Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần

Chương 54



Văn Thư Ngọc đang định bưng bát canh gà ra phòng ăn, thấy Bùi Tương Thần như vậy, anh có chút lúng túng.

Bùi Tương Thần dùng đũa gõ nhẹ lên bàn. Văn Thư Ngọc đành đặt bát canh gà xuống, rồi múc cho hắn một bát cơm.

Bùi Tương Thần nhận lấy bát cơm, hài lòng gật đầu.

Vẫn là Thư Ngọc tốt nhất, múc cơm không nhiều không ít, vừa đúng khẩu phần của hắn.

Văn Thư Ngọc thực ra đã ăn xong từ trước, nên ngồi xuống gọt hoa quả.

Trải qua một màn chạy trốn sinh tử, Bùi Tương Thần sớm đã đói đến mức bụng dán vào lưng. Hắn ăn liên tục hai bát cơm lớn với mấy đĩa thức ăn, sau đó uống ực nửa bát canh gà, cuối cùng ngay cả món rau cũng quét sạch, rồi mới đặt đũa xuống.

"Ngài chưa no sao?" Văn Thư Ngọc thực ra lo hắn ăn no quá, liền hỏi: "Có cần thêm chút đồ ăn không?"

Bùi Tương Thần lắc đầu, rõ ràng tâm trạng rất tốt, còn ợ một cái rõ to, thoải mái gác chéo chân.

"Với tình hình hôm nay, bên ngoài chắc sẽ loạn một thời gian. Anh ở một mình ngoài đó không an toàn. Thế nên tôi nghĩ, để nhóc Trương dọn lại phòng cũ của anh, hôm nay cứ ở lại đây trước. Thiếu gì thì sau này có thời gian rồi về lấy."

Người này vừa mở miệng đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy, hoàn toàn không để lại chút không gian nào cho Văn Thư Ngọc lựa chọn.

"Không cần phiền phức vậy đâu." Văn Thư Ngọc cười gượng. "Tôi chỉ là một người dân bình thường, chỉ cần không dính vào chuyện gì, loạn lạc bên ngoài cũng không ảnh hưởng đến tôi lắm. Hơn nữa, tuần sau trường khai giảng rồi, học kỳ này tôi phải ở ký túc xá. Giờ cứ dọn tới dọn lui cũng không cần thiết. Thật ra nên để nhóc Trương chuyển vào ở cùng ngài, tiện chăm sóc cho ngài hơn."

Vừa nhắc đến Trương Lạc Thiên, Bùi Tương Thần lập tức nhíu chặt mày.

"Giờ anh đã quay về rồi, sau này bảo thằng nhóc đó tránh xa một chút đi. Nó đang thay lông hay gì đấy? Hôm qua tôi đang ăn cơm, nó đứng ngay hướng gió, tóc bay cả vào bát tôi. Không phải nói cún Teddy không rụng lông à?"

— Người ta không phải cún!

Văn Thư Ngọc dở khóc dở cười: "Thiếu gia, nhóc Trương mới là trợ lý của ngài. Tôi đã điều sang bộ phận khác rồi, không tiện giành việc của em ấy đâu."

Bùi Tương Thần liếc anh một cái, khóe môi cong lên đầy hứng thú.

"Ồ, quên chưa báo cho anh một tin vui. Anh đã được điều trở lại rồi!"

 

_______

 

Nửa tiếng trước.

Trong thư phòng của lão tướng quân Bùi, Bùi Tương Thần đã thay một bộ quần áo mới, vết thương cũng được bác sĩ gia đình xử lý lại.

Hắn ngồi trên sofa, bình tĩnh kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra hôm nay.

"Ông nội, tay súng bắn tỉa đó là ai?" Cuối cùng, Bùi Tương Thần hỏi.

Bùi Gia Thận và lão tướng quân Bùi trao nhau một ánh mắt ngầm hiểu.

Người đó... hẳn chính là Văn Thư Ngọc.

"Là người của chúng ta." Lão tướng quân Bùi thản nhiên đáp. "Chuyên phụ trách các nhiệm vụ bí mật."

Lời giải thích mơ hồ này hiển nhiên không thể khiến Bùi Tương Thần hài lòng.

"Tại sao người đó lại hành động một mình mà không gọi viện trợ? Con muốn gặp người đó để cảm ơn."

"Bây giờ con chưa cần biết quá nhiều." Lão tướng quân dứt khoát từ chối. "Con đã an toàn, cậu ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ. Như thế là đủ rồi."

Bùi Gia Thận cũng nói: "Bây giờ cháu chưa tiện gặp người đó. Chúng ta sẽ thay cháu ban thưởng cho cậu ta."

Lời giải thích này vẫn không khiến Bùi Tương Thần hài lòng, nhưng hắn cũng đủ tinh ý để không tiếp tục truy hỏi.

Trong gia tộc, có một số chuyện cơ mật mà với thân phận hiện tại, hắn chưa thể biết được—chuyện này vốn dĩ không có gì lạ.

Nhưng Bùi Tương Thần cũng rất biết cách mặc cả. Hắn liền mỉm cười, nói:

"Phải rồi, ông ơi, sẵn tiện con muốn nói chuyện về trợ lý Văn. Hôm nay anh ấy lập công lớn lắm. Nếu không có anh ấy, chắc chắn con đã bị bọn chúng bắt về rồi. Dù sao thì bây giờ chú hai cũng đã lên nắm quyền, nhà ta không cần phải e dè gì nữa. Con nghĩ, hay là điều anh ấy quay lại đi?"

Lão tướng quân Bùi im lặng.

Phản ứng này khiến Bùi Tương Thần hơi bất ngờ.

Một chuyện nhỏ như vậy, liên quan đến một người chẳng mấy quan trọng, bình thường lão tướng quân chẳng bao giờ bận tâm. Thế nhưng lần này, ông lại đang cân nhắc rất nghiêm túc.

Chẳng lẽ... mình thể hiện quá mức quan tâm, khiến ông nội nảy sinh bất mãn với Văn Thư Ngọc rồi?

Bùi Tương Thần vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên mặt, nói:

"Nói thật, Thư Ngọc vừa trung thành vừa giỏi giang, lại còn nhiều lần cứu con. Đúng là phúc tinh của đời con. Có khi bát tự của anh ấy hợp với con lắm đấy!"

Lão tướng quân Bùi vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, hỏi:

"Con muốn cậu ta quay lại, nhưng bản thân cậu ta có muốn không?"

Làm sao lại không muốn chứ?

Bùi Tương Thần tự tin đáp:

"Với vị trí hiện tại của anh ấy, dù có làm hết sức, cũng chỉ là một nhân viên cấp cao trong tập đoàn mà thôi. So với việc đi theo con, tương lai chắc chắn kém xa."

"Tốt nhất là con nên hỏi ý kiến cậu ta trước." Lão tướng quân nói.

— Từ khi nào ông nội lại quan tâm đến nguyện vọng của một người hầu nhỏ bé như vậy?

Bùi Tương Thần đè nén nghi ngờ trong lòng, thuận theo lời ông mà tiếp tục:

"Vậy nếu anh ấy đồng ý, con sẽ điều anh ấy trở lại nhé? Cảm ơn ông!"

Lão tướng quân Bùi rõ ràng đang nén cả bụng lời muốn nói nhưng cuối cùng chỉ phất tay:

"Về nghỉ ngơi cho tốt đi. Mấy ngày này ở yên trong nhà, đừng có chạy lung tung."

Bùi Tương Thần vui vẻ rời khỏi thư phòng.

Chân hắn bị thương khá nặng khi ở tòa nhà bỏ hoang, giờ bị băng bó thành hai cục như bánh ú, chỉ có thể đi dép lê. Vệ sĩ đẩy xe lăn tới, nhưng hắn lại ghét bỏ mà xua tay, cứ thế sải bước về khu nhà của mình.

Văn Thư Ngọc mà biết tin này, chắc sẽ vui lắm đây...

"A Thần!"

Bùi Gia Thận từ thư phòng đuổi theo, gọi hắn lại:

"Chờ chút, chú có chuyện muốn nói với cháu."

Cả hai người chân cẳng đều không tiện, đành tìm một chỗ trong hành lang ngồi xuống trò chuyện.

Mưa đêm rả rích rơi xuống, khu vườn sâu thẳm tĩnh lặng, giữa tán lá rậm rạp có vài con vật nhỏ lặng lẽ bò qua, phát ra tiếng sột soạt.

Trong lòng Bùi Tương Thần có một cảm giác bực bội mơ hồ mà chính hắn cũng không hiểu rõ. Hắn đành kìm nén, kiên nhẫn nghe chú hai nói chuyện.

Bùi Gia Thận—một người đủ bản lĩnh để được bầu làm tổng thống—sao có thể không nhìn ra sự mất kiên nhẫn của cháu trai?

Hôm nay, người được cử đi cứu Bùi Tương Thần là một trong những tâm phúc của ông. Khi trở về, viên phó quan đó đã báo cáo lại mọi chuyện một cách chi tiết, đương nhiên cũng không bỏ sót cảnh tượng cháy bỏng bên bờ sông.

Nghĩ đến đây, Bùi Gia Thận lại cảm thấy đau đầu. Ông không khỏi nghi ngờ, liệu có phải phong thủy nhà họ Bùi có vấn đề không mà đám hậu bối cứ liên tục xảy ra chuyện thế này?

Mấy đứa con ruột của ông thì không bàn nữa, đứa nào đứa nấy ngoại hình "xấu lạ" thôi cũng đủ khiến ông chẳng buồn nhắc tới. Mấy đứa cháu họ khác thì hoặc là thông minh nhưng tâm thuật bất chính, hoặc là nhân phẩm đoan chính nhưng đầu óc lại không được nhanh nhạy.

Bùi Tương Thần—cháu ruột của ông—xưa nay vẫn là người xuất sắc nhất trong thế hệ này, vậy mà giờ lại dính vào một vụ bê bối tình ái với đàn ông.

Nhà họ Bùi là danh gia vọng tộc trăm năm, người đông thế mạnh, nội bộ đã từng có đủ loại tai tiếng. Chuyện dây dưa với người cùng giới, xét cho cùng, cũng chẳng phải vấn đề gì to tát lắm.

Nhưng Văn Thư Ngọc không phải một người đàn ông bình thường, và càng không phải là đối tượng thích hợp để Bùi Tương Thần dây dưa.

"Cậu trợ lý kia của cháu..." Bùi Gia Thận cân nhắc rồi mở miệng, "Trước đây cậu ta bị điều đi không phải không có lý do. Nếu tâm tư của cậu ta với cháu vẫn chưa thay đổi, thì việc để cậu ta quay lại, theo chú thấy, không ổn đâu."

Bùi Tương Thần cười cười: "Chú, chẳng phải chú đã đắc cử tổng thống rồi sao? Đảng Dân Chủ và đám 'Người Laia' nếu muốn gây chuyện, thì cũng như hôm nay thôi, cứ trực tiếp dùng đao súng. Còn mấy trò truyền thông bôi nhọ hay thổi phồng bê bối, đó là cách của những kẻ chưa đến mức xé rách mặt."

"Chú không lo chuyện đó." Bùi Gia Thận nói, "Điều chú lo là ảnh hưởng của Văn Thư Ngọc đối với cháu. A Thần, nói thật với chú đi—cháu có phải cũng thích cậu ta rồi không?"

"Không mà."

Bùi Tương Thần dường như đã chuẩn bị sẵn cho câu hỏi này, trả lời rất thản nhiên:

"Cháu không thích đàn ông."

—Quả thật, từ khi vào mẫu giáo, Bùi Tương Thần đã bắt đầu có bạn gái. Từ nhỏ đến lớn, lúc nào cũng là một thẳng nam chính hiệu.

Nhưng gần đây thì...

Bùi Gia Thận sững người. Đúng là từ khi Văn Thư Ngọc xuất hiện bên cạnh, cháu trai ông vẫn luôn độc thân!

"Cháu không thích đàn ông, thế sao còn—"

—Còn cắn người ta như thể đang gặm xương vậy hả?!

"Ây dà!"

Bùi Tương Thần đoán được những lời chưa nói hết của chú hai, liền cười cợt như một đứa trẻ vừa làm trò nghịch ngợm bị bắt quả tang:

"Thoát chết trong gang tấc, tâm trạng hơi kích động thôi mà. Với lại, anh ấy đơn phương cháu thảm như vậy, còn liều cả mạng để cứu cháu nữa, chẳng lẽ không đáng được thưởng chút sao?"

— Cháu có thể phát tiền thưởng cho anh ta mà!

Bùi Gia Thận trợn mắt: "Thế cháu không ngại khi bên cạnh mình có một người suốt ngày nhắm vào cháu sao?"

Bùi Tương Thần nhướng mày:

"Chú hai, có bao nhiêu phụ nữ công khai hay âm thầm ái mộ chú? Cháu thấy chú cũng hưởng thụ lắm mà."

Bùi Gia Thận nghẹn lời.

Danh tiếng phong lưu của ông đâu phải ngày một ngày hai, đã từng kết hôn hai lần, bên ngoài còn có không ít hồng nhan tri kỷ. Nhưng dù thế nào, ông cũng biết rõ lai lịch của từng người—chẳng ai là đặc vụ nước ngoài, cũng chẳng ai là đàn ông!

Bùi Tương Thần cười nhạt:

"Chú hai, dạo trước cháu có đọc Yến Tử Xuân Thu, thấy một câu chuyện rất thú vị, cảm thấy rất có cảm hứng."

Bùi Gia Thận từ nhỏ đã được giáo dục tinh hắn, đọc vô số sách vở, Yến Tử Xuân Thu đương nhiên cũng từng đọc qua. Vì vậy, ngay khi nghe nhắc đến, ông lập tức có một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Bùi Tương Thần thong thả nói:

"Tề Cảnh Công tuấn tú phi phàm, có một viên quan nhỏ thầm mến ông ấy, suốt ngày lén nhìn. Cảnh Công phát hiện ra, nghĩ rằng hắn ta ham mê sắc đẹp của mình nên định xử tử. Yến Tử biết chuyện, bèn khuyên: 'Khước dục bất đạo, ác ái bất tường.' (Từ chối d*c v*ng là trái với đạo lý, ghét bỏ tình cảm là điềm xấu.) Yêu thích một người là bản năng, có phạm pháp đâu mà phải làm quá lên vậy?"

Bùi Gia Thận day trán:

"Vậy cháu định thế nào? Cũng muốn để Văn Thư Ngọc hầu hạ cháu tắm rửa à?"

"Chức trách của anh ấy vốn dĩ có bao gồm việc này mà..."

Nhìn thấy sắc mặt của chú hai ngày càng khó coi, Bùi Tương Thần vội sửa lời:

"Yên tâm, cháu thật sự không thích đàn ông! Chỉ là đã quen có anh ấy ở cạnh rồi. Còn cái cậu trợ lý mới, cháu không chịu nổi. Cháu của lão Trương, làm việc vụng về, còn suốt ngày rụng tóc..."

Bùi Gia Thận hoàn toàn cạn lời.

Bùi Tương Thần nghiêm túc nói tiếp:

"Chú, sắp tới cả gia tộc sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức lớn, nhiệm vụ của cháu cũng rất nặng nề. Có một trợ thủ đắc lực như Thư Ngọc bên cạnh chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Chẳng phải rất tốt sao?"

 

______

 

"Vậy nên, bây giờ anh có thể ở lại rồi."

Bùi Tương Thần tiện tay ném một quả nho mẫu đơn vào miệng, cười híp mắt:

"Thế nào? Cảm kích tôi đi chứ?"

Sắc mặt của Văn Thư Ngọc... khá vi diệu.

Không phải vui mừng, cũng chẳng phải kinh ngạc. Trong mắt Bùi Tương Thần, có lẽ có thể tóm gọn là: Nhận được tin tốt nhưng vẫn chưa kịp phản ứng.

Văn Thư Ngọc cân nhắc rồi lên tiếng:

"Thiếu gia, tôi rất cảm kích vì ngài đã trọng dụng tôi."

Ai có chút đầu óc đều nghe ra, câu này chỉ là lời mào đầu để làm dịu bầu không khí.

Bùi Tương Thần lập tức sa sầm mặt:

"Nhưng?"

"Nhưng," Văn Thư Ngọc cắn răng nói tiếp, "về chuyện này, tôi cần... suy nghĩ thêm."

Nhiệt độ trong bếp lập tức giảm mạnh.

Bùi Tương Thần im lặng nhìn chằm chằm vào Văn Thư Ngọc, ánh mắt sắc bén khiến người ta nghẹt thở.

Đám vệ sĩ trực ban liếc nhau một cách không tự nhiên.

Ngay cả Trương Lạc Thiên, người đang ngồi xổm trước cửa bếp ăn cơm, cũng dừng nhai, trợn mắt nhìn hai người.

Văn Thư Ngọc cúi đầu, ánh mắt cụp xuống. Mái tóc mái hơi ẩm rủ xuống trán, tạo nên một vẻ ngoan ngoãn hiền lành, nhưng sâu trong đó lại ẩn chứa sự cứng cỏi và bướng bỉnh.

Bùi Tương Thần đột nhiên bật cười thành tiếng.

 

 

Tác giả có lời muốn nói:

Trong Yến Tử Xuân Thu, sau khi nghe lời khuyên của Yến Tử, Tề Cảnh Công không những không trừng phạt viên quan nhỏ kia, mà còn cho phép hắn hầu hạ mình tắm rửa... Các bạn hiểu ý tôi rồi chứ? Hahaha!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...