08
Dược liệu đã đủ.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Ngay đêm đó…
Ta liền bảo Lưu thẩm đun ba nồi nước lớn.
Từng vị dược liệu quý giá… lần lượt được cho vào.
Chẳng bao lâu…
Cả viện đã tràn ngập một mùi thuốc nồng đậm mà kỳ lạ.
Ta bảo Phúc bá chuẩn bị một thùng gỗ lớn trong phòng.
Khi nước thuốc đang sôi được đổ vào thùng…
Nước vốn trong veo…
Lập tức chuyển thành màu nâu sẫm.
Thậm chí…
Còn bốc lên từng làn khí đen nhè nhẹ.
Mùi thuốc trong không khí…
Cũng trở nên có chút cay nồng.
Tiêu Bắc Dã ngồi trên xe lăn.
Lặng lẽ nhìn ta bận rộn.
Thần sắc hắn rất bình tĩnh.
Nhưng đầu ngón tay khẽ run… vẫn để lộ sóng ngầm trong lòng.
Đây là cơ hội cuối cùng của hắn.
Là rồng hay là giun…c’ay/o’t
Chỉ trong một lần này.
Ta bước tới trước mặt hắn, chậm rãi ngồi xuống.
“Tiêu Bắc Dã, lát nữa sẽ rất đ /au.”
“Cơn đ /au đó… có thể còn đ /au gấp mười lần so với lúc chàng bị gãy xương trên chiến trường năm xưa.”
“Dược lực sẽ tái tạo lại kinh mạch của chàng… giống như đ /ậ/p n /át x /ương rồi nối lại một lần nữa.”
“Điều chàng cần làm… chỉ là chịu đựng vượt qua.”
“Dù đ /au đến đâu… cũng không được vận công chống lại.”
“Nếu không… dược lực sẽ phản phệ, mọi công sức sẽ hóa thành công cốc.”
“Chàng… có sợ không?”
Hắn nhìn ta.
Bỗng nhiên bật cười.
Trong nụ cười ấy…
Mang theo niềm kiêu ngạo và sự kiên định chỉ thuộc về riêng hắn.
“Tô Nguyệt Kiến, ta Tiêu Bắc Dã đến c /hết còn không sợ…”
“Lẽ nào lại sợ đ /au?”
“Được.”
Ta đỡ hắn.
Chậm rãi cởi bỏ y phục của hắn.
Khoảnh khắc hắn bước vào thùng gỗ…
Toàn thân hắn bỗng nhiên cứng lại.
Nước thuốc nóng rực…được giữ ở nhiệt độ vừa phải để không làm bỏng hay làm hắn bị thương…
Nhưng cũng đủ nóng rực, giống như vô số kim thép nung đỏ…
Hung hăng đ/â/m vào từng tấc da thịt của hắn.
Hắn khẽ “hừ” một tiếng.
Trán lập tức phủ kín mồ hôi lạnh.
Ta không nói gì.
Chỉ lặng lẽ lấy ra kim châm.
Bắt đầu hạ châm vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu hắn.
Đây là để bảo vệ tâm mạch của hắn.
Để hắn không ngất đi giữa cơn đ /au k /ịch l /iệt.
Thời gian…
Từng chút từng chút trôi qua.
Nước thuốc luôn được giữ nóng vừa đủ trong thùng… như bắt đầu vận chuyển dữ dội.
Thân thể Tiêu Bắc Dã…
Cũng bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy.
Môi bị chính hắn c /ắn đến m/á/u ch/ảy đ/ầ/y.
Nhưng từ đầu đến cuối…
Hắn không phát ra một tiếng rên đau nào.
Người nam nhân này…
Có ý chí cứng như thép.
Ta có thể nhìn thấy…
Những kinh mạch đã hỏng t/ử trên chân hắn…
Dưới sự k*ch th*ch của dược lực…
Đang dần dần chuyển sang màu hồng.
Tốc độ nhanh đến mức có thể thấy bằng mắt thường.
Từng dòng hắc huyết…
Bị ép ra khỏi lỗ chân lông.
Rồi hòa vào trong nước thuốc.
Đây là dấu hiệu tốt.
Chứng tỏ dược lực… đang phát huy tác dụng.
Ta khẽ vê từng mũi kim.
Nội lực trong cơ thể theo đầu kim mà chậm rãi truyền vào huyệt đạo rồi kinh mạch hắn.
Từng chút một dẫn dắt, áp chế, khiến những luồng dược lực cuồng bạo kia dần trở nên thuần phục, ngoan ngoãn theo sự điều khiển của ta.
Trán ta…
Cũng đầy mồ hôi.
Đây không chỉ là tiêu hao thể lực.
Mà còn là sự tập trung tinh thần đến cực hạn.
Không biết đã qua bao lâu.
Có lẽ một canh giờ.
Cũng có thể hai canh giờ.
Khi chân trời dần hiện lên sắc trắng như bụng cá…
Nước thuốc trong thùng… cuối cùng cũng lắng xuống.
Nước thuốc vốn màu nâu sẫm…
Lúc này đã biến thành chất lỏng đen đặc như mực.
Tỏa ra một mùi hôi b/ệnh khó chịu.
Mà Tiêu Bắc Dã…
Đã hoàn toàn kiệt sức.
Ngất đi.
Ta đưa tay thăm hơi thở của hắn.
Ổn định.
Mạnh mẽ.
Ta thở phào một hơi.
Cả người… cũng gần như sắp ngã quỵ xuống đất.
Ta gọi Phúc bá tới.
Hai người chúng ta hợp sức…
Mới đưa được hắn ra khỏi thùng gỗ.
Lau sạch thân thể.
Đỡ lên giường.
Giấc ngủ này…
Hắn ngủ suốt một ngày một đêm.
Khi hắn tỉnh lại lần nữa…
Đã là buổi hoàng hôn của ngày thứ ba.
Ta đang ngồi bên giường hắn.
Đổi khăn ướt trên trán cho hắn.
Hắn chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt vẫn còn vài phần mê man.
“Ta…”
Hắn vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc đến lợi hại.
Ta vội vàng bưng một chén nước tới, đút cho hắn uống xuống.
“Chàng tỉnh rồi.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt đã sáng tỏ hơn rất nhiều.
Hắn khẽ động đậy thân thể, dường như muốn ngồi dậy.
Nhưng ngay sau đó, cả người hắn liền cứng đờ.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Hắn đột ngột vén chăn lên, nhìn xuống đôi chân của mình.
Đó là đôi chân từng hoàn toàn mất hết cảm giác.
Mà lúc này, hắn vậy mà lại có thể cảm nhận được hơi ấm của tấm chăn.
Tuy cảm giác ấy rất yếu ớt, như bị ngăn cách bởi một lớp bông dày cộp.
Nhưng đó không phải ảo giác!
Là thật!
Có cảm giác rồi!
Hơi thở hắn trong khoảnh khắc trở nên dồn dập.
Hắn đưa bàn tay run rẩy ra, hung hăng véo mạnh vào đùi mình một cái.
“Hít…”
Một cơn đ/au nhói sắc bén, rõ ràng truyền tới.
Đ/au!
Có thể cảm thấy đ/au rồi!
Vành mắt Tiêu Bắc Dã lập tức đỏ lên.
Vị chiến thần sắt m/á/u đã từng ở chiến trường đổ m/á/u mà không rơi lệ ấy, giờ khắc này, nước mắt c’a.y/o’t lại giống như chuỗi hạt bị đứt dây, không sao khống chế mà lăn dài xuống.
Hắn c'a.y/o't khóc rồi.
Nỗi tuyệt vọng, đau đớn, không cam lòng đã bị đè nén suốt mấy tháng trời, vào khoảnh khắc này, tất cả đều hóa thành những giọt lệ c’ay/o’t nóng bỏng.
Ta không đi an ủi hắn, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, để lại không gian cho hắn.
Ta biết, hắn cần lần phát tiết này.
Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi bình ổn lại cảm xúc.
Hắn quay đầu, dùng đôi mắt đỏ hoe ấy nhìn ta thật sâu.
Hắn không nói lời cảm tạ.
Hắn chỉ đưa tay ra, nắm thật chặt, thật chặt lấy tay ta.
Bàn tay hắn không còn lạnh như trước nữa.
Mà mang theo hơi ấm nóng rực.
“Nguyệt Kiến.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi ta như vậy.
“Ừm.”
Ta khẽ đáp.
“Từ nay về sau, m /ạng của ta là của o-t/c’ay nàng.” "Ta biết b.ánh m.ỳ ớ.t"
Giọng hắn khàn khàn, nhưng lại vô cùng trịnh trọng.
Giống như một lời thề.
Đúng lúc ấy, Phúc bá thần sắc hoảng hốt chạy từ bên ngoài vào.
“Tướng quân, phu nhân, không xong rồi!”
“Trong cung có người tới, nói là… nói là bệ hạ thương cảm, phái Tô đại tiểu thư tới thăm, còn… còn mang theo ban thưởng cho tướng quân.”
Tô Cẩm Tú?
Nàng ta tới làm gì?
Hoàng thử lang chúc tết gà, nào có ý tốt.
Ta và Tiêu Bắc Dã nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy hàn ý trong mắt đối phương.
Khóe môi Tiêu Bắc Dã cong lên một độ cung lạnh lẽo.
“Cho nàng ta vào.”
“Ta ngược lại muốn xem xem, nàng ta định giở trò gì.”
Hắn dừng một chút, rồi lại bổ sung thêm một câu.
“Đỡ ta dậy, tới tiền sảnh.”
“Để nàng ta nhìn cho rõ, ta, cái ‘phế nhân’ này, hiện giờ đã ra sao rồi.”
Trong mắt hắn lấp lóe hàn quang phục thù.
