
Ngược lại, Sở Thiên Thư có thể hòa nhập hoàn hảo vào chủ đề của họ. Trước tiên anh cử chỉ tao nhã rót nước chanh vào những chiếc ly trống trên bàn, rồi buông lời trêu chọc vài câu: “Pháo hoa còn nổ to hơn tiếng sấm nhiều. Anh vẫn nhớ hồi nhỏ Thước Ứng sợ nhất hai thứ này, cứ nghe thấy là lại ôm gối sang gõ cửa phòng anh.”
Thẩm Thước Ứng: “…”
Sở Thiên Thư như thể đã bị làm phiền suốt bao nhiêu năm, nay cuối cùng cũng tóm được cơ hội trời ban để mách lẻo với Phù Doanh, bỗng anh nhớ ra chuyện gì đó: “À đúng rồi, nếu tối nay cậu ấy có thấy sợ thì em nhất định đừng có mở cửa nhé.”
Bất kể phản ứng của Phù Doanh ra sao.
Thì Lâm Hy Quang đã trực tiếp dùng mũi giày cao gót đá mạnh vào chân anh một cái ở dưới gầm bàn.
Sở Thiên Thư thản nhiên chịu đựng.
Ngược lại, Thẩm Thước Ứng ngước mắt nhìn cô với cảm xúc rất bình tĩnh.
Đá nhầm đối tượng mất rồi. Sau khi Lâm Hy Quang nhận ra điều đó thì cũng chẳng thấy ngại ngùng, cô giơ tay cầm cốc nước nhấp một ngụm nhỏ, nhân lúc không khí chưa kịp nguội lạnh, cô thong thả trả lời thay Phù Doanh: “Tối nay không có tiếng sấm sét đâu.”
Sở Thiên Thư cười với cô: “Chưa chắc đâu.”
Lâm Hy Quang vẫn luôn bị giấu kín, cô không biết rằng anh ngay đến cả việc dùng công nghệ cao để dẫn dụ cá heo hồng xuất hiện trên mặt biển còn làm được, thì việc muốn tạo ra một cơn mưa đêm bất chợt trên hòn đảo tư nhân này cũng chỉ là một ý nghĩ là có thể thành hiện thực ngay.
Tiểu Nhượng — vốn đang làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh hiền lành — nay lại có đất dụng võ rồi.
Bữa tối kết thúc.
Bốn người di chuyển đến phòng khách sáng sủa với bốn mặt kính để xem phim lãng mạn của Pháp. Bên ngoài sân cỏ rộng mênh mông bát ngát, Lâm Hy Quang bỗng nghe thấy tiếng mưa, cô ngạc nhiên quay đầu lại, ban đầu thấy vài giọt nước trong suốt rơi xuống, ngay sau đó tựa như cả dải ngân hà trút xuống vậy.
“Tình yêu anh dành cho em thế gian vạn vật chẳng thể ngăn cản, điều đó là không cần bàn cãi—”
Lời thoại ẩn nhẫn mà thâm tình của nam chính trong phim đè lên tiếng mưa bên ngoài, nương theo âm thanh mà truyền rõ mồn một vào tâm khảm Lâm Hy Quang.
Cô theo bản năng nhìn sang Sở Thiên Thư ở bên cạnh. Những vệt sáng tối như nước biển lấp lánh phủ lên người anh, khiến gương mặt anh trông càng đẹp hơn, chỗ nào cũng đẹp vô cùng.
“Đồng Đồng nhìn kìa.” Sở Thiên Thư không kìm được mà nhếch môi: “Chắc chắn là ông trời cũng bị tình yêu chân thành của chúng ta làm cho cảm động rồi đấy.”
Tiếp đó, anh không chỉ mượn lời thoại của nam chính trong phim để tỏ tình một cách vừa ẩn ý vừa trực diện với Lâm Hy Quang, mà còn bắt chước hành động của họ. Bàn tay với những khớp xương rõ rệt của anh nắm lấy tay cô, anh cúi đầu trân trọng hôn lên đó.
Ngoài cửa sổ sát đất, mưa đã ngớt hơn một chút, thay vào đó là pháo hoa rực rỡ bừng sáng cả bầu trời, ngay lập tức thắp sáng cả một đêm khuya giữa thế giới tăm tối.
Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Hy Quang phản chiếu tất cả những điều đó, trong lòng cô trào dâng một cảm xúc cảm động không thốt nên lời. Cô biết rõ tất cả những điều này đều do Sở Thiên Thư âm thầm lên kế hoạch từ trước. Tính kế trăm phương ngàn kế suy cho cùng cũng chẳng nằm ngoài một chữ “tình”, tất cả là để dành cho cô, để lại những dấu ấn tốt đẹp trong chuyến nghỉ dưỡng vốn tưởng chừng rất bình thường này.
Thẩm Thước Ứng ngồi trên chiếc sofa bên trái đã chẳng buồn nhìn cái điệu bộ cứ gặp Lâm Hy Quang là không giấu nổi vẻ mê muội của gã ngụy quân tử Sở Thiên Thư nữa.
Ánh mắt anh chuyển dịch, tình cờ đối mắt với Phù Doanh. Anh khá thích thú khi phát hiện ra cô vậy mà không hề né tránh ánh nhìn của mình.
Khi tiếng pháo hoa ngày càng rầm rộ, Phù Doanh dời mắt đi vài giây, cô cúi người đưa tay tìm món tráng miệng tinh tế trên bàn trà cẩm thạch, rồi lại nhìn về phía anh, dịu dàng hỏi anh có muốn ăn một chút không.
Thẩm Thước Ứng hỏi cô: “Tại sao tôi phải ăn cái này?”
Phù Doanh dường như đã quen với bộ dạng tư bản vạn ác này của anh, hở một tí là lại đặt câu hỏi, hai người ở bên nhau chẳng khác nào cấp trên cấp dưới chỉ có quan hệ lợi ích chứ không có tình cảm. Cô dùng sự chân thành để trả lời: “Tại vì món bò sốt vang đỏ hơi bị nhừ quá, tôi sợ anh bị đói bụng.”
Thẩm Thước Ứng bị một câu quan tâm chu đáo của cô làm cho nghẹn lời, im lặng hồi lâu mới bảo: “Tại Sở Thiên Thư không trông chừng lửa đấy.”
Phù Doanh không nói gì nữa, lặng lẽ thu lại sự chân thành, khẽ nhấm nháp miếng bánh ngọt vị vải.
Khí thế của Thẩm Thước Ứng lại có phần lấn lướt: “Trong các món bữa tối, món nào là dở nhất?”
Phù Doanh nghĩ kỹ lại những món ăn trông thì thịnh soạn nhưng thực tế đều rất khó nuốt trên bàn tối nay. Thực sự nếu muốn phân định thắng thua thì cần phải có năng khiếu thẩm định ẩm thực cực cao.
Trước đó cô vừa lặng lẽ chậm rãi ăn, vừa chân thành khâm phục ba người còn lại đang ngồi ở đây từ tận đáy lòng.
Sở Thiên Thư đúng là chủ nhân của Giang Nam, đối xử bình đẳng với mọi người, món ăn có hương vị khó nuốt như vậy mà anh cũng chẳng buông lời trách cứ người đầu bếp tối nay lấy một câu.
Lâm Hy Quang trông có vẻ kén chọn chê bai thức ăn nhưng món nào ăn được là cô đều ăn sạch, mặc dù diện mạo cực kỳ lạnh lùng quyến rũ nhưng cô chẳng hề có chút kiêu căng nào của một người đầy tham vọng.
Chỉ có Thẩm Thước Ứng là ăn ít nhất, và cũng hiếm khi không nổi cáu.
Phù Doanh không tránh khỏi có chút áp lực tâm lý. Bây giờ Thẩm Thước Ứng còn ép hỏi cô, cô không muốn nói thật ra món nào dở để làm liên lụy đến người đầu bếp vô tội tối nay. Cô ra vẻ như chợt phát hiện mình vừa gây họa, ngập ngừng một lát, l**m đi vị ngọt nơi đầu môi rồi mới nói: “Món nào cũng ngon đến mức bất phân thắng bại, nhất là món cua hầm tía tô, là ngon nhất.”
“Cũng chẳng thấy em ăn nhiều.” Thẩm Thước Ứng thản nhiên nói.
Phù Doanh cũng học theo giọng điệu của anh: “Tôi luyện được chút bản lĩnh nhịn đói, không nhất thiết cứ phải ăn nhiều thì mới là thích.”
Lâm Hy Quang bỗng nhiên bật cười thành tiếng. Cô đã rất bất lịch sự khi nghe lén đôi vợ chồng mới cưới này thì thầm một hồi, vừa định xen vào để giúp đỡ Phù Doanh một tay thì đã bị Sở Thiên Thư bế bổng lên với sức mạnh đáng kinh ngạc. Lúc này anh vậy mà lại công khai đứng về phía em họ mình, thong thả buông lời: “Chúng tôi đi ngủ đây, hai người cứ tự nhiên.”
Lâm Hy Quang: “…”
Bộ phim đã chiếu đến đoạn cuối, chẳng biết đã dừng hẳn tự bao giờ. Bên ngoài trời đêm pháo hoa rực rỡ và tiếng mưa vẫn tiếp diễn.
Dù là vậy, khi ở riêng một phòng với Thẩm Thước Ứng, Phù Doanh vẫn cảm thấy áp lực tâm lý. Cô cố dùng một chủ đề không liên quan đến hiện tại để phân tán tư tưởng: “Tối nay anh không còn cuộc họp nào cần mở nữa sao?”
Thẩm Thước Ứng ngồi trên sofa không hề nhúc nhích, giống hệt như một bức tượng hoàn mỹ không tìm thấy bất cứ điểm yếu nào. Vì ngồi gần cửa sổ sát đất trong suốt nên dễ gây ra ảo giác thị giác, bóng lưng anh như chìm vào tiếng mưa ngày một dày đặc. Vài giây sau, giọng nói chẳng chút tình người vang lên: “Nếu tôi không có cuộc họp nào cần mở, tối nay em muốn ở bên tôi sao?”
Không ngờ anh lại hỏi vậy, tiếng thở kìm nén của Phù Doanh trở nên mờ nhạt trong không gian này. Cô đưa ra lời giải thích: “Tôi chỉ sợ làm lỡ thời gian quý báu của anh thôi.”
Thẩm Thước Ứng không hề cảm kích, anh đứng dậy rồi cúi xuống áp sát, bất chợt hôn cô.
Ngay đến cả hôn người ta cũng cao ngạo như vậy.
Toàn thân Phù Doanh đột nhiên bị bao trùm bởi cảm giác áp bức vốn còn chưa mấy quen thuộc này, trái tim đập một cách không tự nhiên. Trong lúc thẫn thờ vì mất tập trung, cô đã bị Thẩm Thước Ứng bế ngang lên.
Mặc dù hơi thở của anh rất nặng nề nhưng giọng nói lại vô cùng bình ổn: “Tôi có một cuộc họp cần mở, chỉ có thể dành cho em bốn mươi phút thôi.”
Bất kể anh dành cho bao nhiêu phút, Phù Doanh cũng không thực sự muốn lắm.
Mà cô cũng có chút khó nói. Vì lòng xấu hổ nên cô không thể bàn luận vấn đề này với người bên cạnh, càng không biết một vài hành vi của Thẩm Thước Ứng có được gọi là bình thường hay không?
Anh khá thích dùng một ngón tay đưa vào trong lúc đang làm giữa chừng.
Phù Doanh đã nhịn trong lòng rất lâu rồi. Khi không thể cưỡng lại nghĩa vụ hợp pháp giữa vợ chồng và được bế về phòng, nhân lúc Thẩm Thước Ứng chưa vội vã hành sự mà còn bật một bản nhạc cổ điển thanh nhã, cô cuối cùng cũng nghiến răng hỏi thật khẽ, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
“Ma sát quá mạnh sẽ khiến lớp vật liệu bảo vệ mỏng ở bề mặt bị yếu đi.” Thẩm Thước Ứng đưa ra lời giải thích khoa học đầy đủ lý do, anh còn thuận tay tắt đèn, khiến thế giới của Phù Doanh đột ngột chìm vào bóng tối. Cô chỉ có thể dựa vào thính giác để phân biệt giọng nói của anh lúc xa lúc gần: “Tôi dùng ngón tay kiểm tra một chút xem có bị rách không.”
Bất chợt, tiếng áo sơ mi rơi xuống sàn nhà và tiếng xé bao bì liên tục vang lên.
Còn to hơn cả tiếng mưa dông.
…
…
Nơi góc tường phòng ngủ có đặt một cây đàn dương cầm màu đen tuyền.
Sau khi thân hình cao lớn, đĩnh đạc của Sở Thiên Thư đẩy cửa bước vào, ánh mắt anh quét qua rồi bỗng nảy ra ý định nhất thời, bế Lâm Hy Quang đặt lên đó.
Cô ngồi đó, chiếc váy dài màu xanh bằng lụa tựa như ánh trăng trải dài theo thân đàn. Cổ áo đã lỏng lẻo mở rộng một nửa, để lộ bờ vai và cổ trắng ngần thon dài. Cô trông thật cao quý, nhưng dường như cũng ngon lành hơn cả những món tráng miệng tinh tế ngoài phòng khách.
Chỉ cần Sở Thiên Thư đưa tay ra là có thể xé toạc lớp giấy gói lộng lẫy để thưởng thức bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu.
Anh là người trọng tình điệu, không thèm nôn nóng mà làm hỏng bầu không khí thế giới hai người trong kỳ trăng mật.
Sau đó, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ nhấn nhẹ lên phím đàn, anh chậm rãi mỉm cười: “Anh đàn cho em nghe một bản nhạc ngủ ngon nhé?”
