Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần

Chương 137



Trực thăng Black Hawk hòa làm một với màn đêm, đang bay hết tốc lực tiến về phía hòn đảo cuồn cuộn khói đặc và ánh lửa ở tận cùng chân trời.

Bùi Tương Thần ngồi ở cửa khoang máy bay, đội mũ bảo hiểm nhảy dù, mặc một bộ đồ bay wingsuit màu đen tuyền.

Từ trong tai nghe truyền đến giọng nói thở hồng hộc của Gamboge: "... Cinnabarit và Mauve đã hộ tống White rút lui rồi, tôi và một đồng nghiệp đang trên đường tới chi viện cho Indigo..."

"Mọi người vào núi rồi à?" Bùi Tương Thần hỏi.

"Dậng leo đây!" Gamboge và một đồng nghiệp đang men theo con đường xuống núi lúc trước để leo ngược lên trên, "Mẹ kiếp, hai vợ chồng cậu sao cứ có thù với mấy hòn đảo thế không biết? Lần trước ở Cống Lâm cũng vậy..."

Trong đầu Bùi Tương Thần bỗng lóe lên một tia sáng: "Cậu... Lưu Ba Nhi?"

"Ái chà!" Gamboge bật cười khoái trá, "Thiếu gia, cậu nhớ ra rồi à?"

Bùi Tương Thần: "..."

Ngay từ đầu hắn đã thấy giọng của Gamboge rất quen, nhưng giữa lúc tình thế rối ren, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngẫm nghĩ cặn kẽ.

Trực thăng Black Hawk đang bay với tốc độ cao tiến sát đến đảo Hải Hoàng.

Viên phi công vừa điều khiển trực thăng lấy độ cao, vừa nói với Bùi Tương Thần: "Thượng tá, sắp đến điểm thả dù rồi. Tiến lại gần thêm nữa sẽ có nguy cơ bị tập kích."

Bùi Tương Thần kiểm tra lại tốc độ và hướng gió một lần nữa, sau đó ra ký hiệu tay xác nhận với phi công.

Từ độ cao này nhìn xuống, đảo Hải Hoàng phía trước trông như một chiếc hộp trang sức nhỏ xíu đặt trên một tấm kính đen nhánh. Trong chiếc hộp này đang cất giấu một viên ngọc quý mà hắn hết mực trân trọng.

Bây giờ, hắn sẽ đến đó để cứu anh, mang anh ra ngoài!

"Chúc ngài thành công, Thượng tá."

Cùng với lời chúc của phi công, Bùi Tương Thần lao mình xuống từ cửa khoang máy bay.

Cả người trong bộ đồ đen nhánh, chớp mắt hắn đã chìm lấp vào trong bóng đêm.

Sau khi giữ vững được thăng bằng cơ thể, Bùi Tương Thần dang rộng tứ chi, bộ đồ bay wingsuit bung mở giữa không trung.

Nhờ luồng không khí ổn định nâng đỡ, hắn tựa như một con chim ưng sải cánh, từ độ cao vạn trượng bay vút về phía đảo Hải Hoàng.

Ngọn núi lửa sừng sững đang lao nhanh về phía trước mắt, nhà máy quân sự nằm lọt thỏm trong miệng núi lửa đang bốc cháy ngùn ngụt!

Có lẽ vụ đấu súng và chấn động từ đợt nổ mìn phá núi lúc trước đã làm rò rỉ đường ống dẫn khí hóa lỏng của nhà máy. Một bồn chứa khí đã phát nổ, đánh sập phân nửa khu nhà xưởng.

Ngọn lửa cùng sức công phá rõ ràng đang lan nhanh sang nửa nhà xưởng còn lại, việc bồn chứa khí thứ hai nổ tung giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Tỷ lệ xảy ra tai nạn khi bay lượn bằng bộ đồ bay cá nhân không hề thấp. Chỉ cần gặp phải luồng không khí nhiễu loạn hoặc sai thời điểm bung dù, Bùi Tương Thần nếu không ngã nát xương thì cũng bị quân địch gần đó phát hiện rồi bắn hạ.

Thế nhưng, chẳng có bất kỳ gian nan hay nguy hiểm nào có thể ngăn cản bước chân hắn đi giải cứu Văn Thư Ngọc.

Giống như lời bài hát: Cho dù phải vượt muôn trùng xa cách, hắn cũng nhất định phải đến bên cạnh người mình yêu. (The Proclaimers - I'm Gonna Be (500 Miles))

Lại có hai chiếc dù nhỏ từ từ hạ xuống. Đó là những thùng trang bị do trực thăng Black Hawk thả từ trên không. Lính hải quân gần đó quả nhiên đã nổ súng bắn vào những chiếc dù này, may là không trúng mục tiêu.

Vừa tiếp đất, Bùi Tương Thần đã tìm thấy thùng trang bị. Đợi đến khi nhóm của Gamboge đu dây từ trên miệng núi lửa xuống để hội quân, hắn đã trang bị xong xuôi.

"Để tôi giới thiệu một chút." Gamboge chỉ vào người đồng đội bên cạnh, "Đây chính là người đồng nghiệp nằm vùng đã trà trộn vào lực lượng chống chính phủ để cung cấp tình báo cho chúng ta thời gian qua."

Đó là một người đàn ông có vóc dáng tầm thước, diện mạo cực kỳ bình thường, trông hệt như một nhân viên văn phòng có thể bắt gặp ở bất cứ đâu tại các khu cao ốc.

Nhưng rất rõ ràng, đây không phải là gương mặt thật của người này.

"Xin chào." Người đàn ông đó bắt tay với Bùi Tương Thần, "Tôi là phiên bản tiến hóa bậc cao của Indigo và Gamboge. Tôi tên là Jade."

Bùi Tương Thần: "..."

Jade ngoảnh đầu sang than phiền với Gamboge: "Cậu ta không cười kìa. Thật chẳng có khiếu hài hước gì cả."

"Cậu ta và nhỏ Indie đi theo phong cách phim gia đình luân lý bi đát cẩu huyết, không cùng tần số với chúng ta đâu," Gamboge lên tiếng an ủi đồng nghiệp.

"Nói nhảm xong chưa?" Giọng của Mauve vang lên từ trong tai nghe, "Khẩn trương làm việc đi. Nếu không đợi đến lúc nửa bên này cũng nổ tung, Indie sẽ bị nướng thành một con gà quay mất."

Bùi Tương Thần chợt nhận ra, Indigo hình như từng nói anh là thành viên bình thường nhất trong đám đồng nghiệp này của anh rồi.

Ba người đàn ông túc trực ở tuyến đầu hiện trường, còn Mauve ở vòng ngoài để cung cấp hỗ trợ kỹ thuật cho họ.

Kết hợp thông tin do Mauve cung cấp với tình hình thực tế, nhóm của Bùi Tương Thần phải vượt qua ba cánh cửa an ninh thì mới có thể đến được lối vào tầng hầm.

Mà để qua được những cánh cửa an ninh này thì chỉ có một cách duy nhất.

Bùi Tương Thần lấy một bánh "xà phòng" (thuốc nổ dẻo C4) từ trong thùng trang bị ra: "Cho nổ thôi!"

Lại một vụ nổ dữ dội nữa dội tới, mặt sàn rung bần bật, từng mảng bụi vụn từ trần nhà lả tả trút xuống.

Indigo thở hổn hển, rút phăng con dao găm khỏi cổ cái xác rồi lảo đảo ngã phịch xuống nấp sau một vật cản.

Kẻ thứ tư.

Anh thầm đếm trong đầu, cố gắng chống chọi với cơn choáng váng.

Anh bị mất quá nhiều máu, tốt nhất là không nên vận động mạnh thêm. Thế nhưng đám người Long Côn đã quây kín anh trong phòng máy; không muốn bị tóm thì chỉ còn cách trốn chui trốn nhủi.

Khốn nỗi, những vệt máu rỏ xuống cứ liên tục tố giác hành tung của anh, khiến việc ẩn nấp càng thêm muôn vàn trắc trở.

Keng — keng keng — keng keng —

Âm thanh nòng súng gõ vào bề mặt kim loại ngày một gần hơn.

Mặc dù đã thiệt mạng mất bốn gã đàn em, giọng điệu của Long Côn nghe lại càng có vẻ ung dung, đắc ý.

"Ra đây đi, Tiểu Viễn." Gã đàn ông này hệt như một con sói già đang dỗ dành thỏ non, "Hay là chúng ta làm một giao kèo nhé. Mày giơ tay chịu trói càng sớm thì chốc nữa sẽ càng ít phải chịu tội — tự mày cũng đoán được tao sẽ làm gì với mày mà."

Indigo băng bó xong vết thương mới, khéo léo bám theo hệ thống đường ống trèo lên trần nhà, thu mình cuộn tròn lại trong một góc khuất.

"Bây giờ mày chịu vác mặt ra đây, tao có thể tha mạng cho." Bên dưới, Long Côn đang được hai tên đàn em hộ tống, lùng sục giữa các cỗ máy trong phòng.

Indigo rút súng, nhắm thẳng vào đầu Long Côn.

Ở cự ly này, viên đạn hoàn toàn có thể bắn nát sọ gã.

Nhưng vết chém trên cánh tay Indigo quá nặng, tay anh run lên bần bật, làm cách nào cũng không thể ngắm chuẩn được mục tiêu.

Nếu có thể bắn hạ Long Côn, anh tự tin mình dư sức mua chuộc đám lính đánh thuê còn lại. Nhưng một khi nổ súng mà lại trượt, thì chỉ tổ tự vạch trần vị trí của bản thân.

Indigo căm phẫn hạ súng xuống.

"Biết đâu tao sẽ cho mày làm thú cưng của tao đấy." Long Côn bật cười, hiển nhiên là gã đang cực kỳ mong đợi viễn cảnh đó.

"Tao sẽ giam mày trong một căn nhà thật đẹp, lấy vàng và kim cương để đúc cho mày một sợi xích thật lộng lẫy. Mày sẽ không cần phải suốt ngày trồng cây ăn quả với nuôi lợn nữa, không còn phải dãi nắng dầm sương..."

Một cơn buồn nôn nghẹn ứ, trào lên tận cổ Indigo.

Anh đã là một gã nông dân xấp xỉ ba mươi tuổi, ngày ngày chăn lợn trồng trọt, thế mà Long Côn dường như vẫn xem anh là cậu thiếu niên mười tám tuổi ngây ngô năm nào để mộng tưởng đồi bại.

Đủ thấy sự phản bội của anh năm xưa đã giáng cho Long Côn một đòn đả kích lớn đến mức nào. Mười năm trôi qua, gã vẫn mắc kẹt trong quá khứ đó chẳng thể nào thoát ra được.

"Thế nhưng cứ mỗi năm phút mày chần chừ—" Giọng điệu của Long Côn đột ngột lạnh lẽo như băng, "Tao sẽ chặt một tay hoặc một chân của mày, rồi gửi nó cho cái thằng nhãi tình nhân của mày!"

Thấy Long Côn lại dần đi vòng ra xa, Indigo men theo đường ống chậm rãi bò tới.

Lối thoát hiểm của phòng máy có hai tên lính đánh thuê canh gác. Còn trong tay Indigo hiện có một quả lựu đạn gây choáng.

Chỉ cần những kẻ khác ở cách xa, không thể lập tức chạy tới tiếp viện, anh có thể dùng lựu đạn làm choáng hai tên gác cửa kia, sau đó chuồn đi...

Cọt kẹt —

Đường ống bên dưới người anh đột nhiên phát ra một tiếng rít chói tai.

Cả căn phòng chợt chìm vào một khoảng tĩnh lặng chết chóc.

Giây tiếp theo, Indigo phi người nhảy xuống từ đường ống.

Một loạt đạn sượt qua ngọn tóc anh, bắn thủng ống kim loại. Chất lỏng hóa học đục ngầu bắn tung tóe, rỏ xuống da thịt mang theo cảm giác đau rát như thiêu đốt.

Sau khi tiếp đất, Indigo lộn một vòng về phía trước, lao nhanh như chớp về hướng lối thoát hiểm.

Tình thế không cho anh thêm thời gian. Anh chỉ đành liều mạng đánh cược một phen, ra tay trước dự định.

Trong tiếng rống giận của Long Côn, làn đạn bám riết lấy Indigo, nã chát chúa vào máy móc và vách tường làm tia lửa xẹt tung tóe.

Indigo ném lựu đạn làm choáng ra, nhào vào một góc khuất rồi bịt chặt tai lại.

BÙM ——

Hai tên lính đánh thuê ở lối thoát hiểm lập tức ngã gục theo tiếng nổ.

Indigo sải bước phóng vụt đi.

Năm mét —— ba mét ——

Mạn sườn bỗng nhói lên một cơn đau kịch liệt.

Một viên đạn găm trúng chiếc áo chống đạn của Indigo. Lực tác động khổng lồ hất văng cả người anh đập mạnh vào tường, rồi lăn vòng xuống đất.

Ở cuối đường hầm, Long Côn tay cầm khẩu Desert Eagle, thích thú nhếch khóe môi.

Một bóng đen to lớn lao bổ xuống từ trên đầu. Indigo vung tay rút ngược dao rạch tới, nhưng tên lính đánh thuê kia đã dùng một tay gạt phăng, tay còn lại bóp chặt lấy cổ Indigo, xách bổng anh lên rồi ghim chặt vào tường.

Không rõ viên đạn đã xuyên thủng áo chống đạn hay chưa, nhưng cơn đau kịch liệt khiến cơ thể Indigo tê liệt trong chốc lát, sự phản kháng và vùng vẫy của anh thoắt cái trở nên vô cùng yếu ớt.

Cảm giác nghẹt thở xâm chiếm toàn bộ giác quan. Trong tầm nhìn nhòe đi, Long Côn đang bước tới, trên mặt mang theo nụ cười ung dung thong thả.

"... Biết điều... lựa chọn..." Indigo chỉ chộp được vài mảnh câu chữ vụn vặt.

Tầm nhìn đang tối dần đi từng chút một, những cảm giác đau đớn, nghẹt thở cũng đang dần tan biến.

Vô số gương mặt và hình ảnh luân phiên lóe lên trong tiềm thức, nhưng điều cuối cùng đọng lại lại là tiếng xào xạc của gió lùa qua những tán dừa và tàu chuối, là cơn gió mang theo hơi thở của những con sóng biển...

Là người đàn ông ấy đang ôm lấy anh, hứa hẹn với anh một tình yêu đến chết cũng không phai...

Vút một tiếng, một vệt chất lỏng ướt nóng, dính nhớp bắn tung tóe lên mặt Indigo, áp lực đè nặng trên cổ bỗng chốc lơi lỏng.

Một viên đạn găm thẳng vào gáy tên lính đánh thuê, nổ nát hơn nửa khuôn mặt gã thành một đống máu thịt be bét!

-

Bùi Tương Thần vác một khẩu AR-15 xuất hiện trên thềm lối vào tầng hầm. Gamboge và Jade bám sát ngay phía sau.

Vừa lao vào, đập vào mắt chính là cảnh tượng khiến Bùi Tương Thần giận đến nứt cả khóe mắt.

Không kịp nghĩ ngợi, hắn lập tức giương súng lên. Xuyên qua khoảng cách hàng chục mét, chỉ với chưa đầy hai giây ngắm bắn, hắn đã chuẩn xác nã một phát nổ tung đầu tên lính đánh thuê kia.

Chẳng màng lau vết máu trên mặt, càng không có thời gian để kích động, Indigo vừa chạm đất liền rút súng nã đạn điên cuồng về phía Long Côn.

Long Côn lách người nấp sau cỗ máy, chỉ huy đàn em triển khai phản kích. Thế nhưng, sự xuất hiện của nhóm Bùi Tương Thần đã xoay chuyển hoàn toàn cục diện.

Đội hình ba người gồm một lính đột kích tinh nhuệ và hai đặc vụ kỳ cựu sở hữu hỏa lực hùng hậu, kỹ năng tác chiến đáng gờm, chỉ trong nháy mắt đã áp chế hoàn toàn phe Long Côn.

Tiếng súng xối xả tức thì vang vọng khắp phòng máy, đạn găm vào vỏ kim loại tóe lửa, nảy bần bật dội đi tứ tung.

Dưới hỏa lực yểm trợ của đồng đội, Bùi Tương Thần xông thẳng vào vòng vây địch, phá vòng vây để chi viện cho Indigo.

Đường đạn chuẩn xác, phản xạ nhạy bén, đôi tay vững chãi như Thái Sơn. Tai mắt hắn tập trung cực hạn, chẳng mảy may bị ảnh hưởng bởi làn đạn bay loạn xạ, gần như bách phát bách trúng, liên tiếp kết liễu ba tên địch.

Giữa đường, Bùi Tương Thần đụng độ một tên lính đánh thuê vạm vỡ, một trận đánh giáp lá cà lập tức nổ ra.

Xét về thể hình, Bùi Tương Thần gầy hơn đối phương không ít, nhưng kỹ năng chiến đấu của hắn lại nhỉnh hơn một bậc.

Chịu ảnh hưởng từ Indigo, những năm qua Bùi Tương Thần còn đặc biệt tiếp nhận huấn luyện võ thuật Trung Hoa. Khi đối đầu với kẻ địch mạnh hơn về thể vóc và sức lực, hắn mượn lực đánh lực, lấy nhu khắc cương, kết hợp thêm Nhu thuật Brazil và Muay Thái, chỉ ba năm chiêu đã đánh cho đối phương chật vật lùi bước.

Bùi Tương Thần nhanh như chớp quật ngửa đối phương xuống đất, xoay người rút súng chĩa thẳng vào gáy gã siết cò, máu văng lênh láng khắp sàn.

Bùi Tương Thần lúc này hệt như một con sói điên, dẫu có phải giẫm lên tay chân đứt lìa ngổn ngang khắp chốn cũng phải tìm cho bằng được người yêu của mình.

"Khá lắm chàng trai!" Gamboge tán thưởng, "Xem ra cái chức 'Thượng tá' của cậu không phải là hữu danh vô thực."

"Cảm ơn nhé, anh vợ." Bùi Tương Thần vừa thay băng đạn vừa đáp, "Đến lúc đám cưới sẽ mời anh làm phù rể."

Bỏ lại câu nói này, hắn lại lao vụt về phía Indigo.

Phá bỏ hoàn toàn cục diện trốn chạy trước đây, Indigo giờ quay sang truy đuổi Long Côn gắt gao không buông.

Cơ hội hiếm có, anh nhất định phải tóm gọn con sâu độc Long Côn này để diệt trừ hậu họa!

Dù Long Côn trong miệng Bùi Tương Thần chỉ là một con cóc ghẻ già, nhưng gã thực chất đang ở độ tuổi sung mãn nhất, khả năng tác chiến cá nhân cũng vô cùng đáng gờm. Hơn nữa, bên cạnh gã luôn có hai tên lính đánh thuê tinh nhuệ nhất theo sát không rời nửa bước.

Indigo ráo riết truy kích, dẫu nã cạn cả một băng đạn cũng chỉ kìm hãm được bước chân tháo chạy của Long Côn trong chốc lát.

Bùi Tương Thần lúc này rốt cuộc cũng hội quân cùng Indigo, hắn vung tay ném sang một khẩu súng trường tấn công đã nạp đầy đạn.

"Bắt lấy!"

Indigo chụp lấy khẩu súng, vừa xoay người đã nã ngay vài loạt điểm xạ, tiêu diệt gọn một tên vệ sĩ của Long Côn.

Ngay sau đó, anh lùi lại vài bước, áp sát lưng vào lưng Bùi Tương Thần. Hai trái tim đang phập phồng treo lơ lửng, nhờ cái chạm này mà rốt cuộc cũng được bình yên thả lỏng.

Hai người giao phó tấm lưng cho nhau, sóng bước xông lên giữa chốn mưa bom bão đạn. Họ là chỗ dựa đáng tin cậy nhất của nhau, cũng là người bảo vệ vững chãi nhất của đối phương.

Mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội, một tiếng nổ lớn đánh ập vào màng nhĩ.

Trần nhà oằn mình phát ra những tiếng rền rĩ chực chờ sụp đổ sau vụ nổ, một mảng bê tông lớn cuốn theo bụi mù mịt đổ ập xuống ngay phía Indigo.

Đầu óc ong lên một tiếng, Bùi Tương Thần đẩy mạnh Indigo ra, khối bê tông nặng trịch liền đập thẳng xuống người hắn ——

"A Thần!" Indigo gào lên xé toạc cổ họng.

Anh vừa lồm cồm bò dậy định lao tới, phía sau bỗng có một luồng gió gắt ập đến.

Indigo vội vã né tránh, nhưng rốt cuộc vẫn chậm chân một nhịp. Phía sau gáy nhói lên đau đớn, thần trí anh tức khắc lịm đi.

Trong màn khói bụi mịt mù, Long Côn giương báng súng trường lên, nện thẳng vào đầu Indigo.

"Mang đi!"

Tên vệ sĩ vác Indigo lên vai, hai kẻ nương theo màn khói bụi yểm trợ mà lao về phía lối thoát hiểm.

"Chú ý!" Mauve phát cảnh báo qua bộ đàm, "Vụ nổ đã lan đến ngay trên đầu rồi. Mau chóng rút lui, nếu không tất cả sẽ biến thành gà quay đấy."

"Em rể?" Gamboge và Jade vừa xả đạn yểm trợ vừa lao tới, "Bùi Tương Thần? Chết chưa? Chết rồi thì tôi cho Indie nhà tôi đi bước nữa đấy..."

"... Chưa chết!" Bùi Tương Thần đang chật vật gạt đống gạch đá vụn để lết ra ngoài.

Giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ban nãy, hắn đã kịp lăn đến bên cạnh một cái máy, nương nhờ khoảng trống an toàn hình tam giác mà thoát được một kiếp.

"Thư Ngọc bị Long Côn bắt đi rồi." Bùi Tương Thần thở hổn hển vuốt đi vệt máu trên mặt, nhặt súng lên.

"Đi chi viện cho em ấy đi!" Jade dội hỏa lực ép một tên tay súng phải lùi lại, "Ở đây cứ để chúng tôi lo!"

-

Vụ nổ lớn trên đỉnh đầu đã phá hủy đường cáp điện, hệ thống chiếu sáng chính đồng loạt tắt ngấm, trong hành lang chỉ còn leo lét ánh đèn khẩn cấp nhấp nháy.

Long Côn sải bước chạy nhanh phía trước, tên lính đánh thuê vác theo Indigo đang bất tỉnh nhân sự bám sát ngay phía sau.

Mục tiêu của bọn chúng là phân xưởng xử lý nước thải, từ đó lặn xuống dòng sông ngầm, rồi tẩu thoát ra khỏi đảo.

Nhưng ngay lúc đi qua khúc cua hành lang, tên lính đánh thuê bỗng thấy sau thắt lưng bị giật nhẹ một cái.

Nhanh như chớp, Indigo đã rút phăng con dao găm giắt sau lưng đối phương, rướn người ngửa ra sau, cắm phập một nhát đao vào thẳng cổ gã.

Tên lính đánh thuê trừng trừng hai mắt, máu từ trong miệng trào ra ồ ạt.

Chẳng đợi đối phương ngã gục, Indigo đã rút dao ra, phi người về phía sau rồi đáp đất.

Máu nóng văng tung tóe đầy người Indigo. Giờ phút này, từ đầu đến chân anh đều ướt đẫm máu của chính mình và kẻ thù. Biệt danh "La Sát" của Bùi Tương Thần gán lên người anh lúc này khéo còn thích hợp hơn.

Không chậm trễ nửa giây, Indigo vừa chạm đất liền lập tức xoay người tìm kiếm Long Côn.

Nhưng dẫu sao đầu cũng vừa bị giáng một đòn nặng nề, lúc xoay người gấp, một cơn choáng váng ập tới khiến cơ thể anh lảo đảo.

Một bóng đen từ mạn sườn lao vọt tới, bổ nhào đè Indigo ngã xuống đất.

"Tao biết ngay mày không dễ bị hạ gục thế mà." Long Côn áp sát từ phía sau, dùng đòn khóa cổ khống chế Indigo, rít lên bên tai anh, "Yên tâm đi, tao sẽ mang mày theo cùng..."

"Phập phập" hai viên đạn nã thẳng xuống sàn nhà ngay sát bên cạnh. Bùi Tương Thần lăm lăm khẩu súng trường tấn công, đằng đằng sát khí đuổi tới.

Lực tay của Long Côn vừa nới lỏng, Indigo lập tức lật người bật dậy, với tay ra sau thắt lưng rút súng.

Phản xạ của Long Côn cũng cực kỳ nhạy bén, gã vung tay gạt phăng khẩu súng, nện một cú đấm trúng ngay vết đạn ở mạn sườn Indigo.

Indigo hự lên một tiếng đau đớn, cơn đau kịch liệt tức khắc đánh gục sức chiến đấu của anh.

"Thư Ngọc ——" Bùi Tương Thần tức khắc hóa thân thành ác quỷ La Sát, phô bày hết vẻ hung tợn, gầm thét lao vào Long Côn.

Đây là một cuộc đọ sức mà cả hai bên đều đã mong đợi từ lâu.

Indigo từng nói thân thủ của Long Côn không phải dạng vừa, chẳng những được huấn luyện chuyên nghiệp từ nhỏ, mà bình thường gã còn có sở thích đánh quyền trong thế giới ngầm.

Ngoài miệng Bùi Tương Thần luôn giễu cợt Long Côn đã có tuổi, nhưng trong thực chiến, hắn lại chẳng dám mảy may khinh địch.

Ngoài miệng Long Côn luôn mỉa mai Bùi Tương Thần là kẻ sống trong nhung lụa không có bản lĩnh gánh vác, nhưng kẻ đã cẩn thận nghiên cứu bản lý lịch của Bùi Tương Thần như gã lại quá rõ thực lực tác chiến của thanh niên này.

Nếu nói Bùi Tương Thần trước khi "Văn Thư Ngọc" chết đi chỉ là một chú cún con mới mọc răng, thì Bùi Tương Thần ngay trước mắt đích thị là một con sói đực trưởng thành thực thụ.

Một người trẻ tuổi dẻo dai, một kẻ lớn tuổi nhưng kinh nghiệm dày dạn. Nắm đấm va chạm, quyền phong vun vút, nhất thời ngang tài ngang sức.

So với việc xả súng, thì những đòn đánh cận chiến, nắm đấm nện thẳng vào da thịt mới có thể sảng khoái trút bỏ hết nỗi oán hận chất chứa bấy lâu nay trong lòng Bùi Tương Thần dành cho Long Côn.

Hắn càng đánh càng hăng máu, toàn thân bùng nổ ngọn lửa vô hình, trút toàn bộ mọi sự căm phẫn, oán độc vào trong từng cú đấm.

Đối mặt với kình địch trẻ tuổi này, Long Côn cũng ghen ghét đan xen.

Một khuôn mặt trẻ trung tuấn tú như thế, sức sống dồi dào đến thế. Cho nên hắn mới có thể dễ dàng cướp đi tình cảm của Lục Viễn, không kiêng nể gì mà chà đạp cậu, rồi lại có thể dễ dàng dỗ dành cậu quay về.

Long Côn cũng phát huy toàn bộ sở học cả đời, dựa vào lối đánh không theo bài bản của quyền cước thế giới ngầm, ra tay tàn độc, khiến Bùi Tương Thần cũng phải nếm không ít trái đắng.

Indigo vịn tường đứng dậy, một tay ôm lấy mạn sườn, trên khuôn mặt nhợt nhạt vã đầy mồ hôi lạnh.

Trong tay anh có súng, nhưng đối mặt với hai gã đàn ông đang vật lộn đánh nhau liên hồi, anh cũng chẳng biết nên nhắm bắn vào đâu cho phải.

"Thư Ngọc, anh đừng qua đây!" Bùi Tương Thần tung một cước đạp ngã Long Côn, "Đây là chuyện của em và lão ta!"

Long Côn dùng thế cá chép quẫy mình bật dậy, né được một đòn cầm nã của Bùi Tương Thần, cười khẩy: "Hai đánh một, quả thực không công bằng."

"Cần chó gì công bằng?" Bùi Tương Thần lại dùng một đòn khóa siết chặt lấy Long Côn, "Chúng ta đang đi bắt người xấu... chứ... có phải tham gia Olympic đâu..."

Long Côn vùng thoát khỏi đòn khóa cổ, xoay người định khóa ngược lại Bùi Tương Thần.

"Tiểu Viễn, mắt nhìn đàn ông của mày chẳng ra sao cả. Cái loại anh hùng rơm thế này mà mày cũng vừa mắt sao?"

"Còn tốt chán so với lão già mặt đầy nếp nhăn như ông!" Bùi Tương Thần đốp chát lại, "Nghe nói bố ông kết hôn ba lần, ông kết hôn hai lần. Nên tính ra, ông có ba bà mẹ, hai cô vợ. Vẫn còn chê chưa đủ à?"

Đúng lúc này, Indigo hướng nòng súng về phía bức tường bên cạnh Long Côn nã liền hai phát đạn.

Nhân lúc Long Côn phân tâm, Bùi Tương Thần siết chặt cánh tay gã, bật nhảy tung hai cước giáng mạnh vào hai đầu gối, mượn thế lăn vòng quật gã ngã đập thật mạnh vào tường.

"—— Thế mà còn phải đến giành người với tôi?"

Long Côn va đập cực mạnh vào tường, lăn thẳng xuống đất, hộc ra một ngụm máu.

Bùi Tương Thần lật người bật dậy, lôi còng số tám ra, chuẩn bị khóa ngoặt Long Côn lại.

Nào ngờ hai tên lính đánh thuê phụ trách canh gác phân xưởng xử lý nước thải nghe thấy tiếng súng liền chạy đến chi viện. Chúng lăm lăm súng máy xả đạn nã dồn dập, hỏa lực hai chọi một lập tức ép Bùi Tương Thần và Indigo không ngóc đầu lên được.

Lại một trận nổ dữ dội nữa vang lên, chỉ nghe thấy những tiếng rầm rập loảng xoảng, từng mảng trần nhà lớn sụp đổ rào rào.

Nếu không nhờ Bùi Tương Thần phản xạ kịp thời, lộn một vòng về phía trước để né tránh, thì lần này hắn đã thực sự bị đè bẹp dí thành đống thịt vụn rồi.

Nhưng cứ như vậy, con đường quay lại phòng máy cũng bị những tảng bê tông sụp xuống chặn đứt ngang hông.

Phía trên bọn họ là tòa nhà đang phát nổ và đổ sập, toàn bộ đường bộ có thể thoát thân đều đã bị bịt kín, chỉ còn lại dòng sông ngầm dưới lòng đất là con đường sống duy nhất!

Chợt nghe thấy Long Côn lớn tiếng hô: "Thiết bị lặn chỉ có ba bộ thôi."

Mà ở đây lại có tận năm người!

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Bùi Tương Thần phóng người lao vọt đi, nấp gọn vào sau một tảng bê tông.

Một loạt đạn dày đặc găm chát chúa lên tảng bê tông —— Hai tên lính đánh thuê kia quả nhiên sau khi phản ứng lại, một tên điên cuồng nã đạn về phía Bùi Tương Thần, tên còn lại xoay người siết cò nhắm thẳng vào Indigo.

Indigo nép mình lách vào góc tường, liền bắt gặp Long Côn nở một nụ cười xảo quyệt, tiếp tục cắm đầu chạy về phía phân xưởng xử lý nước thải.

"Tìm chỗ nấp!" Bùi Tương Thần hét lớn trong bộ đàm, đồng thời vung tay ném ra một quả lựu đạn gây choáng.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc cùng ánh chớp chói lòa làm mù mắt chớp nhoáng đã đánh sập hoàn toàn khả năng chiến đấu của hai tên lính đánh thuê.

Indigo và Bùi Tương Thần lao ra từ sau vật cản, xả một loạt đạn kết liễu mạng sống của cả hai.

"Anh sao rồi?" Bùi Tương Thần lao tới kiểm tra thương thế của Indigo, "Bị thương ở đâu?"

Indigo thở hổn hển không ra hơi, tay chỉ về phía hành lang bên cạnh: "Long Côn... phân xưởng xử lý nước thải..."

"Mặc kệ con cóc già đó đi!" Bùi Tương Thần càng kiểm tra càng thấy không ổn, "Anh chảy nhiều máu quá! Rốt cuộc anh bị..."

Bùi Tương Thần dùng sức xé toạc chiếc áo chống đạn của Indigo, tìm thấy vết thương nặng nhất.

Phát súng ban nãy của Long Côn quả nhiên đã xuyên thủng áo chống đạn, viên đạn găm sâu vào trong cơ thể Indigo, để lại một lỗ thủng đẫm máu gớm ghiếc trên làn da trắng muốt!

Nỗi sợ hãi tột cùng hệt như một tảng bê tông sụp đổ giáng thẳng xuống đầu, nện cho Bùi Tương Thần choáng váng, tối tăm mặt mũi.

Hắn nghẹt thở, toàn thân lạnh toát.

"Đừng... đừng cử động..." Bùi Tương Thần lập tức xé túi sơ cứu, xử lý vết thương cho Indigo, "Ngoan, bây giờ anh không được cử động linh tinh nữa!"

"Tình hình sao rồi?" Mauve và Gamboge dồn dập hỏi qua bộ đàm.

"Trúng đạn ở mạn sườn trái!" Bùi Tương Thần quát lớn, "Viên đạn vẫn nằm trong người, mất máu quá nhiều. Anh ấy cần được hỗ trợ y tế khẩn cấp!"

Gamboge ở đầu dây bên kia tức tối chửi ầm lên.

Anh và Jade đều bị mảng trần nhà sụp đổ chặn lại ở đầu hành lang bên kia, không cách nào qua được.

Bùi Tương Thần cũng chẳng diễn tả nổi trạng thái của mình lúc này ra sao. Hắn từng nhiều lần đối mặt với những tình huống hiểm nghèo và nguy cấp hơn hiện tại gấp bội, nhưng chưa bao giờ cảm thấy hoảng loạn và sợ hãi đến nhường này.

Dòng máu ấm nóng không ngừng tuôn ra từ vết thương đạn bắn, đó là sinh mệnh đang cạn kiệt từng chút một, rời bỏ cơ thể Văn Thư Ngọc.

Đầu óc Bùi Tương Thần hoàn toàn trống rỗng, đôi tay chỉ biết băng bó vết thương theo ký ức cơ bắp rập khuôn.

Một bàn tay lạnh ngắt khẽ chạm lên gò má đang run rẩy của Bùi Tương Thần, gắng sức xoa dịu hắn.

"Không sao đâu, A Thần..." Indigo nhọc nhằn th* d*c, "Em mau đến phân xưởng nước thải đi... sông ngầm..."

"Dòng sông ngầm ở phân xưởng xử lý nước thải thông ra ngoài đảo!" Mauve lập tức nói tiếp thay anh, "Đó là lối thoát duy nhất của hai người. Gamboge, Jade, hai người lập tức rút lui. Romeo đưa Indigo rời đảo qua đường sông ngầm. Chúng tôi sẽ tiếp ứng ở bên ngoài đảo!"

Bùi Tương Thần ra sức siết chặt dải băng gạc, cõng Indigo lên lưng, chạy thục mạng về phía phân xưởng xử lý nước thải.

Những vụ nổ xảy ra ngày một dồn dập, mặt đất rung chuyển dữ dội tựa như ngọn núi lửa vừa bị đánh thức, chực chờ phun trào.

Indigo rạp mình trên tấm lưng của Bùi Tương Thần, giữa cơn choáng váng mệt mỏi vì mất máu và khung cảnh hệt như ngày tận thế bủa vây, anh lại cảm thấy vô cùng an tâm.

Anh rốt cuộc cũng có được một người bạn đời vĩnh viễn không rời bỏ mình, cho dù bất hạnh phải đi đến tận cùng sinh mệnh sớm hơn dự định, người này cũng sẽ ở bên cạnh anh cho đến giây phút cuối cùng.

"Cố gắng lên, Thư Ngọc!" Giọng Bùi Tương Thần khàn đặc như nuốt phải than hồng, "Cho dù có chết, anh lại muốn chôn thây cùng Long Côn ở cái chốn quái quỷ này sao?"

Như bị nước đá lạnh buốt dội thẳng xuống đầu, Indigo tức khắc lại xốc lên được chút tinh thần.

-

Cánh cửa phân xưởng xử lý nước thải mở toang, không thấy bóng dáng Long Côn đâu, nhưng lại có tiếng loảng xoảng vọng ra từ sâu bên trong.

Bùi Tương Thần cõng Indigo tiến về phía phát ra âm thanh.

Vụ nổ khiến nền móng sụt lún, nước biển tràn ngược vào trong, ngập qua cả mu bàn chân.

Những vụ nổ trên đỉnh đầu ngày một dồn dập, các mảng kiến trúc sụp đổ rơi xuống nặng nề, những vết nứt đang lan nhanh như chớp trên vách tường.

Phân xưởng này cũng chẳng trụ thêm được bao lâu nữa.

Bên cạnh hồ nước ở lối vào dòng sông ngầm, Long Côn đang vội vã mặc bộ đồ lặn. Thấy nhóm Bùi Tương Thần đuổi tới, Long Côn nhanh chóng giơ một bình dưỡng khí lên chắn ngay trước người.

Bùi Tương Thần lập tức giương súng ngắm bắn.

"Dừng tay!" Indigo đột nhiên quát lớn, "Đừng nổ súng!"

Hai hàng lông mày của Bùi Tương Thần cau chặt lại, ngón trỏ đang đặt trên cò súng nới lỏng ra, chỉ duy trì tư thế ngắm bắn.

Indigo tụt xuống khỏi lưng Bùi Tương Thần, ôm lấy vết thương lảo đảo bước tới một góc, lật xem hai bộ thiết bị lặn nằm trên mặt đất.

Quả nhiên đúng như những gì anh dự đoán.

"Hai bình dưỡng khí này đều cạn sạch rồi." Indigo phẫn nộ nhìn chằm chằm Long Côn, "Cái trong tay ông... là bình khí duy nhất, đúng chứ?"

Long Côn lấy bình khí che chắn những chỗ hiểm hại, tay nắm chặt van mở, nở một nụ cười lạnh bạc bẽo.

"Bắn nổ bình khí này đi, rồi chúng ta cùng chết chung ở đây. Tao thì không ngại có mày bồi táng cùng đâu. Còn mày thì sao?"

Nhịp thở của Indigo càng lúc càng dồn dập mà yếu ớt, những vệt máu nhạt không ngừng loang ra từ lớp quần áo đang ngâm trong nước của anh.

Cõi lòng Bùi Tương Thần đau đớn như dao cắt. Hắn dứt khoát thu súng, lao tới ôm gọn Indigo vào lòng.

Giọng nói thâm độc của Long Côn truyền đến ngay lúc này: "Nhưng bình khí này đủ cho hai người dùng. Tiểu Viễn, qua đây đi, tôi đưa em đi."

Cơ thể Bùi Tương Thần chấn động kịch liệt.

Indigo túm chặt lấy cánh tay hắn, ra sức lắc đầu.

Tiếng nổ trên đỉnh đầu đã vang rền liên hồi không ngớt, trần nhà xưởng cũng bắt đầu vỡ vụn, rụng xuống từng mảng. Nước biển tràn ngược vào đang dâng lên nhanh chóng.

Ở lại đây, cho dù không bị gạch đá sụp đổ chôn sống, thì cũng sẽ vì nền móng sụt lún mà chết đuối.

Bùi Tương Thần lập tức đưa ra quyết định.

"Được! Ông đưa Thư Ngọc đi!"

"Anh không đi!" Indigo nắm chặt lấy cánh tay Bùi Tương Thần.

Hai đầu gối của anh đã sắp không chống đỡ nổi cơ thể đang trượt dần xuống, nhưng trong đôi mắt lại bừng cháy ngọn lửa sáng rực. Đó là ý chí kiên cường mãi mãi không bao giờ khuất phục.

Bùi Tương Thần cúi đầu ngắm nhìn người yêu trong vòng tay, ánh mắt ấy có thể khiến cho cả sông băng cũng phải tức khắc tan chảy.

"Em cũng không muốn giao anh cho lão ta. Nhưng chỉ có như vậy, anh mới có cơ hội sống sót."

Đôi môi Indigo run rẩy, cất giọng cực kỳ nhỏ: "Nhưng anh chỉ muốn được chôn cất cùng em."

Như bị ai đấm mạnh một cú vào mũi, hốc mắt Bùi Tương Thần thoắt cái nóng rực, lồng ngực bỏng rát tựa như có dung nham đang sôi trào.

Giây phút này, hắn cảm thấy sự dằn vặt suốt năm năm qua của mình căn bản chẳng đáng để nhắc tới. Cho dù ngay lúc này phải chết đi chăng nữa, mọi thứ cũng đều xứng đáng.

"Em cũng muốn được mãi mãi ở bên anh." Bùi Tương Thần nghẹn ngào, "Nhưng em càng muốn anh sống! Chỉ cần anh sống tiếp. Cho dù em không thể ở bên cạnh anh..."

"Bàn bạc xong chưa?" Long Côn mất kiên nhẫn ngắt lời họ, "Không có thời gian kịch Shakespeare ở đây đâu!"

Bỏ ngoài tai lời mỉa mai của Long Côn, Bùi Tương Thần khẽ v**t v* gò má Indigo, thì thầm: "Anh chính là ánh sáng của em. Bất luận anh đi đến đâu, linh hồn em cũng sẽ men theo ánh sáng mà tìm thấy anh."

Indigo run rẩy, nhìn đăm đăm vào Bùi Tương Thần một lúc lâu, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

"Được! Anh đi với ông ta!"

Khóe môi Long Côn khẽ giật giật, gã kìm nén cảm xúc, bình tĩnh ra lệnh.

"Phiền thượng tá Bùi cởi hết quần áo và giày ra, vứt vũ khí ra xa một chút. Tiểu Viễn, trong cái túi trên đất có dây thít nhựa đấy, đem trói bạn trai em vào lan can đi. Trói cho thật chặt vào!"

Bùi Tương Thần cũng chẳng chút chần chừ, lập tức cởi phăng quần áo, chỉ bận độc một chiếc quần boxer đứng giữa dòng nước.

Indigo cũng tuân theo lời của Long Côn, trói cả tay lẫn chân Bùi Tương Thần lại.

Nhân khoảng trống này, Bùi Tương Thần lại thì thầm hỏi: "Anh có muốn biết Gamboge đã nói gì với em không?"

Đã đến nước này rồi mà còn úp mở sao? Indigo đành bất lực.

Bùi Tương Thần bật cười khẽ: "Anh ấy nói với em, năm đó anh vốn có hai cơ hội để rút lui, nhưng đều vì em xảy ra chuyện mà anh lại quay trở về. Cứ cho lần đầu tiên là vì trách nhiệm đi, vậy còn lần thứ hai thì sao?"

Indigo siết chặt dây thít nhựa, trói hai chân Bùi Tương Thần vào nhau.

"Còn nữa." Nụ cười của Bùi Tương Thần càng thêm rạng rỡ, "Khoảng thời gian anh và em ở bên nhau, nhiệm vụ bảo vệ em kỳ thực đã kết thúc từ lâu rồi. Trong ba tháng đó, rốt cuộc anh là 'Văn Thư Ngọc', hay là 'Indigo'?"

Bàn tay Indigo thoáng khựng lại một nhịp, rồi mới đem hai tay Bùi Tương Thần trói vào lan can.

Bốn mắt chạm nhau, yết hầu Bùi Tương Thần trượt lên xuống, hắn khàn giọng hỏi: "Hôn một cái nhé?"

Ánh mắt Indigo rung động, anh vươn tay ôm choàng lấy cổ Bùi Tương Thần, ngẩng đầu phủ môi lên hôn hắn.

Đây là một nụ hôn mang đầy ý vị quyết biệt. Bi tráng, đau thương, chan chứa biết bao tình yêu và sự tiếc nuối còn chưa kịp tỏ bày.

Phải mất trọn năm năm trời họ mới được trùng phùng, vui vầy ngắn ngủi, để rồi ngay sau đó lại phải vĩnh biệt thêm một lần nữa.

Môi lưỡi cuồng nhiệt m*t mát triền miên, cả hai đều bị bủa vây bởi một dòng cảm xúc nóng bỏng mà đớn đau tột cùng. Họ run rẩy, nương theo nụ hôn điên cuồng để trút cạn nỗi lòng...

"Có cần đi thuê một phòng không đấy?" Giọng nói u ám, rợn gáy của Long Côn vang lên, "Tao không có nhu cầu coi cảnh này."

Hai người lúc này mới th* d*c, lưu luyến buông nhau ra.

"Đi đi." Bùi Tương Thần cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán Indigo, "Nhớ lấy, em yêu anh."

Indigo lảo đảo lê bước về phía Long Côn, đoạn ngoái đầu lại, thấp giọng thì thầm với Bùi Tương Thần: "Anh cũng yêu em."

Bùi Tương Thần nhắm nghiền đôi mắt cay xè, nhưng dòng lệ nóng hổi vẫn trào ra khỏi khóe mi trước một bước.

Dậnh đổi cả mạng sống để có được câu nói này, đáng giá!

Một Indigo đang trọng thương, trong mắt Long Côn sức chiến đấu đã giảm sút đáng kể, nhưng gã vẫn cẩn thận lục soát toàn thân anh.

Bóng dáng Lục Viễn thương tích đầy mình lúc này tựa như vừa bước ra từ cái đêm của mười năm về trước. Lần này, Long Côn không để anh chạy thoát nữa, mà vững vàng tóm gọn người trong lòng bàn tay.

"Chào mừng quay trở lại, Tiểu Viễn." Long Côn mỉm cười mãn nguyện, "Xuống nước rồi thì bám cho sát vào. Em biết địa hình bên dưới phức tạp thế nào mà."

Indigo đeo kính lặn lên, nối ống thở vào bình dưỡng khí của Long Côn.

Không ngoái lại nhìn Bùi Tương Thần thêm một lần nào nữa, Indigo theo gót Long Côn bước thẳng xuống hồ.

Ngay khoảnh khắc này, Long Côn đột ngột xoay người, rút phăng súng chĩa về phía Bùi Tương Thần —— bản tính gã vốn đa nghi, nhất định phải tự tay kết liễu đối thủ thì mới chịu yên tâm.

Nhưng Indigo đâu còn lạ gì Long Côn, anh đã phòng bị từ trước, lập tức vung tay gạt văng khẩu súng.

Long Côn vừa định cúi xuống nhặt, một tiếng nổ đinh tai nhức óc lại dội xuống từ trên đỉnh đầu.

Dưới cơn chấn động dữ dội, phân xưởng bắt đầu đổ sập trên diện rộng, trần nhà rụng xuống rào rào từng tảng lớn.

Long Côn chẳng còn tâm trí đâu lo chuyện khác, đành phải lôi tuột Indigo lặn sâu xuống nước.

Ngay khi bóng dáng hai người vừa khuất dưới làn nước, khóe môi Bùi Tương Thần khẽ cử động, nhả ra một lưỡi lam gấp nhỏ xíu.

Đó chính là công cụ thoát hiểm mà Indigo vừa mượn nụ hôn ban nãy để lén đưa sang cho hắn.

Đùa cái quái gì vậy chứ?

Bùi Tương Thần này tuyệt đối sẽ không bao giờ làm hai việc: thứ nhất là chắp tay dâng vợ cho kẻ khác; thứ hai là khoanh tay chờ chết!

Đừng nói tới chuyện Long Côn sẽ trả thù Thư Ngọc, dẫu lão ta có cung phụng Thư Ngọc như Bồ Tát đi chăng nữa, Bùi Tương Thần cũng quyết không để lão mang người đi.

Tảng bê tông sụp xuống đập nát đèn khẩn cấp, căn phòng mất đi nguồn sáng cuối cùng, chìm vào bóng tối mịt mùng.

Bùi Tương Thần cắt đứt dây thít nhựa, chẳng buồn nán lại tìm vũ khí, đội trận mưa gạch đá đang trút xuống rào rào mà lao đầu về phía hồ nước.

ẦM ——

Mặt đất rung chuyển dữ dội, một áp lực nghẹt thở đè sầm xuống từ trên đỉnh đầu.

Bùi Tương Thần hít sâu một hơi, gieo mình xuống hồ nước.

Trần nhà tức thì đổ ập xuống, lấp kín bưng mặt hồ không lọt một khe hở.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...