Điện Hạ Thân Mang Bệnh Tật Vẫn Giấu Phong Mang

Chương 90: Ngoại Truyện 2



Thiệu tướng quân vốn ưa thanh tĩnh, trên núi sẽ không có người ngoài lui tới.

Tạ Duẫn Minh chưa từng hỏi han việc ấy, ngày tháng trôi qua, những người từ kinh thành đến sớm đã lặng lẽ tản đi, quên mất chủ tớ, quên luôn cả Tạ Duẫn Minh.

Lệ Phong lại cảm thấy như vậy càng tốt. Những người kia không còn ở đây, hắn trái lại thấy tự tại hơn.

Ăn mặc dùng độ của Tạ Duẫn Minh, thứ nào cũng tinh tế. Thiệu tướng quân đương nhiên nuôi nổi, Liêu quốc sư cũng thường sai người mang đến vài món tốt: văn phòng tứ bảo, hoặc những món đồ chơi tinh xảo, thỉnh thoảng còn có một miếng ngọc bội, treo nơi thắt lưng Tạ Duẫn Minh, khiến y trông thanh nhã như ngọc.

Buổi sớm trên Di Sơn, lúc nào cũng bị một làn hương thuốc nhẹ nhàng đánh thức.

Trời còn chưa sáng, Lệ Phong đã dậy. Hắn ra giếng nơi hậu viện gánh nước, từng thùng từng thùng đổ đầy chum gốm, sau đó nhóm lửa trong bếp, đặt nồi thuốc lên, để lửa nhỏ l**m dần đáy nồi, hương thuốc theo đó lan tỏa.

Xong xuôi mọi việc, phương Đông mới chỉ ửng lên một lớp bụng cá nhạt. Hắn lau mồ hôi nơi trán, đứng lặng ngoài cửa phòng, nghe bên trong vang lên vài tiếng ho khẽ, mới giơ tay gõ nhẹ cánh cửa: "Chủ tử, đã tỉnh chưa?"

"Vào đi."

Lệ Phong đẩy cửa bước vào.

Trong phòng bày biện cực giản: một giường, một bàn, một ghế, chỉ có giá sách là chất đầy. Tạ Duẫn Minh ôm chăn ngồi nơi đầu giường. Từ năm mười ba tuổi, hai người đã không còn ngủ chung một giường.

Nay tám năm đã qua, y tĩnh dưỡng trên núi lâu như vậy, thân hình vẫn gầy gò.

Trái lại Lệ Phong lớn lên rắn rỏi. Hắn nhìn gương mặt luôn thiếu huyết sắc của chủ tử, trong lòng mãi không hiểu: thuốc thang không dứt, ăn mặc chu toàn, cớ sao vẫn chẳng thể nuôi được chút thịt nào.

"Chủ tử, hôm nay cảm giác thế nào?" Lệ Phong bước tới bên giường, rất tự nhiên đưa tay thăm trán y. Bao năm nay ngày nào cũng vậy, động tác quen thuộc như hơi thở.

Tạ Duẫn Minh khẽ đáp: "Cũng ổn."

Dứt lời, y hơi mở hai tay, như mời người vào lòng, lại như vô thức muốn xin một chút hơi ấm. Mi mắt vẫn khép hờ, vẻ mệt mỏi nơi chân mày chưa tan, cả người mềm mại chìm nơi gối, đến cả nhịp thở cũng mang theo hơi ẩm dịu ngoan, giống như một con mèo còn chưa tỉnh hẳn, đem phần bụng mềm mại nhất cùng những đầu ngón tay hơi co rụt bày ra trước mắt.

Lệ Phong chợt nhớ đến những con mèo hoang từng gặp trong núi. Nhưng nếu đem so với chủ tử, mèo vẫn kém đi vài phần ý vị.

Tạ Duẫn Minh đợi một lát không thấy động tĩnh, chậm rãi mở mắt: "Sao vậy?"

Lệ Phong cũng không nói rõ được mình làm sao, dạo gần đây hắn rất hay thất thần như vậy. Hắn ổn định tâm trí, mới đưa tay đỡ Tạ Duẫn Minh ngồi dậy, rồi lấy áo ngoài đặt bên giường, cẩn thận khoác lên cho y.

Tạ Duẫn Minh thấp hơn hắn nửa cái đầu. Khi y hơi dựa sang, mùi thuốc quen thuộc nhàn nhạt liền hòa cùng hương bồ kết sạch sẽ, nhẹ nhàng lan vào mũi Lệ Phong.

Thật dễ chịu.

Lệ Phong bất giác cúi thấp đầu thêm chút nữa, để mùi hương ấy gần hơn. Hắn thích mùi này, như thảo dược đun cùng sương sớm trong núi, lại như vải bông được phơi ấm dưới nắng, yên ổn bao bọc lấy phần thanh tịch riêng biệt của Tạ Duẫn Minh.

Về sau, Lệ Phong phát hiện, đây dường như là một căn bệnh.

Hắn mắc phải một chứng bệnh rất lạ.

Chỉ cần Tạ Duẫn Minh xuất hiện trong tầm mắt, tim hắn liền không nghe sai khiến mà đập loạn, thình thịch thình thịch, ồn ào như muốn nhảy ra ngoài. Nếu Tạ Duẫn Minh còn mỉm cười với hắn, hoặc nói thêm vài câu, đầu óc hắn liền rối tung, chiêu thức tâm pháp, binh thư thao lược, tất thảy bị khuấy thành một nồi hồ.

Lúc bệnh nặng nhất, là khi chạm vào.

Có lúc Tạ Duẫn Minh đưa sách cho hắn, đầu ngón tay vô tình chạm nhau; có lúc Tạ Duẫn Minh giúp hắn chỉnh lại cổ áo, đầu ngón tay mát lạnh lướt qua bên cổ; có lúc Tạ Duẫn Minh đọc sách ngủ quên dưới hành lang, hắn đi đắp áo cho y, phải nín thở, động tác cứng đờ như tượng gỗ. Bởi chỉ cần chạm vào, ngón tay liền tê dại, luồng tê dại ấy men theo huyết mạch chạy thẳng đến tim, khiến hắn cả ngày tâm thần bất định.

Hắn trở nên vô cùng kỳ quái.

Trước kia, chỉ cần được ở bên Tạ Duẫn Minh, trông thấy y bình an vô sự, Lệ Phong liền cảm thấy mãn nguyện.

Nhưng giờ thì không còn nữa. Hắn muốn nói chuyện với Tạ Duẫn Minh nhiều hơn. Nếu Tạ Duẫn Minh đáp lời ngắn ngủi, hoặc vì mải đọc sách mà quên để ý đến hắn, trong lòng hắn liền bực bội vô cớ, trống rỗng khó chịu, thế nào cũng không yên.

Nỗi bực ấy không có chỗ phát tiết, chỉ có thể mang ra võ trường.

Gậy gỗ nện mạnh lên người rơm, không giống luyện công, mà giống trút giận. Đầu người rơm bị đánh lệch, rơm rạ bay tán loạn, Lệ Phong vẫn không dừng tay, chiêu sau nặng hơn chiêu trước, gân xanh trên trán nổi lên.

Thiệu tướng quân chắp tay sau lưng nhìn hồi lâu, đợi hắn dừng lại th* d*c mới mở miệng: "Ra ngoài giẫm phải phân trâu à?"

Lệ Phong lau mồ hôi, không nói một lời, xách gậy quay về. Đến cổng viện thì vừa hay gặp Tạ Duẫn Minh bước ra khỏi phòng. Hắn vừa luyện võ xong, người đầy mồ hôi, tóc ướt dính nơi trán, trên mặt còn vương cỏ vụn.

Tạ Duẫn Minh thấy hắn, bước chân khựng lại, rồi đi tới rất tự nhiên giơ tay, dùng tay áo lau nhẹ gò má hắn.

Ngón tay cách lớp tay áo chạm vào da thịt, Lệ Phong toàn thân cứng đờ, cảm giác tê dại quen thuộc lại bò lên. Hắn cúi mắt, không dám nhìn Tạ Duẫn Minh, ậm ừ đáp một tiếng.

"Đi rửa đi, mùi mồ hôi nặng quá." Tạ Duẫn Minh thu tay về.

Lệ Phong vâng một tiếng, như chạy trốn mà ra giếng.

Hắn múc một thùng nước, dội thẳng từ đầu xuống. Nước giếng cuối thu lạnh buốt, dập tắt được cái nóng trên người, lại không dập nổi ngọn lửa tà trong lòng. Hắn lau qua loa, thay áo xong, đi tới hành lang thì bỗng dừng lại.

Tạ Duẫn Minh đang ngồi đó đọc sách, nghiêng người về phía hắn. Hàng mi rủ xuống, in lên gương mặt tái nhợt một mảng bóng nhỏ.

Lệ Phong sờ lên mặt mình. Khi rửa mặt, hắn cố ý để lại một chút nước nơi má trái. Chỉ một chút xíu, không nhìn kỹ sẽ chẳng nhận ra.

Hắn đứng nguyên tại chỗ, đợi, đợi Tạ Duẫn Minh chú ý.

Tạ Duẫn Minh chú ý thật, liền dùng khăn khô nhẹ nhàng lau đi giọt nước ấy. Động tác rất khẽ, đầu ngón tay hơi lạnh, dừng lại nơi má hắn trong khoảnh khắc.

Lệ Phong đứng bất động, tim lại bắt đầu đập nhanh.

Hắn không nhịn được mà cố ý làm vậy.

Luôn luôn như thế.

Thật quá kỳ quái.

Bệnh của hắn càng ngày càng nặng.

Ba ngày sau, Lệ Phong xuống núi, thẳng đường đến y quán trong trấn.

Lão đại phu vuốt râu, xem kỹ sắc mặt hắn, lại bảo hắn đưa tay bắt mạch, chẩn hồi lâu mới nói: "Mạch tượng hồng đại hữu lực, người trẻ tuổi thân thể tốt lắm, không có bệnh."

Lệ Phong nói: "Nhưng trong lòng ta khó chịu."

"Khó chịu thế nào?"

"Ta nhìn thấy một người là tim loạn nhịp, đầu óc choáng váng, không nghĩ được gì, chạm một cái là ngón tay tê dại, cả ngày tâm thần bất an. Nếu người ấy nói chuyện với kẻ khác nhiều hơn, không để ý đến ta, ta liền bực bội, muốn đập phá đồ đạc..."

Hắn vừa miêu tả, đại phu liền cười ha hả, nói hắn mắc bệnh tương tư.

Lệ Phong nhíu mày: "Tương tư bệnh là gì? Trị thế nào? Có hại người khác không?"

Tiếng cười của đại phu đột ngột dừng lại. Ông trầm mặc hồi lâu, mới lẩm bẩm: "Cái này... ở tuổi này, ngưỡng mộ cô nương cũng là lẽ thường..."

Xì.

Lang băm.

Chủ tử đâu phải là cô nương.

Ngày tháng ở núi trôi chậm như nước. Lệ Phong dần dần mò ra vài quy luật.

Thiệu tướng quân mỗi tháng sẽ cho hắn ít bạc vụn, coi như tiền công gánh củi múc nước. Tiền không nhiều, nhưng Lệ Phong chưa từng tiêu xài bừa bãi. Hắn cẩn thận để dành, thỉnh thoảng xuống núi mua sắm, sẽ mang về cho Tạ Duẫn Minh vài món điểm tâm nhỏ.

Thiệu tướng quân xưa nay không chuẩn bị mấy thứ dùng để dỗ người.

Quán Vương ký đầu trấn Đông có bánh quế hoa ngon nhất, Tạ Duẫn Minh thích mùi ngọt thanh ấy; bánh táo nhân của Lý ký vỏ giòn, nhân mềm, ăn cùng thuốc thì không quá đắng. Nếu dư dả hơn chút, hắn sẽ ghé hiệu sách, mua vài cuốn thoại bản cho chủ tử giải khuây.

Chỉ là Tạ Duẫn Minh nhiều lắm chỉ lật xem đôi lần rồi đặt mãi trên án, hiếm khi đọc. Có lúc Lệ Phong ngồi cạnh y đọc sách luyện chữ, chủ tử yên tĩnh, hắn không dám làm ồn, liền lén cầm mấy cuốn thoại bản ấy, giả vờ đọc.

Hắn thực ra không thích những câu chữ văn vẻ kia. Nhưng cứ ngồi như vậy, ánh nắng xuyên qua song cửa rơi xuống hai người, hắn lật một trang, Tạ Duẫn Minh lật một trang, tiếng giấy sột soạt nối tiếp nhau, liền cảm thấy họ giống như cùng một loại người.

Chủ tử rất thông minh, là khối ngọc do chính tay Liêu quốc sư mài giũa, sáng đến chói mắt.

Hắn không thông minh, đọc sách vất vả, viết chữ xiêu vẹo, đánh cờ luôn thua. Nhưng hắn biết võ, một bộ kiếm pháp múa lên gió nước không lọt.

Thiệu tướng quân nói hắn là kỳ tài luyện võ.

Như vậy cũng tốt, hắn nghĩ. Hắn không thông minh, chủ tử thông minh; hắn thân thể cường tráng, chủ tử thân thể yếu. Họ như âm dương hai nửa, vừa khéo ghép thành một vòng tròn, song phi cùng cánh.

Trong thoại bản hắn từng đọc, kể về một đôi nam nữ, sống chết có nhau.

Hắn đọc rồi đọc, bỗng nhiên nghĩ: nếu là hắn và Tạ Duẫn Minh thì sao?

Rồi lại lắc đầu.

Chuyện này căn bản không giống nhau.

Thế nhưng đêm đó, hắn lại mơ.

Trong mộng, Tạ Duẫn Minh vẫn ngồi dưới hành lang đọc sách. Ánh nắng rất đẹp, lá ngân hạnh vàng rực. Hắn đi tới, Tạ Duẫn Minh ngẩng đầu, mỉm cười với hắn. Nụ cười ấy khác ngày thường, bớt đi vài phần xa cách, lại nhiều thêm thứ gì đó không nói rõ được.

"Mau lại đây..." Tạ Duẫn Minh gọi hắn, giọng mềm như nước xuân.

Hắn bước tới. Tạ Duẫn Minh đứng dậy, nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn, rất nhẹ, như một chiếc lông vũ. Hắn cứng đờ không dám động, còn Tạ Duẫn Minh thì ngẩng mặt, khép mắt lại.

Rồi hắn cúi người xuống, hôn lên.

Khi choàng tỉnh, bên ngoài cửa sổ trời còn chưa sáng hẳn.

Lệ Phong ngồi bật dậy trên giường, mồ hôi lạnh đẫm người, tim đập như trống dồn.

Hắn vậy mà lại dám khinh nhờn chủ tử trong mộng.

Đó là tội lớn tày trời.

Lệ Phong quyết tâm sám hối. Hắn đứng dậy ra bên giếng gánh nước, từng thùng nước lạnh dội thẳng xuống người, dập tắt nhiệt ý trên thân thể, nhưng lại không sao dập tắt được ngọn tà hỏa trong lòng. Hắn luyện công đến kiệt sức, muốn dùng sự mệt mỏi của thân xác để đè nén vọng niệm trong tim.

Ngày ấy, Tạ Duẫn Minh tản bộ trong viện. Ánh thu dương ấm áp, sắc mặt y trông khá hơn thường ngày, liền ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi chốc lát. Lệ Phong vừa luyện công xong, mồ hôi ướt đẫm toàn thân bước tới. Tạ Duẫn Minh ngẩng mắt nhìn hắn, khóe môi hơi cong lên: "Mệt rồi sao? Nghỉ một lát đi."

Chỉ một nụ cười ấy thôi.

Lệ Phong lại cảm thấy thân thể không còn thuộc về mình nữa. Hắn muốn tiến lại gần, muốn đứng ở nơi gần y nhất.

"Chủ tử." Hắn bỗng cất tiếng hỏi, "Giữa nam nhân với nam nhân... cũng có thể có tình cảm sao?" Hắn hỏi rất dè dặt, từng chữ từng chữ như lăn trên mũi đao.

Tạ Duẫn Minh trầm mặc một lúc, rồi đáp: "Dĩ nhiên. Bá Nha – Tử Kỳ, cao sơn lưu thủy; Quản Trọng – Bào Thúc, tri kỷ ký thác. Tình nghĩa giữa nam nhân với nhau, đôi khi còn bền chắc hơn cả kim thạch."

Lệ Phong lại cúi đầu xuống.

Không phải loại đó.

Không phải tri âm, cũng không phải huynh đệ.

Nhưng hắn không dám nói. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng giấu giếm Tạ Duẫn Minh bất cứ điều gì.

Chỉ có bí mật này, hắn không thể nói ra.

Thế nhân nói, yêu cũng phải xét môn đăng hộ đối.

Chủ tử là hoàng tử, dòng dõi hoàng gia, còn hắn là ai?

Hắn không xứng.

Lệ Phong dường như biến thành một người khác.

Hắn ngày càng trầm mặc, lúc luyện công thì hung hãn khác thường. Một bộ thương pháp được hắn thi triển sát khí ngùn ngụt, mũi thương chỉ tới đâu, lá rơi rụng tới đó, tựa như những chiếc lá kia chính là kẻ thù của hắn.

Thiệu tướng quân thấy hết thảy trong mắt, mọi người đều cho rằng Lệ Phong lo lắng cho tiền đồ sau này. Tạ Duẫn Minh tuy là hoàng tử, nhưng thân thể yếu nhược, bị đưa lên thâm sơn này nhiều năm, trong cung gần như không ai đoái hoài. Một hoàng tử như vậy, sau khi hồi kinh thì có thể có ngày lành tháng tốt gì?

Chỉ có Tạ Duẫn Minh biết, không phải vậy.

Y biết Lệ Phong đang đọc sách, không phải những bộ kinh sử tử tập do y mua, mà là những quyển khác. Lệ Phong đọc rất chăm chú, có lúc ngồi ở góc viện, ngồi liền cả một buổi chiều, mày nhíu chặt.

Tạ Duẫn Minh sinh lòng hiếu kỳ. Nhân lúc Lệ Phong đi tuần núi, y lặng lẽ đi tới góc mà hắn thường ngồi. Dưới ghế đá đè mấy quyển sách, y rút ra xem, sững sờ.

Y lật thử vài trang, trên những trang giấy đã ố vàng, giữa chi chít chữ viết, toàn là những miêu tả tr*n tr** về sự dây dưa giữa nam nhân với nam nhân.

Tạ Duẫn Minh "bốp" một tiếng khép sách lại, vành tai lập tức nóng rực, luồng nhiệt ấy lan thẳng xuống cổ.

Y vốn cho rằng Lệ Phong chỉ có trung thành mà không có d*c v*ng, nào ngờ trong sự chân thành ấy, lại ẩn giấu những thứ như vậy.

Lệ Phong đã yêu một người.

Tạ Duẫn Minh cho rằng người đó chính là mình.

Y thích ánh mắt Lệ Phong nhìn y — mọi thứ đều tr*n tr**, sự để tâm là tr*n tr**, lòng chiếm hữu cũng là tr*n tr**, như dã thú canh giữ con mồi, đơn thuần mà trực tiếp.

Người đời nói, d*c v*ng sẽ khiến con người sa đọa thành dã thú.

Tạ Duẫn Minh bỗng rất muốn biết, Lệ Phong của y, rốt cuộc sẽ trở thành dáng vẻ thế nào.

Y chợt nảy sinh vài phần tâm tư trêu đùa.

Lệ Phong vừa bước một chân vào cửa viện, Tạ Duẫn Minh đã tựa vào cột hành lang, nói: "Chân ta hơi mềm, đi không nổi nữa, ngươi bế ta về đi."

Lệ Phong lập tức tiến lên, cúi người, vòng tay ôm lấy, nhấc cả người y lên trong lòng.

Tạ Duẫn Minh thuận thế dựa sát vào, nửa trọng lượng cơ thể đều dồn lên lồng ngực vừa luyện kiếm xong, còn mang theo hơi nóng của nắng gắt. Chóp mũi y gần như cọ vào hõm cổ hắn.

Trong khoảnh khắc, toàn thân Lệ Phong căng cứng như dây cung kéo hết cỡ, hơi thở như bị lửa l**m, rối loạn đến không còn nhịp điệu.

Đầu ngón tay Tạ Duẫn Minh như có như không lướt qua mặt trong cổ tay hắn. Lệ Phong giật mạnh tay lại, rồi lại hoảng hốt ôm chặt người cho vững, vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.

Có lúc, Lệ Phong luyện công xong, mồ hôi nhễ nhại, Tạ Duẫn Minh liền cầm khăn bước tới lau mồ hôi cho hắn. Y lau rất cẩn thận — trán, má, cổ bên... Khi đầu ngón tay lướt qua cằm, sẽ cố ý dừng lại một nhịp.

Y nhìn thấy yết hầu Lệ Phong khẽ lăn, nhìn thấy trong đôi mắt vốn luôn trong trẻo kia, dâng lên sóng ngầm u tối của tình triều.

Lệ Phong thích.

Tạ Duẫn Minh nhìn ra được. Trong ánh mắt ấy có khát vọng, có mê luyến, có xúc động gần như không thể kìm nén.

Nhưng hắn cũng đang chịu dày vò. Mỗi khi Tạ Duẫn Minh đến quá gần, chạm chạm quá nhiều, Lệ Phong liền đột ngột lùi lại, cúi mình xin cáo lui, hoảng hốt như đang chạy trốn mạng sống.

Tạ Duẫn Minh cảm thấy thú vị.

Y cảm thấy d*c v*ng của mình giống như một cái hố không đáy, muốn thứ gì, y cả đời này cũng phải đoạt cho bằng được — không thể khắc chế, cũng không thể lấp đầy.

Nhưng Lệ Phong thì không giống.

Tạ Duẫn Minh tựa vào đầu giường, nhìn Lệ Phong đứng bên cửa. Ánh nến lay động, hắt lên gương mặt hắn những mảng sáng tối chập chờn.

Lệ Phong cúi đầu: "Chủ tử có gì sai bảo?"

"Lại đây."

Lệ Phong do dự một thoáng, rồi vẫn bước tới, đứng cách giường ba bước.

Tạ Duẫn Minh đưa tay ra, móc lấy một lọn tóc rủ bên vai hắn, kẹp giữa những ngón tay mà v**t v*.

"Ngươi nói xem..." Tạ Duẫn Minh khẽ hỏi, "trên đời này, có nam tử nào giống như chúng ta không?"

Lệ Phong sững người, rồi đáp: "Phàm phu tục tử sao dám đem ra so sánh với chủ tử."

Tạ Duẫn Minh buông lọn tóc ra, nhưng đầu ngón tay lại men theo sợi tóc trượt xuống, khẽ chạm vào vành tai hắn.

Lệ Phong giật lùi lại một bước, như bị lửa l**m vào đầu ngón tay, trong lòng một trận chật vật. Chủ tử dường như đang trêu ghẹo hắn, nhưng chủ tử hoàn toàn không hiểu những điều này, tất cả đều là vô tâm. Chỉ có hắn, tự mình say đến nghiêng ngả, thật là vô dụng.

"Chủ tử... đêm đã khuya, người nghỉ sớm đi."

Hắn như chạy trốn mà ra khỏi cửa, nhưng không đi xa, chỉ đứng ngoài cửa. Tạ Duẫn Minh nghe được hơi thở dồn dập của hắn, nghe được tiếng bước chân hắn đi đi lại lại ngoài kia.

Về khuya hơn nữa, Tạ Duẫn Minh từng nghe thấy, cánh cửa phòng Lệ Phong đóng chặt, nhưng phía sau cửa lại truyền ra những tiếng thì thầm cực nhẹ, cực thấp, từng tiếng từng tiếng, mang theo khát vọng sôi trào bị cố sức đè nén, gọi tên y.

Duẫn Minh.

Chưa từng có ai gọi y như thế.

Y nhìn thấy, con dã thú trong lòng Lệ Phong đã nhô ra, nanh trắng lấp lánh hàn quang, gần như sắp phá lồng mà ra, nhưng cuối cùng lại bị chính hắn đè ép, ép trở về chỗ tối tăm.

Giống như lời hắn nói với Tạ Duẫn Minh — không có gì là quan trọng.

Sau cơn mưa cuối cùng của cuối thu, kinh thành truyền chỉ tới.

Lệ Phong đứng từ xa nhìn, trong lòng nặng trĩu. Thứ phải đến, rốt cuộc cũng đã đến. Những năm tháng ẩn cư nơi sơn dã này, rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng.

Đêm trước ngày hồi kinh, Tạ Duẫn Minh gọi Lệ Phong l*n đ*nh núi. Nơi này tầm mắt rộng mở, có thể trông thấy dãy núi trùng điệp và những ánh đèn lác đác dưới chân núi.

"Ngươi thích nơi này không?" Tạ Duẫn Minh hỏi.

Gió đêm thổi tung y phục y, mỏng manh đến mức như sắp theo gió mà đi.

Lệ Phong gật đầu: "Thích."

"Vậy — ngươi có muốn ở lại không?" Tạ Duẫn Minh hỏi tiếp.

"Muốn." Lệ Phong gần như thốt ra. Hắn thật ra càng muốn nói, muốn cùng y ở lại nơi này mãi mãi, ngắm xuân đến thu đi, hoa nở hoa tàn, không cần quay về kinh thành ăn thịt người kia, không cần đối mặt với những gương mặt giả dối cùng minh thương ám tiễn.

Nhưng lời đến bên môi, hắn nhớ tới lời Thiệu tướng quân, nhớ tới thân phận của Tạ Duẫn Minh, nhớ tới những tranh đấu triều đình hắn hiểu mà cũng không hiểu.

Hắn rũ mắt xuống, giọng khàn đi: "Ta muốn hay không, không quan trọng."

Tạ Duẫn Minh nhìn hắn: "Vậy cái gì mới quan trọng?"

Gió núi lướt qua, thổi khiến ánh đèn khẽ lay động. Lệ Phong ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm như triều đêm, từng chữ từng chữ nện vào tĩnh lặng:

"Chủ tử quan trọng."

Lệ Phong đáp: "Chủ tử ở đâu, ta ở đó. Ta sẽ không rời chủ tử nửa bước, vĩnh viễn không."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...