Năm nay là năm bầu cử của Cộng hòa Suman, cuộc bầu cử sẽ diễn ra vào tháng Tám.
Từ khoảng tháng Tư, các ứng cử viên của các đảng phái đã bắt đầu chiến dịch vận động tranh cử rầm rộ.
Cuộc bầu cử tổng thống của Suman cũng chẳng khác gì so với hầu hết các nước tư bản khác, chẳng qua chỉ là một trò chơi mà các dòng họ chính trị thay phiên nhau nắm quyền.
Tuy nhiên, do tình hình quốc tế thay đổi cùng với những mâu thuẫn về lợi ích, cuộc tranh giành chiếc ghế tổng thống trong nội bộ tầng lớp cầm quyền đã trở thành một cuộc chiến đầy mùi thuốc súng.
Một bên là các gia tộc truyền thống nắm giữ ngành sản xuất và đất đai, một bên là các tập đoàn quân phiệt kiểm soát quân đội và những ngành công nghiệp mới nổi. Hai bên đều muốn thâu tóm lẫn nhau, những cuộc xung đột lớn nhỏ kéo dài suốt nhiều năm, thậm chí các cuộc đụng độ cục bộ ngày càng leo thang. Mâu thuẫn giữa Bùi Tương Thần và Đào Uy cũng chỉ là một lát cắt nhỏ trong bức tranh đầy biến động của chính trường Suman.
Người mà đảng phái của nhà họ Bùi đề cử trong kỳ bầu cử này chính là Bùi Gia Thận – chú hai của Bùi Tương Thần.
Ông là một quân nhân trẻ tuổi, từng phục vụ trong lực lượng lính thủy đánh bộ, lập được nhiều chiến công hiển hách. Sau khi bước chân vào chính trường, ông đã hai lần đảm nhiệm chức quận trưởng và đều đạt được thành tích chính trị đáng kể.
Bùi Gia Thận từ lâu đã được gia tộc họ Bùi bồi dưỡng để trở thành người lãnh đạo tương lai, là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí tổng thống.
Năm nay là lần đầu tiên Bùi Gia Thận tham gia tranh cử. Vì tổng thống tiền nhiệm cũng xuất thân từ đảng của ông, hơn nữa so với giới chính trị gia, ông còn khá trẻ, nên tỷ lệ đắc cử của ông không cao. Mục tiêu chính của lần tranh cử này là để tích lũy kinh nghiệm và tạo dựng hình ảnh trước công chúng.
Tuy vậy, đội ngũ tranh cử vẫn dốc toàn lực để chuẩn bị kỹ lưỡng cho từng bài phát biểu và mỗi vòng bỏ phiếu.
Bùi Tương Thần hiển nhiên cũng tham gia đội ngũ tranh cử với tư cách tình nguyện viên, tranh thủ thời gian rảnh để hỗ trợ chiến dịch.
Nói đến Bùi Gia Thận, mọi thứ về ông đều ổn, chỉ tiếc là con cái lại có phần kém cỏi.
Con trai cả đam mê âm nhạc, quyết tâm trở thành ca sĩ nhạc rock. Con trai thứ thì trí tuệ bình thường, thành tích học tập chỉ ở mức trung bình. Cô con gái út mới bốn tuổi, đang ở độ tuổi mê mẩn các công chúa Disney, còn chưa thể đánh giá được gì.
Là cháu ruột, đồng thời cũng là người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ của nhà họ Bùi, Bùi Tương Thần gần như đã được Bùi Gia Thận ngầm định làm người kế vị.
Khi Bùi Gia Thận đứng trên sân khấu phát biểu, Bùi Tương Thần đứng ngay bên cạnh thím hai, hưởng đãi ngộ chẳng khác nào con ruột.
"Hãy quan sát kỹ, lắng nghe cẩn thận, đây là cơ hội học hỏi hiếm có."
Đêm trước ngày xuất phát, ông cụ Bùi gọi Bùi Tương Thần vào thư phòng, căn dặn:
"Tình hình càng ngày càng xấu đi, cuộc xung đột cuối cùng có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nếu không phải vì con đã trưởng thành, ông vốn không muốn để con xuất đầu lộ diện. Nhưng đến lúc con bước lên sân khấu chính trị, tình hình chỉ có thể còn tồi tệ hơn. Những cuộc đối đầu lớn là không thể tránh khỏi. Vì thế, A Thần, ông hy vọng con có sự chuẩn bị ngay từ bây giờ."
Bùi Tương Thần đã nghe những lời dặn dò như vậy không ít lần, nên chỉ bình tĩnh gật đầu đáp lại. Sau đó, hắn nói:
"Ông nội, ngày giỗ của cha sắp đến rồi. Giờ con cũng đã mười tám tuổi... Con muốn liên lạc với mẹ."
Ông cụ Bùi lặng lẽ nhìn gương mặt đứa cháu giống hệt người con trai đã khuất, trong lòng chợt dâng lên cảm giác chua xót.
Người con trai thông minh nhưng yểu mệnh đó từng là niềm tự hào của ông, cũng là nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai.
"Kiên nhẫn một chút, A Thần." Ông cụ Bùi nói. "Nếu mẹ con thấy cần thiết, bà ấy sẽ tự liên lạc với con. Và ông cũng hy vọng con đừng dành quá nhiều tâm sức vào chuyện này. Một người đàn ông, nếu để tình cảm chi phối, đó chính là khởi đầu của sự sa ngã. Khi đó, con sẽ hành động theo cảm tính và mắc sai lầm. Một chính trị gia xuất sắc phải biết kiềm chế d*c v*ng, dùng lý trí để suy xét mọi thứ. Con còn nhớ phương châm của nhà họ Bùi là gì không?"
"Gia tộc trên hết!" Bùi Tương Thần đáp.
Ông cụ Bùi gật đầu hài lòng:
"Được rồi, ra ngoài đi. Hãy đi theo chú hai của con và học hỏi thật tốt."
Bùi Tương Thần đã đoán trước được kết quả này, nên cũng không tranh cãi thêm.
Chỉ là, cả hai ông cháu đều không ngờ rằng, chuyến đi vận động tranh cử tưởng như bình thường này sẽ trở thành một cuộc hành trình đẫm máu đầy nguy hiểm.
Nó không chỉ làm thay đổi cuộc đời Bùi Tương Thần, mà còn viết lại vận mệnh của cả gia tộc.
