Mặt trời lặn tựa như vàng tan chảy treo lơ lửng trên mặt biển. Những cô gái cài hoa đỏ bên tóc mai, mặc váy cỏ đang nhảy điệu hula trên bãi cát.
Nghe nói mỗi động tác của điệu múa này đều mang hàm ý riêng, Indigo từng nghe bà Gila giải thích qua.
Cánh tay uyển chuyển như sóng lượn, biểu thị gió nổi lên, sóng biển tràn về.
Sóng biển mang đến một người, đó là người thương của tôi... Người ấy có đôi mắt sáng và gương mặt xinh đẹp. Tôi yêu người ấy lắm, và người ấy cũng yêu tôi...
"Anh tìm em là muốn hỏi chuyện về Từ Tông Minh đúng không?" Bùi Tương Thần chợt lên tiếng, cắt ngang dòng suy tư của Indigo.
Indigo gật đầu: "Hồi đó cứu tôi, thủ tướng Từ cũng góp sức không ít. Hơn nữa chính phủ mới của Cống Lâm và Á Tinh vừa thiết lập quan hệ ngoại giao, anh ta là bạn của Á Tinh."
"Tình hình Từ Tông Minh không khả quan lắm, nhưng vẫn còn sống." Bùi Tương Thần nói, "Dạo trước Cục An ninh Cống Lâm thông qua một chiến dịch bí mật ở hải ngoại đã bắt được con trai cả của Thượng Dận Lễ, cũng là Thái tử tiền nhiệm của Cống Lâm. Hắn bị thương trong quá trình vây bắt, khả năng cao là tàn phế suốt đời. Vụ ám sát Từ Tông Minh lần này chính là để uy h**p chính phủ Cống Lâm thả người..."
Nhận ra sự do dự của hắn, Indigo gặng hỏi: "Sao thế?"
Bùi Tương Thần thản nhiên đáp: "Tay súng bắn tỉa đến từ Long Côn."
Ra là vậy.
"Nói chính xác hơn thì là do Long Côn chiêu mộ cho Thượng Dận Lễ." Hắn châm chọc, "Long Côn và Thượng Dận Lễ đúng là có duyên thật. Vốn dĩ Thượng Dận Lễ vừa thất thế là Long Côn đã lập tức cắt đứt quan hệ với gã. Nhưng khi Thượng Dận Lễ đầu quân cho quân phản loạn Mali, gã lại làm đồng minh với Long Côn lần nữa. Em suýt chút nữa là ship cặp này rồi đấy!"
Indigo: "...Khẩu vị của cậu mặn thật đấy."
"Đúng là thế thật." Bùi Tương Thần nhăn mặt chê bai, "Hai kẻ đó cộng lại chắc cũng trăm tuổi rồi. Coi như là tình yêu tuổi xế chiều đi..."
"Làm ơn đừng khiến tôi phải tưởng tượng ra cái cảnh đó nữa, cảm ơn!" Indigo day trán.
Bùi Tương Thần lúc này mới mãn nguyện ngậm miệng lại.
Indigo vội vàng đổi chủ đề, hỏi: "Cậu học sửa đường ống từ bao giờ thế?"
Bùi Tương Thần cười trừ: "Không phải là kể khổ với anh đâu... nhưng có một khoảng thời gian dài em ngủ không ngon, một ngày chỉ chợp mắt được bốn năm tiếng. Thế là em dứt khoát đi học vài kỹ năng. Ví dụ như sửa xe, hàn điện, gò hàn... Mấy kỹ năng anh ghi trong lý lịch, em đều đi học hết."
"Thế đã học được hết chưa?" Indigo hỏi.
"..." Bùi Tương Thần nói, "Nếu được thế thì em đã bảo là 'em thạo hết rồi', cảm ơn anh nhé!"
Indigo hoàn thành chỉ tiêu "mỗi ngày chọc vào nỗi đau của Bùi Tương Thần một lần", cảm thấy rất vui vẻ.
Dù mấy hôm nay bị xỉa xói đã quen, Bùi Tương Thần vẫn hơi thắc mắc: "Rốt cuộc là anh muốn làm em nản lòng thoái chí, hay bản tính anh vốn... thích mỉa mai người khác như vậy?"
"Ý cậu là 'độc mồm' chứ gì?" Indigo nghiêm túc tự kiểm điểm một giây, "Bệnh nghề nghiệp đấy. Làm cái nghề này áp lực thực ra rất lớn, phải học cách tự thả lỏng bản thân. Đợi sau này cậu gặp đồng nghiệp của tôi, sẽ thấy cái miệng của tôi còn hiền chán."
"Ồ?" Bùi Tương Thần lập tức mỉm cười, "Anh định đưa em đi gặp đồng nghiệp của anh à?"
Indigo lập tức im bặt.
Bùi Tương Thần lại hỏi: "Thế châm chọc em xong, anh thấy dễ chịu hơn chưa?"
"Tất nhiên!"
"Thế thì tốt." Bùi Tương Thần gật đầu đầy sảng khoái, "Anh vui là được."
Thế mà cũng chịu nhịn luôn sao?
Indigo không kìm được nghi ngờ thằng nhóc này có phải đang âm thầm ghi sổ nợ không, để sau này tính sổ từng món một với mình.
"Làm gì mà nhìn em bằng ánh mắt đó." Bùi Tương Thần cười, "Tục ngữ có câu 'Happy wife, happy life'. Chỉ cần bà xã vui vẻ thì cuộc sống thế nào cũng ổn cả."
"Nhưng tôi không phải vợ cậu." Indigo thì thầm.
"Trong lòng em thì đúng là thế." Bùi Tương Thần nói, "Anh nhận thỏi vàng cầu hôn của em rồi, thì chính là vợ em rồi..."
Indigo "ha" một tiếng, nụ cười toát lên vẻ lạnh lẽo: "Cái thứ đồ đồng mạ vàng vớ vẩn đấy, cũng chỉ có cậu mới mặt dày đem đi cầu hôn được thôi!"
"Đồng á?" Bùi Tương Thần như bị ai gõ một gậy sau gáy, "Không phải vàng ròng à?"
Indigo thuận tay mở hộc chứa đồ nhỏ dưới ghế lái, mò ra một vật, ném cho Bùi Tương Thần.
"Tự mình xem đi."
Bề mặt lệnh bài màu vàng có vết mòn rõ rệt, lớp mạ vàng ở bốn góc đều đã bị mài đi, lộ ra cốt đồng màu sẫm hơn.
Thực ra nói đi cũng phải nói lại, loại lệnh bài này đa phần đều là chất liệu đồng mạ vàng.
Năm đó Bùi Tương Thần tự mình hiểu lầm, lại còn ra vẻ trịnh trọng quỳ gối dâng lên bằng hai tay, khiến Indigo cũng theo đó mà mừng hụt một phen dở khóc dở cười.
Bùi Tương Thần nâng tấm lệnh bài, cúi gằm mặt hồi lâu không nói gì.
Indigo còn tưởng người này đang tự kiểm điểm sâu sắc, không ngờ lại nghe giọng hắn thâm tình, tràn đầy vẻ cảm động nói: "Hóa ra anh vẫn luôn mang nó bên mình..."
Indigo suýt chút nữa đạp nhầm chân ga thành chân thắng, lái xe lao thẳng xuống biển.
Khi quay lại nông trại, mặt trời đã xuống núi.
Hòn đảo dường như chìm vào trong lòng biển xanh thẫm, những cánh chim trắng chao lượn trên đỉnh núi tựa như một đàn cá đang bơi.
Hai người đàn ông leo lên tháp nước, một người xách đèn chiếu sáng, một người phụ trách sửa van nước.
Sau khi mặt trời lặn, gió biển mạnh dần lên, thổi vào da thịt mát lạnh.
Bùi Tương Thần vừa làm việc vừa nói: "Em không phải loại người keo kiệt với vợ đâu. Ngoài cái nông trại kia ra, thực ra em đã mua căn hộ mới đứng tên anh, còn mở cả tài khoản chung cho anh nữa. Ai mà ngờ anh chỉ mang theo mỗi cái lệnh bài chẳng đáng tiền nhất rồi bỏ đi chứ."
"Nông trại với căn hộ là bất động sản, tôi mang đi kiểu gì?" Indigo cảm thấy người đàn ông này đúng là thiếu nơ ron não.
"Sao em biết được anh định bỏ trốn?" Bùi Tương Thần hỏi ngược lại, "Trong nhà có bao nhiêu đồng hồ trị giá cả triệu một cái, cũng chẳng thấy anh mang theo."
"Tôi chỉ hoàn thành nhiệm vụ rồi về nhà, chứ có phải đòi ly hôn tranh giành gia sản đâu!"
"Cũng chẳng cần phải tranh." Bùi Tương Thần nói, "Em đã nói từ sớm rồi, toàn bộ gia sản của em đều là của anh. Từ lúc xác định anh còn sống, em đã lập một bản di chúc mới. Tất cả tài sản sau khi em nằm xuống đều thuộc về anh. Anh có thể đổi hết tiền của em thành vàng thỏi, ngày ngày ôm lấy mà tưởng nhớ em."
"Cậu cũng bi quan về tuổi thọ của mình quá đấy" Indigo dở khóc dở cười, "Cậu không nghĩ tới khả năng tôi sẽ tìm một cậu trai trẻ đẹp nào đó để cùng tiêu tiền của cậu à?"
Tay đang vặn van của Bùi Tương Thần trượt đi, nước phụt một tiếng, b*n r* xối xả từ chỗ khớp nối bị rò rỉ.
Cả hai đều không kịp trở tay, bị nước dội ướt sũng từ đầu đến chân. Chiếc đèn trong tay Indigo cũng rơi xuống chân tháp nước trong lúc luống cuống, vỡ tan tành và tắt ngấm.
Trong lúc hỗn loạn, cả hai cùng lao tới khóa van nước. Hai cái trán trong bóng tối đụng thẳng vào nhau, tóe ra vô số sao vàng.
Nếu có người ngoài ở đó, chắc khó mà tin nổi hai gã đàn ông luống cuống tay chân này lại là đặc công và quân nhân được huấn luyện chuyên nghiệp.
Đợi đến khi van nước được khóa lại, cả hai đều đã ướt như chuột lột.
Gió núi thổi qua, họ lại cùng lúc hắt xì một cái.
"Cuối cùng thì tôi cũng hiểu cái gọi là học hết rồi của cậu là thế nào." Indigo vuốt nước trên mặt, "Cậu cứ an phận làm tốt công việc chính của mình đi, đừng có mơ mộng chuyển nghề nữa."
Bùi Tương Thần: "..."
Đợi đến khi sửa xong van nước, Indigo trong bộ quần áo ướt sũng lại hắt xì hơi: "Tắm cái đã rồi hẵng về. Để cảm lạnh thì mệt lắm."
Trong khu văn phòng của nông trại có một phòng tắm nhỏ rất đơn sơ, bốn vòi sen lắp trong cùng một không gian rộng mở, ai bước vào cũng phải tr*n tr** đối diện với sự thật.
Bùi Tương Thần vừa bước vào cửa đã cởi áo tháo quần, quần áo giày dép vứt lung tung đầy đất, chỉ trong chớp mắt, con người hắn đã trở về trạng thái nguyên thủy.
Thực ra Indigo hơi mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rất coi trọng sự ngăn nắp sạch sẽ của môi trường xung quanh, đây cũng là thói quen anh đã hình thành trong suốt sự nghiệp của mình.
Nhìn quần áo vứt vương vãi đầy đất, thầm niệm trong lòng "Mày không phải là Văn Thư Ngọc", anh mới cố kìm nén để không cúi xuống nhặt.
Đêm hôm đó, trong bóng tối chập choạng và cảnh tượng hỗn loạn, Indigo chưa kịp nhìn kỹ Bùi Tương Thần. Giờ mới phát hiện, người đàn ông này không chỉ có vóc dáng cường tráng săn chắc hơn xưa rất nhiều, mà trên người còn chằng chịt những vết sẹo lạ lẫm.
Vết dao chém, vết đạn bắn, mảnh đạn găm, vết bỏng...
Có những vết sẹo dù đã được điều trị và xóa bằng laser nhưng vẫn còn rất dữ tợn; có những vết lại còn rất mới, nhìn qua thì thấy mới lành chưa quá nửa năm.
Những vết sẹo này phá vỡ sự hoàn mỹ của làn da, nhưng lại tô điểm thêm vẻ đẹp phong trần từng trải cho thân hình vạm vỡ của người đàn ông.
Bên ngoài có không ít kẻ mỉa mai và nghi ngờ tốc độ thăng tiến thần tốc của Bùi Tương Thần, thậm chí phủ nhận chiến công của hắn.
Nhưng những vết thương này chính là bằng chứng đanh thép nhất để bác bỏ những lời lẽ đó.
Nhưng trong ký ức của Indigo, Bùi Tương Thần chưa bao giờ giải thích cho bản thân, từ chối việc phải tự chứng minh, và càng chưa bao giờ phô bày những vết sẹo này ra bên ngoài.
"Đứng đó làm gì?" Bùi Tương Thần vặn vòi hoa sen, "Anh đề nghị tắm chung mà, sao giờ lại thành đứng nhìn em tắm thế? Thế này là em lấy phí đấy nhé."
Hai má Indigo hơi nóng lên, anh xoay người c** đ*, tránh đi ánh mắt dò xét của Bùi Tương Thần.
Thế nên, Indigo chẳng hề nhìn thấy nụ cười đắc ý ngày một rõ trên môi Bùi Tương Thần.
Bùi Tương Thần lại một lần nữa khẳng định, Văn Thư Ngọc người này có thể ứng phó trôi chảy với những lúc hắn nổi nóng, dở chứng hay thậm chí là làm nũng đeo bám, nhưng duy chỉ có những màn trêu ghẹo mập mờ là anh không tài nào đỡ nổi.
Trong việc lớn thì sắc sảo mạnh mẽ, cũng chẳng còn khúm núm nhún nhường trước hắn nữa. Nhưng cái dáng vẻ thẹn thùng trong chuyện tình cảm ấy thì y hệt Văn Thư Ngọc năm xưa!
Bởi vậy, Bùi Tương Thần luôn tin rằng cái miệng có thể nói dối, nhưng cơ thể thì không.
Phản ứng của Văn Thư Ngọc khi yêu luôn phản ánh con người chân thật nhất của anh.
Ánh đèn phòng tắm tối như đom đóm, nhưng lại khiến hai thân hình săn chắc ướt đẫm nước toát lên vẻ đẹp tựa tranh sơn dầu.
Những dấu vết ân ái trên vai và eo Văn Thư Ngọc vẫn chưa tan hết, thấp thoáng trên làn da trắng ngần càng thêm gợi cảm, khiến người ta không khỏi suy tưởng.
Kể cũng phải, tuy sống quanh năm trên đảo nhiệt đới, làn da Văn Thư Ngọc vẫn luôn trắng trẻo, cùng lắm chỉ có vài đốm tàn nhang đáng yêu lấm tấm trên sống mũi và gò má do nắng.
Lao động giúp anh duy trì vóc dáng săn chắc thon gọn, cơ bắp cân đối tràn đầy sức mạnh, cử chỉ vẫn nhẹ nhàng linh hoạt y như trong ký ức.
Nhìn từ phía sau, bờ vai và tấm lưng anh tạo thành hình chữ V hoàn hảo, đường cong thắt lưng mượt mà, đôi chân thẳng tắp thon dài.
Trong mắt Bùi Tương Thần tràn ngập tình yêu và sự ngưỡng mộ, mỗi ánh nhìn lấp lánh đều chứa đựng nỗi khao khát được một lần nữa sở hữu người này.
Trong tiếng nước xối xả, Bùi Tương Thần nghe thấy Indigo thấp giọng hỏi: "Mấy năm nay, cậu có người nào khác không?"
Indigo quay lưng về phía hắn, lặng thinh.
