Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần

Chương 1



Chương 1 - Khai màn

Tất cả bối cảnh quốc gia trong truyện đều là giả tưởng.

Nước Mỹ, biển Thái Bình Dương, quần đảo Hawaii.

Cơn mưa bão vừa quét qua, để lại bầu không khí ẩm ướt đến mức như có thể vắt ra nước.

Mùa thu hoạch đang diễn ra sôi nổi, những cây dứa đã được lấy quả bị máy móc nhổ bật gốc, để lộ ra vùng đất đỏ au bạt ngàn.

Nữ thần núi lửa Kalinu đã ban tặng cho hòn đảo này lớp đất đai màu mỡ vô cùng. Theo lời người xưa, chỉ cần cắm một đôi đũa xuống đất, nó cũng có thể đâm chồi.

Từ đời này sang đời khác, người dân nơi đây đã trồng mía, dứa và cà phê trên mảnh đất này. Còn làn nước biển trong xanh cùng bãi cát mịn màng lại thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ về.

Giữa cánh đồng rộng lớn, một chàng trai trẻ lái chiếc xe bán tải cũ, áo sơ mi vải lanh trắng ngà, hướng về phía hải cảng xa xa.

Tay áo anh được xắn đến khuỷu, cánh tay gầy nhưng rắn rỏi tựa vào cửa sổ xe. Làn gió ẩm thổi qua, làm mái tóc đen mềm mại dính lên vầng trán cao.

Mặt trời cuối cùng cũng ló rạng sau tầng mây, những tia nắng mỏng manh xuyên qua lớp sương mờ sau cơn mưa. Ánh sáng vàng nhạt phủ lên đường nét góc cạnh của chàng trai, khiến hàng mi dài của anh cũng như được dát một lớp bụi vàng.

Chiếc xe dừng lại trước một quán bar nhộn nhịp ven thị trấn.

Tiếng sóng biển hòa lẫn với tiếng cười đùa của du khách vọng ra từ bãi biển phía sau quán. Một nhạc công lang thang đang gảy khúc nhạc vui tươi trên cây đàn ukulele dưới mái hiên. Gió biển đưa theo hương thơm ngọt ngào của rượu dứa và cà phê.

Chàng trai đẩy cửa bước vào, chuông gió trên đầu khẽ vang lên leng keng.

"Jay!"

Bà chủ quán đang bận rộn sau quầy bar liền niềm nở gọi tên anh:

"Tôi đoán ngay là cậu sắp đến rồi! Đây, đồ cậu đặt đây. Tôi còn thêm một phần sandwich thịt xông khói mới ra lò, thử xem nhé!"

Bà đặt hộp đồ ăn đã đóng gói sẵn lên quầy.

"Bà đúng thật là vừa xinh đẹp vừa hào phóng, bà Gilra ạ."

Lý Kiệt nở nụ cười đầy mê hoặc.

"Tôi luôn cho rằng bà là người phụ nữ đẹp nhất hòn đảo này! Bao giờ thì bà chịu bỏ ông Gilra để trốn theo tôi đây?"

"Ôi chao, my sweetie!"

Bà Gilra, người phụ nữ cao khoảng 1m6, nặng gần 150 pound, làn da nâu đồng khỏe khoắn, vui vẻ ném cho Lý Kiệt một ánh mắt đưa tình rồi đưa thêm cho anh một tách cà phê.

"Bảo sao dứa ở trang trại của cậu lại là ngọt nhất đảo! Tôi nghe nói năm nay cậu được mùa lắm hả?"

"Nhờ phúc của bà cả."

Lý Kiệt nhấp một ngụm cà phê rồi nói tiếp:

"Sản lượng cà phê cũng không tệ như tôi tưởng. Cả Rod, quản đốc của tôi, cũng phải ngạc nhiên."

"Tôi biết ngay mà!"

Bà Gilra cười rạng rỡ.

"Lúc cậu mua lại trang trại của ông Anuba, ai cũng nghĩ cậu sẽ không trụ được lâu. Dân thành phố như cậu, nhìn qua là biết nổi hứng nhất thời, chắc chắn chịu không nổi khổ cực của nghề nông. Nhưng khi tôi nhìn đôi tay của cậu, Jay, tôi biết cậu là người có thể chịu được gian khổ!"

Chàng trai gốc Hoa trước mặt bà có khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú, dáng người cao gầy, cân đối, và đặc biệt là đôi tay thon dài, xương khớp rõ ràng, lòng bàn tay và đầu ngón tay đều chai sần bởi lao động.

"Nữ thần Kalinu phù hộ bà và tâm hồn nhân hậu của bà."

Lý Kiệt giơ cốc cà phê lên, uống cạn một hơi.

"Lứa lợn tôi nuôi sắp đến ngày xuất chuồng rồi. Khi nào bếp nhà tôi sửa xong, tôi sẽ mang cho bà một miếng sườn nướng kiểu quê tôi."

Xách theo túi đồ ăn lớn, Lý Kiệt chào vài người quen trong quán rồi rời đi.

Vài cô gái mặc bikini, làn da rám nắng màu mật ong, vừa cười đùa vừa bước vào quán. Nhìn thấy họ, Lý Kiệt nhanh nhẹn lùi sang một bên nhường đường.

Các cô gái nhìn theo bóng lưng chàng trai tuấn tú rời đi, rồi tụm lại rúc rích bàn tán.

"Anh ta chính là người mua lại trang trại của ông Anuba sao?"

Một người đàn ông bản địa, đang ngồi ở góc quầy bar nhâm nhi ly rượu, quay sang hỏi bà Gilra.

"Đúng vậy."

Bà Gilra gật đầu.

"Cậu ta trả giá rất hậu hĩnh, giúp ông Anuba trả hết nợ ngân hàng."

"Là người của Liên bang Á Tinh à?"

"Không, là người Mỹ. Nghe nói trước đây làm kế toán ở New City, bị vị hôn thê bỏ rơi nên dọn đến hòn đảo này mua trang trại. Chuyện xảy ra từ năm ngoái rồi. Tôi thật không hiểu nổi vị hôn thê đó nghĩ gì nữa? Jay là một chàng trai vô cùng đáng yêu! Tôi còn định giới thiệu cháu gái mình cho cậu ấy nữa kìa..."

Rời khỏi quán bar nhà Gilra, Lý Kiệt lại lái xe đến cửa hàng vật liệu xây dựng trong thị trấn.

Nhà bếp của Lý Kiệt đã bị cháy rụi mấy ngày trước do chập điện. Để tiết kiệm chi phí, anh quyết định tự mình xây lại. Chuyến vào thị trấn lần này, ngoài việc mua thức ăn cho hai ngày tới, anh còn cần bổ sung một ít vật liệu xây dựng.

Dân cư ở Hawaii có đến 35% là người gốc Á, những thanh niên như Lý Kiệt có thể bắt gặp ở khắp nơi.

Anh không quá nổi bật về chiều cao, dáng người hơi gầy, ăn mặc giản dị. Dù khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú, anh lại có thói quen cúi đầu, tránh chạm mắt với người khác.

Một chàng trai như vậy đi giữa khu chợ đông đúc chẳng thu hút được bao nhiêu sự chú ý.

Thế nhưng, khi đang chuyển vật liệu lên xe, Lý Kiệt bỗng khựng lại, ánh mắt cảnh giác quét nhanh về phía xa.

Đây là khu vực nhộn nhịp nhất trong thị trấn, xe cộ đông đúc, khách du lịch và tiểu thương chen chúc hai bên vỉa hè. Tìm ra một ánh mắt không rõ ràng giữa biển người này chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Có lẽ lại là ảo giác thôi, giống như rất nhiều lần trước trong suốt một năm qua.

Lý Kiệt thu hồi ánh mắt, lên xe rời đi.

Hơn một tiếng sau, anh trở về trang trại nằm ở phía tây hòn đảo.

Ngôi nhà gỗ được xây ngay dưới một vách đá ven biển, xung quanh là những rặng cọ và vườn chuối rậm rạp. Sau nhà có một con đường nhỏ dẫn lên vách đá, nơi có một ngọn hải đăng trắng muốt.

Chiếc xe vừa dừng lại, hai chú chó một Labrador một lông xù màu xám trắng liền vẫy đuôi chạy đến đón anh.

Trên hiên nhà rộng rãi, một chú mèo mướp lông cam, thân hình thon gọn nhưng mặt tròn xoe, uể oải vươn người trên bậc thềm, cái đuôi vẽ một đường cong mềm mại trong không trung.

"Maka, Igu, Dixie..."

Lý Kiệt gọi tên đám thú cưng của mình. Dixie liền dùng cái đầu to của nó cọ cọ vào ống quần chủ nhân.

Căn nhà gỗ rộng rãi, đơn sơ, nội thất vẫn giữ nguyên nét đặc trưng của người bản địa nhưng được bổ sung thêm một số đồ dùng và trang trí theo phong cách Liên bang Á Tinh.

Trên tủ gỗ và tường nhà treo đầy những bức ảnh du lịch của Lý Kiệt, ghi lại hành trình của anh qua nhiều vùng đất khác nhau.

Bất kể ai bước vào cũng sẽ cảm nhận được rằng chủ nhân của ngôi nhà này là một người yêu đời và có ý định định cư lâu dài tại đây.

Trời dần tối, bầu trời xám xanh dần hòa lẫn vào mặt biển, ngọn hải đăng trên vách đá bắt đầu tỏa sáng.

Sau bữa tối, Lý Kiệt bê một bát sữa chua rưới sốt hoa hồng ra hiên sau, vừa nhấm nháp vừa tận hưởng làn gió biển mát rượi.

Chú mèo cam Dixie vờn theo những con bướm đêm dưới ánh đèn bãi cỏ, còn hai chú chó Maka và Igu thì nằm sát chân anh, gặm nhấm que đồ chơi.

Ngoài xa, vài chiếc thuyền đánh cá đang theo ánh đèn của hải đăng trở về cảng, những đốm sáng nhỏ trôi lơ lửng trên mặt biển tựa như những vì sao sa xuống nhân gian.

Gió biển gào thét, những tán cây bên hiên nhà xào xạc như thể có một cơn mưa bất tận đang rơi.

Trong âm thanh quen thuộc ấy, Lý Kiệt khẽ khàng nhắm mắt lại.

Từ trong nhà, tiếng bản tin quốc tế vang vọng:

"...Tổng thống Mỹ Lewis một lần nữa kêu gọi chính phủ Xilo đạt được thỏa thuận ngừng bắn với Bang Tân..."

"...Diễn đàn Tài chính Đông Á lần thứ X được tổ chức tại Đông Đô, Liên bang Á Tinh..."

"...Tòa án Tối cao Suman sẽ mở phiên tòa xét xử vụ kh*ng b* 'đường Trường Lâm' vào ngày 17 tháng này. Các nghi phạm có khả năng đối mặt với mức án cao nhất..."

"...Hôm qua, quân đội Suman đã tổ chức lễ tưởng niệm những nạn nhân trong vụ kh*ng b* 'đường Trường Lâm' một năm trước. Buổi lễ được chủ trì bởi chỉ huy Đoàn Một của Quân đội Nhân dân, Thượng tá Bùi—"

_"Gâu—" Maka đột nhiên sủa lớn.

Lý Kiệt mở mắt.

Có một cái bóng đen nhỏ chạy vụt qua bãi cỏ trước nhà và chui tọt vào bụi cây. Hẳn là một con vật nhỏ ra ngoài kiếm ăn ban đêm.

Anh vỗ về Maka.

Bản tin trong nhà đã kết thúc, trên TV chuyển sang dự báo thời tiết:

"...Cơn bão 'Hoa Hồng' dự kiến sẽ đổ bộ vào quần đảo Hawaii vào ngày 14, sức gió mạnh nhất có thể đạt cấp 8. Người dân địa phương hãy chuẩn bị sẵn sàng để ứng phó..."

Lý Kiệt đứng dậy, vươn vai dưới làn gió biển.

Chiếc áo sơ mi khẽ nhấc lên theo động tác, để lộ vòng eo thon gọn và dẻo dai, làn da trong ánh đêm mờ ảo tựa như viên ngọc trai sáng mịn.

Hạ cánh tay xuống, anh lại liếc về phía lùm cây nơi con vật nhỏ vừa biến mất, rồi xoay người bước vào nhà.

Ngày mai, anh phải đi kiểm tra trang trại, gặp một đại lý cà phê và còn phải sửa chữa nhà bếp. Lý Kiệt quyết định tối nay sẽ đi ngủ sớm.

Ngủ được khoảng bốn, năm tiếng, Lý Kiệt bỗng nhiên tỉnh dậy.

Anh không lập tức mở mắt, thậm chí còn cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, trầm thấp như khi đang ngủ say.

Quá yên tĩnh!

Gió biển vẫn thổi, sóng vỗ ào ạt dưới vách đá. Nhưng Lý Kiệt không nghe thấy tiếng thở đều đặn của Dixie – chú mèo đáng lẽ phải đang ngủ trong ổ.

Có thể nó đã lẻn ra ngoài, anh ngủ say nên không nghe thấy, chuyện này không phải hiếm gặp.

Nhưng tối nay, Lý Kiệt cảm thấy có gì đó không ổn.

Ánh đèn từ ngọn hải đăng chiếu qua mái nhà theo nhịp điệu đều đặn. Dù đã kéo rèm, trong phòng vẫn lúc sáng lúc tối theo từng nhịp xoay của ánh sáng.

Nhân cơ hội đó, Lý Kiệt thận trọng đưa tay tìm khẩu súng giấu dưới gối.

Có thứ gì đó vô hình trong căn phòng đã thay đổi.

Chính lúc này!

Lý Kiệt bật dậy, giơ súng nhắm thẳng vào góc phòng nơi ánh sáng không thể chạm tới. Nhưng đối phương nhanh hơn anh một bước, chộp lấy cổ tay anh, vặn mạnh sang một bên.

Pằng—

Viên đạn rời nòng, cắm thẳng xuống sàn nhà.

Bên ngoài không có tiếng chó sủa.

Mặc kệ cơn đau nhói ở cổ tay, Lý Kiệt thuận thế lao tới, dùng cả thân người đâm mạnh vào đối phương, ép hắn đập mạnh vào tủ gỗ.

Rầm— Đồ vật trên tủ rơi xuống đất lăn lóc.

Nhân lúc kẻ kia nới lỏng thế kìm, Lý Kiệt không hề ham chiến, anh không chút do dự mà xoay người bỏ chạy.

Điện chắc chắn đã bị tên trộm cắt, cả căn phòng chìm trong bóng tối. Dựa vào trí nhớ về cách bài trí trong nhà, anh dùng hết sức lao thẳng ra ngoài. Nhưng ngay khi vừa bước ra khỏi cửa phòng, chân anh vấp phải thứ gì đó và ngã nhào xuống đất.

Đối phương đã chuẩn bị từ trước, đặt sẵn một chiếc ghế chắn ngang cửa phòng ngủ!

Cơn gió mạnh bất ngờ ập tới từ phía sau, một bóng đen to lớn lao ra tấn công.

Lý Kiệt nhanh chóng lăn một vòng dưới đất để né tránh, nhưng kẻ địch cũng linh hoạt không kém. Chỉ trong tích tắc, hắn đã chộp lấy mắt cá chân của anh.

Bàn tay đó rắn chắc như gọng kìm. Không thể giằng ra, Lý Kiệt dứt khoát xoay người, bật dậy, lao thẳng vào kẻ địch.

Bàn tay đang giữ chặt cổ chân anh buộc phải buông ra, gã đàn ông giơ tay lên đỡ lấy cú đấm của Lý Kiệt. Trong căn phòng tối đen như mực, hai người nhanh chóng giao đấu. Tiếng nắm đấm va chạm chan chát vang lên không ngừng, thoáng chốc đã qua hơn chục chiêu.

Giữa trận chiến dữ dội, bàn ghế bị xô đổ, đồ đạc rơi vỡ tan tành dưới đất.

Ánh đèn từ ngọn hải đăng một lần nữa quét qua bầu trời. Phòng khách không kéo rèm bị rọi sáng trong giây lát, làm lộ ra hai bóng người đang giao chiến trong phòng.

Tên đột nhập mặc đồ đen cao lớn hơn Lý Kiệt, động tác có phần chậm hơn nhưng sức mạnh cơ bắp lại vượt trội hơn hẳn.

Rầm!

Gã đàn ông vung một cú quật vai đầy uy lực, ném Lý Kiệt đập mạnh xuống bàn trà.

Lực va đập dữ dội làm chiếc bàn gỗ lập tức vỡ vụn!

Sau lưng đau nhói, Lý Kiệt ngay lập tức vươn tay chộp lấy một chiếc bình sứ trên sàn, đập mạnh vào đầu đối thủ.

Tên đàn ông phát ra một tiếng rên, buột miệng chửi thề rồi túm lấy anh kéo lên.

Ngay khoảnh khắc ấy, thân hình tưởng chừng thanh mảnh của Lý Kiệt lại bùng phát ra một sức mạnh đáng kinh ngạc. Như một cây cung căng hết cỡ, anh bật mạnh người thoát khỏi gọng kìm của đối thủ.

Anh đạp chân lên đùi gã đàn ông, mượn lực xoay người nhảy lên lưng hắn, lập tức khóa chặt cổ đối phương bằng một đòn khoá siết cổ từ phía sau.

Cả hai ngã nhào xuống giữa căn phòng hỗn độn. Cơ bắp trên cánh tay của Lý Kiệt đang quấn quanh cổ người đàn ông căng cứng từng chút một.

Đột nhiên, ánh đèn bật sáng, soi rõ cảnh tượng hỗn loạn trong phòng, cũng làm lộ ra vài bóng đen khác đang ẩn nấp trong góc nhà trước mắt Lý Kiệt.

Kẻ đứng gần họ nhất đang xách trên tay thứ gì đó—

Chính là chú mèo Dixie mất tích!

Con mèo nhỏ ngoan ngoãn bị xách lơ lửng bằng lớp da gáy, cơ thể gầy gò mềm nhũn, thả lỏng như một sợi dây.

Tên đàn ông cầm mèo trong tay—

Đang kề một con dao ngay sát cổ Dixie!

Dixie đờ đẫn nhìn, cái đuôi vô tội khẽ vẫy.

"F**k!" Lý Kiệt buông tay.

Ngay giây tiếp theo, người đàn ông xoay người, mạnh mẽ đè anh xuống sàn, như một con sói cuối cùng cũng bắt được con mồi mà nó hằng mong ngóng.

Trận giằng co ngắn ngủi nhưng dữ dội khiến cả hai đều thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm.

Người đàn ông vừa xuất hiện trên bản tin quốc tế vài giờ trước, hôm qua còn chủ trì lễ tưởng niệm tại Suman, lúc này đang đứng ngược sáng, cúi xuống nhìn thanh niên bị mình ghìm chặt dưới thân.

Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua gương mặt có chút khác biệt với ký ức nhưng lại quen thuộc đến lạ. Cứ như muốn lột da xẻ thịt đối phương ra xem bên trong rốt cuộc là gì.

"Tôi nên gọi anh là gì đây?" Người đàn ông bóp cằm thanh niên, giọng trầm thấp. "Lý Kiệt, Văn Thư Ngọc, hay là... Indigo?"

Thanh niên hít sâu vài hơi, nhanh chóng điều chỉnh nét mặt.

Cơ bắp căng cứng đến cực hạn dần thả lỏng, ánh mắt sắc bén và ngạo nghễ cũng tan biến trong chớp mắt, thay vào đó là vẻ ngoan ngoãn mà người đàn ông này vốn quen thuộc.

Anh ngước nhìn người phía trên, nở một nụ cười thành thạo, vừa thân thiết vừa có chút nịnh nọt.

"Cậu Thần."

Giống hệt như nhiều năm về trước, mỗi khi gặp người này.

Bàn tay đang nắm cằm anh của Bùi Tương Thần siết chặt hơn vì tức giận, đầu ngón tay lập tức để lại vệt đỏ trên làn da trắng mịn.

Hắn cúi xuống, lúc nói chuyện, môi hắn gần như chạm vào chóp mũi lấm tấm mồ hôi của anh:

"Nhớ tôi không?"

"Nhớ!" Thanh niên lập tức đáp, không ngập ngừng dù chỉ một giây. "Nhớ ngài muốn chết!"

Bùi Tương Thần hạ thấp giọng, ghé sát tai anh, từng chữ nặng nề:

"Lời của anh, nửa chữ tôi cũng không tin."

Hàng mi thanh niên khẽ run lên.

Người đàn ông không chút biểu cảm đứng dậy, thô bạo kéo anh lên, lôi về phòng ngủ.

Cánh cửa bị đóng sầm lại, ngăn cách ánh sáng bên ngoài.

Dưới ánh sáng lờ mờ, chàng thanh niên giẫm phải đống đồ đạc vương vãi trên sàn, loạng choạng một chút, rồi ngay lập tức bị người đàn ông ấn xuống giường.

Ánh sáng từ ngọn hải đăng quét qua, bóng vai rộng của người đàn ông che khuất phần lớn ánh sáng, khiến khuôn mặt hắn trở nên mờ mịt, chỉ còn lại đôi mắt ngập tràn hận ý phát ra ánh sáng lạnh lẽo trong màn đêm.

Chàng trai dưới thân hắn lại hoàn toàn buông xuôi phản kháng, giống hệt con mèo nhỏ đang bị xách lên cổ mà cũng chẳng buồn giãy dụa.

Gã đàn ông bóp chặt cổ chàng trai, trầm giọng hỏi: "Anh rốt cuộc tên là gì?"

"Trương Gia Minh." Chàng trai trả lời.

Bàn tay kẹp chặt cổ anh lập tức siết chặt hơn.

"Vương Quốc Đống!" Thanh niên vội đổi giọng.

Sức mạnh nơi những ngón tay càng gia tăng.

Chàng trai bấu lấy cổ tay đối phương, cố gắng nở một nụ cười lấy lòng: "Cậu Thần, ngài muốn gọi tôi là gì... thì tôi chính là cái tên đó..."

Như thể đã đọc đúng câu thần chú, gọng kìm nơi cổ bỗng chốc nới lỏng.

Gã đàn ông nhìn chằm chằm chàng trai dưới thân, ánh mắt phức tạp chẳng khác nào một nhà toán học gặp phải phương trình không tài giải được.

Chàng trai còn định nói thêm vài câu để xoa dịu tình hình, nhưng gã đàn ông đã bất ngờ cúi xuống, hơi thở nóng rực phả thẳng lên mặt anh.

Thay vì gọi đó là một nụ hôn, có lẽ "cắn xé" sẽ chính xác hơn.

Môi lưỡi đau nhức, chiếc răng nanh sắc bén của gã đàn ông không chút nương tay, cắn rách bờ môi dưới của anh, vị tanh của máu tức thì lan tràn trong khoang miệng cả hai.

Tiếng vải vóc bị xé rách vang lên rõ ràng trong bóng tối, cơn đau từ những vết cắn dữ dội lan dọc theo cổ, vương vấn trên xương quai xanh và hõm vai.

Chàng trai có cảm giác bản thân sắp bị người đàn ông này xé nát thành từng mảnh rồi nuốt trọn vào bụng.

Mà điều anh có thể làm, chỉ là cố gắng thả lỏng, không phản kháng, để tránh bị trấn áp một cách điên cuồng hơn nữa.

"Cậu... cậu Thần." Thanh niên khó nhọc lên tiếng, "Ngài lặn lội đường xa thế này... chắc mệt lắm... để tôi pha trà cho ngài... Ưm—"

Cổ bị cắn mạnh, chắc chắn đã rách da.

Gã đàn ông l**m miệng vết thương, cảm nhận cơ thể chàng trai khẽ run rẩy. Bất kể là vì kích động hay sợ hãi, điều đó đều khiến hắn rất hài lòng.

"Đau không?" Bùi Tương Thần hỏi.

"Đau." Chàng trai thành thật trả lời.

Bùi Tương Thần ghì chặt lấy anh, lột đi mảnh vải cuối cùng trên người.

Ánh sáng từ ngọn hải đăng lướt qua một lần nữa, gương mặt lấm tấm mồ hôi của chàng trai dần trở nên bình tĩnh và điềm nhiên.

Hắn cúi xuống hôn, nụ hôn vẫn nặng nề và chiếm đoạt, nhưng lần này không dùng răng nữa.

Chàng trai ngoan ngoãn hé môi, nhắm mắt lại, siết chặt ga giường giữa cơn đau nhói đang dâng trào.

"Đau không?" Bùi Tương Thần hỏi lại một lần nữa, hơi thở của hắn trở nên gấp gáp hơn.

"Đau." Giọng chàng trai run rẩy đáp.

Bùi Tương Thần cười mãn nguyện, rồi hung bạo tiến về phía trước như một cơn bão.

Ánh sáng hải đăng lặng lẽ quét ngang, trong phòng như có dã thú đang xé nát con mồi vừa săn được.

"Nhớ kỹ, Thư Ngọc." Bùi Tương Thần thì thầm bên tai, "Nỗi đau anh cảm nhận bây giờ... còn không bằng một phần vạn của tôi trong suốt những năm qua!"

Văn Thư Ngọc nhắm chặt mắt, nhãn cầu run rẩy dữ dội dưới mí mắt.

Bàn tay đang bấu chặt ga giường bị cưỡng ép bẻ ra, đan vào năm ngón tay mạnh mẽ của gã đàn ông, rồi bị ghìm chặt xuống nệm.

Bên ngoài, những tán cây chao đảo dữ dội dưới cơn gió biển, tiếng xào xạc như một trận mưa dai dẳng suốt bao năm qua.

Từ hòn đảo ở Bắc Thái Bình Dương, cơn mưa ấy rơi mãi xuống một quốc đảo phía nam xích đạo thuộc Nam Thái Bình Dương, rơi xuống một tòa trang viên nguy nga, lộng lẫy mà đầy uy nghiêm.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...