Đêm Không Ngủ - Vi Nhị Trúc

Chương 41



Nửa giờ trôi qua, tiếng nước chảy trong phòng tắm ngừng hẳn, nhưng sau đó lại là một sự im lặng kéo dài thêm ba mươi phút nữa. Chung Vân Kính ngồi bên ngoài, đôi mắt không rời khỏi đồng hồ. Ở quán bar, cô không thể quan sát Nam Chi mọi lúc. Nam Chi uống rượu không hề đỏ mặt, tửu lượng lại khá ổn nên cô khó lòng đoán được nàng đã uống bao nhiêu.

Cô đứng dậy gõ cửa phòng tắm nhưng không nhận được lời đáp. Sau ba lần gõ, cô dứt khoát đẩy mạnh cửa bước vào.

Trong bồn tắm lớn, Nam Chi nằm im lìm, một cánh tay buông thõng ra mép bồn. Nàng ngủ say đến mức không một tiếng động, lớp bọt xà phòng phủ kín cơ thể, chỉ để lộ bờ vai và chiếc cổ thon dài ướt át. Hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian. Chung Vân Kính định nắm lấy tay nàng, nhưng làn da trơn trượt khiến cánh tay ấy tuột khỏi lòng bàn tay cô.

Nam Chi khẽ nhíu mày, đôi má ửng hồng vì hơi nóng nhưng vẫn không tỉnh giấc. Chung Vân Kính luồn tay qua lớp bọt, áp lòng bàn tay vào tấm lưng trần của nàng rồi bế thốc nàng ra khỏi bồn tắm. Chị dùng khăn tắm bao bọc lấy cơ thể nàng. Lúc này Nam Chi mới hé mắt, lầm bầm: "Chị Vân Kính..."

Bốn mắt nhìn nhau, Nam Chi lập tức tỉnh táo hẳn. Nàng nhận ra mình vừa lỡ lời gọi tên thân mật, liền vội vàng né tránh vòng tay của người phụ nữ trước mặt. Chung Vân Kính buông tay. Nam Chi cảm thấy người mình vẫn còn dính nhớp bọt xà phòng chưa rửa sạch: "Em ngủ quên sao?"

Chung Vân Kính gật đầu: "Tắm cho xong rồi đi ngủ sớm đi, không phải lúc nào chị cũng vào kịp lúc thế này đâu."

"Chắc gì đã có lần sau." Nam Chi nhìn bóng lưng cô rời đi mà lầm bầm vài câu, rồi vội vàng đứng dưới vòi hoa sen xả sạch người.

Bước ra ngoài, nàng định lấy quần áo cũ của mình thì thấy chúng đã biến mất, chỉ còn tiếng máy giặt đang hoạt động.

"Sáng mai em mặc đại rồi về nhà luôn cũng được, chị không cần giúp em giặt đâu."

Chung Vân Kính đang ngồi xử lý công việc trên sofa, ngước mắt nhìn nàng: "Quần áo toàn mùi rượu, em không sợ mẹ phát hiện sao?"

"Dạ thôi, vậy cảm ơn chị." Nam Chi không về phòng ngủ ngay. Chung Vân Kính đã giúp giặt đồ, nếu nàng bỏ mặc cô tự phơi thì thật ngại. Nàng quyết định ngồi lại phòng khách chờ máy giặt xong.

Bộ đồ ngủ màu đen bằng lụa satin khoác trên người rất thoải mái. Nam Chi ngồi thu mình trong góc, loay hoay với chiếc điện thoại cũ vừa được sửa. Nàng tự nhủ phải rút kinh nghiệm, tuần sau mang điện thoại lên trường phải sao lưu hết vào máy tính cho chắc chắn.

Nàng nhắn tin hỏi thăm Trần Tư Thụy nhưng người trả lời lại là Từ Tư Kiều. Biết đàn chị đã được chăm sóc ổn thỏa, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Thấy hộp kẹo hoa quả quen thuộc trên bàn, Nam Chi lấy một viên bỏ vào miệng. Vẫn vị đó, nhưng nàng lại cảm thấy nó không còn ngon như trước. Thực ra nàng vốn chẳng thích kẹo, có lẽ hộp kẹo trước đó ngọt là vì do Chung Vân Kính tặng. Giờ đây khi quan hệ đã rạn nứt, lớp kính lọc ngọt ngào đó cũng tan biến theo.

"Em có thể hỏi chị chuyện này được không?" Nam Chi không chịu nổi sự im lặng ngột ngạt này.

"Chuyện gì?" Chung Vân Kính ra hiệu cho nàng nói.

"Chị Kiều Kiều và học tỷ Trần Tư Thụy của em trước đây thân nhau lắm sao?"

"Chị cũng không rõ, hình như là thanh mai trúc mã, quen nhau từ nhỏ." Chung Vân Kính quan sát biểu cảm của nàng, "Sao tự nhiên lại tò mò chuyện đó?"

"Không có gì, chỉ là em thấy..." Nam Chi định nói rồi lại thôi. Nàng thấy chuyện của hai người họ rất giống mình, chỉ có điều Chung Vân Kính và nàng liều lĩnh hơn nhiều, chuyện gì cũng dám làm.

"Thấy thế nào?" Chung Vân Kính hỏi tới cùng.

"Thấy chị Kiều Kiều đối xử với học tỷ tốt thật đấy." Nam Chi bắt đầu nói bóng gió, "Ở trường, học tỷ cứ khen chị Kiều Kiều mãi, bảo là chị hàng xóm chẳng bao giờ nổi nóng với chị ấy."

Ý tứ mỉa mai quá rõ ràng, nhưng Chung Vân Kính không vạch trần. Cô gập máy tính, mang ra một bình rượu vang nóng.

"Sắp đi ngủ rồi mà chị còn uống rượu sao?"

Số lần Nam Chi uống rượu ở đây không nhiều, nhưng mỗi lần đều là khúc dạo đầu cho những chuyện thân mật. Hành động này của Chung Vân Kính khiến nàng không khỏi nghĩ ngợi.

"Rượu vang nóng giúp dễ ngủ thôi." Chung Vân Kính nâng ly về phía nàng, "Dạo này chị ngủ không tốt lắm."

"Em không uống đâu." Nam Chi tựa lưng vào tường phòng ngủ, giữ khoảng cách khá xa với phía sofa của Chung Vân Kính. Khoảng cách này khiến nàng thấy an toàn, không bị rối loạn tâm trí.

Chung Vân Kính lại rất thong dong, cô vắt chéo chân, hờ hững hỏi: "Vào học rồi có nhiều bài vở không?"

"Cũng bình thường ạ, nhẹ nhàng hơn hồi cấp ba nhiều." Nam Chi cúi đầu nhìn điện thoại, ngón tay mân mê màn hình. Thỉnh thoảng nàng lén nhìn lên, thấy người phụ nữ kia đang ngả người ra sau với tư thế lười biếng, còn mình thì lại đầy căng thẳng.

"Muốn qua đây ngồi không?" Chung Vân Kính mời gọi.

Nam Chi lắc đầu ngay lập tức: "Lát nữa phơi đồ xong em đi ngủ luôn."

"Cuối tuần em muốn về nhà hay đi đâu cứ gọi chị, chị đưa đón em." Chung Vân Kính dùng đầu ngón tay miết nhẹ vết rượu trên vành ly, "Chẳng phải trước đây chúng ta đã nói thế sao?"

"Chị nghĩ là nói xong rồi nhưng em thì chưa." Nam Chi đáp cứng cỏi, rồi lại dịu giọng giải thích, "Giờ giao thông thuận tiện lắm, em đi chơi cũng đi với bạn bè mà."

"Ừ, là chị lo hão rồi." Chung Vân Kính ngước mắt, giọng nói nhẹ bẫng, "Chỉ là chị không ngại nếu em làm phiền chị đâu. Nửa tháng qua là đủ để chị hiểu ra nhiều điều."

Câu chuyện bắt đầu chạm đến vùng ký ức mà Nam Chi muốn né tránh, nàng l**m môi, im lặng.

"Trước đây đối với em, chị quả thật không có đạo đức." Giọng Chung Vân Kính rất bình thản, "Giờ em muốn chị làm gì để bù đắp cũng được."

"Rốt cuộc chị muốn nói gì?" Nam Chi bắt đầu hoảng loạn, "Chị bảo em đến đây không chỉ để trả điện thoại đúng không?"

"Chỉ là đưa điện thoại thôi, không có ý gì khác." Chung Vân Kính nhếch môi, "Trước đây dụ dỗ em dây dưa với chị là lỗi của chị."

Nam Chi hoàn toàn không hiểu Chung Vân Kính đang định giở trò gì. Rõ ràng trước đây chính nàng là người chủ động phơi bày tâm can, giờ người phụ nữ này lại đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình. Nàng không thể nhìn thấu chị.

"Giờ nói những điều này thì có ích gì?" Nam Chi bị cuốn theo cảm xúc của chị, chân mày nhíu chặt, "Cứ coi như lúc đó em nhỏ người non dạ không hiểu chuyện đi, chuyện cũ đừng nhắc lại nữa."

Chung Vân Kính khẽ thở dài, rót thêm một ly rượu rồi uống cạn quá nửa: "Hy vọng sau khi nói chuyện rõ ràng với em đêm nay, chị có thể ngủ ngon."

Nam Chi lập tức liên tưởng: Lẽ nào nửa tháng qua Chung Vân Kính không ngủ được vì cảm thấy tội lỗi với nàng sao? Đêm nay cô nói xong thì ngủ ngon, còn đến lượt nàng mất ngủ. Nam Chi bước nhanh tới bàn trà, tự rót cho mình một ly rồi uống sạch trong một hơi.

Chung Vân Kính mỉm cười: "Chẳng phải nói không uống sao?"

"Em cần thứ gì đó để dễ ngủ." Nam Chi ngồi xuống đầu kia của sofa, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

Sau vài phút im lặng, Nam Chi quay sang nói: "Chị đừng nghĩ nhiều, em không sao cả. Thay vì ngồi đây sám hối với em, thời gian đó đủ để chị tìm một cô gái mới rồi đấy. Nếu chị bận rộn với những mối quan hệ mới, chị sẽ chẳng còn tâm trí để quan tâm xem em đã vượt qua chuyện cũ hay chưa đâu."

"Trong mắt em, chị là hạng người tùy tiện vậy sao?" Chung Vân Kính day trán, có vẻ đau đầu, "Để thỏa mãn h*m m**n có rất nhiều cách, cách em nói là nhàm chán nhất đấy."

"Ai thèm quản chị thỏa mãn thế nào..." Nam Chi hoàn toàn bị mất phương hướng trong cuộc đối thoại này. Nàng cứ bị cuốn theo mạch suy nghĩ của đối phương, đến mức lời mình nói ra cũng không kịp qua não.

Chung Vân Kính đá văng đôi dép, co chân lên sofa, vùi mặt vào lòng bàn tay vẻ bất lực. Nam Chi chưa bao giờ thấy cô tiều tụy như thế, nàng cắn môi, muốn an ủi nhưng không biết phải làm sao.

"Em không có ý đó." Giọng điệu oán trách biến mất, thay vào đó là sự luống cuống, "Em chỉ muốn nói là mọi chuyện kết thúc rồi, chị đừng để trong lòng nữa."

So với việc tiếp tục dây dưa, Nam Chi càng không muốn thấy Chung Vân Kính phải lao tâm khổ tứ vì chuyện này. Bởi thực chất không phải Chung Vân Kính chủ động trêu chọc nàng, mà chính nàng đã hết lần này đến lần khác thử thách giới hạn của cô.

"Danh tiếng của chị trong mắt em thảm hại thế này, xem ra lỗ nặng rồi." Chung Vân Kính nửa nằm nửa ngồi lười nhác trên sofa, dây áo ngủ trượt khỏi vai, trông cô lúc này toát ra một vẻ mong manh đến lạ.

Tim Nam Chi thắt lại. Nàng ngỡ mình nhìn thấy ánh nước trong mắt cô, vội cầm lấy tờ khăn giấy định lau cho cô thì lại bị cô nắm chặt lấy cổ tay. Ánh mắt Chung Vân Kính lạnh nhạt: "Không cần đâu."

"Chị định để lương tâm em bị cắn rứt đến chết đêm nay đúng không?" Nam Chi giận dỗi gắt lên, "Biết thế em chẳng thèm đến đây! Cái điện thoại đó cũng chẳng có gì quan trọng để giữ lại cả!"

Chẳng qua cũng chỉ là vài tấm hình chụp chung thôi mà.

"Được rồi, em không cần chị đưa đón, không cho chị xin lỗi, giờ ngay cả việc chị sửa điện thoại giúp em cũng là sai sao?"

"Em không có ý đó!" Nam Chi uất ức. Rõ ràng nàng không nghĩ vậy, sao qua miệng cô mọi chuyện lại trở nên sai lệch thế này?

"Bỏ đi, chị đi ngủ đây." Chung Vân Kính bỏ cuộc, không buồn nói nữa. Điều này khiến Nam Chi càng thêm cuống cuồng.

Nàng chộp lấy cánh tay cô, từ phía sau ôm chặt lấy cô.

"Vậy giờ em chủ động một lần, coi như chúng ta hòa nhau!" Nam Chi nghiến răng, "Sau này chị không được nhắc lại chuyện cũ nữa!"

Khóe môi Chung Vân Kính nhếch lên một nụ cười kín đáo rồi biến mất ngay khi cô quay người lại. Cô đau khổ nói: "Nam Chi, em nghĩ làm thêm một lần nữa là có thể xóa sạch quá khứ sao? Đây là kiểu thanh toán nợ nần gì vậy?"

"Vậy chị còn muốn thế nào nữa..." Nam Chi hoàn toàn bất lực. An ủi rồi, hiến thân rồi, cái gì cần làm nàng cũng đã làm, nhưng Chung Vân Kính vẫn tỏ vẻ khó xử.

Tình cũ chưa dứt, dây dưa không ngừng, quả là khó đoạn tuyệt. Nam Chi cảm thấy mình như lún sâu vào vũng lầy, càng vùng vẫy càng bị kéo xuống thấp.

"Hôn chị đi." Chung Vân Kính lên tiếng.

Nam Chi không chút do dự, kiễng chân áp môi mình vào môi cô. Chung Vân Kính siết chặt eo nàng, kéo khoảng cách lại gần hơn. Làn da ấm nóng áp sát, họ lại một lần nữa giành giật hơi thở của nhau.

Một lúc sau, Chung Vân Kính ôm nhẹ nàng, thì thầm vào tai: "Suốt nửa tháng qua, chị đã chờ đợi tin nhắn của em không biết bao nhiêu lần, nhưng chẳng có gì cả..."

Sắc mặt Nam Chi thay đổi, nỗi chua xót lập tức dâng trào như sóng dữ. Người phụ nữ này quá giỏi việc dùng tình cảm để thao túng lòng người. Chỉ vài câu nói đã đánh sập bức tường thành mà nàng dày công xây dựng.

Chung Vân Kính vừa quyến rũ vừa tàn nhẫn, Nam Chi dù bị cô làm cho tổn thương nhưng lại mê luyến cảm giác này. Nàng không hiểu mình bị làm sao, đầu óc mụ mị như người say. Rõ ràng ly rượu vang đó để giúp dễ ngủ, nhưng lúc này nàng lại tỉnh táo đến lạ lùng.

Bộ đồ ngủ vứt ngổn ngang trên sàn, Nam Chi tựa lưng vào sofa, đôi mắt ướt đẫm nhìn người phụ nữ trước mặt: "Chị..."

Chung Vân Kính khẽ v**t v* vòng eo thon nhỏ, để lại những dấu tay ửng hồng trên làn da trắng ngần. Khóe môi Nam Chi vương vệt nước sau nụ hôn sâu, toát lên vẻ đẹp đầy mê loạn. Nàng hơi nghiêng đầu, tầm mắt vô tình rơi vào chai rượu vang đỏ mờ ảo trên bàn.

Dòng chữ nước ngoài trên nhãn chai trông rất quen. Dù không hiểu nghĩa nhưng nàng nhớ rõ mình đã từng uống nó. Trước đây, mỗi khi thân mật, họ đều dùng loại rượu mạnh này để trợ hứng. Trong chớp mắt, hàng loạt chi tiết hiện lên trong đầu Nam Chi. Nàng bắt đầu nghi ngờ sự hối lỗi quá mức của Chung Vân Kính và sự phát triển kỳ lạ của đêm nay.

Nam Chi cố với tay lấy chai rượu để nhìn cho rõ. Lòng bàn tay ấm áp của cô vẫn đang bao phủ lấy nàng, đôi mắt đỏ hoe của nàng không nhìn rõ cảnh vật xung quanh. Đôi tay không còn chút sức lực, ngón tay nàng quờ quạng trúng chai rượu, khiến nó đổ nhào xuống bàn.

Chung Vân Kính chẳng mảy may bận tâm, cô lật người Nam Chi lại. Nam Chi nằm sấp xuống, tấm lưng cong lên, những giọt nước mắt uất ức rơi xuống khi nàng nhìn rõ dòng chữ trên nhãn chai.

Đúng là rượu mạnh trợ hứng. Chung Vân Kính là đồ lừa đảo!!

Nam Chi chống tay vào sofa định đứng dậy nhưng Chung Vân Kính đã đè chặt cổ nàng, dùng đầu gối khống chế đôi chân không cho nàng chạy thoát: "Nam Chi, em không biết là con gái ra ngoài phải có lòng cảnh giác sao?"

Nam Chi vùng vẫy kịch liệt: "Chung Vân Kính! Đồ lừa đảo! Đồ khốn! Em sẽ không bao giờ tin chị nữa!"

"Tiết kiệm sức lực đi." Chung Vân Kính vỗ nhẹ vào mông nàng một cái, "Đêm nay vẫn còn dài lắm."

Tác giả có lời muốn nói:

Chị Chung chỉ dùng chút mưu hèn kế mọn thôi mà, Nam Chi tội nghiệp quá đi thôi ~~

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...